:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


[FanficNejiTen] Bản tình ca

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
11/2/2013, 11:47 am
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Title: Bản tình ca
Author: Chris
Paring: NejiTen, NaruHina, SasuSaku,...
Rating: 13+
Category: Fanfiction
Length: longfic
Status: chưa hoàn


Fanfic
Tình yêu là một khối kim cương đẹp lộng lẫy, nhưng có thể dễ dàng làm xước tay ta bởi những khía cạnh sắc nhọn xung quanh.
Bởi thế, có kẻ nói, tình yêu chỉ để nâng niu, chứ không để chơi đùa.
Có những tình yêu vĩnh cửu với thời gian, cũng có những tình yêu mãnh liệt, nhưng sớm tàn…
Tôi muốn kể về một mối tình thật đẹp.
Nơi đó, không có mùi máu tanh và thây xác chất chồng của chiến trường, cũng không có những âm mưu và toan tính đầy dã tâm. Chỉ có duy nhất một tình yêu nồng cháy đến thiên thu.
Câu chuyện của tôi đã có từ lâu lắm rồi, sau thế chiến thứ tư trong giới ninja…


Phần 1



Một buổi sáng.
Trời quang đãng sau cơn mưa tầm tã đêm qua. Cây cối ngả mình đón nắng sớm, hứng trọn ven cái tinh khôi của đất trời. Đàn chim ríu rít trên cây, mang khúc ca nho nhỏ mà góp chung vào cái náo nhiệt của phố phường thanh bình.
Chiến tranh qua đi. Đã hơn năm năm kể từ thế chiến thứ tư của giới ninja kết thúc. Khép lại trang sử đau thương ấy là thân tàn của những vị anh hùng nơi lòng đất sâu, là những nén nhang nghi ngút khói trên bàn thờ, là một vết thương chắp vá trong tim, tuy đã được thời gian khâu kín nhưng lại xót xa khi nhớ về.
Hôm nay, Ten Ten đặc biệt dậy thật sớm. Cô muốn đi khắp các quầy lưu niệm, tìm một món đồ thật đẹp đẽ và ý nghĩa để tặng cho Neji. Bởi hôm nay là ngày sinh nhật của cậu. Cô và Neji đã cùng nhau trải qua biết bao nhiệm vụ, trải qua biết bao thăng trầm. Tuy rằng anh vẫn hờ hững và lạnh lùng với cô, nhưng cô luôn yêu anh bằng cả trái tim mình. Không có gì dung dưỡng tình yêu tốt bằng nỗi khắc khoải và mong chờ. Cô đã để trái tim mình sống trong chờ mong, khắc khoải gần mười năm rồi.
Neji rất thích ăn rong biển. Anh chàng ghét ăn cay và cả những thứ gì quá ngọt. Đó là tất cả sở thích của Neji mà Ten Ten biết được sau một thập niên kết bạn. Một thập niên…




Phủ Hyuuga
Tòa dinh thự của dòng tộc lâu đời nhất làng lá uy nghi trong nắng sớm. Những chậu cây kiểng được chăm sóc cẩn thận, cành lá xum xuê là điểm nhấn cho cả một dinh thư cổ kính. Dọc hành lang, nắng trải dài. Neji đứng đó. Nhìn ra mảnh sân nhỏ bé phía trước mặt. Anh vẫn thường luyện Byukugan như thế.
Tiếng guốc lộc cộc gõ lên nền đất lạnh. Hinata bước tới, khoác hờ hững trên vai chiếc áo mỏng. Cô mở lời chào:
-Anh Neji.
Neji quay đầu lại, gập người chào:
-Hinata-sama!-Anh vẫn luôn như thế, giữ trọn vẹn cái lễ nghi của tộc Hyuuga.
-Anh…không cần đa lễ! Ở đây không có ba em mà!-Cô thoáng bối rối.
Neji đứng thẳng người, nhìn cô. Vẫn đôi mắt trắng của Hinata, nhưng sao khi nhìn thẳng lại khiến cho anh đau lòng đến vậy! Anh vẫn không sao quên được hình ảnh cô bê bết máu trong cuộc thi Chunin Làng Lá năm nào. Anh hận cô đấy. Vì cô là hình ảnh của một người kế thừa tộc Hyuuga tương lai; là hình ảnh của một tông gia- ngọn nguồn của mọi bi kịch trong đời anh. Anh căm hận tông gia. Và vô hình chung căm hận cả cô. Nhưng tận sâu trong trái tim chắp vá nhiều mảnh ấy là một nỗi buồn, niềm thương dành cho hai cô chị họ: Hinata và Hinabi. Có điều, anh phải ngụy trang nó đằng sau nỗi căm hận của mình.
-Hinata-sama, có việc gì không?-Neji hỏi.
-Ừm… cũng không có gì quan trọng…-cô trả lời, mặt bắt đầu nóng lên- tối nay, anh có thể…
Neji khựng lại. Đúng rồi, tối nay là ngày đính hôn của Hokage đệ lục Uzumaki Naruto và Trưởng gia tộc Hyuuga Hinata. Vậy mà anh quên khuấy!
-Tôi vẫn nhớ mà.- Anh nói dối.
-Vậy, anh Neji đến chứ?- Hinata thỏ thẻ. Cô vẫn giữ nguyên cái thẹn thùng, nhút nhát năm nào.
-Tôi sẽ đến. Lễ đính hôn của người kế thừa tộc Hyuuga mà, không thể thất lễ được.- Giọng Neji chua chát. Nói đoạn, anh quay lưng, lặng lẽ rời đi.
Hinata tần ngần đứng đấy, thản nhiên để nắng vờn trên mặt. Cô nhìn theo bóng lưng của Neji, lòng xót xa.
“Anh Neji, nếu như em không phải là trưởng bối của tộc, chúng ta có thể thân thiết và gần gũi hơn chứ?”



Neji rời khỏi dinh thự, xăm xăm tiến tới bìa rừng phía Nam- nơi mà anh cùng đội Gai luyện tập năm nào. Lòng anh trĩu nặng những tâm tư không thể thốt bằng lời. Naruto, bây giờ đã “công thành danh toại”, là Hokage đệ lục huyền thoại và có tiểu thư cành vàng lá ngọc của tộc Hyuuga: Hinata; Sasuke thì bôn tẩu giang hồ cùng với người con gái định mệnh: Sakura; Shikamaru và Temari hạnh phúc cùng một cô công chúa nhỏ; Ino và Sai đã có với nhau một cặp song sinh thật trọn vẹn,… Chỉ còn anh vẫn mang nặng nỗi đau bi kịch. Anh không phải là không biết rung động, biết yêu. Anh chỉ là không thể yêu. Anh không thể lập gia đình. Bởi lẽ, con cái của anh sau này, cũng phải mang cái dấu ấn đáng nguyền rủa trên trán và chỉ cho đến khi chết đi mới được tự do. Anh không muốn con của anh phải bị bó buộc trong tấn bi kịch như cha nó.
Anh lặng lẽ bước đi trong vô thức. Tâm trí anh hiện lên hình ảnh của một cô gái xinh xắn. Anh cũng yêu, và người con gái ấy tên là:…
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
-Tenten! -Tiếng gọi từ đằng xa vang lên rõ mồn một.
Tenten hướng mắt về phía âm thanh được thốt ra.
-A, Lee, thầy Gai!-Cô mừng rỡ.
Trước mắt cô là hai người đàn ông, một trung niên, một thanh niên mặc ton-sur-ton màu xanh lá, cùng nụ cười ngoắc tận mang tai. Cả hai tiến về phía cô, vẫn giữ nguyên nụ cười muôn thuở.
Cô mở lời:
-Hai người làm nhiệm vụ gì mà lâu thế! Cô Tsunade và tân Hokage Naruto chờ hai người ở phòng nội vụ đấy!
-WOW! Naruto đã là Hokage rồi sao! Oai quá!-Lee sửng sốt.-Tên ngốc năm nào…
Tenten cốc lên đầu Lee một cái rõ đau, mắng:
-Này, ăn nói cho đàng hoàng nhá! Naruto bây giờ là Hokage, không thể thất lễ đâu. Vả lại, cậu ấy bây giờ còn là con rể của tộc Hyuuga cao quý đó!- Cô mỉm cười.
Lần này, cả Lee và Gai đều sửng sốt:
-Con rể? Không lẽ, Naruto lấy Hinata?
Tenten thản nhiên:
-Tối nay đính hôn.
Cả hai đồng thanh:
-Tối nay?
Cô nhìn thầy trò Gai, bật cười, đáp:
-Vâng ạ! Nhớ tới chúc mừng nhá. Lễ diễn ra ở nhà Naruto, cái dinh thự ở phía Đông Nam nhìn từ văn phòng làm việc của Tân Hokage đấy. Thôi, em xin phép trước, em có việc bận- Nói đoạn, cô quay lưng bước đi, miệng ngân một khúc nhạc.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Trưa. Ánh nắng gay gắt hơn. Những sợi nắng bỏng rát và đậm màu trải dài đường phố. Phố bây giờ thưa người, chỉ còn lác đác vài kẻ bộ hành qua lại.
Phủ Hyuuga tĩnh lặng chìm trong nắng khô và bỏng rát.
Hinata đang ngồi ở phòng trà. Cô cầm một chiếc tách, rót trà vào li. Bên cạnh cô là người chồng sắp cưới Naruto. Đối diện cặp phu thê trẻ tuổi là Trưởng bối Hyuuga Elder (ông nội) và cha cô.
Không khí hơi căng thẳng.
Hinata rót xong bốn chén trà, cụp mắt xuống nhìn chăm chú vào bàn tay Naruto. Naruto khẽ liếc sang cô. Cậu không giỏi ăn nói, lại nhìn thấy Hinata mặt mũi đỏ lựng. Đành vậy! Naruto, mở lời:
-Trưởng bối- Cậu cúi đầu chào ông nội Hinata, rồi nhìn cha Hinata, cúi đầu chào – bác…
Hắng giọng để lấy tinh thần, cậu tiếp:
-Hôm nay cháu đến đây, xin được ra mắt những bậc tiền bối, trưởng gia trong họ Hyuuga. Cháu thật vinh hạnh khi được đính hôn với tiểu thư Hinata của tộc.- Nói đoạn, Naruto nâng niu bàn tay nhỏ nhắn của Hinata, như một hành đông yêu thương, trân quý. Hinata mặt đỏ tía tai, chỉ biết cụp mắt nhìn chăm chú vào đôi tay Naruto đan lấy đôi tay mình mà trong lòng trào dâng hạnh phúc.
Cha Hinata nở một nụ cười thân thiện. Ông nói:
-Hinata nhà ta từ nhỏ yêu ớt, vụng về. Ấy vậy mà có thể lấy được một Hokage huyền thoại như cậu đã là phúc đức lắm rồi. Không biết, cậu có ưng thuận?
Naruto khẽ nhìn Hinata, giọng ngọt ngào:
-Cô ấy là người năm lần bảy lượt cứu cháu khỏi cái chết cận kề, sao có thể coi là yếu ớt? – Nói rồi, cậu quay sang nhìn thẳng vào Hiashi, tiếp – Cháu rất ưng thuận!
Ông nội Hinata nãy giờ vẫn chăm chú theo dõi từng hành động nhỏ của đôi uyên ương trẻ.
Uống một hớp trà, ông nói:
-Tuổi trẻ bây giờ, cái gì cũng tự nhiên và thẳng thắn.
Hinata nóng mặt, rút vội tay ra khỏi bàn tay to lớn của Naruto. Cô thẹn thùng:
-Ông nội…
Ông cười ha hả, cùng niềm sảng khoái, ông tiếp:
-Đáng lẽ ra, ta phải làm lễ trao chức trưởng bối cho con trước khi tiến hành lễ đính hôn! Nhưng chắc để đính hôn xong xuôi, ta sẽ lệnh cho người tổ chức lễ lớn, trao lại gia tộc cho con dẫn dắt…
Ngay lúc này, hình ảnh Neji lặng lẽ quay lưng về phía Hinata hiện rõ mồn một trong tâm trí khiến cô nhói đau hơn bất cứ điều gì. Cô quý Neji, cô cũng hiểu cảm giác của anh. Cô hiểu cảm giác của những kẻ-không-bao-giờ-được-thừa-nhận cho dù họ có tài giỏi cỡ nào. Số phận của bác Hizashi đã gắn liền với hai chữ “bi kịch” , cô không thể để cho cuộc đời Neji phải phủ thêm một thứ màu sắc ảm đảm nữa!
Hinata lo lắng, không biết nên mở lời với ông nội như thế nào. Bởi vì, ông là người rất bảo thủ và phong kiến.
Thấy vẻ mặt của Hinata, ông vội hỏi:
-Con có điều gì chưa ưng thuận?
Cô nén lại dòng suy nghĩ, thỏ thẻ:
-Ông, sau khi con kết hôn, con sẽ không ở phủ mình nữa.
-Điều đó là tất nhiên. Nhưng con chưa kết hôn, chỉ là đính hôn thôi mà.- Ba cô chen vào.
-Ông, ba, con có thể xin hai người hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của con trước khi con thay tên đổi họ Uzumaki không ạ?-Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào cả hai.
-Con nói đi.
Hết nhìn ông và ba, cô quay sang nhìn Naruto. Lấy hết can đảm, cô lên tiếng:
-Con chỉ muốn trao lại chức trưởng bối cho anh Neji, và chấm dứt việc gia tộc khắc ấn chú lên trán những thế hệ phân gia sau này.
-KHÔNG THỂ ĐƯỢC!!! – Ông nội cô gằn từng tiếng một.
Ông nổi cơn thịnh nộ trước lời đề nghị của đứa cháu gái. Đôi bàn tay ông nắm chặt, mạch máu nổi trên cả lớp da tuổi tác. Ông nghiến răng :
-Người có biết ngươi vừa nói ra điều gì không? HẢ?
Hinata im lặng. Mặt cô cúi gầm xuống. Cô nói:
-Con biết. Con biết mình vừa đề nghị ông chấm dứt tục lệ truyền thống của gia tộc. Con cũng biết mình vừa vứt bỏ đi cơ hội được đứng đầu một gia tộc có lịch sử lâu đời nhất trong làng.
“RẦM”
Ông cô đập tay xuống bàn một cái! Chiếc bàn nứt ra, bốn chân đều gãy. Một lực giáng rất mạnh.
-Ngươi biết những điều như vậy, mà còn mở miệng thốt ra. Hệ quả của việc đó, ngươi có lường được không? – Dừng lại để thở, ông tiếp.- Bác bỏ đi một phong tục của gia tộc lâu đời đồng nghĩa với việc bác bỏ đi chính nguồn gốc của mình. – Cái nhìn ông sắc lẹm, như muốn nghiền nát cô cháu gái đang ngồi trước mặt.- Cho dù ta cho phép ngươi, nhưng những người trong tộc không chấp nhận sự thay đổi này, liệu ngươi có thể đi thuyết phục từng người? Hay ngươi sẽ để chính Neji phải ôm cái tội danh “chống lại quy củ của gia tộc” cùng ngươi?- Ông xoáy cái nhìn vào Hinata. Sống lưng cô lạnh toát.- Không ngờ gia tộc ta lại đi chứa chấp 2 cái mụn nhọt như ngươi và Neji. Một lũ ngu xuẩn!!! –Ông nghiến răng.
Naruto nhìn Hinata đang rơi lệ, lòng cậu trào phúng nỗi tức giận. Cậu tức vì người con gái yêu thương bị chà đạp khi bảo vệ người anh trai của mình. Cậu tức vì một Neji thiên tài, nhưng lại gắn liền với kết cục sẵn định. Chẳng phải cậu đã từng nói với Neji là “số phận có thể thay đổi” đó sao? Vậy mà…
Nắm bàn tay thành nắm đấm, cậu nhìn thẳng vào ông của Hinata bằng một ánh mắt kiên định.
“Số phận có thể thay đổi được…”- Nhẫn đạo của cậu vang văng vẳng bên tai…
-Xin thất lễ, trưởng bối! Nhưng cho dù tộc Hyuuga có xóa bỏ tục lệ cũ hay không, ông đừng quên rằng, tộc Hyuuga vẫn nằm trong địa phận của Làng Lá. Và ta là người đứng đầu. Cũng có nghĩa ta có quyền thay đổi những điều ta và dân làng thuận lòng. Ta nói với ông trên cương vị là một Hokage, không phải là một đứa cháu tương lai. Xin ông hãy cân nhắc, trưởng bối!- Nói rồi, cậu nắm tay Hinata, đỡ cô dậy, rồi cúi gập người, cung kính chào cả hai vị tiền bối còn mang nét sững sờ trên gương mặt.
-Đi thôi, Hinata-chan! Cậu cùng Hinata, cất gót rời đi.
Sau khi ra khỏi phủ Hyuuga, Naruto thở một cái rõ dài. Hinata mỉm cười, khẽ lấy ống tay áo lau lau những giọt lệ còn vương trên mắt.
-Anh thật… gan!-Hinata mắng yêu.
Naruto tay nắm tay Hinata, cười:
-Anh tưởng em phải khen “anh thật phong độ” mới đúng!
Hinata vòng tay ôm lấy Naruto, dựa đầu vào lồng ngực anh, cô thấy thật yên bình. Cảm giác này cô chỉ có thể cảm thấy khi bên cạnh Naruto. Cô yêu anh vì anh luôn đứng về phía cô, ủng hộ cô. Cô yêu anh vì anh luôn cố gắng hoàn thành trọn vẹn nhẫn đạo của mình. Cô yêu anh, vì anh là Uzumaki Naruto.
-Naruto này,… cô thỏ thẻ.
-Ơi?
-Em cám ơn anh!
Mất một giây bất ngờ, Naruto khẽ mỉm cừơi:
-Gì chứ? Anh phải cảm ơn em mới đúng. Em đã nhắc cho anh nhớ một điều mà anh chưa thực hiện được với Neji.
-Naruto…- Cô gọi tên anh lần nữa.
-Em nói đi!-Cậu âu yếm nhìn cô đang dựa đầu vào lồng ngực mình, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của cô.
-Em yêu anh.
Cậu mỉm cười hạnh phúc.
-Anh sẽ không nói cho em biết anh có yêu em hay không đâu!-Naruto tinh nghịch.- Anh sẽ cho em thấy.
Nói đoạn, cậu nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn còn bỏng rát hơn ánh nắng trưa gay gắt trên cao.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ánh hoàng hôn dần thu về những sợi nắng yếu ớt cuối cùng, để mặc cho màn đêm thâu trọn nhân gian.
Tại nhà Naruto.
-Hinata à, cậu có tự mặc được kimono không đấy?-Tiếng Ino chiếm trọn không gian, át cả những thứ tạp âm khác.
-K…Không sao! – Hinata lí nhí.
-HẢ?-Ino tăng âm thanh.- cái bao hả? Lấy cái bao làm gì?
-Tớ bảo là KHÔNG SAO!-Hinata vừa tức cười vừa đáp.
-À, ừ, tớ nghe nhầm.- Ino xởi lởi.
Câu đối thoại của cả hai cô nàng vừa mới bị lọt ra ngoài đã gây nên một tràng cười. Bên ngoài, tiếng Shikamaru vang lên:
-Sai, cậu chăm sóc Ino không tốt sao? Dạo này cô ấy già rồi nên lẩm cẩm à? Có nghe mà cũng không rõ nữa!
Thế rồi cả bọn cười ồ lên. Hinata ngượng chín mặt. Trong khi Ino thì máu sôi sùng sục, nghiến răng đáp lời:
-Shikamaru, dạo này ăn nói bạo gan hơn thì phải. Cậu có muốn thử nếm lại mùi vị của những cú đấm năm xưa không? Hồi tưởng luôn một thể!
-Tớ…đâu có nói gì!-Shikamaru ấp úng, liếc mắt sang cầu cứu Temari.
-Em không can dự vào đâu.-Temari hững hờ, khoanh tay dựa lưng vào tường chuẩn bị xem một vở kịch mới.
Sai ngồi bên cạnh Shikamaru mà không dám ho hoe, ngọ nguậy. Bỗng từ ngoài cửa vang lên một giọng nói của một cô gái. Thanh âm rất quen thuộc:
-Ino sau khi theo chàng về dinh vẫn còn chằn lửa như thế sao? Không sợ Sai bỏ à?
Ino mắt hiện lên cả ánh lửa, hằm hừ:
-Là Sakura!
Ino đoán trúng phóc. Sakura mặc một chiếc áo choàng kín, để lộ một bàn tay nắm chặt lấy tay Sasuke. Cả hai cùng tiến vào.
-Chào cả nhà!-Sakura nhanh nhảu.
Cả bọn đồng thanh:
-SAKURA, SASUKE! CÁC CẬU VỀ RỒI…!
-Chào. –Sasuke vẫn giữ nguyên vẹn cái lạnh lùng năm nào.
Nói đoạn, cả bọn nhào tới ôm hôn hai vị khách và cũng là đồng môn thuở nhỏ. Sakura lẫn Sasuke đều bất ngờ trước sự đón chào nhiệt tình ấy. Sakura cười thật tươi. Cả đến Sasuke cũng cười trọn vẹn thành một nụ cười. Sakura bây giờ xinh đẹp, mặn mà hơn. Mái tóc cô cũng dài ra, buông phía sau lưng. Sasuke gương mặt vẫn điển trai như ngày nào. Nhưng đã có nét đàn ông và phong trần hơn. Cả hai cùng bôn tẩu giang hồ, vướng cái bụi phong trần là lẽ dĩ nhiên.
Vừa thấy Sasuke tiến vào, Sai đứng ngay sau lưng Ino, nắm lấy tay cô. Cô hiểu hành động vừa nãy của Sai. Anh biết cô đã từng tranh giành Sasuke với Sakura, chỉ lo rằng “tình cũ không rủ cũng đến”, nên anh nắm lấy tay cô như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của mình. Ino mỉm cười, thì thầm: “Em yêu anh mà!” . Ino tay trong tay với Sai, tiến đến trước mặt Sakura trao cho cô ánh nhìn tóe lửa.
-Chào. Sakura.-Ino nhếch mép.
Sai đứng cạnh bên Ino, cảm nhận một cơn lạnh chạy dọc xương sống. Sasuke khẽ siết bàn tay Sakura. Hai cô gái nhìn nhau. Cùng nở nụ cười nửa miệng. Sau màn “chào hỏi” riêng biệt ấy, cả hai nhảy tới, ôm chặt nhau.
Ino mắng:
-Đi bao lâu, sao giờ này mới về! Có biết tớ nhớ cậu lắm không, Sakura-chan!!!
Sakura nước mắt lưng tròng, đáp:
-Tớ cũng vậy.
Cả hai ôm nhau một lúc. Đột nhiên, Ino buông Sakura, lùi lại vài bước. Cô bất ngờ:
-Cậu…có bầu rồi sao?
Không chỉ Ino bất ngờ, cả bọn đều bất ngờ.
Sakura đỏ mặt. Đến lúc này thì không thể giấu được nữa, Sakura cởi chiếc áo khóac bên ngoài, để lộ cái bụng bầu bốn tháng.
Sakura bộc bạch:
-Cũng không giấu gì, tớ và Sasuke lần này quay về làng, cái chính là để định cư dài lâu.
Sasuke tiến lên chỗ Sakura, nắm tay cô, phân trần:
-Sakura-chan bảo rằng cô ấy muốn sinh đứa bé tại Làng và cũng muốn con mình được nuôi dạy bởi các Joinin tài năng. Như cái cách mà chúng ta đã cùng khôn lớn. – Sasuke đáp lại cái nhìn của Sakura rồi hướng mắt về phía cả bọn, chuyển đề tài – Từ nãy tới giờ tớ không thấy Naruto.
-Naruto đang thay y phục. Chúng tớ phải tiếp khách giùm. –Shikamaru trả lời.
-Tất cả đến đông đủ hết chưa?-Sakura hỏi.
Sau khi nhìn quanh một vòng, Shikamaru lẩm nhẩm đếm.
-Còn thiếu Neji, Tenten, thầy Gai, thầy Kakashi, Kazekage Gaara. Và cả bác Hiashi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tại phủ Hyuuga
-Ba à, hãy cùng con qua nhà Naruto tham dự tiệc mừng chúng nó đi!-Bác Hiashi khẩn nài ông nội đang ngồi trên sập.
-TA KHÔNG ĐI!!!-Ông gằn từng tiếng.-Tên Naruto đã đe dọa ta. Bằng cái uy quyền của một Hokage sao? Hiashi à, đó là một sự sỉ nhục của dòng tộc!
Buông tiếng thở dài, bác Hiashi trả lời:
-Neji không phải là một đứa bình thường.-Dừng lại một giây, Hiashi ngước mắt lên nhìn thẳng vào cha mình.- Neji đã khắc phục được khuyết điểm duy nhất của Byukugan.
Chén trà trên tay Hyuuga Elder bỗng rơi xuống, vỡ tan trên sàn gỗ lạnh. Đôi mắt ông chứa đầy bất ngờ. Việc khắc phục được giới hạn điểm mù của Byukygan, từ trước đến nay chỉ có mỗi cụ tổ tộc Hyuuga có thể làm được. Vẫn chưa ai đạt được đến trình độ hoàn thiện như vậy. Kể cả ông. Thế mà…
-Neji bao nhiểu tuổi?-Ông hỏi.
Bác Hiashi từ nãy đến giờ không hề bỏ qua một cử chỉ dù là nhỏ trên gương mặt cha mình. Thoáng một nét cười nơi đáy mắt, Hiashi trả lời:
-Thằng bé vừa tròn hai mốt tuổi. Hôm nay là sinh nhật nó, ngày 3 tháng 7.



Tối.
Nhà của Hokage chưa bao giờ ồn ào như lúc này. Tiếng ly tách chạm vào nhau, tiếng nói cười hồ hởi,… như một phép đối lập hoàn toàn với màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Naruto ngồi bên cạnh Hinata, tay nắm tay cô không rời. Hinata từ tốn gắp thức ăn cho Naruto, trên môi vẹn nguyên một nụ cười viên mãn.
Những bộ đôi hoàn hảo vẫn hoan hỉ trong niềm hạnh phúc. Sasuke với Sakura vẫn trao nhau ánh mắt tình tứ. Ino tựa đầu vào vai Sai. Shikamaru vẫn nhìn trộm Temari mỗi lúc cô nàng gắp thức ăn cho chàng. Còn Tenten vẫn ngồi giữa Neji và Lee như năm nào. Kiba thì luôn kè kè với Akamaru không rời. Choiji ngồi bên Shino nhiệt tình “tia” những món khoái khẩu của mình. Kankuru và Gaara dính với nhau như hình với bóng.
Naruto ngập tràn trong hạnh phúc. Cậu nhìn ngắm những gương mặt bạn bè của mình, lòng trào phúng một niềm vui khôn tả. Cậu mở lời:
-Mọi người, hôm nay thật cám ơn đã dành thời gian đến chúc phúc cho tớ và Hinata.
Shikamaru phẩy tay:
-Cái tên ngốc này, ơn huệ gì chứ…- Shikamaru vừa dứt lời, Temari đã “tặng” ngay cho chồng mình một cái nhìn tóe lửa.
-Naruto, không phải là tên ngốc như ngày xưa, địa vị cũng đã thay đổi. Đừng thất lễ!- Temari hậm hực.
Naruto mỉm cười:
-Temari-chan đừng nói vậy! Hôm nay tôi mời mọi người đến đây, trên cương vị là một Uzumaki Naruto, là tên ngốc ngày nào trong kí ức xưa cũ. Nếu gọi tôi là Hokage hay Ngài Uzumaki, tôi sẽ thấy gượng gạo lắm! Mà sự gượng gạo không thể tạo nên những tràng cười thoải mái, phải không?
Naruto vừa dứt lời, Shikamaru vỗ đùi cái “bốp”:
-Hay!- Quay sang Temari, bị cô vợ lườm một cái, Shikamaru vội hắng giọng.- Nh…nhưng Temari… nói cũng có lí.
Ino nhân cơ hội đó trả thù. Cô lè lưỡi ghẹo Shikamaru:
-Cái đồ sợ vợ! Hứ!
Ino vừa dứt lời, tràng cười tứ phương nổi lên. Shikamaru mặt ửng đỏ, xăm xăm cầm chai rượu uống ừng ực. Temari nén cười, quay sang cản Shikamaru đang tu sạch chai rượu.
-Uống nhiều không tốt đâu.- Giọng Temari quan tâm. Nói rồi cô rót một chén trà, đưa cho Shikamaru.- Uống trà giải rượu đi đã. Chút nữa lại xỉn lên xỉn xuống, em không cõng về được, vứt anh lại nhà Naruto thì thật thất lễ!
Một tràng cười lại tiếp. Không khí trở nên vui vẻ hơn bao giờ.
Gaara vẫn quan sát tỉ mỉ từng hành động của Temari dành cho Shikamara. Cuối cùng thì Temari- đồng đội tin cậy và cũng là người chị gần gũi bên cạnh cậu- đã tìm được bến đỗ bình yên, Gaara phần nào cũng đã bớt gánh nặng trách nhiệm. Nhưng cậu còn một “gánh nặng” nữa, Gaara quay sang nhìn Kankuru. “Haiz, đến khi nào mới vứt được cái tên này cơ chứ!”- cậu nghĩ bụng.
Đáp lại ánh nhìn của Gaara, Kankuru bực dọc:
-Nhìn cái gì mà nhìn?
Gaara mỉm cười. Đúng là tên ngốc!
Tenten ngồi giữa Neji và Lee, khó khăn khi dịch chuyển qua lại. Nhìn món bánh bao nằm chỏng trơ phía trước mặt, cô muốn với tay ôm trọn cả cái đĩa. Ngặt nỗi, khi nhón lên lấy bánh, cô sẽ chạm vào cả Neji lẫn Lee. Tenten đành ngậm ngùi...mút đũa.
-Tenten, sao không ăn? Bánh bao kìa?-Ino hơi bất ngờ. Tại cô biết Tenten cực kì thích ăn bánh bao, nên đã tiện tay nhào thật nhiều bột, làm nhiều bánh cho Tenten. Ấy vậy mà cô không hề đụng đũa. Ino hơi phật lòng.
-À không, ăn chứ!-Tenten như được “gãi đúng chỗ” , nhìn Ino cầu cứu, mong rằng cô nàng sẽ với tay đẩy cái đĩa bánh về phía mình. Nhưng Ino không hiểu ý, sau khi hỏi han Tenten, lại quay sang mỉm cười với Sai. Tenten ngậm ngùi nhìn những chiếc bánh bao trắng trên đĩa, mà không sao với tay lấy được. “Cũng tại Neji và Lee kẹp mình ở giữa, nếu không…” –Tenten nghĩ bụng.
Bỗng nhiên, Neji đổ người về phía trước, lấy một cái bánh bao, đặt vào chén Tenten. Tenten bất ngờ vì hành động vừa nãy. Mọi người cũng bất ngờ.
Neji thản nhiên:
-Không ăn sao? Thế thì đưa tôi.-Cậu tính lấy lại chiếc bánh bao trong chén. Cô vội giữ lại. Nhưng do hành động đột ngột nhào tới giữ cái bánh, nên Tenten mất đà, ngã nhào về phía Neji. Neji … hứng trọn ...khối lượng cơ thể của Tenten trong bất ngờ. Còn Tenten ngượng chín mặt khi…nằm trong lòng cậu. Nếu không hiểu rõ tình hình, ai cũng sẽ nghĩ họ là một đôi tình nhân… đang ôm ấp nhau.
Sau một giây trong tư thế dễ hiểu lầm ấy, Tenten ngồi bật dậy, chỉnh đốn lại mái tóc bị rối. Trong khi Neji chỉnh lại nếp áo bị nhăn nhó. Tất thảy mỗi hành động của cả hai, đều được mọi người quan sát trọn vẹn. Ai nấy cũng nhìn chăm chú vào hai nhân vật vừa gây chú ý.
Kiba lên tiếng chọc ghẹo:
-Thật là… ở đây còn có những người độc thân đấy. Neji, Tenten không cần lộ liễu đến thế đâu. Ai cũng hiểu mà.
Neji bực dọc:
-Cậu đang nói cái khỉ gì thế?
Tenten phân bua:
-Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi mà! Mọi người ăn tiếp đi!-Nói rồi, cô nhét vội cái bánh bao vào miệng.
Ino nghịch ngợm:
-Bánh bao do chính Neji lấy cho, có ngon không?
-Khụ…khụ-Tenten đang nhai một miếng lớn, nghe xong câu hỏi của Ino thì sặc lấy sặc để. Mặt Tenten đỏ ửng lên, cô ho khan.
-Thôi đi.-Neji nổi nóng. Cậu vỗ lưng Tenten, mau chóng chộp một ly nước trước mặt mình mà đưa cho cô uống.
Mọi người một lần nữa được xem “phim tình cảm”, cả bọn lần này cười ồ lên.
Naruto hài hước:
-Neji đã trưởng thành rồi.
Shikamaru tiếp lời:
-Năm nay lại bận rộn nữa rồi. (Ý là phải đi ăn đám cưới đó.)
Neji trừng mắt, mặt cậu đỏ gay. Cả bọn giả ngu giả ngơ, nói lảng:
-Này, sao thầy Gai và thầy Kakashi chưa tới?
Bên ngoài, một giọng nói vọng vào, đáp trả câu hỏi:
-Chúng ta tới lâu rồi. Nhưng đứng ngoài xem phim tình cảm đấy thôi, phải không Kakashi?
Neji lầm bầm:
-Lại cái trò ghép đôi ghép cặp…
Tenten ngồi cạnh Neji. Tai cô đã thu trọn vẹn câu nói vừa rồi của cậu, lòng cô chợt nhói một cái. Rất nhẹ, nhưng cũng rất đau. Tenten cụp mắt, chăm chăm nhìn vào những mẩu bánh bao vụn còn vương trên mặt bàn. Phải chi cái khoảnh khắc ngắn ngủi ấy kéo dài mãi mãi nhỉ! Cái giây phút cô được ngả vào lòng Neji… còn vương hơi ấm của cậu ấy trên nếp áo cô này. Tenten cảm thấy cay cay sống mũi, nhưng cô cũng ráng kiềm lại những xúc cảm bâng quơ.
Thầy Gai và Kakashi bước vào. Trên tay Gai là một giỏ hoa đa sắc tuyệt đẹp. Kakashi vẫn mang cái mặt nạ kín đáo, đôi mắt nở nụ cười nhìn Naruto, rồi liếc sang Sasuke và Sakura.
Kakashi hài hước:
-Xem ra, Naruto và Hinata vẫn còn chậm một bước so với Sasuke và Sakura.
-Thầy… Sakura thốt lên.- Em vẫn chưa sinh. Tính ra vẫn chậm hơn Ino và Sai. Họ đã có một cặp song sinh.
Ino quắc mắt:
-Nếu xét về nhanh hay chậm, Shikamaru và Temari mới đáng gờm. Cô công chúa nhỏ của họ tròn 2 tuổi rồi đấy!
Những tràng cười vang lên, rút ngắn khoảng cách giữa Hokage, Kazakage và những ninja Joinin đang ngồi chung một bàn.
Thầy Gai pha trò:
-Ta và Kakashi đặc biệt chuẩn bị bó hoa này, tính mang đến tặng Naruto và Hinata. Nhưng mà ta thấy nên trao nó cho Neji thì hơn.
Neji nhíu mày. Tenten đổ mồ hôi. Cô thấy không khí bức bách quá, mọi người dường như quyết dồn cô và Neji vào đường cùng. Tenten đang định mở miệng thanh minh, Neji bỗng nhiên đứng phắt dậy, dõng dạc:
-Tôi… cần thở một chút. –Nói rồi cậu cất gót rời tiệc, bỏ lại Tenten và những ánh mắt dán chặt sau lưng.
Tenten cười gượng. Cô cố tỏ vui vẻ, bảo:
-Bây giờ thì thoải mái chỗ mà ngồi! Tôi sẽ không nể nang nữa!- Nói đoạn, cô với tay lấy liền hai, ba cái bánh bao.
Mọi người lo rằng, hành động vừa nãy của Neji sẽ làm cô đau lòng. Nhưng khi thấy Tenten hả hê bên những chiếc bánh bao trắng sữa ấy, ai nấy cũng thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ như cô nàng không nghĩ ngợi gì nhiều. Nhưng, cũng có vẻ như không ai biết một thoáng buồn đọng lại nơi đáy mắt Tenten khi cô dõi theo bóng Neji khuất hẳn.
Tenten vừa cắn miếng bánh đầu, cô bỗng cảm thấy xót trong dạ. Dường như, có một cái gì đó không tên nhói trong tim, làm cô đau quá! Là giọt nước mắt chảy ngược vào trong, là một nỗi chờ đợi mỏi mòn, là thứ tình cảm ngây ngốc, đơn phương vô vọng. Tenten thầm nghĩ : “Miếng bánh này dở tệ, không còn ngon như ban đầu. Chắc do đã nguội.” Nhưng trong dòng suy tưởng mông lung, một câu hỏi chợt vụt qua đầu cô: “Đích thực là bánh không ngon hay do lòng người quá nhiều vị đắng để có thể cảm nhận được cái ngọt bên trong ruột bánh?”

Lại nói đến Neji, sau khi rời khỏi nhà Naruto, cậu lang thang trên phố. Lúc này cậu không muốn về nhà của mình-cái ngôi nhà cậu đã mua bằng chính tiền công từ những nhiệm vụ cấp A nguy hiểm và vị trí đội phó Anbu đầy áp lực. Cậu đã có chỗ đứng trong giới ninja. Duy chỉ có một điều Neji không thể làm, đó là: xóa bỏ lệ đặt dấu ấn phong ấn trên trán ở những thế hệ sau của phân gia tộc Hyuuga. Cậu không muốn nhìn thấy những đứa con của mình suốt đời mang thân phận là kẻ phục dịch cho bổn gia, cũng không muốn người vợ tương lai phải chịu sự bó buộc, hà khắc của gia tộc. Nếu không muốn để những người cậu yêu thương phải đau khổ, cách tốt nhất là không gặp, không yêu.
Chuyển dòng suy nghĩ, Neji ngước mắt lên nhìn những vì tinh tú trên cao. Những vì tinh tú lung linh, lấp lánh như ánh mắt, nụ cười của một người con gái trong tim cậu. Neji khẽ chạm vào lồng ngực mình, cậu cảm nhận rõ nhịp đập của trái tim đã hỗn loạn khi mái đầu của người con gái ấy tựa vào. Chỉ một khoảnh khắc ấy, cũng đủ khiến con tim cậu tê liệt. Chỉ một khoảnh khắc ấy, cũng đã khiến cậu cảm thấy mãn nguyện. Tình yêu mà Neji dành cho người con gái đó, dường như vượt qua cả sự mường tượng trong cậu. Khi cậu cất bước khỏi buổi tiệc, bằng thuật Byukugan vượt trội, cậu đã thâu trọn được ánh mắt thoáng buồn của người con gái đó, dù cậu đối lưng với cô. Ánh nhìn bi sầu khiến tim Neji thắt lại. Cũng là một cảm giác nhói. Rất nhẹ nhưng cũng rất đau.
“Neji, mày sẽ hại cô ấy, sẽ khiến cô ấy chịu bất hạnh mà thôi. Đã không thể mang hạnh phúc tới cho người mình yêu, tốt nhất là hãy buông tay để người ấy đi tìm hạnh phúc. Đến một ngày nào đó khi đứng trước cổng thiên đàng, mày có thể trông xuống nhân gian mà mỉm cười trọn vẹn vì hạnh phúc viên mãn của cô ấy. Đó là hạnh phúc của người mày yêu. Và cũng là hạnh phúc của mày.”
Neji ngước lên bầu trời đêm lung linh những vì tinh tú, rồi lặng lẽ lưu lại giọt lệ mặn nơi đường phố cô liêu, cất gót cùng một nỗi niềm gói trọn trong tim không thốt thành lời.
“Kiếp này, không thể cùng em đi chung đường tình. Hẹn kiếp sau tái ngộ.”

Chữ ký của christinavo

11/2/2013, 11:49 am
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: [FanficNejiTen] Bản tình ca (cont)

(Cont)
Tenten sau khi đã “chiến” no nê đĩa bánh bao, cô mãn nguyện nở nụ cười. Mọi người trong bàn tiệc bắt đầu hướng mắt sang phía cô, thán phục:
-WOW! Tenten à, cậu có cái bao tử không đáy thật!
Choiji như gặp phải đối thủ, bèn hỏi:
-Còn bụng không đấy?
Tenten vui vẻ đáp:
-Còn!
Như muốn thử sức cô, Choiji đẩy về phía Tenten một đĩa cà-ri to thật to, giọng thách thức:
-Chứng minh đi.
Tenten không ngần ngại, cầm ngay cái muỗng kế bên, xúc một miếng thật to rồi nhét vào miệng. Bỗng dưng cô khựng lại. Cái món cà-ri này, thật xa lạ mà sao cảm thấy thân quen đến vậy! Cái vị cà-ri của năm nào đã vô tình gợi lại dòng kỉ niệm tuổi thơ khi cô, Neji, Lee và cả Naruto cùng đối đầu với đối thủ đáng gờm Kurosuki Raiga trong một nhiệm vụ được giao. Kỉ niệm ấy nằm trọn trong miền kí ức bị lớp bụi thời gian phủ dày… Tenten cảm nhận sống mũi mình cay cay, và đôi dòng lệ chảy dài trên má. Rốt cục, là do muỗng cà-ri cay hay do chính những kí ức xưa cũ làm Tenten rơi lệ?
Nhận thức được ánh mắt của tất cả mọi người đang đổ dồn vào mình, cô nói dối:
-Cái món cà-ri này, cay quá! Choiji à, cậu giết tớ rồi!-Tenten lau vệt nước mắt còn tồn đọng, tiện tay quơ vội ly nước bên cạnh mà dốc cả vào miệng. Cô xuýt xoa.- Ôi trời, cái lưỡi của tôi phồng rộp lên rồi! Choiji ơi là Choiji~
Choiji gãi đầu:
-Nhưng cậu đã hứa là sẽ ăn hết. Chứng minh đi chứ!
Ino vội lấy thêm cho Tenten cốc nước, không quên tặng cho Choiji một cái liếc sắc bén:
-Thấy người ta như thế mà còn muốn thử thách gì nữa sao?
Tenten vội nói đỡ:
-Ino à, có sao đâu. – Nói đoạn, cô quay sang Choiji, nở nụ cười- Tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy. Lúc đó, hãy gọi tôi là tiền bối của cậu!
Tenten tay cầm cái muỗng, nhìn chằm chằm vào đĩa cà-ri, nuốt cái sợ hãi vào lòng.
Nếu như những vị ngọt lúc này đây chỉ làm lòng cô thêm đắng, vậy thì vị cay xé họng này sẽ làm trái tim cô tê liệt. Một khi trái tim tê liệt rồi, chắc sẽ không còn cảm nhận sự hiện diện của những nỗi đau nữa, phải không?
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


Bình minh ló dạng xuyên thủng màng sương giăng giăng ảo mờ. Những tia nắng nhảy múa trên đừơng phố, hòa mình vào cái nhộn nhịp, tràn đầy sức sống của dân làng.
Nắng trải lên mái nhà của Neji, đánh thức giấc ngủ của cậu. Đêm qua tản bộ đến khuya, khiến đôi chân cậu mỏi nhức. Cộng thêm vài ly rựơu ở nhà Naruto, đầu óc Neji ong ong, đôi mí mắt trĩu nặng. Khi ánh nắng trở nên bất lực trong nhiệm vụ gọi cậu thức dậy, phía dưới hiên nhà cậu, tiếng Lee í ới:
-NEJI!!! DẬY MAUUUUU!!! THẦY KAKASHI VÀ ĐỘI ANBU ĐANG CHỜ ĐẤY!!!
Sau một hồi bị làm phiền, Neji uể oải vươn vai, làm vệ sinh cá nhân rồi cùng Lee đến phòng nội vụ. Trên đường đi, Lee liếng thoắng:
-Neji, hôm qua cậu bỏ đi sớm quá, không nhìn thấy trận đấu gay cấn giữa Tenten và Choiji.
-Hai bọn họ đánh nhau à?-Neji hỏi.
-Không! Bọn họ ĂN ĐUA!-Lee hồ hởi.-Cậu có biết ai thắng không?
-Choiji. – Neji trả lời.
-Sai. Là Tenten!-Lee vênh váo.
-Tenten?-Neji chau mày. Chẳng phải trước giờ cô ấy ăn rất ít sao? Ấy vậy mà hôm qua lại chiến thắng được Choiji.
Thoáng thấy nét ngờ vực trên gương mặt Neji, Lee phân trần:
-À, cũng không hẳn. Tại trước đó Choiji đã ăn khá nhiều rồi. Đến khi cả hai cùng ăn đua cà-ri thì tỉ số nghiêng về Tenten. Choiji ăn được bốn đĩa trong 3 phút. Còn Tenten ăn được bốn đĩa và một phần ba đĩa thứ năm.
Neji cười khẩy. Lại cái trò trẻ con này…
-Mà cậu cũng nên đến thăm Tenten thử sao?-Lee hừ mũi.
-Cô ấy bội thực à?-Neji hỏi.
-Không biết. Hôm qua, nghe nói sau khi ăn xong, cô ấy còn nốc cả hai chai rượu, say bí tỉnh. Thầy Gai phải đỡ về.
Neji im lặng. Cậu sải bước dài, nhanh chóng đến nơi làm việc, bỏ lại Lee cùng tiếng gọi phía sau lưng.
Phòng nội vụ.
Neji vặn nắm tay cửa, bước vào. Trước mặt cậu, đội trưởng Kakashi nghiêm chỉnh ngồi trên bàn làm việc cùng chồng hồ sơ cao ngất ngưởng. Thấy Neji vừa đến, Kakashi nhắc nhở:
-Neji! Hôm nay cậu tới muộn.
-Em xin lỗi. –Neji thản nhiên bước đến bàn làm việc của mình, kéo ghế ngồi xuống. Cậu bỗng nhíu mày.
-Của ai vậy thầy?-Neji hỏi, mắt không rời một món quà được gói gém cẩn thận đang ngự trị giữa trung tâm chiếc bàn làm việc của cậu.
-Hôm qua chẳng phải sinh nhật cậu sao? Là Tenten nhờ tôi gửi hộ cho cậu.
“Tenten? Lại là cô ấy nữa sao!”
Mỗi phút giây cậu quyết tâm xóa bỏ hình ảnh của cô ra khỏi trí óc là mỗi lần cậu nhận được cử chi quan tâm ân cần của cô dành cho mình. Ngay cả đến sinh nhật mình cậu còn bỏ quên. Ấy vậy mà cô ấy vẫn nhớ như in.
Thấy sự bối rối nơi đáy mắt cậu, Kakashi bảo:
-Tenten là một cô gái tốt. Cô bé lại rất quý cậu. Hãy hóa giải những vết thương lòng và cả nỗi oán hận trong tim và…
Kakashi chưa dứt câu, Neji gạt món quà ra một bên, ngắt lời:
-Thầy. Chúng ta có nhiệm vụ mới sao?
Kakashi im lặng một lúc, rồi chìa tập hồ sơ trên tay mình trao cho cậu.
-Hokage mới giao về phòng nội vụ.
Neji nhanh chóng lấy lại phong độ, cậu mở từng trang, cẩn thận đọc. Kakashi giải thích:
-Nhiệm vụ lần này giao cho cậu cũng không có gì căng thẳng. Làng Đá và làng Lá vừa mới xác lập quan hệ song phương. Lần này, Thánh nữ của họ sẽ đích thân đến làng ta, kí kết một số hiệp ước Hòa Bình do Hokage đề nghị. Đây là sự kiện quan trọng, cần phải chuẩn bị chu đáo.
-Khi nào Thánh nữ đến?-Neji hỏi, mắt không rời khỏi trang giấy trắng.
-Ngày kia.-Kakashi đáp.-Thánh nữ sẽ ở lại khoảng 2 tuần.
Đóng lại cuốn hồ sơ, Neji nói:
-Em rõ rồi. Nếu không có chuyện gì quan trọng, em xin phép.
Kakashi gật đầu. Trước khi Neji bước ra khỏi phòng, Kakashi gửi cho cậu một câu hàm ý:
-Đừng dối trá với con tim mình.
Neji thu trọn câu nói vào tai, cất gót rời đi. Cậu không thể để tình cảm xen vào công việc. Bây giờ, việc trước nhất là phải cho người dọn dẹp lại dinh thự Thánh nữ sẽ nghỉ ngơi. Sau đó, cậu cần chuẩn bị bài dạy mới cho ba đứa học trò nhỏ trong nhóm Năm của mình.
Đang vạch ra những công việc của ngày hôm nay trong đầu, cậu ngước lên nhìn đường rồi bỗng khựng lại. Trước mắt cậu là ngõ rẽ vào nhà …Tenten. “Cũng không nên thất lễ với cô ấy, dù gì cô ấy cũng đã tặng mình món quà.”-Neji gắng tìm một lý do để tới thăm Tenten, như một cách lừa dối trái tim trong lồng ngực. Cậu vừa định gõ cửa, thốt nhiên phát hiện ra Tenten không hề tra ổ khóa vào cửa. Lòng cậu thắt lại một nỗi lo lắng. Cậu nhanh chóng đẩy cửa chạy vào. Khung cảnh bên trong nhà hiện hữu trước mắt, tất cả vẫn còn y nguyên, chỉ hiềm nỗi không thấy chủ nhân của nó đâu. “Tenten không phải là người bất cẩn, tại sao cô ấy lại có thể quên khóa trái cửa khi ra ngoài chứ?”-Neji nghĩ bụng. Cậu đánh bạo chạy thẳng vào bên trong, miệng không ngừng gọi tên cô:
-TENTEN! TENTEN!
Mất một lúc sau, cậu phát hiện ra Tenten đang nằm sõng soài trên sàn nhà ở phòng bếp, cả cơ thể nóng bừng. Neji vội đỡ cô ngồi dậy. Bỗng nhiên, Tenten nôn thốc nôn tháo ra khắp sàn và dây cả lên tay cậu. Neji không ngại dơ, liền bế thốc cô lên phòng ngủ, đặt cô xuống nệm rồi quay lại dọn dẹp “bãi chiến trường”.
-N…ej…i-Tenten thốt lên yếu ớt. Neji bước đến bên cô. Tenten cảm nhận được sự hiện diện của cậu, bèn níu ống tay áo cậu không buông.-Đừng bỏ đi, tớ … lạnh…!
Neji tìm chăn đắp lên người cô. Cậu sờ trán, thấy người cô đang sốt bừng bừng, mặt mũi đỏ lựng cả lên. Suy nghĩ một lúc, cậu định đi gọi bác sỹ. Vừa đứng lên, bàn tay Tenten vội níu ống tay của Neji lại. Tenten để mặc hai dòng nước mắt chảy dài trên gò má, nức nở:
-Cậu… đừng đi!
Neji phân trần:
-Tôi đi tìm bác sỹ. Cả người cậu đang sốt kìa.- Nói rồi, cậu gạt tay Tenten ra, bước đến cánh cửa.
Tenten gượng cười, giọng chua chát:
-Lúc nào cũng vậy… Tớ mãi chỉ là kẻ bị cậu bỏ rơi…! Tối qua, tớ đã ăn thật nhiều để cái bụng này đừng đau nữa… Ngốc thật! Tớ cứ nghĩ bụng đau là do đói, không ngờ, là do con tim bị chối từ…-Ngừng một lát, Tenten lấy lại nhịp thở, tiếp- Tớ… không hợp với Neji đâu nhỉ? Chỉ tại… tớ thật kém cỏi! – Tenten nước mắt đầm đìa, nén nỗi đau thương trong chất giọng, bộc bạch – Tớ đã từng…đã từng cố gắng… rất rất nhiều. Nhưng, chắc tớ mãi là…vật cản … trên con đường thành công của Neji thôi.
Neji từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe. Cậu cảm nhận được nỗi lòng của cô nhưng không thể vỗ về, an ủi. Cậu chỉ vỏn vẹn đáp:
-Tôi… đi tìm bác sỹ cho cậu!
Nói rồi, cậu bước thẳng.
“Ngốc quá! Em thật là ngốc quá! Ta không thể đến với em, không phải vì ta sợ em là vật cản, mà ta chỉ sợ ta là vật cản cho hạnh phúc của em. Ngốc quá! Thật ngốc quá…”
Sau khi Neji rời đi, Tenten gắng gượng ngồi dậy. Đầu cô đau như búa bổ, cả người nóng bừng bừng nhưng lại thấy rét bên trong, đặc biệt là nơi lồng ngực. Tenten bước xuống giường, tay vịn vào chiếc tủ kế, loạng choạng bước đi. Cô không biết cô đang làm gì nữa. Lúc này, Tenten chỉ nghĩ bằng mọi cách phải đi tìm Neji, nói cho cậu ấy biết cô yêu Neji đến thế nào! Đó là cách duy nhất níu bước chân cậu. Tenten lê chân đến cầu thang, bước xuống từng bậc một. “Không thể im lặng được nữa rồi, trái tim ngày một thúc hối phải bộc bạch. Mình phải nói với Neji và níu cậu ấy lại bên cạnh dù cho có bị đẩy ra… Mình phải…” Tenten cảm thấy những bậc cầu thang trở nên nhòa đi trước mắt. Khốn thay, chân cô lại đạp phải hai chai rượu rỗng cô uống cạn tối qua đặt cẩu thả trên nấc cầu thang khiến Tenten bị trượt chân, đổ người về phía trước, ngã nhào xuống. Hai chai rỗng theo đà rơi xuống vỡ thành từng mảnh. Thân thể Tenten rớt trúng vào những mảnh chai vỡ. Chúng xuyên thẳng qua lá phổi cô, tay chân bị cứa xước. Đầu cô đập vào góc cạnh cầu thang, rách toạc một mảng. Máu không ngừng tuôn trào từ vết rách to trên đỉnh đầu. Cô không còn nhận thức được gì nữa, ấy vậy, trái tim vẫn thật nhói đau…!
Lại nói đến Neji, sau khi rời nhà Tenten, cậu nhanh chóng đi tìm bác sỹ. Tạt ngang qua phủ Hyuuga, Neji bất chợt chậm bước. Hyuuga Elder đang đứng trước mặt cậu, trên vai khoác một chiếc áo nâu thẳng nếp. Ông mở lời:
-Tối nay hãy đến đây. Ta và Hiashi có chuyện muốn nói với ngươi.
Neji gập người chào, chờ đến khi bóng ông nội khuất hẳn, cậu mới đứng thẳng dậy. Nhớ đến Tenten, cậu nhanh chân chạy đến tìm Sakura.
-Sakura, cậu có nhà không?-Neji nói vọng vào.
Sasuke là người ra mở cửa. Cậu ta giữ nguyên gương mặt lạnh lùng, đáp:
-Sakura vừa được triệu tập đến bệnh viện của làng. Cậu cần tìm cô ấy?
Neji trả lời:
-Tenten đang bị sốt, tôi muốn,…
Sasuke bất ngờ, khựng lại vài giây, cậu ta hỏi ngược lại:
-Không phải, Tenten vừa được đưa đến bệnh viện cấp cứu sao?
-Cấp cứu?-Neji tròn mắt.
-Sakura vừa đến đó để phẫu thuật cho Tenten.
Ngừng một giây, Sasuke tiếp:
-Tenten bị ngã cầu thang và bị nội thương nghiệm trọng. Theo như tình hình của nhân viện bệnh viện mô tả với Sakura, Tenten đã… ngừng thở. Họ phải dùng phương pháp kích điện ngay lập tức, trong khi chờ Sakura và đội phẫu thuật tới, tôi e là…
Không nghe hết câu, Neji vội chạy thẳng đến bệnh viện. Lúc này đây, cậu cảm nhận được trái tim mình cũng đang chết dần…
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bệnh viện
-Mọi người mau tránh ra!-Sakura hét lớn. Cô cùng các bác sỹ nhanh chóng đưa Tenten vào phòng mổ.
“Tình trạng của cô ấy tệ quá!”-Sakura nghĩ thầm.
-Ngay lập tức kích điện, phải làm cho tim hoạt động trở lại.-Sakura ra lệnh.
Một y tá dùng dụng cụ kích tim, chạm vào lồng ngực Tenten. Cơ thể cô giật nảy lên, rồi bất động.
-Thêm lần nữa.-Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt cô, Sakura mắt không ngừng dõi vào máy đo nhịp tim, lòng nóng như lửa đốt.
“Cố lên nào Tenten! Cố lên nào!”
Sau hơn mười ba lần thực hiện động tác kích tim, cơ thể Tenten vẫn hoàn toàn bất động.
-Nữa đi!-Sakura kêu lên, hòng hy vọng cứu vãn lại sự sống cho Tenten.
Cô y tá nhễ nhãi mồ hôi trên trán, nhìn thẳng Sakura nói:
-Đã mười bốn lần rồi, thưa cô Haruno. Nếu có thể sống, nhịp tim của cô ấy đã đập trở lại.
-Không!-Sakura đau đớn. Nhưng sâu trong thâm tâm, cô hiểu đó là sự thực.
Sakura khẩn nài:
-Một lần cuối! Một lần cuối nữa đi…
Y tá vừa nãy ái ngại nhìn Sakura, nhưng cũng thực hiện theo lời của cô. Kích tim lần cuối. Dụng cụ chạm vào lồng ngực Tenten, nhưng cơ thể cô chỉ nảy lên, như mười bốn lần trước. Không hề có sự sống nào hiện diện trên máy đo nhịp tim. Tất cả chỉ là tiếng “bip” ngân dài cùng những nỗ lực trong vô vọng của Sakura.
Tenten đã chết.

Chữ ký của christinavo

11/2/2013, 11:55 am
avatar
.: NVFCer :.BlackDragon 
http://rank.naru.to/anbuakat.swf
Hoàn Thành NV : NV A
Ryo : 7602
Tổng số bài gửi : 1595
Ngày tham gia : 11/06/2010
Status : Tạm biệt mọi người :(((
Được Cảm Ơn : 160

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Chap sau của fic này gom hết vào cùng 1 topic này nhé bạn.Chứ cứ mỗi chap 1 topic nó đầy 4rum.

Chữ ký của BlackDragon

11/2/2013, 11:58 am
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

BlackDragon đã viết:
Chap sau của fic này gom hết vào cùng 1 topic này nhé bạn.Chứ cứ mỗi chap 1 topic nó đầy 4rum.

Mình thiệt là không biết gom như thế nào Suspect. Nhưng dầu sao cũng cám ơn bạn đã nhắc nhở.

Chữ ký của christinavo

11/2/2013, 12:23 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

(Cont)
Bên ngoài phòng mổ, tất cả đều có mặt. Neji đang gục đầu vào tường, để mặc những giọt lệ lăn dài trên má. Nếu như cậu không bỏ đi, chắc có lẽ Tenten giờ này vẫn còn sống!
“Mày hại cô ấy, mày hại Tenten! Chính là mày, Neji!”- Những dòng suy tưởng về cô dội về cùng niềm ân hận, cắn rứt đồng thời vang lên trong đầu cậu. Neji khóc…
Những lời nói của Tenten bên giường bệnh, có ai biết đó là những lời cuối cô gởi đến cậu. Cái níu tay của cô, có ai biết đó là cái chạm cuối cùng lên nếp áo cậu. Neji đau đớn, dõi ánh mắt yếu ớt vào cánh cửa phòng mổ.
Cho đến khi Sakura vừa bước ra, tất cả nhào tới. Sakura lặng im, khẽ lắc đầu. Neji hiểu cái lắc đầu đó, cậu khụyu gối, không còn chút sức lực nào.
“Tenten, là lỗi của anh, em đừng đi. Hãy nghe anh nói một lần thôi. Anh yêu em…”
Đã quá muộn, quá muộn rồi. Khi người ta yêu hiện hữu bên cạnh, ta lại giấu kĩ trái tim vào một góc. Khi những con người ấy xa rời, ta gặm nhấm nỗi đau trong những nuối tiếc vô vàn.
Sakura bước tới bên Neji, đặt một tay lên vai cậu. Neji ngước đôi mắt chứa chan lệ, đối diện cái nhìn an ủi của Sakura. Bỗng nhiên, cậu quỳ xuống, van nài:
-Sakura, hãy cứu lấy Tenten! Hãy làm cô ấy sống lại! Tôi xin cậu.
Sakura khóc, cô đáp:
-Tớ đã làm mọi cách để khiến tim cô ấy đập trở lại. Mọi cách… nhưng…
Sakura im bặt. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào giọt mồ hôi nhễ nhại đang chảy thành dòng. Chưa bao giờ cô cảm thấy mình vô dụng như thế này! Chưa bao giờ… Sakura cắn môi đến bật máu, cảm nhận vị mằn mặn và tanh tưởi đang luồn vào khoang miệng. Cảm giác ấy giống như cảm giác bàn tay cô dính đầy máu từ vết thương khắp cơ thể Tenten. Và cô chỉ có thể bất lực nhìn máu tuôn trào.
Khi không khí u ám và vài tiếng khóc sụt sịt ôm trọn căn phòng, bỗng từ đằng xa vang lên tiếng chân của một bác sỹ. Ông hớt hải chạy ra thông báo:
-SAKURA! NHỊP TIM TRỞ LẠI RỒI!!!
Tất thảy mọi người đều sững sờ. Vẫn còn một tia hy vọng để bám trụ. Sakura lau vội dòng lệ trên mắt, gấp gáp theo chân vị bác sỹ chạy vào phòng mổ, tiến hành phẫu thuật.
Nhịp tim của Tenten đã trở lại sau gần ba phút ngưng đập. Tuy vậy, nó vẫn rất yếu.
-Máy trợ thở. Cô mau dùng máy trợ thở cho Tenten.-Cô quay sang một nữ y tá bên cạnh, ra lệnh.- Hãy lấy dụng cụ mổ lại đây.
Sakura nhìn tất cả bác sĩ lẫn nhân viên trong phòng, nói:
-Mọi người sẽ thực hiện việc lấy các mảnh chai còn kẹt trong phổi và cơ thể cô ấy. Tôi sẽ dùng chakra để hỗ trợ làm liền vết thương. Nhanh lên nào.
Cả đội bắt tay vào việc đưa sự sống của Tenten trở về.

Ngoài phòng mổ.
Không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ. Hai tiếng trôi qua dài như hàng thế kỉ. Chiếc đồng hồ vẫn “tích tắc” chạy đều, mặc cho sự giằng co giữa lành ranh cái sống và cái chết đang diễn ra nơi bệnh viện. Neji thôi không còn rơi lệ nữa. Đôi mắt cậu hương về phía cánh cửa phòng mổ với một niềm hy vọng le lói.
Ngay giây phút này, hình ảnh Tenten hiện rõ hơn bao giờ hết. Cậu nhớ đến Tenten, một cô gái rất thánh thiện và ngây thơ. Cô nhìn thế giới này bằng một đôi mắt ngập tràn màu hồng dù cho phải sống cô độc một mình từ tấm bé, hay khi nhận được sự coi thường về thực lực, Tenten vẫn luôn mỉm cười. Nụ cười của cô là hình ảnh rõ ràng nhất trong tiềm thức cậu bây giờ. Một nụ cười còn sáng hơn ánh thái dương trên cao, lấp lánh hơn vì tinh tú trên trời đêm huyền mặc. Nụ cười của cô, đến mãi bây giờ cậu mới biết, chính là nguồn sống trong tim cậu. Liệu Sakura có thể mang nguồn sống ấy trở lại?
“Sakura, tôi đặt trọn niềm tin vào cậu! Làm ơn…” – Neji khẩn cầu.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sau hơn 3 tiếng đối đầu với tử thần, Sakura cùng y đội đã có thể thở phào nhẹ nhõm khi tình trạng Tenten đang dần phục hồi.
Sakura bước ra khỏi phòng mổ với nụ cười hữu hiện trên môi. Cô loan tin rằng Tenten đã vượt được qua cơn nguy hiểm.
-Do mảnh vỡ của chai cắm sâu vào lá phổi, khiến một bên phổi bị tổn thương khá nặng. Cộng thêm vết thương rộng trên đầu cô ấy, làm Tenten bị mất khá nhiều máu, dẫn đến tình trạng tim ngừng đập do lượng máu trong cơ thể còn rất ít.-Ngừng một chút, Sakura tiếp.- Tớ đã tiến hành phẫu thuật, gắp những mảnh chai trên da thịt và trong phổi của cô ấy, vết thương ngoài da tạm thời đã được khâu lại bằng chakra. Duy chỉ còn chấn thương vùng đầu, e rằng có thể có hiện tượng xuất huyết não. Nhưng trước mắt, cô ấy đã qua được cơn nguy cấp, nhưng cần tĩnh dưỡng khoảng 1 tháng trong viện để có thể tiến hành theo dõi bệnh trạng.
Mọi người lắng nghe từng lời của Sakura, cảm thấy trong lòng như trút được một tảng đá nặng. Riêng Neji, anh dường như được sống lại. Sakura làm việc suốt ba tiếng trong phòng mổ, lại mất khá nhiều chakra, cô trở nên kiệt sức. Phần cũng vì cái bầu bốn tháng. Vậy nên, Sasuke đỡ Sakura về nghỉ trước. Hinata và Naruto sau khi vào thăm Tenten cũng xin phép ra về. Mọi người bắt đầu tản đi. Riêng Neji và Lee vẫn còn nán lại.
Lee mở lời:
-Lúc tớ đến nhà Tenten, tớ đã thấy cậu ấy nằm sõng soài trên cầu thang, trên một vũng máu. Kể cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra. Tớ biết là cậu đã có mặt ở đó.
Neji im lặng hồi lâu, cậu đáp:
-Bây giờ tớ muốn được yên. Hãy để tớ ở một mình với Tenten, có được không?
Lee thoáng bối rối. Nhưng rồi cậu cũng gật đầu, đóng cửa phòng lại, cất gót rời đi.
Neji tiến đến bên giường Tenten, nhẹ áp tay lên bầu má của cô. Nhìn những thiết bị, dụng cụ đang cắm vào da thịt cô, cậu xót lòng.
Neji thì thầm:
-Nếu tôi nghe lời em, không bỏ em một mình, chắc em sẽ không phải chịu những mũi kim, vết cắt như thế này. Tha lỗi cho tôi! Chỉ tại tôi quá ngu ngốc…
Cậu gục đầu trên giường của cô, khóc. Từng giọt lệ lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay để ngửa của Tenten. Trong vô thức, những ngón tay cô khẽ động đậy.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bình minh vừa thức giấc đã vội vã mở cửa cho những tia nắng đầu tiên tràn lên vạn vật, ôm trọn muôn nơi. Nắng khẽ rọi lên cửa sổ, ôm ấp mái tóc đen nhánh của Neji đang gục trên giường bệnh. Đến cả lúc ngủ, bàn tay cậu vẫn nắm chặt lấy tay Tenten không rời.
Mặt trời nhô cao hơn. Đường phố đông đúc hơn. Âm thanh cũng trở nên hỗn tạp.
Neji khẽ cựa mình, tỉnh giấc. Cậu ngắm nhìn gương mặt bợt bạt, xanh xao của Tenten.
Vẫn một nỗi ray rứt trong tim, cậu hỏi bâng quơ:
-Đến khi nào tôi mới được thấy em cười lần nữa đây?
Một lúc sau, cậu miễn cưỡng buông bàn tay Tenten, đắp lại chăn cho cô, dọn dẹp lại vài thứ xung quanh phòng. Xong xuôi, cậu đến cạnh đầu giường, quan sát nhịp tim Tenten trên máy đo. Trong vô thức, cậu lại đặt bàn tay mình lên trán cô, xem cơn sốt trong cơ thể cô có hạ nhiệt chưa. Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở, Lee và Gai bước vào. Thấy Tenten trên giường bệnh, Gai thốt lên:
-Ôi trời! Cô học trò xinh xắn của tôi! Em bị làm sao thế này? Lee, Neji đã xảy ra chuyện gì?
Lee quay sang nhìn Gai, ra dấu im lặng rồi hỏi:
-Cậu ở đây cả đêm với Tenten sao?
Neji mắt không rời gương mặt Tenten, chỉ khẽ gật đầu.
Lee và Gai đều có chút bất ngờ. Trước mắt cả hai, đây không phải là một Neji lạnh lùng và bất cần nữa mà là một Neji với niềm đau đớn chất đầy. Ánh mặt cậu đã nói lên điều đó, một nỗi đau giằng xé trong tim và một ước mơ bế tắc không thành.
Lee bước lại gần Neji, đặt bàn tay mình lên vai cậu rồi nói:
-Đừng tự hành hạ mình. Mau đi nghỉ đi.
-Tớ không mệt.- Neji đáp gọn lỏn.
Lee quắc mắt:
-Đừng cố chấp nữa. Không chỉ có mình cậu lo cho Tenten đâu, cả bọn tớ cũng vậy. Nhưng không thể vì một mình cô ấy mà cậu bỏ lơ nhiệm vụ của đội Anbu và…-Lee lưỡng lự.
Neji tò mò:
-Và cái gì?
Lee nhìn thẳng vào mắt cậu, dõng dạc nói:
-Và trận so tài giữa cậu và Hyuuga Elder.
Neji giật mình. Phải rồi, ông nội! Hôm qua chẳng phải ông nội đã chủ động tìm gặp mình sao? Phải chăng…
Hiểu ý, Lee vỗ nhẹ lên vai Neji:
-Để tớ và các bạn của cậu chăm sóc Tenten.
Neji nhìn Lee, khẽ gật đầu. Cậu lại đưa mắt nhìn Tenten một lần nữa, vuốt nhẹ sống mũi cô. Bỏ qua ánh mắt đầy hiếu kì của Lee và Gai, cậu khẽ đặt lên môi Tenten một nụ hôn gió nhẹ, thì thâm bên tai cô:
-Anh sẽ quay về bên em. Chờ anh, chỉ một lát thôi…
Neji đứng thẳng người dậy, xăm xăm tiến về phía cửa. Gai thờ dài nhìn cậu học trò của mình ngày nào, nhắc nhở:
-Hãy cẩn thận. Đừng quay về đây với cái thân tàn tạ. Tenten sẽ đau lòng lắm đấy.
Neji thấy cay cay sống mũi. Tất cả mọi người, từ trước đến nay vẫn luôn dành cho cậu sự cảm thông và quan tâm sâu sắc. Vậy mà tại sao đến giờ cậu mới ý thức được sự tồn tại của nó? Neji vẫn im lặng, đối lưng với ánh mắt ngập tràn hy vọng của Lee và Gai. Trước khi bước khỏi phòng, Neji khẽ nói:
-Cám ơn.
Thân ảnh cậu khuất dần. TIếng chân cũng xa dần. Cậu bước đi với một tư thế và tâm thế sẵn sàng.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


Nắng đậu những chùm sáng trên ngọn cây cao. Gío thổi những luồng hơi xuống mặt đất bằng. Khung cảnh làng Lá vươn mình trước cái nắng và gió của đất trời thật diễm lệ biết bao.
Những chiếc lá bị gió quật khẽ rớt xuống hiên dinh thự tộc Hyuuga từng lớp điệp trùng. Thân ảnh trưởng bối Hyuuga Elder hòa cùng vũ điệu của lá và gió, tạo nên một bức tranh đối nghịch: cái động của vũ khúc thiên nhiên quyện vào cái tĩnh của thân ảnh lão trưởng bối. Ông đứng lặng trước hiên, nhìn nhân gian thế sự qua đôi mắt của một bậc tiền bối dày dạn gió sương. Trong đáy con tim, không biết tự lúc nào, ông cũng đã từng mang cảm giác như Neji bây giờ. Ông cũng từng khát khao thay đổi những luật lệ của tộc. Song, những khuôn phép bất biến bất chuyển ấy vẫn ngang nhiên tồn tại, giễu cợt lên cái khát khao đổi thay, cách tân quy củ gia tộc của ông. Cũng chính vì những khuôn phép, quy củ ấy đã giết chết em trai Elder-một anh tài ngày đó. Người em ruột thịt của ông đã phải chịu tội danh “có âm mưu phản bội, chống lại luật lệ gia tộc” chỉ vì dám đứng lên chống đối tục khắc ấn chú lên trán những người ở nhánh phân gia. Và bị xử chết. Trước khi nhắm mắt xuôi tay, em ông đã trăn trối với một khát khao bền bỉ trong tim:
“Hãy thay em, xóa sạch từng nét chữ của cái luật lệ ngu ngốc ấy ra khỏi nếp não của mỗi thành viên trong tộc. Hãy thay em, thực hiện ước mơ chưa kịp hòan thành… Em biết, anh sẽ làm được vì… anh là Hyuuga Elder, là anh trai yêu thương của em!”
Em trai ông ra đi vì những câu niệm thuật từ chính miệng anh trai mình. Đó là cái hành động ghê tởm mà ông đến chết vẫn luôn day dứt. Song, ông lại không đủ can đảm để tiếp tục cái mơ ước còn dang dở của em trai mình và cũng chưa từng nghĩ đến việc đó.
-Ta có lỗi với em.-Ông thì thầm.-Nhưng cũng đừng bứt rứt gì, bởi lẽ, đã có người thực hiện ước mơ của em thay em.-Nói đoạn, ông quay lưng, mặt đối mặt với Neji.
Neji vừa đến. Cậu đứng đấy, với một ước mơ của em trai Elder đang cháy bỏng trong tim. Ánh mắt cậu quyết đoán đối lại ánh nhìn dò xét của Elder.
Elder ngạo nghễ nở một nụ cười, mở đầu:
-Ngươi là kẻ với danh xưng “thiên tài duy nhất của tộc Hyuuga”?
-Tôi chưa từng thừa nhận điều đó.-Neji đáp.
Elder thoáng nét suy tư nơi đáy mắt, song, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười ban đầu. Ông hỏi:
-Ngươi có biết lý do của buổi gặp mặt hôm nay?
Neji lễ phép:
-Thưa, đã.
-Vậy thì ta bắt đầu chứ?-Elder giọng thách thức. Ông giải thích- Luật chơi khá đơn giản. Ngươi và ta. Nếu ngươi thắng, ta không chỉ xóa bỏ tục lệ khắc ấn chú lên trán những thế hệ phân gia sau này, mà còn tôn ngươi làm trưởng bối. Nếu ngươi thua,…-Elder chuyển giọng.-Hãy chuẩn bị tinh thần cho cái chết.
Vừa dứt lời, ông lao vào nơi Neji đang đứng, chĩa thẳng kim tiêu về hứơng cậu. Neji vừa tránh ám khí, vừa cản đòn tấn công của Elder. Elder tuy đã già, song thân thủ của ông vẫn rất nhanh. Ông dùng thể thuật để tấn công Neji. Neji ngay lập tức mở Byakugan, đáp trả bằng Nhu quyền. Cậu tập trung chakra ở đầu ngón tay, nhắm vào huyệt đạo cận khớp vai của Elder để điểm.
-Nhất chưởng.-Neji hét lên, phóng chakra qua ngón tay, chạm vào huyệt đầu tiên trên vai Elder.
Elder bất ngờ nhảy bật ra xa, giữ thế phòng thủ. Song, ông vẫn cảm nhận rõ một huyệt trên khớp vai bị tê liệt hòan tòan. Neji bỗng dưng ngưng tấn công, cậu trụ hai đầu gối, tay đưa lên phía trước làm lá chắn, giọng nghiêm nghị:
-Hãy mở Byakugan lên đi!
Từ khi mới bắt đầu, Elder vẫn nghĩ trận đấu này chỉ là vờn chơi với một tên nhãi ranh của phân gia, nên ông không mở Byakugan. Nhưng đến khi trúng đòn đầu tiên, Elder phải giữ thế phòng thủ, đồng thời niệm chú mở thuật. Lần này, ông vẫn là người lao tới Neji như lúc đầu.
Elder phi người lao tới, nhắm vào dây chằng nơi bắp chân cậu điểm huyệt. Neji mau lẹ thu chân về, đồng thời nghiêng người né tránh. Thật ra, Neji hoàn toàn có thể dùng Nhu quyền để chưởng vào tâm thất của Elder, bởi lẽ ông đã lộ sơ hở trong khi tấn công. Nhưng cậu không làm vậy. Thứ nhất, vì Elder là trưởng bối. Thắng hay thua cũng phải giữ thể diện cho người đứng đầu tộc, không thể để ông thân tàn ma dại mà quay trở về. Thứ hai, Elder-người mà cậu căm hận bao năm nay- chính là ông nội của cậu! Ra tay tàn nhẫn với kẻ thù Neji cũng chưa từng làm. Huống hồ Elder lại là ruột thịt máu mủ! Thật khó cho cậu lúc này.Dường như đọc được suy nghĩ của cậu, Elder hét lớn:
-Ngươi không cần nhường ta. Đường đường là trưởng bối của tộc, không lẽ ta cần phải bấu víu vào cái sự nhường nhịn của ngươi sao!-Dứt lời, Elder lại lao đến.
Neji cười khổ.
“Ông nội, không ngờ người đến từng tuổi này rồi mà vẫn còn rất hiếu chiến. Song, người đã để lộ cái tâm tính dễ bị kích động của mình rồi.”
Cậu xoay người 90 độ, tránh cú chưởng của ông. Lần này, Elder ra tay ác liệt hơn. Đoán trước tên nhãi ranh Neji vẫn sẽ né đòn của mình, Elder ngay lập tức bẻ hướng chakra trên tay, chĩa thẳng vào lưng cậu. Elder đã phải tính toán khã kỹ càng lực chưởng. Lượng chakra được vận chuyển qua đầu ngón tay chỉ vừa đủ gây làm tê liệt dây thần kinh, cắt đứt mạch chakra khiến đối phương không thể vận dụng thêm chakra nữa. Từ sâu trong đáy tim, ông vẫn không muốn làm cháu của chính mình bị nội thương. Nhưng mục đích chính của đòn tấn công lần này, Elder muốn xem xem Neji có thực đã khắc phục được “huyết kế giới hạn” nằm trên đốt sống ngực thứ 3 của Byakugan hay không.
Và có vẻ Neji đã trúng kế. Cậu ngay lập tức mở Byakugan phía sau lưng. Sau khi nhìn thấy hướng chakra đã bị bẻ ngoặt, Neji liền khụy gối, cúi gập người xuống làm Elder mất đà, đòn tấn công vì thế mà không thành. Trái với dự đoán của Neji, Elder sẽ lồng lộn lên, thực hiện thêm một đòn chí mạng khác. Nhưng không, ông bật ra xa, đứng cách Neji khoảng 2 mét, trao cho cậu cái nhìn ấm áp.
Neji thực sự bất ngờ khi nhìn thấy sự đổi thay trong ánh mắt ông nội. Cậu bối rối.
Elder từ từ tiến lại, rút ngắn khoảng cách giữa đôi bên. Bất chợt, Elder quỳ thụp xuống, trán chạm xuống nền đất lạnh, cung kính chào:
-Trưởng bối!
Hai tiếng “trưởng bối” khiến Neji nhất thời đông cứng. Các mạch máu trên cơ thể cậu dường như ngừng lại, nếp phồng của thuật Byakugan hai bên thái dương cũng dãn ra. Cậu vội quỳ xuống, dập đầu xuống đất:
-Hyuuga Elder trưởng bối, xin đứng lên cho.
Elder ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt cậu. Chưa bao giờ ông thấy niềm vui lại viên mãn đến thế. Chưa bao giờ ông thấy tình thương dành cho Neji lại sâu sắc đến vậy. Cuối cùng, ông cũng đã tìm được một thiên tài đích thực của tộc.
Qua trận giao hữu vừa rồi, ông đã nhìn thấu được kỹ năng của Neji. Ngay khoảnh khắc giao tranh đầu tiên, Neji đã tính toán chính xác cực ly tấn công của Elder và cả lực của những kim tiêu được phóng ra, hòng né tránh tuyệt đối. Kết quả là cả đòn của ông và cả hướng của kim tiêu đều không chạm được đến nếp áo của cậu. Tiếp đó là lúc cậu sử dụng Nhu quyền. Đối với người bình thường, nếu đã dụng thuật Nhu quyền sẽ không thể nén chakra lại ngay tức thời. Nhưng Neji lại làm được. Bởi lẽ khi hạ đòn “Nhất chưởng” trong thuật Nhu quyền lên vai Elder, Neji đã hòan toàn nén lượng chakra dồi dào đang chực trào nơi đầu ngón tay ngay sau đó để yêu cầu ông mở Byakugan. Điều đó cũng giống như khi ta tung ra mười cái phi tiêu nhưng bằng kỹ năng điêu luyện ta cũng có thể hoàn toàn thu hồi lại mười cái. Vượt qua hai bài kiểm tra về trí óc và kỹ thuật, bài kiểm tra cuối cũng đã khiến Elder hòan toàn bị thuyết phục. Bằng Byakugan, Elder có thể dễ dàng nhìn thấy huyệt nằm trên dây thần kinh của đốt sống trước ngực thứ 3-nơi huyết kế giới hạn của Byakugan ngự trị- tỏa ra một lượng chakra. Đó là dấu hiệu Byakugan đã được mở thông qua việc giải phóng năng lượng chakra tại điểm mù của thuật. Nhưng tất cả những bài kiểm tra kia cũng chỉ xét trên cái tài. Điều khiến Elder cảm thấy hài lòng và sẵn sàng giao chức trưởng bối cho Neji chính vì tấm lòng nhân đạo của cậu. Elder biết Neji hận ông, song, ông cứ ngỡ Neji sẽ lợi dụng thời cơ này để ra tay cho hả giận. Nhưng cậu hoàn toàn làm ngược với suy diễn ban đầu. Neji tuy giao đấu với Elder, nhưng vẫn không quên vị trí của ông và vị trí của cậu. Vậy nên cậu chỉ né tránh đòn của Elder là nhiều, nhằm không gây thương tích cho ông. Về điểm này, Neji thực xứng đáng thừa kế lại gia tộc.
Elder rời khỏi những suy nghĩ, hướng ánh mắt mình về phía Neji. Ông từ từ đứng dậy, đến bên cạnh cậu, đặt bàn tay nhăn nheo lên đôi vai rộng của cậu, ôn tồn bảo:
-Ta có lỗi với Hizashi. Và với cả con nữa. Hãy cho ta chuộc lại lỗi lầm quá khứ.
-Không nhất thiết phải đưa tôi làm Trưởng b… -Neji vội vã.
Elder ngắt lời:
-Ta sẽ thực hiện y đúc những lời ta đã thốt ngay từ khi giao chiến.-Nói xong, ông quay lưng, đi vào phía trong dinh thự.
Neji đứng chôn chân, nhìn theo cái lưng gù lặng lẽ khuất xa của ông nội, lòng thóang xót xa.
Ông nội đã phải gánh vác bao nhiêu trách nhiệm nặng nề trên vai, để bao nỗi sầu tư gấp lại thành nếp nhăn trên trán.
“Ông nội, hôm nay Neji lại làm khó dễ cho ông rồi!” –Những lời Neji thì thầm bật trào từ đáy con tim ra nơi cửa miệng. Để rồi gió lại tham lam cuốn phăng câu nói từ đáy con tim ấy hòa vào vũ điệu của lá và gió, hòa vào bóng lưng lặng lẽ đang khuất xa dần…


P/S: Chốc chốc, lại mở xem cái lượt view, mình hơi chạnh lòng một tí khi nó chỉ dừng ở vọn vẹn 1-2 con số. Nhưng dầu sao, chỉ cần có người CHỊU ngó bài post của mình, mình cũng cảm thếy âm ấm trong lòng. Còn nước, còn tát! Cám ơn những bạn đã dành time quý báu để ngó qua bài post.

Chữ ký của christinavo

11/2/2013, 5:11 pm
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 399
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 75

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Bài viết hay lắm bạn àk, đừng lo. Đang mùa tết nên mọi người lười đọc thôi bạn àk, đừng lo gì hết ák. Bạn viết đc lắm, mình tin tưởng bạn sẽ hoàn thành xong cái fic này. Cố lên nha.

Chữ ký của thelazycat

11/2/2013, 6:27 pm
avatar
.: NVFCer :.ninjafan.tran 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 827
Tổng số bài gửi : 469
Ngày tham gia : 08/03/2011
Status : chinh phục ước mơ
Được Cảm Ơn : 47

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

đc đó. Mong bạn đừng bỏ giữa chừng nhá (mình đọc nhìu fic bỏ giữa chừng lắm rùi và chính mình cũng từng bỏ giữa chừng 1 lần, hì hì )

Chữ ký của ninjafan.tran

11/2/2013, 6:49 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

thelazycat đã viết:
Bài viết hay lắm bạn àk, đừng lo. Đang mùa tết nên mọi người lười đọc thôi bạn àk, đừng lo gì hết ák. Bạn viết đc lắm, mình tin tưởng bạn sẽ hoàn thành xong cái fic này. Cố lên nha.

Cám ơn bạn đã ủng hộ~ mình sẽ ráng hòan cái fic này trong thời gian ngắn nhất~ Smile Quyết tâm !Quyết tấm

Chữ ký của christinavo

11/2/2013, 6:51 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

ninjafan.tran đã viết:
đc đó. Mong bạn đừng bỏ giữa chừng nhá (mình đọc nhìu fic bỏ giữa chừng lắm rùi và chính mình cũng từng bỏ giữa chừng 1 lần, hì hì )
uầy, sẽ không bỏ giữa chừng đâu~ chỉ cần bạn còn vào cmt, nhất nhất sẽ viết tiếp^^ =]]

Chữ ký của christinavo

12/2/2013, 11:29 am
.: NVFCer :.Neji_byakugan183 
http://rank.naru.to/chuunin.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 6646
Tổng số bài gửi : 874
Ngày tham gia : 02/06/2011
Status : Đối với ai đó cuộc đời như một cái lồng mà chỉ có chết mới thoát ra được.... Love Neji forever...
Được Cảm Ơn : 41

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

cmt cho nó lên : ))
ủng hộ bạn nhá, chưa đọc vì lười wa', đợi hoàn rồi đọc 1 thễ cho khỏi tiếc

Chữ ký của Neji_byakugan183

12/2/2013, 5:08 pm
avatar
.: NVFCer :.painfuldream 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 20
Tổng số bài gửi : 13
Ngày tham gia : 12/02/2013
Được Cảm Ơn : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

ok mặc dù tao k đọc nhưng hên xui nó hay hay không. Đừng nói tao ko ủng hộ mày á Thanh
Kí tên
Thoa =))

Chữ ký của painfuldream

12/2/2013, 5:14 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

painfuldream đã viết:
ok mặc dù tao k đọc nhưng hên xui nó hay hay không. Đừng nói tao ko ủng hộ mày á Thanh
Kí tên
Thoa =))

con biến thái=)))))) thôi, cám ơn m đã ủng hộ^^

Chữ ký của christinavo

12/2/2013, 5:22 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Neji_byakugan183 đã viết:
cmt cho nó lên : ))
ủng hộ bạn nhá, chưa đọc vì lười wa', đợi hoàn rồi đọc 1 thễ cho khỏi tiếc
mình chỉ sợ là post lên nhiều ko ai chịu đọc>"< dầu sao cũng thanks bạn nhiều~ Smile

Chữ ký của christinavo

13/2/2013, 3:41 am
avatar
.: NVFCer :.painfuldream 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 20
Tổng số bài gửi : 13
Ngày tham gia : 12/02/2013
Được Cảm Ơn : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

sao không Tks tao kon mắm. Bất công Gian du dan

Chữ ký của painfuldream

13/2/2013, 10:23 am
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

painfuldream đã viết:
sao không Tks tao kon mắm. Bất công Gian du dan
mịa hề hề, ứ đấy,làm giề đc nhao? =]] phân 2

Chữ ký của christinavo

13/2/2013, 5:22 pm
avatar
.: NVFCer :.haruno sasuke 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 28
Tổng số bài gửi : 17
Ngày tham gia : 13/02/2013
Được Cảm Ơn : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

viet hay lam, co dieu anh viet cho đâii nua di de co the doc mà cau chuyen ko ket thuc^^

Chữ ký của haruno sasuke

13/2/2013, 7:10 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

^^! Như đã hứa, Kiri vô com nè

Thật ra Kiri thích kiểu tình yêu trong thời yên bình thế này hơn. Bạn viết khá hay và nhẹ nhàng, dẫn dắt tốt, nhưng mà mấy phần đầu lúc dẫn lời nhân vật nên cách ra cho đỡ ríu rít, để vầy khó đọc lắm.

Có lần Kiri nhớ không nhầm thì đã từng đọc cái fic Happiness gì gì đó cũng có cốt tương tự thế này (không phải giống hệt đâu nhá) Trong fic của bạn có nhắc tới người tên Thánh nữ thì phải. Và theo như suy đoán của 1 kẻ ngu muội về tình iu nhưng nghiền đọc fic thì mình nghĩ sẽ là thế này: Neji yêu Tenten mà sợ sau này sẽ không mang lại hạnh phúc cho cô nên cậu quyết định thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Thánh nữ, và sau đó Thánh nữ yêu Neji, rồi Tenten biết.......Đại loại là thế. Nếu bạn theo trào lưu này thì đi theo lối mòn, cũng sẽ có nhiều người thích nhưng đối với người đọc qua hoàn cảnh này rồi sẽ không mấy hứng thú lắm ^^!

Mình chỉ góp ý vậy thôi chứ đoán thì 50/50 đúng ko? Bạn cứ viết tiếp đi, cố lên, mình sẽ chời phần bất ngờ từ bạn. Có triển vọng ở fic lắm đó ^.^

Chữ ký của hayuri kirino

13/2/2013, 9:38 pm
avatar
.: NVFCer :.painfuldream 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 20
Tổng số bài gửi : 13
Ngày tham gia : 12/02/2013
Được Cảm Ơn : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

christinavo đã viết:
painfuldream đã viết:
sao không Tks tao kon mắm. Bất công Gian du dan
mịa hề hề, ứ đấy,làm giề đc nhao? =]] phân 2
tao giết nhớ Bam dap

Chữ ký của painfuldream

13/2/2013, 11:29 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

hayuri kirino đã viết:
^^! Như đã hứa, Kiri vô com nè

Thật ra Kiri thích kiểu tình yêu trong thời yên bình thế này hơn. Bạn viết khá hay và nhẹ nhàng, dẫn dắt tốt, nhưng mà mấy phần đầu lúc dẫn lời nhân vật nên cách ra cho đỡ ríu rít, để vầy khó đọc lắm.

Có lần Kiri nhớ không nhầm thì đã từng đọc cái fic Happiness gì gì đó cũng có cốt tương tự thế này (không phải giống hệt đâu nhá) Trong fic của bạn có nhắc tới người tên Thánh nữ thì phải. Và theo như suy đoán của 1 kẻ ngu muội về tình iu nhưng nghiền đọc fic thì mình nghĩ sẽ là thế này: Neji yêu Tenten mà sợ sau này sẽ không mang lại hạnh phúc cho cô nên cậu quyết định thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Thánh nữ, và sau đó Thánh nữ yêu Neji, rồi Tenten biết.......Đại loại là thế. Nếu bạn theo trào lưu này thì đi theo lối mòn, cũng sẽ có nhiều người thích nhưng đối với người đọc qua hoàn cảnh này rồi sẽ không mấy hứng thú lắm ^^!

Mình chỉ góp ý vậy thôi chứ đoán thì 50/50 đúng ko? Bạn cứ viết tiếp đi, cố lên, mình sẽ chời phần bất ngờ từ bạn. Có triển vọng ở fic lắm đó ^.^

Thanks Kiri vì những lời nhận xét hết sức chân thành của bợn Smile ban đầu mình cũng có ý nghĩ như Kiri, sẽ cho nhân vật thánh nữ vào để làm rắc rối vấn đề tình cảm^^ nhưng mà mình đã thay đổi cốt truyện, để không phải bị trùng lặp nữa. còn việc thay đổi như thế nào thì, những chương sau sẽ tiết lộ^^ =]]

Chữ ký của christinavo

14/2/2013, 2:08 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Thế bạn viết nhanh nhanh lên nhá, mình mong phần hồi hộp giữa chuyện tình của Neji và Tenten lắm đó >,<

Cố lên nhá

Chữ ký của hayuri kirino

14/2/2013, 5:23 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

(Cont)
Sau hơn một tuần trong trạng thái hôn mê, ngày đầu tiên của tuần thứ hai, Tenten khẽ động đậy cánh tay bị ghim chi chít những mũi kim, ống truyền nước và thức ăn. Cô gắng gượng mở đôi mắt nặng trịch, chớp chớp vài lần cho quen. Ánh sáng chan hòa ùa vào, khiến Tenten ít nhiều phải nhíu mắt, dùng bàn tay nhỏ bé của mình che chắn. Cô rên khe khẽ:
-Ưm…ưm!
Hinata túc trục bên Tenten đã một ngày một đêm. Nghe tiếng cô, Hinata mừng rỡ thốt lên:
-TENTEN, CẬU TỈNH RỒI.
Lại quay ngoắt qua phía người con trai đang chống cằm, đôi mắt nhắm nghiền, để mặc mái tóc đen tuyền che phủ phân nửa gương mặt tiều tụy, Hinata lay vai cậu ta dậy:
-Neji! Cô ấy tỉnh rồi.-Đã hai ngày nay, Neji ăn uống qua loa, thức trắng đêm khuya, chỉ để chỉnh chu lại từng nếp áo bị nhàu, từng nếp chăn bị nhăn cho Tenten.
Vừa nghe Hinata hồ hởi thông báo, Neji đã choàng tỉnh. Cậu bước vội đến bên Tenten, trao cô ánh nhìn đầy quan tâm xen lẫn niềm vui khôn tả.
Hinata rất tâm lý, thấy Tenten thoáng chút ngượng nghịu, cô đứng lên, cất bước rời phòng, dành chút không gian riêng tư cho cả hai tâm tình. Bóng Hinata vừa khuất, Neji đã tham lam nắm chặt lấy bàn tay đang để ngửa của Tenten, áp lên má mình.
Mấp máy môi một hồi, cậu run run giọng:
-Tỉnh rồi, cuối cùng em cũng tỉnh lại…!
Tenten sững sờ khi nghe cậu thay đổi cách xưng hô. Bất giác, một chút ấm áp không biết tự nơi đâu chợt bao bọc lấy trái tim chắp vá của cô. Nhẹ nhàng quá! Khóe miệng cô khẽ cong lên, đồng thời đôi giọt lệ từ khóe mắt bỗng chốc tuôn trào, chảy thành vệt dài trên gương mặt bợt bạt của cô. Giọt lệ ấy, đã bao lần cô nuốt vào trong, để mặc cho những vị mặn đắng xé nát cõi lòng. Đã lâu lắm rồi, cô chưa từng được nếm thử vị ngọt tình yêu. Đã lâu lắm rồi, chắc mẩn cũng gần một thập niên, con tim cô mới được đập trở lại, mới được sống trở lại trong những yêu thương dịu dàng.
Ánh nhìn Neji xoáy sâu vào những hạt châu sa còn đang chảy dở trên gương mặt kém sắc của Tenten, cậu vô thức để đôi dòng lệ mình tuôn trào. Những giọt nước mắt ấy nóng hổi, bỏng rát cứ ngang ngược lăn dài trên gò má, làm nhòa đi gương mặt người cậu yêu. Neji không muốn cô biến mất, vội chớp chớp mi, ổn định lại tầm nhìn. Bao yêu thương chất chứa trong tim chực trào như dòng chảy xiết của cơn lũ mùa nước lên. Ấy vậy mà giờ đây, mặt đối mặt với cô, cậu lại không thể bày tỏ, để mặc những yêu thương thét gào trong thanh quản nhưng lại im bặt nơi đầu môi. Đôi môi mấp máy trong vô vọng, ánh mắt chung thủy nhìn cô không rời.
Ngôn từ lúc này là thừa thãi, lời yêu bây giờ là hư ảo. Vậy cậu cứ gắng gượng bày tỏ làm gì? Chỉ là cậu sợ cô không cảm được những yêu thương vô hình, không hiểu những giằng xé tâm can diễn ra trong cậu mỗi lúc nhìn thấy cô, không biết được rằng trái tim và linh hồn cậu từ lâu đã là của cô.
Dường như đọc được sự tha thiết trong ánh mắt cậu trao, đôi môi Tenten khẽ cong lên, vẽ thành một nét cười khó nhọc trên gương mặt xanh xao. Cô lặp bặp:
-Em…lúc…đó…đ…ang…đi…t…ìm…anh.
Câu nói vừa thốt ra khỏi đầu môi, nét mặt Neji sa sầm ngay tức khắc. Thế nhưng, Tenten ngây ngô vẫn không nghiệm ra được rằng: chính câu nói ấy đã bóp chết ngọn lửa tình trong Neji, cô khó nhọc trao cậu nụ cười méo mó.
Neji lặng im. Cậu không thể đáp lại. Không thể. Nỗi hổ thẹn đang chiếm ngự tâm can cậu.
Hổ thẹn mới chính là lưỡi dao sắc nhất lúc này. Con dao ấy đã đâm một nhát sâu hoắm vào trái tim cậu, khẳng định một sự thật không thể ngụy biện: Chính cậu đã đẩy Tenten vào cái ranh giới của sự sống-cái chết.
“Buông tay mới chính là hạnh phúc.”- Một ý nghĩ chợt bật ra trong đầu cậu. Neji ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn cô. Hình ảnh cô đang nhòa dần, nhòa dần trước mắt. Một giọt lệ nơi khóe mắt lại khẽ rơi...
"Phải buông tay thật sao? Đây phải chăng chỉ là khởi điểm của muôn vạn khổ đau trong tương lai? Chỉ vì lúc đó đi tìm anh mà đã khiến em ra nông nỗi này, liệu những lần sau cất gót, em còn giữ được tính mạng quay trở về?"
Yêu càng đậm sâu, dứt càng thêm sầu.
Thời gian vẫn thản nhiên trôi đi, song, yêu thương trong tim cậu dường như chết lặng. Không phải cậu đã hết yêu cô, chỉ là, cậu không dám yêu... Bên cậu, cô sẽ như thế nào? Vui sướng hay đau khổ? Lành lặn hay thương tổn? Tại sao đích đến hạnh phúc lại lắm đắng cay đến vậy? Trước đây vì là kẻ phân gia trong tộc, cậu dối trá với con tim mình. Bây giờ vì là kẻ gây phiền toái, cậu ngần ngừ không quyết. Yêu hay là quên? Nếu yêu, liệu cậu có thể bảo tòan trái tim và thân thể cô luôn nguyên vẹn? Nếu quên, liệu cậu có thể quên được không?
Thời gian vẫn đủng đỉnh lướt qua, như đang thử thách đôi bên.
Cả hai vẫn giữ nguyên sự lặng im cho đến khi cánh cửa bật mở, một cô ý tá bước vào. Cô quét mắt quanh căn phòng, rồi đột ngột lên tiếng:
-Xin lỗi vì cắt ngang. Nhưng Tenten cần nghỉ ngơi. Cô ấy mới hồi tỉnh.
Dứt lời, Sakura từ đằng sau tiến vào, tay bưng một khay thuốc đựng vài lọ nhỏ dòm không rõ nhãn tên. Sakura nhìn Neji. Cậu gật đầu, miễn cưỡng đứng lên, cất bước ra khỏi phòng.
Như một hành động vô thức, Tenten chợt nắm lấy tay Neji, van nài:
-Đừng…đ…i…mà!
Neji nhất thời luống cuống. Sakura ái ngại nhìn cả hai. Song, cô liền ra hiệu cho cô y tá đứng cạnh tiêm một mũi thuốc mê vào cánh tay Tenten. Thuốc vừa tiêm, liều cũng khá mạnh, chỉ trong tích tắc đã ngấm vào tế bào, khiến tầm nhìn của Tenten mờ dần, để mặc bóng đen nghiễm nhiên chiếm trọn khung cảnh trước mắt.
Tenten trước khi lịm đi, cô vẫn chung thủy nắm lấy bàn tay Neji, đôi mắt khẩn nài. Như cái cách mà cô khẩn nài cậu trước đó…

Chữ ký của christinavo

14/2/2013, 7:14 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

(Cont)
Tenten xuất viện sớm hơn dự tính. Cô hồi phục gần như hòan toàn, những vết thương đã dần lành lại. Tuy nhiên, khẩu vị của Tenten chưa trở lại, thân hình cũng vì thế mà gầy gò, lộ cả xương đòn gần cổ. Neji và Lee từ sớm đã đến bệnh viện, thu dọn đồ đạc trong phòng bệnh để chuyển về nhà cô. Sakura dìu Tenten xuống lầu.
Tenten hôm nay ăn vận giản dị, khoác hờ hững chiếc áo choàng mỏng manh. Gương mặt cô tuy còn xanh xao, nhưng vẫn lưu giữ vẻ đẹp ngày trước. Dáng mũi dọc dừa tôn đường nét thanh tú, thuần khiết trên gương mặt thiếu nữ độ xuân thì. Đôi gò má nhô cao do sụt cân, song lại vô hình làm nền cho cặp mắt nâu to tròn nổi rõ. Cô lưu luyến hướng ánh mắt về phía phòng nghỉ dưỡng cũ của mình.
Đó là nơi bàn tay cậu nắm chặt bàn tay cô…
Đó là nơi trái tim cô được hồi đáp những yêu thương đã khắc khỏai bấy lâu trong lòng…
Nhưng đó cũng là nơi khởi nguồn cho nỗi hổ thẹn, day dứt trỗi dậy trong tim một người...
Đáng tiếc, Tenten mãi là một cô gái với suy nghĩ giản đơn, ngây ngốc.
Một cơn gió thổi ngang qua, cô rung người, ho lên một chặp. Sakura lo lắng hỏi:
-Chưa khỏi cảm sao?
Tenten ý nhị cười, đôi môi bạt màu khẽ cong lên, đáp:
-Không sao đâu, đừng bận lòng.
Sakura chỉ biết ậm ừ, nhìn thân hình gầy ôm của Tenten đang run bần bật vì những cơn ho quằn người.
Một chốc sau, Neji và Lee mỗi người ôm một thùng các-tông, đang từ từ bước xuống cầu thang. Lee thủy chung mặc bộ đồ màu xanh lá ôm sát người để lộ những cơ bắp rắn chắc. Khác với Lee, Neji vận y phục vải màu đen trắng, khóac chiếc áo bằng lông sẫm màu khá dày trên vai. Từ khi trở thành Trưởng bối, phong thái của cậu ít nhiều cũng thay đổi. Dạo gần đây cậu cười nhiều hơn, nụ cười cũng thêm phần trọn vẹn. Ánh mắt cũng bớt đi âm u, tịch mịch.
Vừa thấy cả hai, Sakura đã cằn nhằn:
-Hai ông tướng, không nhanh nhẹn hơn được chút nào sao?
Tiếng Sakura oang oang, không chỉ Neji và Lee nghe thấy mà cả một vài người đi đường cũng quay lại nhìn. Đôi bên cả thẹn, vội sải bước dài hơn. Tenten đứng bên cạnh Sakura, nén một cơn ho đang chừng tuôn ra, ngước nhìn bước chân Neji đang tiến gần.
Cậu ấy… đã trưởng thành rồi. Đôi vai rộng, dáng người dong dỏng cao. Mái tóc đen dài buông hững hờ sau lưng phất phơ bay, nghịch ngơm gương mặt điển trai của cậu. Đôi mắt gia truyền của tộc Hyuuga, cũng đã có nét thay đổi. Nó dường như… ấm áp hơn. Neji nhận ra ánh mắt trìu mến của Tenten đang hướng về mình, cậu khẽ mỉm cười, nhanh chân tiến lại phía cô.
Một cơn gió bỗng ồ ạt kéo qua, xốc tung mái tóc Tenten. Cô gập người, hai tay ôm lấy ngực, oằn mình ho lấy ho để.
Neji vội vội vàng vàng đến cạnh,vỗ vào lưng cô, lo lắng hỏi:
-Không sao chứ? Tenten!- Để ý mới thấy, mồ hôi nơi thái dương cậu tụ lại to bằng hạt đậu, cặp lông mày như sắp dính chặt vào nhau.
Gío đã qua, mất một lúc Tenten mới ngừng hẳn cơn ho. Ngước đôi mắt nâu lừ đừ nhìn Neji, cô vỏn vẹn đáp:
-Không sao.
Ngần ngừ một chốc, cậu liền đặt thùng các-tông trên tay xuống, nhanh nhẹn cởi chiếc áo khoác ngoài của mình, choàng vào người Tenten. Cô hơi bất ngờ, định từ chối đẩy ra. Neji thủy chung ép cô mặc cho bằng được. Biết không thể chối từ, cô bèn tròng tay vào ống, khoác áo chỉnh tề. Tenten thoáng đỏ mặt khi cảm nhận được hơi ấm của Neji còn vương trên nếp áo, cả mùi cơ thể cậu cũng thoang thoảng quanh cánh mũi. Cô hít một hơi thật sâu, siết chiếc áo thêm chặt vào cơ thể mình. Trái tim cô bỗng cảm thấy ấm áp bội phần, mặc cho những cơn gió ồ ạt kéo qua.
Neji lặng lẽ quan sát cô, tuyệt nhiên không để sót một hành động nào. Khóe miệng cậu toan nở một nụ cười. Song, khoảnh khắc cô bị bó chặt trên giường bệnh chợt phủ đầy tâm trí, khiến đôi mắt cậu trở nên vô hồn. Ánh nhìn của cậu không rõ là đang nhìn Tenten trước mặt hay nhìn hình ảnh cô trong hồi tưởng, để rồi đột ngột cậu thu lại nụ cười, khóe môi khẽ giật. Chợt bên tai cậu, giọng ai nghe như giọng Tenten thều thào:
-Em…lúc…đó…đ…ang…đi…t…ìm…anh.


P/S: cám ơn những ai đã ủng hộ mình^^, cám ơn Kiri và Painfuldream-2 nguồn cảm hứng của mình...

Chữ ký của christinavo

14/2/2013, 7:25 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

TEM!!! Hay lắm đó!! Miêu tả nội tâm Neji rất hay và hoàn chỉnh, tuy nhiên lại thiếu mất nội tâm của Tenten Kiri chỉ tiếc mỗi cái đó thôi, còn lại thì đều pơ-phệch hết Cố lên nào, vẫn chưa tới phần gay cấn =='' Nhưng phần tình cảm thì....tiến triển vươt bậc à nha Thanks nè!

Chữ ký của hayuri kirino

14/2/2013, 7:29 pm
avatar
.: NVFCer :.christinavo 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 165
Tổng số bài gửi : 32
Ngày tham gia : 10/02/2013
Status : let's love like we've never been hurt before.
Được Cảm Ơn : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

hayuri kirino đã viết:
TEM!!! Hay lắm đó!! Miêu tả nội tâm Neji rất hay và hoàn chỉnh, tuy nhiên lại thiếu mất nội tâm của Tenten Kiri chỉ tiếc mỗi cái đó thôi, còn lại thì đều pơ-phệch hết Cố lên nào, vẫn chưa tới phần gay cấn =='' Nhưng phần tình cảm thì....tiến triển vươt bậc à nha Thanks nè!

Tại Chris tính tạo dựng nhân vật Tenten trong này có chút ngu ngơ, để dễ dàng cho việc bị Neji "cắm sừng" sau này ss mịa dầu sao cũng Thanks Kiri nhiều nhiều, đang làm việc tích cực để đáp ứng nhu cầu của Kiri đây Quyết tấm *nhưng mà mấy phần sau bí quá* Tinh vi

Chữ ký của christinavo

14/2/2013, 9:39 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Bí cũng phải cố mà ngoi ngóp đấy, không vớt vát được gì là mềnh ko chịu đâu à nha Cố gắng lên, mình cũng đang cố hoàn thiện mấy cái one shot dang dở để đem mặt ra cho bà con chặt chém cái long fic Luân Hồi đây
Có bạn Chris lên phát làm mềnh tự dưng thấy phấn chấn hẳn Tại lâu quá rồi không có au nào lên đây, tự dưng bắt được 2 cây bút mới làm mềnh sướng như bắt được vàng ý

Chữ ký của hayuri kirino

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanficNejiTen] Bản tình ca

Chữ ký của Sponsored content


[FanficNejiTen] Bản tình ca

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog