Naruto Vietnamese Fan Club
Hãy đăng nhập hoặc đăng kí để hưởng nhiều quyền lợi hơn !
Đăng nhâp để vào forum nhanh hơn !!


Welcome to Naruto Vietnames Fan Club !!
Forum chạy tốt nhất trên Firefox 3.5 và IE 8
Độ phân giải màn hình là 1024x768 px.
Đơn giản và tiện lợi và chỉ mất 5s !!

FAN.NARU.TO


:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 26: "Strike Fast, Strike Hard, Strike Often"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
5/12/2012, 9:51 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 26: "Strike Fast, Strike Hard, Strike Often"

Viên đạn thứ 26: Đánh nhanh, đánh mạnh, tiên hạ thủ vi cương

11:00AM


Cả ba đứa xuất hiện tại ngã sáu nhà thờ đá, nơi đã bị tàn phá bởi bom đạn và xác người chống chất khắp nơi. Phía tây của bồn hoa trung tâm là nhà thờ đá, phía đông là đường Lê Thánh Tôn dẫn ra biển và phía bắc là con đường Lý Thánh Tôn dẫn về phía chợ Đầm. Chúng bước qua từng đống xác người, mùi tử khí bốc lên nồng nặc, lâu lâu có vài con chó chạy ngang qua chúng, nhưng chúng chỉ đứng lại vài giây rồi cúp đuôi chạy mất. “ Có lẽ bọn chúng cũng ngửi thấy mùi nguy hiểm của chuyện diễn ra sắp tới”- Khôi nghĩ.

- Sao mọi thứ có vẻ im lặng và thanh bình quá nhỉ? – Chị Minh nói

- Trước cơn bão trời thường trong xanh mà- Arturia nhìn lên bầu trời cao vút, nói.

Chúng bước qua đống xe máy đổ nát, cháy âm ỉ giữa ngã sáu, xung quanh là hàng đống xác người chết la liệt, tất cả đều bị bắn hạ. Khôi cúi xuống nhìn vào mấy cái xác đang bị ruồi nhặng bâu đầy- “Tất cả đều bị giết sạch bởi vài viên đạn, vậy người bắn là ai?”. Nó nhìn qua một cái xác ngồi trên một chiếc xe taxi, có vẻ là tài xế, hắn cũng bị một bắn bay sọ. “ Vậy theo vết thương thì hướng đạn….”. Khôi nhìn về phía Bắc, tổng hành dinh trụ sở bộ công an thành phố Nha Trang. Nó đưa tay che mắt khi một đám mây trôi đi, để lộ ánh mặt trời rực rỡ. Một tia sáng lóe lên từ tầng trên cùng của tòa nhà.

- COI CHỪNG!!!

Khôi lao tới đẩy chị Minh núp sau một chiếc xe hơi khác.

Đoàng đoàng đoàng!!!!!! Tak tak tak tak tak tak tak…

Chưa kịp giải thích gì, một loạt đạn khác đã nổ xung quanh chúng, đạn bắn rát đến mức chúng không thể di chuyển khỏi cái xe. Suppressing Fire, bắn trấn áp là nhằm ngăn chặn đối phương đáp trả hoặc thay đổi vị trị, sau đó tạo điều kiện cho tiền tuyến xông lên. Cái ánh sáng lóe lên lúc nãy chính là phản quang của ống nhắm súng tỉa, may mắn thay, Khôi phát hiện kịp. Nó chụp lấy một cành cây nằm giữa đường, cởi cái áo thun trắng ở trong ra và treo lên cành cây, giơ lên cao. Vài phút sau, đạn ngưng bay, cả ba đứa cẩn thận đứng dậy và nhìn về phía tòa nhà kia. Trước mặt chúng, mười lính đặc công mặc đồ rằn ri được trang bị AK47 đang hướng nòng súng về tụi nó, sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào.

- ĐỨNG IM!!!!!!

Cả ba lập tức giơ hai tay lên trời, cánh tay biến dị của Khôi được bọc bằng một lớp vải dày. Từ đâu đó sau lưng chúng, ba người lính khác nhảy ra, tước lấy kiếm và dao của chúng. Vài phút im lặng trôi qua, những người lính kia từ từ hạ khí giới xuống. Người đứng đầu cởi mặt nạ phòng độc ra, rút khẩu súng lục trong thắt lưng và từ từ tiến tới ba đứa.

- Mấy đứa mày là ai?

- Cháu là Khôi, kia là Minh còn người còn lại là Arturia, một người bạn.

- Con bé người nước ngoài đó làm gì ở đây? Chẳng phải họ đã được di tản về nước hết rồi sao?

- Cô ấy không nói được tiếng Việt nên đã bị kẹt lại.

Anh ta ngó qua vai Khôi, nhìn hai người kia, rồi hỏi tiếp:

- Mấy nhóc đến từ đâu? - Anh ta cất súng, ra hiệu cho những người lính sau lưng nghỉ.

- Em quê ở Nha Trang, ba mẹ em ở đây còn em đi lên Đà Lạt chơi, lúc về thì mọi chuyện đã như thế này.

Anh lính tiếp tục bước tới, ra lệnh cho anh em sau lưng rút lui và hỏi thăm ân cần:

- Thế mấy đứa ổn không, đi đường nào tới đây?

- Bọn em từ Cam Ranh ra.

- Cam Ranh hả?- Tất cả mọi người ngạc nhiên. Vài người lính và dân bên trong trụ sở bộ công an chạy ra nhao nhao hỏi thăm. Mãi vài phút thì anh chỉ huy mới ổn định được đám đông

- Thế tình hình ở đó thế nào, họ có tổ chức di tản không?

- Khi bọn em qua đó sáng nay thì tất cả đã di tản mất rồi ạ.

Vài tiếng than thở vang lên, thì thầm rủa những kẻ đi bỏ lại những người khác.

- Trong đó có mất điện không? Chuyện gì đang xảy ra thế?
Khôi nhờ chị Minh nói sơ qua lý do của việc mất điện trên, nhưng chúng vẫn không rõ thế lực nào đã khai hỏa những tên lửa hạt nhân đó, và ai là kẻ đã chặn chúng lại.

- Thế kế hoạch mấy đứa thế nào?

- Em có thể cầu cứu – Arturia nói- em có ông chú làm đô đốc bên tàu khu trục Mỹ, ông ta đưa em một cái radio vệ tinh phòng khẩn cấp, em nghĩ là em sẽ liên lạc được với chú.

- Thế nó đang ở đâu, tôi sẽ cho người đi lấy.

- Không được, em phải tự đi lấy nó, và sẽ rất hay nếu các anh giúp đỡ.

- Giúp đỡ thì không sao, nhưng có khả thi không?

- Nếu thành công, tất cả chúng ta có thể thoát khỏi đây dễ dàng.

- Này cô bé – Anh chỉ huy bước tới – nhiều nỗ lực cầu cứu đã tiến hành, nhưng vẫn chưa có ai thành công cả, liệu cô chắc chắn chứ.

- Vâng – Arturia gật đầu lia lịa khi Khôi biết rằng tất cả những lời đó chỉ là nói dối để tiếp cận khách sạn gần hơn.

- Vậy thì….

Vù………………………

Một tiếng động cơ nổ tung trong không khí khi chiếc UAV khổng lồ bay qua, mọi người lập tức quì sát xuống đất, quan sát chuyện gì đang xảy ra. Chiếc UAV bay về hướng tây rồi đảo ngược lại, thả xuống ba containers lớn ngay giữa bùng binh rồi biến mất. Vài giây trôi qua, Khôi chưa hiểu chuyện gì xảy ra, bỗng dưng, hàng trăm người dân lao về phía những cái containers kia. Lực lượng quân đội mỏng manh không đủ cản lại những người tị nạn khi họ cố gắng chà đạp lên nhau để chiếm đoạt thứ họ cho là đồ tiếp viện kia.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Khôi, cái cảm giác nôn nao rợn da gà lại xuất hiện, mắt nó nhòe đi. Nó nhìn thấy một nơi tối om, chật kín và ngột ngạt, những tiếng rên rỉ gớm giếc, nó nhìn xuống bàn tay lở loét, máu me, trên ngực nó có 3 vết đạn đang có một dòng máu đen rỉ ra. Một tia sáng xuất hiện từ một khe nứt cách nó vài mét…..nó trở lại thực tại….

- KHÔNG, ĐỪNG MỞ RA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Nó hét lên

Đã quá trễ, những người dân tranh nhau mở khóa hai cái hộp sắt kia. Tiếng hét vang lên đột ngột, một người phụ nữ bị cắn đứt nửa bàn tay khi cố gắng thò tay vô trong cái container. Anh chỉ huy ra lệnh đóng lại khi hai con thây ma đã thoát ra ngoài, một tá cánh tay gớm ghiếc còn quờ quạng từ khe nứt trước khi chiếc hộp bị khóa lại. Những người dân hét lên chạy ngược về phía bộ công an. Ai đó ra lệnh cho những tay bắn tỉa như hét vào bộ đàm. Hàng chục viên đạn được nổ ra, tiêu diệt những con thây ma thoát ra, người đàn bà lúc nãy cũng bị hạ gục. Một đứa nhỏ trong đám đông chạy ra, ôm xác người đàn bà đó mà khóc thương:

- Bà ơi bà!!! Hu hu hu….hu…..h…..

Mọi người dừng lại sững sờ trước thảm kịch xảy ra trước mắt, không ai có thể nói được lời nào.

- Đừng im.

Hàng chục tay súng chĩa nòng về phía Khôi, hét lên đe dọa nó. Nó phát hiện cánh tay biến dị của nó đã lộ ra khỏi lớp vải. Minh và Arturia lao tới che chắn cho nó, hét lên van xin những người kia đừng nổ súng.

- Tụi mày thật sự là ai? Cánh tay kia là như thế nào?

- Tụi mày dẫn chiếc máy bay đó tới đây phải không? Tụi mày là gián điệp nước nào?

Minh hét lên:

- Chúng tôi chỉ là những người bình thường, hoàn toàn không biết gì về chiếc máy bay kia cả.

-ĐM tụi gián điệp, khai tất cả ra…

Ầm

Một tiếng nổ đinh tai với tiếng kim loại chát chúa vang ra, một cánh cửa sắt bay ra làm vài anh chiến sĩ tử thương. Vài giây sau, lũ thây ma lao ra khỏi cái container đã được gài bom trước đó. Tiếng người la hét náo động, tiếng đạn bắn ầm ầm, hàng trăm vỏ đạn nóng hổi rơi lả tả xuống đất, cảnh tượng hỗn loạn nổ ra, những người dân lùi lại về trụ sở công an, đội bắn tỉa yểm trợ hoạt động hết công suất của mình.

-Khôi, đi thôi. – Chị Minh ném cho nó một khẩu AK

Dự là trong ba cái containers, có ít nhất là trên dưới một trăm con thây ma đang chực chờ lao vào xé xác những bữa ăn di động kia. Cả ba đứa vừa bắn vừa chạy về phía biển trên đường Lý Tự Trọng. Khôi hét lên:

-Đi trước đi – nó đạp hai cái xe máy ra giữa đường rổi chạy tiếp.- BẮN NÓ

Cả hai người Arturia và chị Minh nã ầm ầm vào hai chiếc xe máy trên đường, chúng nổ tung và bốc cháy ầm ầm, lũ thây ma lầm lũi bước qua màn lửa từ từ cháy thành tro bụi. Cả ba chạy hụt hơi ra ngoài biển, tới đường Trần Phú, con đường kẹt cứng bởi hàng đống xe máy và xe hơi chất la liệt. Bãi biển còn kinh khủng hơn, xác người nằm khắp nơi, hàng chục con tàu bị đốt cháy. Toàn bộ người chết đều bị bắn vào đầu, có lẽ một tác phẩm của những chiến sĩ cuối cùng trước khi họ rút đi bằng đường tàu biển. Nhưng trong cái rủi vẫn có cái may, khách sạn Sheraton vẫn đứng sừng sững đó, dường như vẫn chưa xảy ra chuyện gì bao giờ. Tụi nó chạy dọc theo vỉa hè băng qua Tòa giám mục, thây ma đầy rẫy trong sân tòa giám mục. Khách sạn Duy Tân được chặn bằng một chiếc xe tải, qua gầm xe, bên trong là hàng chục cặp chân lở loét, máu me, tiếng rên rỉ có thể nghe rõ ở bên ngoài.

-Sheraton kia rồi!!!!

Đa số cửa kính xung quanh tầng một đã vỡ tan, bàn ghế chất đống phía trước cửa, máu me chảy lênh láng, bên trong lại tối om. Chúng tiến tới gần cửa ra vào, bỗng nhiên, một tiếng động cơ vang vọng trong không trung.

Ầm ầm ầm

Ba, bốn quả tên lửa lục địa phóng thẳng vào Sheraton, nổ tung, chuẩn bị rơi xuống. Tòa nhà rung rinh nghiên ngả.

-Lui ra ngay, mau lên.

Chúng chạy thục mạng qua bên phía cao đẳng sư phạm, núp ngay sau một cái xe bus. Trong đời, chúng chưa nghe tiếng gì kinh khủng như vậy. Tiếng sắt thép trong bê tông gãy răn rắc, những miếng bê tông rơi xuống mặt đường làm mặt đất rung chuyển tựa như động đất.

Keng keng

Tiếng động như có một tay lực sĩ đập một cây búa tạ vào một miếng sắt, chỉ khác là nhân lên gấp ngàn lần, xé tan màng nhĩ của cả ba. Khách sạn Sheraton từ từ sụp xuống, cảnh tượng giống như cảnh máy bay đâm vào tòa tháp đôi của Mỹ ngày 11 tháng 9. Chỉ sau nửa phút, tiếng rền vang biến mất, thay vào đó là một làn khói bụi khổng lồ làm mọi vật mờ đi. Chúng ho sặc sụa, ôm miệng, nước mắt nước mũi dàn dụa.

-Mọi người….. có ổn….. không?

-Không…., KHÔI , COI CHỪNG!!!!

Khôi rút thanh kiếm sau lưng mình ra đâm thẳng vào đầu con thây ma tiến gần nó. Màn khói bụi gần rút đi, hàng chục con thây ma đã bao vây chúng.

Tak tak tak tak tak……….

-Không xong rồi – Arturia hét lên.

Súng hết đạn, chị Minh lao ra dung kiếm nhật xẻ ngọt những kẻ nhiễm bệnh ra thành từng mảnh. Chúng tựa lưng vào chiếc xe bus, chống trả quyết liệt, tìm đường máu, nhưng không còn đường lui. Quăng luôn khẩu súng vô dụng cuối cùng, Arturia rút dao ra cắm vào đầu lũ thây ma đang tới gần. Chúng nhìn nhau, có lẽ đây là cái kết của chúng. Khôi chỉ buồn, vì nó chưa tìm thấy cha mẹ nó, đó là mục đích cuối cùng của nó mà, gặp lại gia định rồi nó ra sao cũng được.

Tak tak tak tak…….

Lũ thây ma ngã rạp ra trên mặt đất. Chúng nó mệt mỏi nhìn về phía biển, năm chiếc cano, theo sao là hai xe thiếc giáp lội nước vừa tiến sát bờ. Một đội đặc nhiệm vừa cứu chúng. Anh lính đi đầu ra lệnh tiến lên, lũ thây ma xung quanh lập tức bị giết sạch. Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đám lính lạ đã áp sát bọn chúng. Người đầu tiên lôi Arturia đi, Khôi tiến tới nắm tay cô ấy kéo lại. Tên lính quay lại, gầm lên bằng tiếng Anh:

-Bỏ ra, ngay!!!!

-Đm chúng mày là lũ nào, vì sao bắt bạn tao.

Hắn chĩa súng vào đầu Khôi, chị Minh nhảy vào định đánh hắn.

Đoàng

- Không!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chị Minh bật ngược ra đằng sau, quì xuống đất, máu chảy đầm đìa trên vai. Hắn nói tiếp:

- Bọn mày không cần phải quan tâm.

Khôi nhìn mặt Arturia, cô chỉ tỏ ra lo lắng, chứ không bất ngờ. Khôi hét lên:

- Arturia, chuyện này là sao?

Tên chỉ huy đấm vào mặt Khôi, ra lệnh:

- Câm ngay!!!

- Đừng hại anh ấy!!!- Arturia vùng vẫy giữa ba tên lính.

- Giữ cô ta lại.

Đoàng

Chị Minh lợi dụng tụi nó sơ hở, rút khẩu súng lục bên hông của tên lính gần nhất, bắn vào ngực hắn rồi trà trộn vào đống đổ nát và biến mất sau đám bụi.

- Thôi đi, không cần đuổi.

Một kẻ mặt vest đen, trên ngực có phù hiệu và huân chương bước tới. Hắn chải mái tóc bảy ba màu đỏ, hắn cao chừng một mét tám, người Mỹ, khá đẹp trai. Hắn nở một nụ cười nửa miệng, bước ngang qua Khôi , đứng trước mặt anh lính đang hấp hối dưới đất. Hắn nói:

- Chắc hẳn anh cũng biết nếu chết thì sẽ bị sao đúng không?

- Cứu... tôi....với....!!!!

Đoàng

Hắn rút khẩu súng kiểu Flintlock cũ hồi xưa ra bắn chết kẻ bị thương. Khẩu súng mạnh đến mức đầu nạn nhân nổ tung. Khôi nhắm mắt lại, mất hồn vì sự tàn độc của kẻ mặc vest kia. Hắn ra hiệu cho cả đám lính rút đi. Khôi gầm gừ:

- Anh ta là đồng đội các ngươi, sao các người không cứu? Và các người mang bạn tôi đi đâu.

Hắn ta cởi mắt kiếng, quay lưng lại, nhanh như chớp, hắn đã đứng sát Khôi, con mắt hắn một bên màu xanh, một bên màu đỏ, gân máu nổi lên sòng sọc, hắn tuyên bố:

-Dân đen ngươi không biết, kia là Arturia Pendragon, tiểu thư của tân tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Emberland.....và ngươi, là tài sản hợp pháp của tập đoàn quốc tế Emberland….



Thế lực cuối cùng cũng đã trực tiếp ra tay, Emberland đã có được những gì chúng muốn

Chữ ký của Rey1000

6/12/2012, 12:28 am
avatar
.: NVFCer :.kiemthancong 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 553
Tổng số bài gửi : 303
Ngày tham gia : 11/06/2012
Status : "ZRUNLQJ RQ D ERRN"
Được Cảm Ơn : 67

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 26: "Strike Fast, Strike Hard, Strike Often"

Truyện rất hay,mình rất thích các loại truyện về zombie,nhân tiện mình thích cái logo mới của NVFC mình đấy,rất hay và ý nghĩa. naruto

Chữ ký của kiemthancong


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 26: "Strike Fast, Strike Hard, Strike Often"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog