Naruto Vietnamese Fan Club
Hãy đăng nhập hoặc đăng kí để hưởng nhiều quyền lợi hơn !
Đăng nhâp để vào forum nhanh hơn !!


Welcome to Naruto Vietnames Fan Club !!
Forum chạy tốt nhất trên Firefox 3.5 và IE 8
Độ phân giải màn hình là 1024x768 px.
Đơn giản và tiện lợi và chỉ mất 5s !!

FAN.NARU.TO


:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 24: Emerald Scale

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
21/6/2012, 8:43 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 24: Emerald Scale

Chap 24: Vảy lục bảo

Date: 30/12/2012 – Cam Ranh Military port
4:30 A.M


Một con quái vật có cánh tay đầy vảy với móng vuốt nhọn hoắc, cánh tay dài hai mét, rộng nửa mét, mỗi lần nó quét qua là mỗi lần nó lấy mạng vài người. Máu phun lên mặt kẻ thủ sát, hắn khoái trá uống nó như một thứ nước thánh kì diệu. Những tế bào trong người hắn đòi hỏi hơn thế, hắn bắt đầu lao ra thực hiện một cuộc tàn sát điên cuồng dưới ánh trăng đỏ rực. Tiếng gào, tiếng rú của hắn đánh động cả một vùng rừng rú, chim sợ hãi co cụm vào trong tổ, những côn trùng dường như cảm nhận được nỗi khiếp sợ lan truyền trong không trung, tất cả im bặt một cách đáng sợ. Tiếng súng chống trả dần tắt ngúm. Hàng ngàn viên đạn găm vào người con quái đó, toàn thân, nhưng không cản được hắn. Từng tay súng, không kể quân đội hay quân phiến loạn, lần lượt gục xuống trước lưỡi dao bóng loáng của con quái vật kia. Mọi việc chỉ kết thúc cho đến khi một người lao ra, đâm một thứ gì đó lên lưng quái vật kia, nó rú lên mấy tiếng, co giật, cánh tay dần thu nhỏ lại, biến dị, rồi cuối cùng nổ tung, một bóng người gục xuống đất, người ra tay đứng bên cạnh nó, cứng đơ và tràn ngập sợ hãi.

- Chính Arturia đã cứu em đấy Khôi. – Chị Minh chậm rãi- Lúc em phát cuồng, chị đã che chắn cho em ấy sát vào trong chiếc xe để tránh cuộc tàn sát. Sau chừng vài phút, cô ấy lao ra khỏi chị rồi tiêm thứ gì đó vô em.

Đầu óc Khôi trở nên hỗn loạn, nó không chấp nhận nổi sự thật đó. Nó nhìn chằm chằm tay phải nó, nơi vẫn còn một lớp vảy kì dì màu xanh lục, bằng chứng về sự biến dị lan tới vai. Nó bắt đầu cuộc vật lộn vô hình với cánh tay phải, nó điên tiết đấm nó bằng cánh tay con lại, cắn nó, cố gắng tiêu diệt cái thứ kinh tởm trên tay. Xung quanh nó là hàng chục xác chết, chồng chất, rách nát, máu me, nhìn nó bằng ánh mắt đầy căm hận, quyết tâm đầu độc nó bằng những ác mộng khi nó nhắm mắt lại.

-KHÔI!!!! KHÔI!!!!!- Chị Minh gọi lớn

- Cái gì!!!!- Khôi hoảng loạn quay lại nhìn.

Đoàng đoàng đoàng……

Hàng loạt phát súng nổ ra mà nó cũng chẳng kịp phản ứng, những phát đạn găm thẳng vài cánh tay phải của nó. Một dòng máu nóng hổi tuôn ra…Nhưng….Những viên đạn, lập tức bị phun ra khỏi vết thương rồi lỗ đạn tự động khép lại, che phủ bằng lớp vảy màu xanh kia. Khôi bàng hoàng khủng khiếp trước những gì đang diễn ra, nó không còn tin vào mắt nó nữa, nó đang trở thành một con…tệ hơn cả thây ma…BIẾN DỊ.

- Em….phải gọi là gì nhỉ…gần như bất tử với cánh tay phải đó.- Chị Minh vẫn ngồi trên xe chĩa súng vào nó, gần như lo sợ sự việc sẽ lặp lại một lần nữa.

- Anh Khôi- Arturia cũng vừa thức dậy, chạy thẳng tới ôm chặt lấy Khôi mà gần như chẳng màng tới nỗi lo sợ kia.

Arturia nức nở trong tay cậu, dù nước mắt không chảy ra, nhưng có thể thấy cô thật sự lo lắng cho tính mạng của cậu. Nỗi sợ hãi tuyệt vọng đang giằng xé trong lòng Khôi đột ngột dịu xuống. Cả ba ngồi lại với nhau, Khôi bắt đầu:

- Chuyện gì đã xảy ra với anh?

Arturia rút một vật gì đó từ túi ra rồi cô kéo dài nó như một chiếc kính dài tầm nửa gang tay gắn lên mắt. Tiếp theo cô lấy một cái kính nhỏ, cắt một giọt máu trên tay Khôi rồi cho vào kính, phân tích. Trong lúc này, chị Minh đang cố gắng lau những vết máu trên mặt và sau lưng Khôi. Chúng đã di chuyển ra một thảm cỏ gần đó, tránh xa khỏi kí ức về cái đêm kinh hoàng tối qua. Vài phút trôi quá, Arturia thông báo, với vẻ mặt bất ngờ, còn pha chút phấn kích:

- Anh biết gì không? Tế bào của anh, đã kết hợp theo một mức nào đó với tế bào của vi-rút kia.

- Nghĩa là sao?

- Anh, có thể là trường hợp đầu tiên trên thế giới này, không bị biến thành thây ma khi bị nhiễm \"vai-rút\" vào người. Thật là kì diệu – Arturia phấn khởi reo lên.- Anh sẽ là một nhân vật cực kì quan trọng cho bất kì tổ chức nào trên thế giới đang nghiên cứu về \"vai-rút\" này.

- Hừm, hoá ra ku bây giờ trở thành một trong những nhân vật quan trọng nhất trên thế giới sao?- Chị Minh mở miệng cười

Khôi thậm chí còn không tin được tai mình vừa mới nghe gì. Nó nhìn chằm chằm vào cánh tay màu xanh lục bảo của nó, bộ vảy kéo dài từ vai xuống tới móng tay, cứng và sắt lẻm. Khôi nhặt một miếng kim loại dưới mặt đất, đưa tay phải lên, dùng ngón tay trỏ rạch một đường. Miếng kim loại dày tầm hai xăng ti mét đứt ngọt dưới móng vuốt của nó. Arturia đứng dậy sau khi xong việc kiểm tra, nói:

- Đi thôi, chúng ta phải mang anh ấy rời khỏi đây, đến với quân của Sucre, ở nơi đó, chúng ta có thể điều chế thuốc, cứu rất nhiều người trên thế giới này – Cô nắm tay Khôi- và cả anh nữa.

- Nhưng làm sao để liên lạc với họ?- Chị Minh ném cho Khôi cái áo khoác từ đâu đó cho nó mặc vào.

- Hi vọng hết sức, Nha Trang chưa bị tàn phá hết, em vẫn có thể liên lạc từ trung tâm bằng căn cứ bên dưới khách sạn Sheraton. Họ sẽ gửi viện trợ nhanh nhất có thể, giúp chúng ta thoát khỏi đây.

Chiếc xe quân sự hôm qua ngoài một vết cào lớn trên thân xe thì xung quanh nó đều ổn và nổ máy được. Vì bộ móng vuốt kì dị kia quá nguy hiểm, Khôi lấy một miếng vải bó nó lại, chỉ dùng trong trường hợp nguy hiểm. Trước khi rời khỏi Cam Ranh ,Khôi lấy xăng trong kho ra đổ đầy xe, rồi rưới số còn lại lên những xác chết trên sân rồi châm lửa. Ngọn lửa bùng lên, chôn vùi những nhân vật xấu số đã ngã xuống, những gì còn sót lại cuối cùng của cảng quân sự Cam Ranh. Khói đen mịt mùng pha một mùi thịt cháy khét lẹt lan tỏa trong không khí, năm khẩu súng trường và ba khẩu súng lục cùng vài trăm viên đạn được chất lên xe. Chiếc xe nổ máy, thẳng hướng về thành phố Nha Trang cách đó ba mươi cây số. Chị Minh cầm lái để Arturia ngồi bên cạnh và Khôi ngồi đằng sau dưỡng thương. Trên đường đi, Khôi hỏi:

- Vậy đêm qua có ai thoát không chị?

- Có bốn chiếc thuyền thoát ra được khỏi đây, ước tính là hơn một trăm người. Một nhóm nhỏ đi bằng đường bộ, chắc giờ cũng vô trong nội thành rồi.

- Vâng, vậy…..ai đã ngăn em lại thế ?

- Là Arturia, cô ấy rất lo lắng cho em đấy.

Khôi nhìn Arturia, nhưng cô ấy chẳng nói gì ngoài việc nhìn xa xăm ra đại dương xa xăm kia với ánh mắt xanh lá cây bí ẩn. Mười phút sau, chiếc xe bắt đầu lên đèo, nhiều đoạn trên đường bị phá hỏng vì bom đạn, đá lở, nhiều xe bị cháy, bị bỏ hoang nằm la liệt khắp nơi. Cũng may chiếc xe cơ động của chúng khá nhỏ nên việc lách qua những chướng ngại vật đó là điều dễ dàng. Trong chốc lát, chúng đã có cái nhìn toàn cảnh thành phố Nha Trang lúc này. Điều kì diệu rằng, dù đại dịch đã bùng nổ và hoành hành điên cuồng, thành phố Nha Trang vẫn giữ cái vẻ đẹp điềm tĩnh, kiêu sa mà sắc sảo của nó. Nhưng ai cũng có thể cảm thấy rằng, cái sự im lặng kia luôn ẩn chứa nhiều điều mà không ai có thể ngờ tới. Tòa nhà Sheraton với chữ S đỏ rực trên đầu có thể dễ dàng quan sát từ vị trí này. Chiếc xe tiếp tục tiến tới phía trước, đi hết hơn mười cây số đường đèo rồi họ bắt đầu chạy ngang qua khu du lịch Diamond Bay nơi mấy lần được vinh dự tổ chức Hoa Hậu Thế Giới. Những con thây ma đi vật vờ ngoài đường, một số chúng vẫn còn đội cái mũ rơm đi biển làm cho Khôi gợi nhớ lại những chuyến đi đảo vui vẻ với gia đình. Mấy ngày qua, quá nhiều việc xảy ra, nó đã không có nhiều thời gian nghĩ tới cha mẹ nó, và bây giờ nó bắt đầu thấy lo lắng hơn. Theo anh Thanh nói thì họ vẫn ổn và đang đợi ở nhà, nhưng lòng nó như có lửa đốt. Tay nó vô tình cào vào thành xe là rách một miếng to tướng. Chị Minh gọi với ra sau:

- Khôi, đi đường nào bây giờ?

- Cứ đi thẳng tiếp đi chị, chúng ta sẽ vào tới khu Hòn Rớ. À, mà tối qua, chị đi đâu vậy?

- À, lúc đó, một con ma da tấn công chị, chị phải đánh nhau với nó một trận rồi mới hạ được nó ngay rìa nước.

Thấy sự im lặng đáng sợ trong không khí, chị Minh tăng tốc lên hơn trăm cây số một giờ. Chiếc xe chỉ dừng lại khi nó ở ngay dưới chân cầu Bình Tân, cây cầu nói Hòn Rớ với thành phố Nha Trang. Cả ba người nhìn lên cây cầu, sợ hãi và kinh tởm. Trên cầu, hàng trăm, hàng ngàn con thây ma đứng chen lấn lúc nhúc, chúng bốc ra một mùi thịt thối ghê tởm. Đây là con đường cuối cùng mà chúng có thể vào thành phố được. Cầu Dứa nối thị trấn Diên Khánh và Nha Trang thì đã bị sập sau khi một tay ngu học nào đó làm nổ tung chiếc xe bồn trên cây cầu làm hàng chục người chết. Những con đường khác thì phải đi vô trong những khu vực dân cư nông nghiệp, đường khó, ngoằn nghèo và mất nhiều thời gian để tới hơn. Vì thế, cầu Bình Tân là lối đi khả thi duy nhất của ba người, nay đang bị trấn giữ bởi cả trăm con thây ma. Có lẽ nhờ tiếng nước vỗ, tụi thây ma vẫn chưa để ý được những kẻ sống sót đang đứng ngay gần dưới chân cầu.

- Ay dza…Chẳng lẽ phải bơi qua sông sao? – Chị Minh nói.

Dưới chân cầu, có vài cái lô cốt bao cát, vài chiếc xe tải quân sự chở lính đậu gần đó. Một cái chòi quân sự và vài chục chiếc xe máy nằm lăn lóc ngay bùng binh ở giữa giao lộ. Lũ thây ma lúc này chỉ bị chặn lại bởi một hàng rào B40 mỏng và nó có thể bị đạp đổ bất kì lúc nào nếu lũ thây ma nổi loạn.

- Chúng ta không còn thời gian để gia cố chiếc xe này nữa, mà chúng ta cũng không thể thổi tung cây cầu được.- Arturia bặm môi suy nghĩ.

- Chúng ta hãy tìm xem có chiếc xuồng nào sử dụng được không?

Chị Minh vặn chìa khóa, rồ ga lên, lũ thây ma đồng loạt quay đầu về hướng chiếc xe. Có con gào lên như phát rồ. Khôi vội vàng:

- Tắt, tắt, tắt con mẹ nó đi!!!!!- Nó rút bén cái chìa khỏa ra khỏi ổ.

Lớp hàng rào B40 yếu ớt chặn lại cơn cuồng nộ của lũ thây ma. Có thể chúng vẫn chưa rõ là liệu con mồi có ở đó không, nhưng rõ ràng là tiếng động cơ đã đánh động chúng. Cả ba lao ra khỏi xe và nấp sau một chiếc xe bus màu vàng.

- Cái đệt gì thế????

- Chúng ta nên tìm những thứ cần thiết bằng cách đi bộ trước đã, trước khi quay lại đây.

- Chắc thế.

Cả ba rón rén quay lại xe, rút hết những vũ khí chúng cần và rời khỏi đó, tiêu chỉ là không nổ súng, chỉ cận chiến mà chơi. Sau vài phút cuốc bộ, chúng tới được cảng Hòn Rớ, một cảng trung chuyển hàng hóa và cảng cá khá lớn tại Nha Trang, nhưng hiện nay, cánh cổng sắt lớn lúc trước Khôi chuyên trèo qua câu trộm cá giờ đây đã bị đập nát. Nó đưa tay lên trụ cổng, nhớ thoáng qua những khoảng thời gian trước kia, để rồi mà xanh lục bảo của cánh tay đầy vảy của nó lại một lần nữa lôi nó về thực tại. Tụi nó lập tức đi nhanh ra cầu cảng, nơi từng là chỗ chứa hàng trăm chiếc ghe đanh cá cùng lúc. Nhưng như chúng nó nghĩ, chẳng có gì đầu ở đó cả, ngoài một đống cá đang trương thối, một đống lưới bị quăng bỏ lại cùng với rong rêu, và vài bộ cạnh quạt dành cho những chiếc thuyền cao tốc nhỏ. Chị Minh đá mấy thanh gỗ trên cầu cảng xuống nước, chửi:

- Mẹ nó, đếu có cách đách chó gì ở đây cả !!!!

- Họ đã rời khỏi đây với tất cả thuyền rồi!!!– Arturia nó- Đợi đã!!!!-

Arturia bước tới những cái cánh quạt chân vịt kia, chúng vẫn có động cơ motor nối vào.

- Em có một kế hoạch điên rồ, hai người muốn nghe không?

7:00 AM



[i]Cây cầu chứa đựng chết chóc, một lối vào, không lối ra, điều gò sẽ giúp họ vượt qua...[/i
]

Chữ ký của Rey1000

21/6/2012, 9:01 pm
avatar
.: NVFCer :.lazlik 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 3003
Tổng số bài gửi : 1584
Ngày tham gia : 19/06/2012
Status : Đi học điểm kém hơi nhiều :|~
Được Cảm Ơn : 210

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 24: Emerald Scale http://vn-zoom.com

ôi,nhân vật sao mà giống hulk quá Basketball .vãi thía, Shocked .truyện cũng rất hay,thank +1.
truyện cũng dài nữa,đọc hơi nản alien

Chữ ký của lazlik

27/6/2012, 8:25 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 24: Emerald Scale

Nếu bạn đọc thì hãy đọc từ bản RELOAD đã edit khá nhiều bên vnsharing và còn tiện theo donưãa.
http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=490792

Chữ ký của Rey1000

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 24: Emerald Scale

Chữ ký của Sponsored content


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Bullet 24: Emerald Scale

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog