:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
5/5/2012, 10:14 am
avatar
.: NVFCer :.Su bé 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 109
Tổng số bài gửi : 46
Ngày tham gia : 04/05/2012
Status : Uầy ! Anh yêu ảo lòi :))*~~
Được Cảm Ơn : 21

Bài gửiTiêu đề: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

First topic message reminder :

*Fic title :
Hoa trong mộng

*Disclaimer : Các nhân vật trong truyện không thuộc quyền sở hữu của tớ mà là của tác giả bộ truyện Naruto.
*Author : Su bé
*Warnings : OOC
*Category :Humor ~~> tình cảm sướt mướt
*Rating : K+
*Parings : Sasusaku
_Status : Chưa hoàn thành.
_Notes : Các nhân vật trong truyện có tích cách khác để cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn.
_Summary :

Anh là cát em là thuyền
Cát ở đất liền còn thuyền sẽ theo sóng ra ngoài khơi xa
Cát ko thể bơi ra
Nếu cố gắng bơi ra nó sẽ bị chìm xuống
Vốn dĩ 2 thứ chẳng liên quan đến nhau
Như tình yêu chúng ta chỉ để lại niềm đau về sau. . .





Phần 1 : Đơn Giản Là Yêu


Haruno Sakura cô gái mang họ Haruno, một gia tộc khá nổi tiếng trong các gia tộc, thịnh trị ở Thủy Quốc. Sakura mang trên mình một nét đẹp kiêu sa của nàng tiểu thư nhà giàu, sở hữu một đôi mắt biết cười màu lục bảo quý phái, làn da màu đào, đôi mi mắt cong hình lá liễu. Nổi bật nhất là mái tóc màu hoa anh đào của Sakura - nét đẹp của một thiên thần

Uchiha Sasuke công tử nhà Uchiha, gia tộc danh giá nhất Hỏa Quốc. Sở hữu đôi mắt sắc bén như lưỡi dao, lạnh lùng, kì lạ ... Mái tóc đen mượt, đôi mắt đen tuyền như màn đêm, thân hình cao lớn, con của ông chủ tập đoàn Uchiha - hot boy no.1 của học viện Konoha.


Kino Hakagi - Con gái của chủ tập đoàn lớn mạnh nhất Hỏa Quốc, đại tiểu thư nhà Kino có đôi mắt màu pha lê tím huyền ảo, mái tóc màu da cam xoăn lọn. Từ khi gặp Sasuke thì cô đã yêu chàng và nghĩ chàng sẽ là của riêng mình mà không để một ai khác cướp lấy. Nhân vật về sau mới xuất hiện.

Hình ảnh của em trong anh luôn là thứ gì đó thật tươi tắn
Có thể là hoa . có thể là tranh cũng có thể là một cô công chúa xinh xắn
Anh như kẻ đã chết từ rất lâu cho đến 1 ngày anh nhận ra rằng
Em yêu anh
Em đã đánh thức con tim của anh
Là người khiến anh phải cười khiến anh phải yêu và cũng là người khiến trái tim này thêm 1 lần băng lạnh
Em có nhớ về nơi ta thường gặp nhau không bây giờ vắng tanh
Những cơn gió mùa mang theo những cơn mưa đâu tạnh
Giá như còn em ở đây anh chắc rằng mùa đông này đâu lạnh
Em đã đi về nơi xa
Chap 1 :


Sakura chuyển đến đây từ hè, cô ở với dì là Tsunade - được bố cô giao nhiệm vụ chăm sóc cho Sakura, cô cũng chẳng hiểu tại sao tự nhiên lại phải chuyển sang Hỏa Quốc sống. Dì Tsunade rất dễ tính và suy nghĩ cực kì logic. Dì là người sôi nổi, tâm lí và đôi lúc cũng khiến người ta phải khiếp sợ bởi bác có một sức mạnh thần kì, bác rất xinh đẹp và trẻ Điều phải chú ý là bác hay uống rượu sake khi rảnh dỗi hay mỗi khi có chuyện gì đó cần phải suy nghĩ.


Quay lại với chủ đề là Sakura tuy là một trong những thành viên trong gia tộc Haruno nhưng cô không phải những cô tiểu thư chảnh chọe, không lòe loẹt, không sặc sỡ. Sakura hồn nhiên ngây thơ như chính bản chất của loài hoa Sakura vậy.


Vài tháng hè ở Konoha thành phố phồn thịnh nhất Hỏa Quốc, Sakura cũng đã khá quen với nơi này và có khá nhiều bạn. Hôm nay là ngày đầu cô đến trường, cô mặc bộ đồng phục và chỉnh sửa tóc tai, cô nghĩ đơn giản nhưng đẹp là được.

Một chiếc xe Mescerdes mới cứng đứng phịch ở trước cổng học viện Konoha, một người đàn ông mặc vet đen khoảng 30 tuổi xuống mở xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi có mái tóc vàng mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đợi chờ một ai đó ở trong xe.

Cánh cửa ô tô mở ra, một người nữa bước xuống xe, tóc hồng, mặc bộ đồng phục quen thuộc, váy sọc carô màu nâu, áo trắng cộc tay trước ngực có chiếc nơ carô màu nâu. Cô gái bước xuống xe, ánh mặt trời như bị hào quang khác che lấp.

- Bên ngoài trời nóng vậy mà vào trong này mát nhỉ dì Tsunade.- Giọng Sakura lanh lảnh.

- Vâng. Thưa cô đi lối này.

Tại phòng nhận học sinh mới của trường.

- . . . Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học viện là những người nắm vững kiến thức uyên thông, không chỉ vậy thầy cô còn tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tuổi trẻ tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các học sinh . . .

- Đủ rồi. Bây giờ thầy nghe em hỏi. Trả lời ngắn gọn, chính xác. Thầy hiểu chứ ? - Thầy giáo hơi bất ngờ nhưng vẫn lấy lại tự tin.

- Được, cô cứ hỏi, tôi sẽ trả lời đầy đủ.

- Em đến đây để học nên em là học trò của thầy nên thầy cứ xưng hô như thầy trò cho đúng cách giao tiếp. - Sakura cười cười.

- Vâng. Vậy cô à trò hỏi đi thầy sẽ trả lời . . .

- Em học lớp nào ?

- VIP 1

- Ở đâu

- Dãy nhà A tầng 5

Tận tầng 5 á

- Ôkê . Thanks u !

- Được rồi . Dì về trước đi . Con đi học, lúc về dì đón con là được rồi.

- Vâng . Vậy ta về, con ở lại nhé. - Tsunade chào Sakura rồi bước đi.

***
- Mình học ở dãy A, dãy A ở đâu nhỉ ??? - Ngó nghiêng xung quanh Sakura thấy một cậu con trai tóc đen. - Ê ! Ấy ơi cho tớ hỏi, ê này !!!

Cậu thanh niên cao ráo cứ thế bước đi mà chả thèm để ý người đằng sau còn Sakura thì cứ thế chạy theo.

- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, cho tớ hỏi cái này! Ê này ??? - Sakura ra đuổi theo mà người thanh niên kia không quay lại.

- Ê THẰNG KIA ! THẰNG MẶC QUẦN JEAN ÁO TRẮNG CALAVAT ĐEN KIA ĐỨNG LẠI ! - Cậu ta đứng khựng lại, Sakura cắm đầu chạy.

- Hì hì, ấy đứng lại rồi hả, cho mình h. . .

- Vừa gọi tôi là gì ?

Sakura đang cười thì tắt ngụm, thộn mặt ra, nhìn gương mặt lạnh hơn tiền, giọng nói buốt như băng, các dây thaàn kinh như đua nhau đình công. Sakura đứng yên như phỗng nhìn người con trai đang nhìn mình bằng ánh mắt sắc như dao găm.

- U. . . um, tớ chỉ muốn h. . . - Sakura cuối xuống cậy móng tay, tim đập thình thịnh, cô sợ phải đối mặt với ánh mắt ấy.

- Vừa gọi tôi là gì ? - Cái giọng lạnh lẽo lại vang lên, câu ta gằn lên từng tiếng một.

- Là ' thằng ', nhưng mà tớ gọi ấy có quay lại đâu, tớ chỉ muốn hỏi dãy A ở đâu thôi mà ...

- IM ĐI - cậu ta ngầm lên một cách đáng sợ. Từ trước đến giờ Sakura chưa thấy ai đáng sợ như cậu ta, cô nhìn cậu sợ hãi, đôi mắt cậu chuyển sang màu huyết đỏ. Sợ hãi, Sakura nhắm nghiền mắt lại, người cô run lên.

Nhìn thấy Sakura như vậy cậu thấy mình hơi quá. Cậu đi qua Sakura mà không nhìn lại. Mở mắt ra, Sakura ngoái lại đằng sau thấy cậu cũng đi khá xa rồi mới bình tĩnh lại được.


Đáng sợ thật !


Mãi mới mò mẫm được đến lớp VIP1, tận trên tầng 5 cơ mà. Bước vào lớp tim sakura đập mạnh hơn thường ngày, hồi hộp, lo lắng, tuy bình thường ít khi cô gặp cảm giác lạ lẫm này.

- Hey, chào Sakura - san. - Ino vẫy tay cười tươi sáng với Sakura.


- Học sinh mới chuyển đến à - Shino hỏi nhưng vẫn chăm chú nhìn quyển sách trên tay.


- Giới thiệu với cả nhà đây là học sinh mới chuyển đến và cũng là bạn của chúng ta, Haruno Sakura. - Naruto bắc loa thông báo.


- Cô ta mang họ Haruno đấy.- Có vài tiếng xì xào dứơi lớp, họ Haruno thuộc ròng họ quý tộc cao sang có thể gọi là cao sang nhất trong các họ và sánh ngang với họ Uchiha.


- Chào các bạn. Tớ mới chuyển đến mong các hạ có thể chỉ giáo tại hạ nhiều - Sakura giơ tay chào cả lớp cười toe toét.


- SASUKE SASUKE TỚ YÊU CẬU..........- Một đám học sinh nữ đổ xô theo cậu con trai tóc đen đang đi vào lớp, cả đám xông vào xô đẩy chà đạp lên nhau, không khác đi bon chen đi mua vé xem show của thần tượng, Sakura vô tình bị " lũ bệnh " này đẩy va vào về phía tường.


Sao lại không đau nhỉ ?



Quay người lại thấy một cậu con trai tóc đen đứng đằng sau đỡ mình.

- Cậu không sao chứ ? - Sakura hỏi ân cần, cúi xuống nhặt vài quyển sách cho cậu con trai.


- À, tớ không sao. - Cậu con trai cười, trông duyên phết đấy chứ.


- Cậu là học sinh mới chuyển đến à, tớ chưa thấy cậu bao giờ.


- Ừm, cậu tên gì cũng học lớp này sao?


- Tớ là Sai, còn cậu? - Vẫn nụ cười ấy.


- À mình là Sakura.


Naruto đang bị đè bẹp trong đám fan girl, thê thảm. Nhìn thấy Sakura, Naruto liền chạy đến như thiêu thân cầm hai vai Sakura lắc lắc như nhìn người mới ra trận về.


- Không sao chứ, vẫn lành lặn. . .


- Đây là đâu mà các cô dám vào.


Một giọng nam trầm lạnh làm mọi người chú ý hướng mọi ánh nhìn về cậu.


- Ra khỏi đây ngay.- Vẫn cái chất giọng không cao độ ấy làm Sakura nổi ra gà


cậu ta mà đi kể truyện ma thì chắc ăn khách lắm


Một lũ con gái lại đổ xô chạy ra ngoài, lần này thì Sakura nhanh nhảu tránh được không thì đã bị đè bẹp bởi hàng chục đôi chân.

Sakura bỗng giật mình khi nhìn thấy Sasuke - cậu con trai vừa nãy.


- Cậu ta là ai mà ghê gớm vậy . - Chỉ chỉ về phía Sasuke.


- Uchiha Sasuke.- Naruto gãi đầu.


Uchiha à, đồ công tử con nhà đại gia, gái mê, đồ con trai gì mà chảnh như con cá cảnh =))*


Tự nhìn, tự nghĩ, tự cười, tự tỉnh lại mới thấy mình giống con tắc ngơ.


Vừa lúc đó, chuông đồng hồ của trường đã reo, mọi người đi vào hết lớp, ngồi vào vị trí của họ. Sakura đứng như trời trồng trên bục giảng chờ thầy giáo đến xếp chỗ.


- Chào các em ! - Thầy giáo có mái tóc bạc vuốt sang 1 bên nhìn rất cool, mỗi tội khuôn mặt bị che đi bởi 1 chiếc khẩu trang.


- Em là Haruno Sakura, học sinh mới chuyển đến đúng không ? - Nhòm ngó, nhòm ngó.


- Vâng. - Sakura nhìn cậu con trai tóc đen ấy rồi nhìn lên cái bàn trên còn trống, trên nữa là Naruto, hai người này rất hay cãi nhau nên thày giáo để trống 1 chiếc bàn ra. Đừng nói mình là mốc phân cách đấy.


- Thưa thầy có phải em sẽ ngồi chỗ kia không ? - Sakura chỉ chỉ vào chiếc bàn trống.


- Em rất tinh ý Haruno ^^!


Biết ngay mà


Một riếng chuông nữa vang lên, giờ thì vào lớp và bắt đầu học, Sakura đi vào chỗ chống hay tay nhìn lên bảng.


Hàiiiiiiii, lại phải học, có nghĩa là lại phải vận dụng trí óc, có nghĩa là rất đau đầu có nghĩa là không có thời gian chăm sóc nhan sắc có nghĩa là...


Cô đang nghĩ thì bị thu hút bởi nụ cười của cậu bạn bên cạnh tổ mình.

Cậu ấy tên Sai, dù cao thì vẫn có cậu ấy là người tốt trong cái lớp tòan học sinh cá biệt này


- Thầy Kakashi, hôm nay cho chúng em học cái gì mới mới nhé .- Naruto quàng tay qua đầu ngán ngẩm, mỏ chu lên.


Sakura quay xuống, mà cô cũng chẳng biết mình quay xuống nhìn cái gì


Ngớ ngẩn rồi


-Ềyyyyyyyyyyyy.- Sakura giật mình hét lên làm mọi người chú ý.


- C...cậu.. l...là ...U...Uchiha..Sasuke.- Sakura như nhìn thấy ma nói lắp bắp.


- Tôi không có hứng thú với những đứa con gái như cô - Sasuke nghĩ đơn giản là cô cũng giống đám fan girl kia, và cậu thấy ghê sợ cái cảnh này rồi.


- Cậu nghĩ thế à.


- Cũng có thể lắm. Đơn giản là đứa con gái nào chẳng giống nhau. - Ngán ngẩm.


- Đồ công tử Uchiha, cậu quá tỏa sáng về cái họ đấy rồi, đẹp trai à, tôi cũng đâu có biết cậu là ai và cậu cũng không biết cậu đang nói chuyện với ai? Bày đặt tán tỉnh, dụ dỗ á. Tôi không như lũ ngốc kia lúc nào cũng lăng xăng chạy theo cậu làm mấy cái thừa hơi đấy đâu.- Sakura nổi giận, các nỗi ức chế từ lúc đầu đến bây giờ đã làm ' máu dồn lên não ' cô beautiful hết ra những gì mình có thể nói mà không để ý có hàng chục ánh mắt đang nhìn vào mình.


Đấy là lần đầu tiên trong đời cậu bị một đứa con gái nói thế, ấn tượng khá mạnh đối với cậu, Sasuke thầm nghĩ là một Uchiha không thể bị một đứa con gái xỉ nhục như vậy được.


- Cô tưởng cô là ai mà dám nói với tôi như thế.- Sasuke bắt đầu nổi giận.


"Lần này thì tai họa rồi"
cả lớp cùng Naruto đều có chung một suy nghĩ.


-Nghe rõ đây đồ công tử chảnh kia, ta là Haruno Sakura.- Sakura gằn giọng nói vừa kiềm chế cơ giạn vừa muốn nhấn mạnh chữ Haruno.


- Haruno.- Sasuke ngạc nhiên.- Đúng, Haruno Sakura, nên đừng ra oai trước mặt tôi vì cái họ Uchiha ấy.- Sakura cười đắc thắng.



Mặt Sasuke bỗng nở một nụ cười thâm hiểm.



- Ấn tượng nhỉ ? Haruno Sakura ? Đồ bà chằn .- Sasuke thản nhiên nói


Dám bảo ta là công tử chảnh à


- What? Nói lại coi.- Sakura thách thức.


- ĐỒ BÀ CHẰN ĐỘC ÁC HARUNO SAKURA.- Sasuke nói lớn, cậu cũng tức giận nhưng vẫn có phần nhường Sakura



THUMP



Im ắng, không ai mở mồm, yên lặng đến gì lạ, mọi ánh nhìn đều nhìn vào Sakura và. . . Sasuke đang nằm ngất xỉu dưới đất, cậu Uchiha đã ăn trọn một cú đấm tỉ cân vào mặt và đang nằm xỉu dưới đấy.


Naruto người run run răng cắn móng tay.- S..sakura ..c ..cậu cậu sao cậu... dám...-Nói đến đây naruto cũng té xỉu luôn.


Vâng, phải nói là ngày đầu đi học mà cô bạn Haruno đã gây ấn tượng rất rất và rất mạnh trong lòng khán giả à nhầm trong lòng cả lớp và nhất là Uchiha Sasuke người vừa ăn trọn cú đấm của Sakura. Chắc cậu sẽ không bao giờ quên cô bạn tóc hồng ngồi trên bàn mình Haruno Sakura này.


~~~~~~


Nhưng Sasuke đâu ngờ người con gái có mái tóc hồng ấy đã làm cuộc đời cậu ngoặc sang một hướng khác.

Em là thiên thần
Anh là ác quỉ
Liệu . . .
Qua bao gian nan
Qua bao khó khăn
Sự ngăn cách của không gian và thời gian
Có thể ngăn cách đc ' Anh yêu em ? '






Chữ ký của Su bé

27/6/2012, 1:03 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

@Sasusaku_memories @theladycat @miarin Troll Su đã nói là Supper so hot thì phải nóng bỏng tay rồi mà, bốn sama dám lừa Sak nhưng bị nàng ý cho ăn một trận rồi đó Super chắc tại Su có năng khiếu hài từ nhỏ nên viết truyện nó không tình cảm sướt mướt như những fic khác nhưng đảm bảo Fic Su bá đạo có 1-0-2 lun ss Tks vì đã theo dõi Fic của Su.





@Yuu : Su cũng chẳng hiểu sao mỗi lần Yuu đọc lại nói Fic Su ảo lòi, những nhân vật là ảo thì lấy đâu ra cái gì thật, Su sẽ cố xây dựng tình tiết như thật. ^^~ Tks







Chap 12:







Nó nâng bát cháo như nâng trứng, hứng như hứng hoa, yểu điệu thục nữ, ông Fugaku và Itachi thì tấm tắc khen gợi nó làm nó như mở cờ trong bụng. Lên đến tầng hai thì những bước chân nhẹ như lông hồng bất chợt dẫm vào sàn nhà ầm ầm ' tựa hồ ' voi xổng chuồng.







RẦM !








Chiếc cửa như rụng rời sau cái đạp đầy sát khí ấy, phía sau là một bóng hình mảnh mai với mái tóc tung bay nấp sau đám khói. Khói tan hé lộ khuôn mặt thiên thần nhưng tâm hồn ác quỉ, lòng dạ thì đang sôi sùng sục như nham thạch ở núi lửa - chắc nó vẫn ức vụ bị lừa hôm nọ. Cậu nằm trên giường giật bắn mình, mắt mở to nhìn người con gái ngoài cửa một tay chống nạnh, một tay bưng bát gì đó.









- THẰNG CHỒNG ! DẬY ! ĂN - Một giọng nói nhẹ nhàng tựa như đá đã làm lũ chim ở ngoài cửa sổ bay hết, chúng toán loạn đâm vào nhau bỏ của chạy lấy người. Chỉ riêng một người gần cửa sổ là bất động không chạy kịp. Chắc do suốt ngày bị ông Fugaku và Itachi reo rắc vào tâm hồn trẻ thơ của nó khiến não nó bị ảnh hưởng sóng âm từ. Cậu vẫn mở mắt thật to và tròn nhìn nó như một đứa trẻ thơ tâm hồn mới nở, nó hùng hổ đi tới đặt bát cháo xuống một cách bạo lực làm một ít cháo lênh láng ra ngoài.










- Nói ' A ' đi nào ! A... - Nó đưa chiếc thìa đầy cháo đang bốc khói ra trước mặt cậu, nhìn nó giống một bảo mẫu hơn là một người vợ. Môi nó trề ra, mắt đảo một vòng.









- Tôi khác tự ăn. - Cậu lắc đầu ngầy ngậy kèm theo hành động cho tay lên che miệng.








- Tôi chờ mỗi câu này của cậu. - Bỏ chiếc thìa vào bát nó đứng phát dậy hớn hở chạy đi, giẵm phải tấm thảm lau chân và... RẦM. Miệng áp sàn nhà, một nụ hôn bạo lực của một cô gái tuổi trăng tròn làm trấn động cả biệt thự ' tựa hồ ' động đất giật cấp 3, cấp 4.









- Hihi... haha. - Sasuke không nhịn nổi cười, bát cháo cầm trên tay cũng rung rung theo người cậu. Bóng người dần đứng dậy, hai tay giơ lên những ngón tay sắc nhọn như muốn cấu xé cậu - y chang Zombie. Khẽ rùng mình nhìn người trước mặt, nó đang tiến đến chỗ cậu với một mùi u ám chết chóc. Một bước, hai bước, ba, bốn... đến mép giường,...








- Con dâu. - Tiếng ông Fugaku.







RẦM







Một lần nữa nó trượt chân úp mặt xuống chiếc chăn trên người Sasuke và... cả bát cháo trên tay cậu không luyến tiếc úp thẳng lên đầu nó. Cậu nhấc bát cháo ra đặt lên kệ tủ bên cạnh nhìn nó, như đang cố nhịn cười môi cậu mím lại còn nước mắt thì sắp chảy ra. Nó được phen ' xấu hổ thấy mồ ' nên đứng dậy đi thẳng ra cửa, ' RẦM ' một tiếng động đáng sợ của chiếc cửa. Quanh nó bây giờ là một màu đen u ám, không biết ngày gì mà đen như mèo mun. Để lại một con người trong căn phòng sững sờ với nụ cười lúc nãy, nó không hề giả tạo.








***









Ông Fugaku dẫn nó đến một chỗ phải nói là rất đẹp, có những thảm cỏ xanh mọc hai bên đường, con đường được lát bằng đá trắng, hay bên là hàng hoa diên vĩ tím. Có hẳn một vườn hoa có đủ loại, có những chú bướm xinh xinh bay lượn, thu hút nhất là một khe nước chảy từ trên cao xuống một chiếc hồ, ở giữa hồ có một thứ gì đó phun nước lên rồi hạ xuống chiếc bồn đầy ắp nước, nước trần từ bồn này xuống bồn khác. Cảnh đẹp như tranh, thu hút sự chú ý của nó, nó ngồi xuống một chiếc ghế màu trắng còn ông ngồi dối diện nó.









- Đẹp quá bác ạ. - Nó thích thú nheo mắt nhìn khắp nơi, miệng cười tươi như hoa, nụ cười thừa hưởng từ mẹ nó.








- Cháu cứ ngắm cho thoải mái đi rồi cho bác hỏi vài câu ?! - Ông nhấp một mụm trà xanh trong chiếc chén trắng, nhìn nó ôn nhu.









- Bác hỏi gì ạ ? - Động đến sự tò mò của nó thì làm sao có thể tập trung làm việc khác được, nó quay sang nhìn ông thắc mắc.









- Cháu cứ ngắm đi đã. - Ông bình thản nói càng làm nó sốt ruột hơn.







- Cháu không ngắm được nữa, bác hỏi gì hỏi luôn đi ạ. - Ông Fugaku cười, đặt chén trà xuống, đôi mắt đen tuyền nhìn nó ôn nhu.









- Ừ, đã vậy bác sẽ hỏi thẳng luôn, cháu thấy thằng Sasuke nhà bác thế nào. - Ông cười khà khà, làm nó hơi méo mặt. Nghe xong câu hỏi thì nó như chết lâm sàng, không ngờ ông lại hỏi câu này, bản tính nó thì thật thà chẳng nói dối ai bao giờ nên...









- Ui giời, người đâu mà lạnh lùng như tảng băng vô tri vô giác, đứa nào điên chập thần kinh ẩm IC mới đâm đầu vào thích hắn, cả cái lũ fan cuồng dở d... - Nó liếc mắt nhìn vẻ mặt của ông Fugaku rồi mới nhớ ra mình nhận làm người yêu hắn và đang diễn nữa chứ, nuốt nước bọt, nó lại trở nên nhẹ nhàng thuỳ mị.










- Ý cháu là cháu không nghĩ cậu ấy như vậy. Tuy cậu ấy lạnh lùng ( như tảng băng ) và thờ ơ ( vô tri vô giác ) với sự quan tâm của người khác mà rõ ràng là nội tâm của cậu ấy có như vậy đâu ( có mà y chang bên ngoài ). Cháu luôn cảm thấy cậu ấy luôn quan tâm âm thầm tới người khác nhưng lại không muốn người khác biết. Vậy gì phải vậy chứ ? - Không hiểu trình độ chém xuyên quốc gia của nó lên level mấy rồi, chắc nó phải xám hối mất một tuần mới rửa hết tội nữa, nhìn cái mặt có chút hài lòng của ông nó cũng thở phào được tí.









- Nếu nó chỉ như vậy với mỗi mình cháu thì cháu thấy sao ? - Vẫn không buông tha, từng giọt mồ hôi của nó bắt đầu chảy ra thành giọt.









- Làm sao cháu biết cậu ta quan tâm mỗi mình cháu chứ ( Có cả một FC cơ mà ). Mà nếu được như vậy thì cháu cũng thấy... vui ( chết mất ! ). - Nó nặn ra một nụ cười tươi nhất có thể, nó như khóc ròng trong bụng. Ông gật gù đầu cái rồi thở dài.








- Bác thật là một người bố không tốt, cháu biết không ? Sasuke là một đứa có quá khứ...









- BỐ. - Nó ôm lấy ngực trái của mình rồi quì xuống đất mò mò làm Sasuke và ông chú ý đến.








- Cô làm gì thế? - Hơi nhíu mày trước hành động quì quặc của nó.









- Nhặt tim, cậu làm tôi rớt tim ra ngoài rồi, mau lượm dùm cái. - Biết mình bị chơi một vố cậu đỏ mặt hẳn, một lúc sau hướng ánh mắt ' đừng có đùa ' về phía bố rồi lại về phía nó làm nó lạnh sống lưng.







- Cô về phòng đi. - Nó sững lại trước lời nói của cậu, trợn tròn mắt nhìn cậu.








- Tôi đang ngắm cảnh mà, cậu học thói vô duyên ở đ...









- ĐI ĐI. - Giật mình tập hai, nó như đột truỵ tại chỗ, nổi da gà nhìn cậu, nó bắt đầu thấy sợ sợ... Cái ánh mắt hằm hằm của cậu nhìn nó làm nó lạnh sống lưng nhưng vẫn có nuốt nước bọt để nói.








- Sasuke à, có những lúc Sakura như nhìn thấy được con người thật của cậu, cậu là con người, cậu có tất cả cảm xúc. Sakura biết cậu có lúc quan tâm và lo lắng cho tôi nhưng sao cậu lại tự biến mình thành một kẻ đáng ghét như vậy chứ... - Cổ họng nó như nghẹn lại, đây là những lời nói thật sự của nó, mắt nó đầy ắp nước chuẩn bị tuôn trào, nó ngẩng mặt lên để cho những giọt nước mắt chảy vào trong.








- Nói xong chưa ? - Sasuke lạnh lùng hỏi.








- CHƯA XONG ĐÂU. Tên khốn tảng băng vô tri vô giác, đồ đáng nguyền rủa, giết người mà không phải vào tù thì cậu là người tôi giết đầu tiên. Cậu suy nghĩ đi, từ trước đến giờ khoảng thời gian đấy làm tôi hiểu cậu hơn đấy đồ cố chấp, tôi biết cậu cũng lo lắng và có lúc bảo vệ tôi nữa, thực sự ở bên cậu tôi cảm thấy bình an cậu biết không ? Đừng có sợ hãi núp sau cái mặt nạ đáng ghét kia nữa, ngẫm và thấm đi. - Nó tức giận bỏ đi với hai hàng nước mắt dài trên khuôn mặt, nó cho tay lên miệng ngăn cho nó bật khóc ngay lúc này. Cậu đứng đó, hình ảnh cuối cùng của nó với hai dòng nước mắt dài, cậu làm nó khóc thật sự rồi, cậu muốn nó cười chứ đâu phải khóc.









- Bình thường cô bé này có vẻ trẻ con nhưng suy nghĩ thì có phần sâu sắc hơn. Bố thấy cô bé nói cũng đúng đấy, con không nên nghĩ thân phận của con sẽ làm hại cô bé. Nếu có tình cảm với Sakura thì hãy mạnh dạn nên, chỉ có Sakura mới có thể khiến con trở thành một con người. - Ông nói rồi cũng bỏ đi bỏ lại Sasuke ở phía sau, cậu ngồi thụp xuống ghế đờ đẫn.








- Ở bên tôi em thấy bình an sao ? - Trong đầu cậu bây giờ chỉ có hình bóng của nó với hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh như thiên thần, những câu nói của nó vang lên bên tay cậu. Đúng, bên nó cậu thấy vui, buồn, tức giận, quan tâm, lo lắng và cả... ghen nữa.










Nó cứ ở rịn trong phòng mãi không thèm ăn cơm, 10h30 bụng nó biểu tình dữ dội làm nó trằn trọc khó chịu mãi.







Cộc, cộc, cộc...








Nó chạy ra mở cửa, đập vào mắt nó là hình ảnh của tên làm nó khóc vừa nãy và khiến nó phải chịu đói chịu khát, đang định đóng rầm cửa lại thì bị đôi dép giữ lại. Nó đẩy chiếc dép ra để đóng vào thì bị một tay cậu giữ lại, chỉ tránh cậu quá khoẻ làm cả cánh cửa đập ' bốp ' vào chán nó, nó xoa xoa cái chán nhìn cậu với ánh mắt nảy lửa. Chưa kịp làm gì thì nó đã bị cậu lôi xồng xộc đi xuống bếp.








- Này làm gì đấy. - Nó cố gỡ cái tay đáng ghét kia ra nhưng ' Ô mì gói ' cậu nắm quá chặt, ' tựa hồ ' mạch máu của nó đang bị tắc, ' chẳng lẽ hắn muốn giết người theo kiểu này ' nó nghĩ, mặt cắt không còn giọt máu.









- Cô không định ăn gì à ? - Cậu quay lại nhìn nó, bụng nó ' ọt ' một cái coi như là đồng ý thay chủ nhân rồi. Ôi bánh bao - thứ mà nó rất thích ăn, đôi mắt long lanh nhìn những chiếc bánh bao yêu yêu, rồi hì hụi ăn lấy ăn để trông đến tức cười.








- Kêu đói mà ăn ít thế ?








- Ăn đến 35 cái bánh bao rồi mà còn ít.







- Nhà bếp làm 50 cái cơ.







- Nhưng Sakura no rồi. - Nó xoa xoa cái bụng căng tròn của mình.









- Thế đi với tôi. - Cậu lôi nó đi được một đoạn thì khựng lại quay lại nhìn nó.








- Không đi nữa đâu. - Nó nhăn mặt.








- Tôi cho xem cái này đẹp lắm.








- Sakura muốn uống Dr.Thanh cơ. - Nó nhõng nhẽo.








- Ăn nhiều bánh bao cho lắm vào. - Cậu cốc một cái vào đầu nó, nó xoa xoa đầu xuýt xoa.






~~~








- Nếu chỉ ngắm bầu trời đen kịt này thì đứng dưới nhà ngắm được rồi cần gì nên mái nhà. - Nó trề môi, đảo mắt nhìn tên bên cạnh.








- Lát nữa nó mới xuất hiện.








- Cái gì ? Sao băng á ? - Nó hớn hở.






- Sao biết.








- Trò này xưa rồi, gì chứ ngắm sao băng với cậu thì chỉ có ngắm tuyết rơi thôi.







Cậu nằm xõng xoài trên mái nhà, nó ngồi bó gối bên cạnh.







- Nằm xuống đây.







- Hả ? Gì cơ ?








- Nằm xuống mà nhìn cho đỡ mỏi cổ. - Nó lưỡng lự rồi cũng nằm bên cạnh cậu, đúng là nằm như thế này ngắm thích hẳn.









- Oa oa, bầu trời cao quá. - Nó đưa tay lên đo độ cao của trời.







Nó bắt đầu ngân nga bài hát yêu thích ' Don't Say Goodbye ( Davichi ) '




Ấn ' Play ' để có thể nâng cao cảm xúc nào !!~








- Những lời nói lạnh lùng của anh làm em gục ngã, thế giới dường như đang dần diệt vong, những giọt nước mắt của em rơi xuống không ngừng. Những dự cảm đau buồn đến đúng hệt như khúc ca ? Em yêu anh ! Xin đừng rời xa người con gái đến chết vẫn yêu anh. Anh đã rời xa em thật rồi ? Kể cả cơ thể và trái tim của anh đang dần bỏ lại em, làm sao em biết được... làm ơn hãy nói cho em cách nắm dữ anh... - Nó bắt đầu vắt chân lên theo nhịp nhạc, chân đung đưa theo nhịp.









- Đêm nay xin anh đừng nói những lời đau đớn ấy. Sao anh lại muốn rời xa em, tâm hồn và trái tim em tan nát... những giọt lệ đã tuôn rơi rồi. Dù có chuyện gì cũng đừng nói chia tay anh nhé ! Dù có chuyện gì cũng đừng nói ra, đừng-nói-với-em-lời-tạm-biệt... Em nào biết lời tạm biệt là gì ? Nhưng em hiểu nỗi buồn đang xâm chiếm, xin anh đừng đi ! Vẫn còn rất nhiều chuyện vẫn còn rất nhiều kỉ niệm nhưng trái tim em dường như nát vụn... Dù có chuyện gì thì anh đừng nói lời chia tay - Giọng nó có vẻ trẻ con hơn nhiều, cậu nhìn nó đăm đăm đúng là nó với cậu khác hẳn nhau, nó là thiên thần còn cậu là ác quỉ ( Su - chan: Tạm dịch là thế ^^ bài này nên để phần sau hát thì hợp hơn )








Kết thúc bài hát, nó mỉm cười quay ra nhìn cậu. Hai mắt chạm nhau, ánh mắt mê mẩn của cậu nhìn nó làm nó đỏ mặt nhưng may trời tối không thể nhìn thấy được, một không khí im lặng bao trùm lấy hai con người này, ánh mắt đen tuyền quyến rũ làm nó như bị một sức hút nào đó mê hoặc, vội quay mặt lên ngắm bầu trời đen kịt kia.









- Có thật là bên tôi em thấy bình yên không ? - Câu hỏi của cậu làm nó như bị lôi về hiện thực, mở mắt to tròn ngạc nhiên. Một cảm giác lạ xuất hiện trong người nó mà nó không thể miêu tả được, nó quay lại nhìn cậu thì mặt cậu ngay sát mặt nó, đôi mắt của cậu như màn đêm kia nhưng nó có một thứ gì đó thu hút và bí ẩn...









- Em không nghe rõ sao ? - Giọng nói nhẹ nhàng chưa từng nghe làm nó bắt đầu nhũn người ra, da gà da vịt nổi hết lên.








- Cậu vừa gọi tôi là gì cơ ?









- Đừng xưng hô với anh như thế nữa, em kém tuổi anh mà. - Sasuke cười, nó có nghe nhầm không, tên tảng băng cười kìa ( Su - chan: M.n ra xem hót băng cười kìa )









- Này, tảng băng, có biết mình đang nói gì không đấy, chưa tiêm thuốc dại à ? - Nó đưa tay lên sờ chán cậu thì bắt gặp ánh mắt của cậu, hơi thở phả vào cổ nó, người nó như có một luồng điện chạy xoẹt qua.









- Năm nay em 17 tuổi đúng không ? Anh 18 tuổi rồi.









- Đùa à ? Tôi không thích trò này đâu. - Nó cười khẩy quay đi.







- Anh không đùa. - Nó lại quay lại bắt gặp giọng nói cộng ánh mắt nghiêm túc của cậu làm nó bối dối.








- Nhìn mặt mũi thế kia mà không tốt nghiệp được khoá hai à ? Cậu cũng phải quyết tâm lắm nhỉ ? Thảo nào ở trong lớp toàn thấy cậu nhìn lên bảng :-j








- Em có mắt nhìn người không đấy Sakura :-|








- Là sao ? :-/








- Em chỉ thấy vẻ đẹp bên ngoài mà không thấy vẻ đẹp trí tuệ trong con người anh à? :-?







- Há ? Gì cơ :-O








- Anh thi một lần là tốt nghiệp luôn :>







- Thế sao...







- Học chậm một năm. - Nó à ừ rồi ngậm hẳn quay đi.










- À mà cái quá khứ, sáng nay bác Fugaku nói...







- Chuyện riêng của anh. - Nó trề môi, sáng nay dám lớn tiếng với nó nữa, mà nó cũng thấy ngạc nhiên là sao hôm nay tảng băng nói nhiều thế, dịu dàng đàng hoàng nhé ! Mà thôi, như này có phải dễ thương hơn không >.< Rồi Sasuke nắm lấy tay nó kéo người nó đối diện với mình.








- Những điều sáng nay em nói là thật chứ ?... Những lời ở hoa viên ý, đó là cảm giác thật sự của em đúng không ?








- À ừ, là thật. Tôi có biết nói dối ai bao giờ đâu ( Su - chan: =)) )








- Hãy nói suy nghĩ của em khi ở bên anh đi ? - Nó thấy hơi là lạ, nhưng cũng vui vui.








- Thì nói rồi mà, lúc trước thì có hơi khó chịu nhưng cậu thế này thì có vẻ cũng không đáng ghét như tôi nghĩ, như này có phải yêu hơn không, mà cậu khó hiểu lắm ( cứ điên điên dại dại kiểu gì ý =)) )







- Khó hiểu lắm à ?







- Ừm Smile - Trong bóng tối nhưng nó cảm thấy cậu đang nhìn nó đăm đăm. Thình thịch... thình thịch ( ối đau tim quá )







- Cậu là người sống khép kín nhỉ ?






-...






- Mà mẹ cậu đâu ? - Cậu hơi sững lại nhưng không nói gì.






-...







- Thôi được rồi, không nói nữa, mỗi người đều có những bí mặt riêng mà, nên Sakura sẽ không bắt anh nói chuyện của mình mà anh không muốn.







- Em vừa gọi tôi là gì ?







- Hả ? - Nó nhớ lại xem mình đã gọi hắn là gì ... ' chẳng lẽ nào ??? '







- Ơ... Sakura gọi thế... thật à ?







Bất chợt, cậu ôm nó, thật chặt như nó sẽ tan thành bọt biển nếu cậu bỏ ra vậy. Nó cựa quậy khó chịu.








- Im nào. - Càng ôm chặt hơn.






- Làm gì đấy ?








- Như này... một lúc thôi... nhé ? - Cả hai con người, như có một thứ cảm xúc lạ chạy xụet qua người.







Một lúc sau, nó đẩy cậu ra.







- Sao băng kìa ? - Nó chỉ tay lên trời đánh trống lảng nhưng mặt thì nóng bừng bừng.








- À mà... sao băng hay sao chổi. - Nó thắc mắc.








- Sao băng. - Từng ngôi sao băng từ trên cao rơi xuống thành những vệt sáng lấp lánh trên bầu trời đen kịt.







Được một lúc, nó đứng dậy phủi phủi quần áo, hai người đứng trên mái nhà nhìn những ngôi sao băng, càng ngày càng nhiều sao hơn, nó thích thú cười, nụ cười đẹp, rất đẹp. Như con tim đã thắng lí trí, cậu xoay nó đối diện với mình, nhìn nó dịu dàng, cúi thấp người xuống đầu hơi ngiêng, môi cậu chạm môi nó, mắt nó mở trừng trừng, cậu dần dần ôm lấy đôi vai bé nhỏ của nó. Nó như bị tê lệt bới nụ hôn đầu đời, nó thật ngọt ngào, nó cũng đáp trả lại bằng cách làm động tác khoá môi, hai lưỡi quấn lấy nhau rồi nó cũng ôm ấy người cậu. Sao băng rơi trên trời càng nhiều làm toả sáng hai con người này, đây như là mọt kiệt tác nghệ thật mà không một nghệ nhân nào có thể sáng tạo ra, nó quá hoàn hảo....






Kết thúc nụ hôn, nó như chìm vào không gian nào đó chỉ toàn màu hồng với một sự ngọt ngào vô định, môi cậu di chuyển dần xuống cổ làm nó bắt đầu thở mạnh, hơi thở yếu ớt... cậu hôn lên cổ nó. Nó bị tê liệt bởi những hành động lạ thường này của cậu, cậu buông nó ra nhìn nó một lúc, cậu không thể nào lí giải nổi những hành động vừa nãy của cậu.








- Xuống thôi. - Cậu xoa xoa mái tóc đen xanh của mình bối dối.







- Ừm.






Nó nằm gần cậu, đã ngủ từ lúc nào rồi. Ở bên nó cậu thấy bình yên vô cùng, khẽ chạm vào môi mình, cậu cười, một nụ cười chỉ dành cho người con gái mang tên một loại hoa đẹp nhẹ nhàng.







***





- Em ơi xe ôm không ? - Ino đang đi thì có một người con trai đi Sh đội mũ bảo hiểm đen, mái tóc cột cao đi sau, không ai khác chính là thần đồng học viện Konoha với cái não 200+.








- Bày đặt. - Ino quay khoanh tay quay ra chỗ khác.








- Phiền phức. - Chàng cũng chẳng kém phần, thế là phóng xe đi luôn mặc kệ nàng đang đứng trôn chân ở nơi đất khách quê người đấy, đầu chuẩn bị tuôn trào một luồng nham thạch.









- Tên đậu phụ Shi - đa, nhớ mặt Ino này. - Rồi cô tự chỉ vào mặt mình, nghiến răng kèn kẹt tiến về phía học viện với một vận tốc king khủng kèm theo một luồng khói đằng sau.







***





- Tối qua... hai đứa... làm gì... trên mái nhà thế? - Ông Fugaku khẽ liếc về phía nó và Sasuke, nói bình thản.








- Cái gì? Mái nhà á... hai đứa... ??! - Itachi cười gian trá, nó cảm thấy cơ mặt mình hình như đang hoạt động mạnh hay sao mà nóng bừng bừng, không nuốt nổi thứ gì nữa. Nó quay sang nhìn Sasuke thì cậu ấy cũng mang một khuôn mặt như trái cà chua chín.






- Hừm... Con ăn no rồi, con đi học đây. - Chưa kịp để nó đặt đũa xuống đã bị cậu lôi đi, nó đành bẽn lẽn nhìn lại rồi giơ tay chào hai bậc sinh thành đang cười hả hê ở bàn ăn kia, cố nặn ra một nụ cười khả ái nhưng mà sao càng cố cười thì càng giống mếu thế này.








Trong lúc đi xe...







- Chuyện tối qua... - Cậu ậm ừ làm nó cũng thấy đôi chút khó chịu, có chuyện gì có nói như thế đâu.







- Coi như không sảy ra. - Sasuke thắng gấp lại khi gặp đèn đỏ, nó ôm chặt dây bảo hiểm hoảng sợ nhưng chợt nghĩ đến câu nói vừa rồi thì lại có chút buồn buồn đọng lại.








- Biết rồi. - Lạnh lùng quay đi, ' cậu tưởng tôi coi mấy cái hành động lỗ mãn vớ vẩn dở người kia là thật à, hừ... '






***







- NARUTOO... - Cô hét toáng lên, gió phả vào mặt làm da mặt cô rát khó chịu không mở được mắt, mái tóc xanh tím tung bay trong gió.








-... - Cậu không nói gì, vẫn lái xe bằng một tay. Cô như gặp ác mộng nắm chặt lấy chiếc dây an toàn, nếu có một sức mạnh siêu nhiên thì cô đã đu cửa bật ra ngoài lâu rồi.








Chiếc xe vụt qua mặt của một đôi nam nữ đang đi trên đường, mang đồng phục học viện Konoha, đó chính là Ngưu Lang - Trức nữ của chúng ta, cặp đôi ít cãi nhau nhất.







- Naruto sẽ làm tiểu thư Hinata sợ chết khiếp mất. - Neji khoanh tay lắc đầu nhìn theo chiếc xe với tiếng hét thảm thiết kia.








- Bạn... có thấy phiền khi đi bộ đi học như này không ? - Tenten ngước lên nhìn ánh nắng mặt trời đang xuyên qua kẽ lá của cây bằng lăng kia, trời sang thu có khác, lạnh hẳn.








- Không hề, như này có thể cảm nhận cuộc sống quanh ta thật bình dị. - Cậu đút tay vào túi quần nhìn người con gái có hai chiếc búi tóc tinh nghịch, hai con người, cùng chung suy nghĩ. Một chiếc lá khẽ rơi xuống bên cạnh cô, đưa tay đỡ lấy chiếc lá rồi nhìn lên trên cây.








- Chiếc lá còn non mà đã bị ruồng rẫy khỏi sự sống... - Cô khẽ thở dài đưa chiếc lá trên tay ra nhìn, thật sự nó rất giống cô, cô chẳng biết cô có thể chiến đấu với thần chết được bao lâu nữa, cô cảm nhận được con tim cô đang đập chậm dần. Rồi cả người con trai bên cạnh sẽ ra sao khi biết cô sắp không còn tồn tại trên thế gian này nữa, liệu cô có thể nói cô yêu cậu trước khi quá muộn không ?








- Á. - Naruto kêu, phanh gấp lại nhìn người con gái da trắng như trứng gà bóc bên cạnh, móng tay cô đang đâm thủng da thịt cậu khiến nó đau từng cơn nhức nhối không đỡ được.









- Hinata à, bây giờ mình mới biết bạn bạo lực như vậy đấy? - Naruto làu bàu, liếc liếc cô gái đang đỏ lựng mặt bên cạnh, tốc độ giảm hẳn, chỉ còn 45km/h.









- Mình... Mình xin lỗi, tại bạn đi nhanh quá. - Hinata mặt đỏ như gấc, bấu víu hai bàn tay lại.







***












- Ôxi, ôxi đâu, tránh ra. - Kiba hét lên, năm vị vua của chúng ta đang bị bao vây ở chiếc cầu thang quen thuộc. Cái tin mà TD và FK chạm chán vừa phát hành thì hàng loạt các nữ sinh đã chạy đến bên Idol của mình để chăm chút. Hôm nay số nữ sinh bâu lấy gia tăng đột biến làm cả lũ muốn ngạt thở.









- Mình sẽ đập chết thằng Kabuto vì hắn và mấy thứ tập san ấy đã hại chúng ta. - Naruto khó chịu nói, chen chúc mãi mà chẳng bước thêm được một bậc nào như này thì đến sáng mai cũng không lên nổi lớp. Một thành viên xấu xố đã bị chôn vùi cùng ' ngũ đại sát gái ' - đó là nó, một con người vô tội vạ cũng bị chúng xô đẩy vào giữa cái chốn đông người đến ngạt thở.








- Các bạn. - Nó lên tiếng, hình như chẳng ai nghe thấy. - CÁC BẠN IM CHO MÌNH NÓI ĐI. - Cả lũ im phăng phắc ngay lúc đấy, mọi ánh mắt dồn về phía nó.










- Nếu Uchiha Sasuke cười thì các bạn có thể nhường đường cho chúng tôi lên lớp được không ? - Sau đó là ánh mắt ngạc nhiên của hàng trăm nữ sinh và năm đứa con trai duy nhất có mặt tại cái cầu thang này.










- Cô có điên không đấy? Cười á? - Sasuke nói nhỏ vào tai nó, csc nữ sinh vẫn im nhìn chằm chằm vào Sasuke để chờ cái nụ cười lần đầu tiên trong đời nhìn thấy.








- Đây là điều kiện tuần này. - Nó thầm cười trong bụng. Nuốt ực nước bọt, cậu ' hừm ' một tiếng, mọi ánh mắt hướng về cậu bao gồm bốn thằng bên cạnh cũng đang há mồm ra nhìn cậu. Khoé miệng khẽ nhếch lên thành một thành bán nguyệt tuyệt đẹp, một nụ cười mang đậm chất quí tộc và cao sang, sáng chói hơn cả mặt trời, nữ sinh đổ dạt sang hai bên. Sau đó là tiếng tanh tách của những chiếc máy ảnh và điện thoại làm việc hết công suất, một số nữ sinh đột truỵ tại chỗ, một phần khóc nức lên vì ' anh ấy quá đẹp trai ', bốn thằng quai hàm như rụng ra khỏi mồm.









Đút tay vào túi quần, cậu bước đi, những ánh đèn Flash hướng vào cậu, bây giờ có thể so sánh với một ngôi sao không hơn không kém. Nó cũng hơi ngỡ ngàng, thì ra tảng băng cười trông cũng đẹp trai phết. Đi vào lớp học, nụ cười tắt hẳn, chỉ còn lại cái khuôn mặt lạnh như tiền thường ngày, chỉ một khoảnh khắc của nụ cười nhỏ nhoi cũng lọt vào mắt của Irashi Satomi. Nàng ngây ngất khi nhìn thấy nụ cười sáng chói như mặt trời kia.









- Cô được lắm. - Cậu khẽ thì thầm vào tai nó.









- Haruno Sakura là phải khác :> . - Nó cười đắc ý.







~~~






Reng !!!!~






Tiếng chuông vào lớp vang lên, khoảng 5 năm phút sau thầy Kakashi đã có mặt trước cửa lớp.








- Cả lớp... - Lớp trưởng Ino dõng dạc nói, chưa nói hết cả lớp đã đứng hết dậy, liếc xéo cái tên thần đồng bên cạnh, cười gian xảo. - ĐỨNG.








- Á... - Shikamaru khóc ròng ôm cái chân bị một bàn chân voi nhẵm lên khi vừa kết thúc từ ' Đứng ', Ino cười hả hể nhìn hắn.








- Nu xai - ba ka chi. - Shikamaru chỉ thẳng vào mặt Ino với ánh mắt tức giận chen lẫn mùi chết chóc.








- Ôkê, đồ đậu phụ Shi-đa. - Ino lăn ra cười, không để ý hàng chục đôi mắt đang nhìn hai người.









- Bạn... Grừ. - Được coi là Thần đồng Học viện Konoha nổi tiếng lẫy lừng mà cái ' con lợn ' bên cạnh dám nói là đậu phụ, còn cái tên đẹp như tạc tượng lại bị nàng chế thành Shi - đa, thật là không còn gì có thể ức hơn chuyện này.









- Thôi được rồi Ino - pig, lần này tôi nhường bạn. - Shikamaru cười cười, bỗng một bàn tay từ đâu nắm lấy túm tóc trên đầu cậu, ấn xuống bàn một cái ' bốp '. Ino phủi phủi hai tay cười hả hê, kết cục của những đứa dám gọi cô bằng cái tên mĩ miều ' Ino - pig '. Chàng không chịu thua, đang định giở trò đánh trả thì một bàn tay trắng như sữa hình nắm đấm phi thẳng đến, một Shikamaru của FK mà để bị đánh thì không còn gì nhục bằng. Cậu lấy tay kia kẹp lại, Ino cố dút ra nhưng không được, cậu đưa tay còn lại hình nắm đấm hướng về phía Ino thì khựng lại.









- Thôi mà, cô ta chỉ là một nửa con gái thôi. - Shikamaru nói với nắm đấm đang hướng đến ngực của Ino. Cố một lần nữa, đang đến gần thì nắm đấm dừng lại...






- Hai trò dừng tay. - Tiếng thầy Kakashi lên tiếng, cả hai quay ra nhìn thầy rồi buông tay nhau ra ngồi thụp xuống bàn, hai ánh mắt không ngừng lườm nhau.








- Dở chương 20 trang 290 ra chúng ta học bài mới. - Khẽ liếc nhìn Couple cuối lớp, nó đang thả hồn ngoài trời, cậu thì suy nghĩ cái gì thì chỉ có chúa mới biết. Satomi xoay xoay chiếc bút trên tay có vẻ trầm ngâm.








P/s: Chap này có vẻ không hot lắm nhỉ, dài quá đúng không ? Nhưng mà Su có viết ngắn đi rồi lại sợ mất cảnh, nếu bỏ bớt lại mất đất diễn của các sama khác Gach Mấy vẹo cố đọc dài một tí nhé, Su sẽ cố gắng up nhanh để các bạn đỡ phải chờ dam Tks :-* Đảm bảo càng ngày càng HOT

Chữ ký của Su Doll

27/6/2012, 2:01 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

T.E.M Vui vẻ

Hô hô không ngờ àk nha :d

Mà Su lập nick mới hử ???? Thôi nhận xét đã Vui vẻ

Chap này p? gọi là .... hừm Vui vẻ Tuyệt vời :">

Chữ ký của Yune_chan

1/7/2012, 2:40 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 13 :









- Em mang cho chị đống này đến lớp VIP1 khoá 3 nhé. - Chị Shizune cầm một hộp đựng bông băng gì đó đưa cho nó, làm sao có thể từ chối được khi có một đôi mắt long lanh và thần khẩn đang hướng về mình.








- Vâng, được rồi. - Nó thở dài ôm chiếc hộp sơ cứu. Khoá ba đối diện với ngôi trường nó đang học, trường nó có bốn nhà năm tầng đối diện với nhau tương tự với bốn khoá học. Như đứa vất vưởng bên khu học khoá 3, đã bao giờ nó sang bên này đâu lại còn hộp sơ cứu này nữa !







Đang mân mê ngoài sân trường vì ' lạc lối ' thì nó đã bị bao vây bởi bốn thằng, cái mặt chúng đã lộ rõ bản chất ' dê già ' còn tiềm ẩn bên trong. Bốn thằng bao vây bốn góc tạo thành một hình vuông và nó thì ở giữa, chúng chuyền tay nhau quả bóng rổ, cứ dịch chuyển đi chỗ nào là quả bóng suýt chạm mặt nó. Đang trong tình thế ' tiến thoái lưỡng nan ' không biết tìm đâu lối thoát cho chính mình thì đã có hàng trăm người đứng vây quanh khu vực nó đang bị bao vây. Cứ như là người ngoài hành tinh không bằng.






' Cứ như đi xem xiếc thú, lạ lắm à, nhìn đi, nhìn đi '








Nó bực tức nhìn bốn thằng đang được đà lên nước, bỗng quả bóng trượt khỏi tay của thằng tóc vàng. Quả bóng lăn đến chân một người và bị người đó giữ lại bằng cách đặt chân lên quả bóng.







' Ôi, hoàng tử... '








Chẳng hiểu tại sao trong hoàn cảnh nào mà nó cũng có thể diễn giải theo kiểu truyện cổ tích, cả lũ hét ầm lên, bốn thằng thì khuôn mặt tím tái như AIDS giai đoạn cuối. Nó càng hí hửng, nhìn từ quả bóng nhìn lên thì.








'... du côn'.







Giấc mộng hoàng tử bạch mã của nó tan như bọt sóng, trước mặt nó là tên ' hoàng tử du côn ' quen thuộc. Không ngờ ở trường mà anh ấy cũng giở trò ' côn đồ ', nhưng trong tình cảnh này thì nó phải ' Thanks ' anh một tiếng vì đã giải cứu nó.









- Bạn tao. - Anh nhìn chúng một cách khinh bỉ nhất quả đất, chúng sợ hãi ' vâng ' một tiếng rồi cúi đầu chào sau đó chuồn lẹ, mọi người cũng giải tán ngay lập tức dù mấy em Fan vẫn còn muốn ngắm nhan sắc ' Manly ' của mĩ nam Sasori một lúc nữa nhưng tình cảnh không cho phép họ làm việc đó. Nó cùng anh đi vào cầu thang máy, ở tận tầng năm cơ mà ! Thì ra anh cũng học lớp đấy, may cho nó là có người dẫn đường chứ không thì chắc ngày mai mới có thể đến được.








- Của chị đây. - Nó đưa cho người con gái có mái tóc đen được cắt theo kiểu ' một mất một còn ' đang ngồi ôm vết xước nhỏ ở cánh tay, cũng không nặng cho lắm, đang định quay gót bước thì bị cái giọng mà nó chúa ghét níu bước lại.








- Con nhỏ kia ! Mày làm ăn thế à ! Ít ra cũng phải băng lại cho tao chứ ! - Cái khuôn mặt nàng nhăn lại vì tức.







' Hơ, gì chứ ? Làm ăn á ? Mình đâu phải làm ở phòng y tế ??! '








Nhưng đã giúp thì giúp cho trót vậy, nó thở dài quay lại. Anh đứng ngoài cửa lớp, tựa vào cửa lớp quay đi, mấy ' bạn nữ ' ngồi bên cạnh cũng được dịp hùa theo, ném những ánh mắt khó chịu đến nó. Nó ngồi xuống đối diện với nàng ấy, mở chiếc hộp ra lấy một ít thuốc khử trùng vào bông, xoa nhẹ lên vết xước trên cánh tay của người con gái hơn nó một tuổi. Vì không thành thạo công việc này lắm nên nó đã cố gắng nhất có thể nhưng hình như nàng ấy vẫn không vừa ý.








- Mày làm gì thế ? Giết người à ! Nhẹ thôi ! - Cái giọng oanh vàng của nàng làm nó khó chịu đến ngạt thở, cả cái đám ngồi bên cười cười như thích thú lắm vậy ? Từng giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt nó, rồi những lời chửi rủa mà đáng lẽ nó chẳng phải nghe, tức nước thì sẽ phải vỡ bờ, con giun xéo mãi cũng phẳn coằn mà, nó đứng lên.








- Này chị ?







- Mày còn dám ý kiến à ? Như thế này thì về nhà mà chăn lợn đi em ? - Nàng cầm sợ băng đang cuốn ở tay mình giật mạnh ra cũng đứng dậy.








- Đừng có thích nói gì thì nói ? Chị tưởng tôi phải có nghĩa vụ ngồi đây phục vụ chị à?








- Còn dám cãi nữa à con ranh này ? Mày không làm thì tiểu thư phải làm chắc ? - Lũ kia hùa theo.








- Tôi cũng chẳng phải làm ở phòng y tế, tôi chỉ đưa giùm hộp sơ cứu cho chị thôi ! Đừng có mà quá đáng.







- Mày... ?! - Nàng vung tay lên giáng cho nó một cái vào mặt, nó nhắm mắt lại để hứng chịu cái tát ấy...








- Thích bạo lực học đường à ?







- S... Sasori - sama ? - Nàng ấy ngỡ ngàng nhìn người con trai đang nắm chặt cổ tay mình.







- Em thu dọn chỗ kia đi, không cần băng hay bó gì cho cô ta đâu. - Nó từ từ mở mắt ra, thì ra anh đã ngăn cho bàn tay kia đánh nó, khẽ thở dài, nó đưa tay lên lau những giọt mồ hôi còn đọng lại trên mặt, tiến đến chỗ vừa nãy thu dọn lại đống băng gạc.








- Con bé đó là ai mà bạn phải đối xử với mình như vậy? - Nàng nói bằng thất vọng nhìn anh khoác vai nó, lời nói như sắp khóc.








- Haruno Sakura, VIP1 khoá 2. - Đáp gọn, anh kéo nó quay đi, tiến ra khỏi lớp để lại nàng với khuôn mặt thoáng ngạc nhiên thêm chút thất vọng, nàng ngồi thụp xuống ghế nhìn vết thương trên cánh tay. Bây giờ nàng cảm thấy đau, rất đau nhưng nỗi đau ấy không phải là do vết thương mà là do con tim nàng đang rỉ máu. Mấy đứa con gái bên cạnh cũng im lìm không ai nói lời nào, chỉ mong nó đừng có để ý vì nó - Haruno Sakura người mang dòng tộc cao quý nhất Ngũ đại Cường quốc.








- Đúng ? Em là tiểu thư nhưng còn cô ấy, cô ấy là đại-tiểu-thư Haruno... - Lời nói bị ngắt quãng như nghẹn ứ trong họng, không ai là không có tình cảm, dù có là thiên thần hay ác quỉ thì họ cũng vẫn mang một trái tim - một tình yêu mãnh liệt dành cho người mình yêu. Cô đã yêu anh mù quáng suốt ba năm học ở đây.







- Em cũng từng là một cô bé ngây thơ ngoan hiền, nhưng vì ai... VÌ AI MÀ EM TRỞ NÊN THẾ NÀY... vì ai mà em trở thành một đứa hư hỏng ? - Từng giọt nước mắt rơi xuống, hét trong nước mắt, cả lũ lặng đi nhìn bạn của mình, họ ôm lấy cô vào lòng như an ủi. Những người mà cô chưa từng coi ra gì, những người mà cô luôn khinh khỉnh nhưng bây giờ họ lại là những đứa bạn tốt, nhất là ngay lúc này. Đúng, cô đã là một cô bé ngây thơ trong sáng, ngoan hiền có tiếng nhưng từ khi gặp hắn, bị cậu đùa giỡn thì cô đã trở nên thế này - ăn chơi xa đoạ, người ta miêu tả cô bằng hai từ ' hư hỏng ' - cô chấp nhận, vì anh, người con trai khiến cô yêu điên cuồng.








Một cô bé có mái tóc đen xù qua vai, được tết bím hai bên, với cặp kính to đùng nặng trịnh trên khuôn mặt non nớt. Trông cô ngố vô cùng và ra dáng một con mọt sách chính hiệu. Chân ướt trân ráo bước vào ngôi trường to lớn này mà không khỏi ngỡ ngàng.







Trong lúc ở căn tin của trường, cô bưng bữa trưa của mình ra bàn ăn, vô tình đụng vào một người nào đó. Hắn ta hung dữ tóm lấy cổ áo cô, cô sợ hãi như sắp khóc, cả lũ bâu vào xem như xiếc thú. Nhìn cái khuôn mặt cô ai cũng thấy ghét, phải gọi là vừa ngố vừa xấu. Chúng cười nhạo cô, buông những lời châm trọc.







- Cái con nhỏ xấu xí này không biết điều gì cả? Dám đụng vào tao à? - Cậu ta buông nó ra, nhìn nó cười chế giễu.








- Đã xấu lại còn thích để lại ấn tượng ? - Một thằng nữa tiến đến xô cô ngã về phía sau, cả căn tin cười ồ lên, những nụ cười khả ố gửi đến cô, cô thật sự căm ghét cả cái trường này, căm ghét tất cả.







- Chúng mày làm gì thế ? - Một cậu bé gương mặt búng ra sữa đi tới, cả lũ trầm trồ khen gợi, mấy thằng kia hênh hoang cười đắc í.









- Anh hùng cứu... dị nhân à? Haha, đừng nói mày vì cái con nhỏ vừa xấu vừa ngố này định gây sự với bọn ta nha...! - Thằng ấy cười chế giễu, chưa được hết câu, một quả đấm tựa như sắt được giáng thẳng vào mặt tên vừa nói. Hắn đưa tay lên quệt vết máu ở miệng, định ra hiệu cho lũ kia nhưng khi nhìn thấy sự ' băng giá ' và ' mày thử vào đây ' của Irashi Sasori mấy anh ấy chùn cơ, ra hiệu cho lũ kia chuồn thẳng cẳng. Cậu quay lại nhìn người con gái phía sau, không nói gì, đút tay vào túi quần bước đi.








- Bạn gì ơi ? - Cô đứng dậy nói với theo cậu bé tóc đỏ đang đi kia, cậu dừng lại, mấy đứa phía sau cậu thì ngoảng lại nhìn cô với ánh mắt khinh khỉnh, mặc kệ tất cả, cô nuốt nước bọt nói tiếp...







- Bạn gọi mình à ? - Cậu đút tay vào túi quần dừng lại nhưng không ngoảnh mặt lại nhìn.








- Bạn tên gì vậy ?






- Irashi Sasori. - Rồi cậu bước đi trong sự ngỡ ngàng của các học sinh trong căn tin. Cái tên ấy khắc sâu vào trong tim cô, cô coi đó như một nghị lực để cô tồn tại trên thế giới này. Cô cứ thế theo đuổi cậu trong sự khinh bỉ của toàn trường nhưng cậu không thèm để ý tới. Cho đến một ngày, một lũ con gái trong trường có vẻ là dân anh chị đến tìm cô.






- Mày tưởng như thế thì Sasori sẽ đi thích một con nhà quê dị nhân như mày à ? - Một cô bé tóc xanh nói với giọng không the thé như tiểu thư nhưng chất giọng thì mang toàn sát khí.







- Tôi... - Cô bối rối, đúng, cô không khác gì một con điên chạy theo cái tình yêu mù quáng đơn phương ấy, cô muốn biết làm thế nào để cậu ấy có thể để ý đến cô.








- Mày nhìn lại mình đi, có khác gì người ngoài hành tinh không, muốn để Sasori thích mày thì phải thay đổi, mày hiểu chưa? - Người mang dáng vẻ đàn anh đàn chị nói làm cô ngẫm nghĩ, họ nói đúng, cách ăn mặt nhà quê lỗi thời với sự xấu băm xấu bổ như cô thì người bình thường còn cảm thấy sợ chứ nói gì đến một người như cậu ấy.








- Tôi phải làm thế nào ? - Lời nói nghẹn lại trong cổ họng, cô thật sự khao khát một lần, chỉ một lần thôi được người con trai ấy để ý dù chỉ một lần thoáng qua nhanh như cơn gió.









- Đi theo tao. - Một lũ người đi trước để lại cô, suy nghĩ một hồi lâu cô cũng lẽo đẽo đi theo họ mặc kệ cho số phận mình đưa đẩy.









Họ dẫn cô đến một khu thương mại lớn, đầu tiên là hiệu làm đầu. Mái tóc xù mì mỗi sáng thức dậy là rối bung lên của cô được ép thẳng lại, cắt ngắn đến cổ. Sau đó họ mang cho cô những bộ đồ thiếu vải nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm theo như một chú cún con. Sau một buổi cô đi ra với một con người khác hoàn toàn, một cô gái đã chịu chơi, cả đám bá vai bá cổ cô như thân quen lắm duy chỉ có người con gái tóc xanh kia là không lên tiếng. Cô rút một chiếc thẻ không giới hạn ra than toán, mọi thứ bắt đầu hỗn loạn thay đổi cuộc đời cô.






Cô bắt đầu vào những nơi như bar, vũ trường... bắt đầu đánh nhau và cũng bắt đầu có tiếng nhưng cậu vẫn không hề để ý đến cô. Tại sân thượng khu học khoá 2.







- Irashi Sasori, mình muốn nói với bạn một điều.








-...







- Mình thích bạn. - Cuối cùng lời nói trong con tim cô cũng có thể thốt ra, dù nó có được chấp nhận hay không đi nữa.








- Câu trả lời là : Never. - Rồi cậu đút tay vào túi bước đi để lại một người con gái khuỵ xuống ôm mặt khóc.







Tối hôm đấy cô thật sự chán nản, cô quyết định đến bar. Thu mình một góc trong khu lộn xộn không phép tắc này, cô rất thu hút với cặp mông săn chắc và bộ ngực đầy nhựa sống. Một lũ con trai bâu lấy cô, đành gượng cười mấy cái để chúng trả tiền bar chứ cô đi không mang theo thứ gì.







- Này em, chúng ta làm một đêm nhé. - Một tên con trai khoác tay lên vai cô, cô nhanh chóng hất ra và một phát đấm trúng bụng hắn, hắn ôm bụng đau đớn nhìn cô với ánh mắt như bò tót.







- Tóm lấy nó, tao phải cho nó biết nó đang động vào ai? - Rồi một lũ năm thằng lao tới cô, ra tay đánh chúng lanh lẹ nhưng một khi mem rượu ngấm vào người thì đầu óc cô quay cuồng, một thứ gì đó đập mạnh vào cổ cô, cô lịm đi trong vô thức. Chúng lôi cô đến một khách sạn nào đó gần đấy, đặt cô lên giường và mân mê tường chiếc cúc trên bộ váy cô đang mặc. Đêm ấy cô sống trong đau đớn khi lần đầu tiên bị năm con thú dữ đang muốn thoả mãn những dục tính của mình, chúng dở trò hành hạ và không coi cô là con người, dở đủ thú tính trên con người cô. Đau đớn cả tinh thần và thể xác, một hai giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt, cô nhớ đến cậu...








Từ đấy cô thay đổi hoàn toàn, ham muốn giữ Sasori là của riêng mình. Đứa con gái nào dám bén mảng lại gần cậu ấy là sẽ phải chịu một hình phạt thích đáng, nhục nhã như cô đã từng chịu. Cả trường đâm ra sợ cô đến nỗi chẳng ai dám nhìn hay dám đứng gần Sasori, đứng đầu Sasori FC với cái tên Nata. Mọi chuyện chỉ kết thúc khi cô cảm thấy mệt mỏi, buông lơi. Cả ngôi trường như được sống trong hoà bình được vài tháng thì suất hiện ' Sasuke FC ' - một FC có quy mô lớn và bạo lực, người đứng đầu không ai khác chính là - Karin.






Khẽ dừng bước vì nghe được tiếng vọng trong lớp học, gương mặt có chút suy nghĩ nhưng rồi lại đẩy nó đi tiếp.







- Em nghĩ chị ấy không ổn đâu. - Nó lưỡng lự nhìn anh.








- Em còn chút bông băng nào không ? - Anh cúi xuống hỏi nó, cũng vì nó hơi thấp và anh cũng hơn nó hẳn một cái đầu, tay vẫn khoác lên vai nó mặc cho người khác nhìn rồi chỉ trỏ.









- À còn, anh định làm gì à ? - Nó lục hộp sơ cứu rồi nhìn hắn thắc mắc. Chưa để nó phản kháng hay làm động tác chống đối, anh lôi nó lên tầng thượng. Tầng thượng ở khu khoá 3 khác ở nơi nó học, nơi đây rộng và thoáng mát, không có những chiếc cột cao và rắn chắc, chỉ có chiếc lan can thấp bao lấy. Gió thổi bay mái tóc của nó.








- Anh dẫn em lên đây làm gì vậy ? Sắp vào lớp rồi. - Nó có vẻ hơi khó chịu, dù sao thì đây là lần đầu tiên đến đây lại bị lôi đi đến một nơi không lấy bóng người này thì không ai là không lo lắng rồi suy nghĩ linh tinh.








- Đến đây. - Anh kéo nó đến gần chiếc lan can ngoài cùng, vì bị kéo xồng xộc nên chưa kịp phanh lại thì cả người nó đã đâm sầm vào anh, đỡ lấy nó làm cả thân người nó đã yên vị trong vòng tay của anh, mặt nó áp vào ngực anh, mái tóc hồng cà nhẹ lên khuôn mặt lạnh như băng. Khẽ hít hà mùi dâu tây trên người nó anh mỉm cười.







- Này, làm gì đấy ? Thả em ra. - Nó đỏ lựng mặt, cựa quậy nhưng hình như anh chẳng có ý muốn thả nó ra, cố gắng khua tay múa chân để thoát ra.








- Im nào, không là rơi từ tầng năm xuống bây giờ. - Anh cười thả nó ra, nhìn cái mặt nó như dỗi, lại còn đỏ đỏ ở hai má nữa, nó xị mặt đứng trân trân cúi xuống nhìn đất. Anh ngồi lên lan can, nó nhìn xuống dưới. Quả thực rất cao, lùi lại phía sau vài bước vì sợ, chẳng hiểu cái tên ' hoàng tử du côn ' lôi nó lên nơi cao ngun ngút này để làm gì nữa. Tay anh kéo nó lại gần mình, ấn nó ngồi lên lòng anh, một tay ôm eo nó.









- Làm gì đấy, bỏ ra đi. - Nó cựa quậy, khó chịu kèm theo khuôn mặt như gấc chín.







' Tên này hôm nay uống nhầm thuốc chuột thay nước à ?! '







Anh không nói gì, mái tóc đỏ lãng tử khẽ tung bay trong gió. Anh trong lúc này quả thực rất đẹp trai, nó hơi ngỡ ngàng vài giây nhưng đã kịp bình tâm lại. Một tay anh đưa lên giật từng chiếc cúc áo ra, mặt nó như có lửa đốt, cảnh nóng 18+ =)).









- L... Làm gì... đ...đấy... h... hoàng tử du côn. Dừng hình. - Nó lấy tay giữ lại chiếc cúc gần cuối cùng, mắt nhắm chặt lại run lên vì... thứ gì đó.







' Tên dở người này muốn gì đây ? Amen, con mới có 17 tuổi thôi. '








Cậu lấy tay nó đặt lên ngực mình, nó vẫn nhắm mắt lại, tò mò, sờ sờ lên da thịt cậu, lấy một thứ gì đó ươn ướt, mở choàng mắt ra. Những vết chém cắt ở trên người anh, hoảng hồn rụt tay lại, nhìn anh đầy lo lắng.









- Không sao đâu, băng lại cho anh là được. - Nó lục lọi chiếc hộp sơ cứu lấy ít bông ra lau huyết tương đang rỉ ra, tự hỏi tại sao anh lại không đến viện để điều trị, nghĩ nhưng lại không hỏi, anh chịu được vết thương này quả thực rất đáng phục.








- Anh làm gì mà ra nông nỗi này. - Nó xuýt xoa, lấy thuốc sát thương bôi nhẹ vào vết thương, tay run run.









- Lần trước đánh nhau thôi. - Anh trả lời hững hờ như chuyện thường ngày vậy ? Nó hơi hoảng, chợt nhiên nó nghĩ đến hắn - Uchiha Sasuke. Từ lúc sảy ra cuộc chiến nó chưa hỏi thăm hắn lần nào, tự dưng thấy có lỗi và lo lắng cho hắn, không biết hắn có những viết thương như này không. Như có một thứ gì đó hối thúc nó, nó làm thật khéo léo rồi vơ vội đồ nghề vào, còn từng này chắc vẫn đủ. Bỏ lại anh ở lại, nó chạy thục mạng đi, anh thì ngơ ngác chẳng hiểu tại sao?







~~~






Nó chạy xồng xộc vào lớp như bị ma đuổi, bám vào cửa lớp nó thở hồng hộc, lấy tay lau những giọt mồ hôi còn vương trên trán. Nó nhìn hắn đang ngồi ở cuối, tiến đến cầm tay hắn lôi đi không thương tiếc. Cả lớp và cả hắn ngạc nhiên đến từng cm, đứng dậy đi theo nó để xem nó định làm gì ? Nó lôi hắn ra phía sau ngôi trường, nơi đây có một bãi cỏ xanh và một cái cây cổ thụ cao ngất ngưởng, tán cây xoè ra che mát cả một chỗ, những bông hoa bồ công anh khẽ đung đưa theo nhịp của gió, từng cánh hoa bay nhẹ trong gió tạo nên một khung cảnh nên thơ mà không ai để ý tới nơi này, đúng là đáng tiếc ! Hộp sơ cứu đã ở sẵn đấy, nơi này rất ít người tới bởi nó bị đồn là có ma. Nó lôi hắn đến chỗ hộp sơ cứu, ấn hắn ngồi xuống trước sự ngạc nhiên của hắn.








- Cởi áo ra. - Nó ra lệnh.








- Em bị ẩm IC à ? Lôi ra chỗ vắng vẻ này lại còn bắt tôi cởi áo... Hay là... - Hắn cười chế giễu nhìn nó, vẻ mặt nó hình như chẳng đùa được thì phải, nó xụ xuống nhìn như đang dỗi hay trách móc hắn vậy.









- Em không đùa đâu ? - Nó nói giọng dỗi hờn, hắn đành nghe theo, mở từng cúc áo ra, tim nó đập mạnh từng cái khi từng chiếc cúc áo được tháo ra.









- Được rồi. - Nó ngước nhìn vào người hắn, sao lại chẳng có một vết thương nào thế kia, nó trợn tròn mắt nhìn, tay cầm lọ thuốc. Như biết được ý định của nó, hắn hơi nhíu mày, hôm nay xúi quẩy lại biết quan tâm đến hắn cơ đấy !









- Vết thương à? Đằng sau đây này. - Hắn bỏ cả chiếc áo ra, quay lưng lại cho nó xem, những vết chém còn lớn hơn cả của Sasori, lại còn mấy vết liền nữa, cũng đúng thôi, hắn và cả nhóm đi chiến đấu mang mỗi năm người, còn tên Sasori kia thì có hàng chục tên phía sau. Nó trợn tròn mắt nhìn, tay cầm lọ thuốc run run. Một lúc không thấy có động tĩnh gì, cậu thấy lạ, quay lại phía sau. Ánh mắt ngỡ ngàng nhìn về phía nó. Nó đang khóc, hai bàn tay bé nhỏ ôm lấy khuôn mặt của mình ngăn cho từng tiếng nấc thốt ra ngoài, nước mắt giàn rụa trên khuôn mặt thiên thần của nó, đôi vai nhỏ run lên từng hồi.









- Đồ xúi quẩy, em làm sao vậy? - Cậu bối rối tiến lại gần chỗ nó, nhìn nó khóc mà cậu cũng chẳng thấy thoải mái gì. Nhưng... nó khóc vì cậu, miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười, ôm nó vào lòng, cậu vỗ vỗ nhẹ lên lưng nó như an ủi.








- Thôi nào, không sao đâu.









- Như này mà bảo không sao à, huhu... anh... anh xấu lắm, huhu. - Nó cho tay lên quệt nước mắt, khóc như mưa, thứ nước ấy còn chảy dài trên da thịt cậu. Sau một hồi ' ăn vạ ' thì nó cũng bình tĩnh lại, cầm lọ thuốc xoa xoa lên vết thương, nó vô tâm thế đấy, cậu thành ra thế này mà chẳng thèm hỏi thăm câu nào.









- Đau không ? - Nó hỏi nhỏ.








- Không.






Đang băng vết thương cuối lại thì có một người đứng ngay bên cạnh chúng, nó giật mình té ra phía sau tưởng ma. Nơi này đồn là có ma nên chẳng có học sinh nào dám bén mảng tới mà.








- G... Gai - sensei. - Nó ngạc nhiên há hốc mồm ra nhìn người thầy đang đứng trước mặt, bộ tóc gáo dừa của thầy đúng là bá đạo, chúng tung bay trong gió làm nó lại nhớ đến G - Dragon trong clip Monster. Quả thật rất giống, có nên đổi thần tượng chuyển sang thần tượng thầy Gai không nhỉ ? Gạt phăng cái suy nghĩ thiểu não kia đi, nó quay ra nhìn thầy Gai bắt trừng lên.









- Thầy... làm gì ở đây ? - Sasuke hỏi, tư thế vẫn như thế, cậu với lấy chiếc áo mặc vào, quàng lại calavat.









- Ta hỏi các trò mới đúng ? Làm gì ở đây mà một nam một nữ, lại còn...








- Em băng vết thương cho... - Nó bị Sasuke chặn lại không cho nói, đành ậm ừ cho qua.









- Thầy mà tiết lộ chuyện này cho ai thì đừng trách em. - Sasuke đứng dậy, bắt đầu cái giọng ngổ gáo cáo chồn của mình. Thầy Gai ậm ừ sợ hãi, Haruno và Uchiha, nếu muốn sống yên thì không nên động đến hai dòng họ này thì tốt hơn.







P/s: Hừm, chap này hơi nhạt nhỉ, chap này ngắn và chỉ mang tính chất ngoại truyện, tăng độ phần trăm giữa hai nhân vật chính của chúng ta. chap sau thì Su sẽ tăng độ hài thường có Smile cố viết nhanh thôi chứ cứ tình trạng này thì còn lâu mới đến đoạn cần đến =((

Chữ ký của Su Doll

1/7/2012, 3:49 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

=)) Hơ hớ hớ T.E.M is mine again Vui vẻ

chap này p? gọi là hay Su ạk :>~ + 1 cho Su nè :]~

Chữ ký của Yune_chan

2/7/2012, 11:06 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này cũng hay lắm Su ạ. Thanks Su nhìu. Mong chap mới nhé

Chữ ký của Miarin

3/7/2012, 3:19 pm
avatar
.: NVFCer :.sasusaku_memories 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 195
Tổng số bài gửi : 82
Ngày tham gia : 11/02/2012
Status : sonexotic 4ever
Được Cảm Ơn : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

chap này ghê hot nữa Mau mui
dù gì thì sakura hơi ác với sasuke làm bỏ hết hình tượng cool boy Troll mà không seo ẻm cười đẹp mà dù gì ra chap mới nhanh nhá bạn Smile

Chữ ký của sasusaku_memories

5/7/2012, 12:57 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 14 :
[/









- Sakura... - Tiếng Sasuke vọng từ dưới nhà lên.








- S... Sao. - Nó trả lời một cách khó nhọc, tự nhiên lại khó thở.







- Xuống pha tôi cốc Cà phê đi.








- Biết rồi. - Cả người nó bắt đầu toát mồ hôi, bám víu vào tường, nó để tay vào ngực để đều hoà cơ thể tốt nhất có thể, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp hơn. Người nó trở lên run run, bàn tay ướt đẫm mồ hôi, từng giọt mồ hôi nhỏ xuống gương mặt nó. Hít một hơi dài, nó víu lấy lan can cầu thang lần mò đi xuống, càng ngày nó càng khó thở hơn, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn. Nó không thể chịu được nữa, ngồi phịch xuống dựa đầu vào tường.







“ Thôi chết ! Bệnh hen của mình, đừng nói là nó lại phát tác... ”








Nó hoảng hốt lấy tay quệt mồ hôi trên mặt. Những thứ trước mắt nó mờ dần như có một lần sương mù bao lấy mọi vật, nó chìm dần vào một khoảng không vô định toàn màu đen.









- Sakura, đồ xúi quẩy xuống nhanh đi. - Thấy nó lâu la cậu giục, không thấy có tiếng trả lời.








- Này xúi quẩy, cô làm gì trên đó vậy? - Cậu tắt tivi gọi to hơn, vẫn không có tiếng trả lời. 15 phút trôi qua vẫn không thấy nó, cậu bắt đầu tò mò. Còn nó thì càng ngày càng tệ, trông nó giờ như một cái xác không hồn, mắt nó không nhấc lên nổi, người nó lạnh dần đi, đâu đó tiếng cười ngoặc ngẽo của thần chết. Cậu đi lên tầng, bắt đầu lo lắng nhìn thấy một màu hồng phất phảng ở phía trên, cậu chạy lên thấy nó ngồi dựa vào tường nhìn như một cái xác.









- Sakura, xúi quẩy, đồ lì... - Cậu chạy đến lay lay nó, từng giọt mồ hôi chảy thành giọt trên khuôn mặt cậu.









- Em làm sao vậy ? Sakura... - Không thể nhịn nổi nữa, cậu bế xốc nó lên chạy xuống nhà.







***






Tại bệnh viện Konoha.






Cậu cắn chặt môi khiến nó trắng bệnh, khuôn mặt đã trắng nay còn không còn một chút sức sống, ánh mắt có chút hỗn loạn và lo lắng nhìn về phía phòng cấp cứu đang sáng đèn. Ánh sáng màu đỏ ấy tắt, vị bác sĩ tuổi trung niên đi ra khỏi phòng, cả lũ đứa nào đứa nấy chạy đến bu lấy bác sĩ.










- Bác sĩ, bạn ấy có sao không vậy? - Cả lũ lo lắng đến xanh mặt.







- Bây giờ thì cô bé không sao rồi, cô bé bị hen, không ai biết sao ? Hình như bị lâu lắm rồi nhưng bây giờ lại phát tác...








- Cô ấy bị hen sao ? - Sasuke tròn mắt làm cả lũ tò mò.








- Bạn ấy không sao chứ bác sĩ ? - Naruto lo lắng, thấy không có người nhà của nó ở đây làm cậu lo lắng, cậu nhớ là nó có một người dì mà sao lại chẳng thấy.







- Hừm, là do cô bé nhiễm quá nhiều bụi bẩn và chất độc hại, hàiz, căn bệnh này đã phát tác thì còn hành hạ cô bé dài dài, chỉ cần không tạo kích động cho cô bé là được. - Nói rồi bác sĩ bước đi trong sự thở phào của cả lũ, năm thằng thì tựa vào tường chùn xuống dần dần rồi quì xuống như những tên ăn mày. Ino và Hinata thở khẽ thở dài, Tenten - cô nàng sợ nơi này, cô nhìn nó như nhìn thấy chính mình sắp tới - một cái xác không hồn.









- Con bé sẽ chết, nhưng không phải bây giờ. - Tiếng cười ngoặc ngẽo của một ai đó vang bên tai Sasuke, cậu sợ hãi quay ra sau nhưng không thấy ai, đôi mắt mở to nhìn xem kẻ nào vừa nói nhưng kết quả chỉ là màu trắng trong của không khí.








- Này Kakuzu, con bé đó sẽ chết đấy. - Một người mặc chiếc choàng có những đám mây đỏ, mái tóc trắng vuốt ra sau cầm một chiếc dìu hình lưỡm liềm sắc nhọn đứng dựa vào tường cười.








- Tao nghĩ nên bán con bé đi, sẽ được nhiều tiền lắm đấy !- Một người cũng mặc chiếc áo choàng như người kia nhưng người này nhìn kì dị, khuôn được che hết đi bằng chiếc mũ chỉ hở hai mắt, hai mắt hắn cũng kì dị không kém.








- Hừm... Con bé này à ? - Hắn giở chiếc sổ ghi chép gì đó ra xem.









- Để tao hỏi xem Thánh Pain có nhận nó không đã ! -Hắn phán, tên đằng sau dở cuốn sổ ra tính tính toán toán. Cả hai chìm dần xuống mặt đấy rồi biết mất một cách kì quái.









- Này Sasuke, bạn và Sakura... có chuyện gì vậy ? - Ino hỏi, nàng là nàng tinh mắt nhất trong lũ này đấy, hai tên Kiba và Rock Lee thì vội chạy đến đây quên mang dép nên đang ngồi co ro trên chiếc ghế chờ xí hổ. Nghe thấy Ino nói cũng nhướn tai ra nghe.








- Mình... - Cả lũ xúm lại nghe.







- Nói đi, mình cũng thấy kì kì, tại sao Sakura bị hen mà lại do cậu đưa đến bệnh viện... Mà Sakura không có người nhà sao ?! - Tenten ra vẻ đăm chiêu, ánh mắt của ba nàng dồn vào cậu làm cậu có vẻ lúng túng.








- Hỏi cô ấy sẽ rõ. - Cậu đánh trống lảng quay đi, trong lòng không khỏi toát mồ hôi hột, ôi cái hợp đồng đã ghi không được cho ai biết rồi mà, nếu vi phạm thì hợp đồng sẽ kết thúc...








Năm tên kia thì đang bàn luận vấn đề suýt chết khi trên đường đến đây, tại vội quá nên phi ra đường mà quên nhìn. Một chiếc xe tải cỡ lớn chạy vụt qua làm cả lũ như chết lâm sàng tại chỗ, chỉ xíu nữa là trên báo đăng tin năm thanh niên đã tử vong trên đường do một vụ cán xe rất nguy hiểm.






~~~








- Ưm... - Nó tỉnh dậy sau cơn mê man, đối diện nó là một màu trắng, quanh nó là một mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Chắc nó hiểu lí do có mặt của mình tại nơi đây, bệnh hen nó phát tác rồi, phiền phức thật. Nó thấy nằng nặng ở cổ tay mình, nhìn sang bên cạnh thấy mái tóc của một ai đó. Thì ra là Sasuke, ngủ gật trên tay nó kìa.







“ Sao lúc nào hắn cũng có thể đẹp trai thế nhở ?! ”








Nó cười tít mắt nhìn cậu, chợt cảm thấy bình yên dâng trào trong con người nó. Nó đưa một tay nữa xoa xoa lên mái tóc của cậu, vẫn cái mùi nhẹ nhẹ thanh thanh của loại nước hoa mùi bạc hà cậu hay dùng. Nó hơi ngạc nhiên nhìn về phía tay cậu, tay cậu đang nắm lấy tay nó như sợ khi tỉnh dậy sẽ không thấy nó nữa vậy. Tiếng ' cạch ' của chiếc cửa và tiếng ồn ào làm cậu giận mình, nó vội bỏ tay ra khỏi tóc cậu. Cậu hé mắt ngái ngủ nhìn nó, sự vui sướng không giấu được khiến miệng cậu nhếch lên thành một nụ cười dịu dàng chỉ dành cho nó - trường hợp đặc biệt.









- Oa, Sakura tỉnh rồi hả ?! - Ino cầm khay đựng cháo tung tăng chạy vào, đằng sau là bảy người gồm hai nữ và năm nam. Những người bạn thân quen của nó, nó cười toe toét nhìn họ. Sasuke bắt đầu lo lắng, chờ nó ăn cháo xong thì nợ là phải trả mà chuyện chưa được phanh phui thì đừng hòng Ino tha, tất cả nhào tới giường bệnh của nó nhanh như Ninja.









- Sakura, mình muốn hỏi bạn một điều, phải nói thật nhé. - Lee rơm rớm nước mắt nhìn nó, ôi người tình trong giấc mơ trưa của cậu ấy.









- Ư... ừm. - Nó tròn mắt nhìn một loạt, chỉ thấy Sasuke hơi cúi cúi mặt, nó biết là có chuyện chẳng lành rồi.










- Bạn... và bạn ấy... - Chỉ tay về phía Sasuke, rồi Ino nhìn nó bằng ánh mắt ' nói sai ta chém cho bay nhà '. - Ở cùng nhau đúng không ???!








- À... mình... ờ... thì... mình.... à... tụi mình... à không... ừ thì mình và bạn ấy...











- Nói nhanh đi cô nương. - Hinata với chất giọng như búp bê nhìn nó với đôi mắt tròn và đẹp như mèo con làm nó nuốt ực nước bọt nhìn cả lũ, thôi đành phá lệ vậy.









- Truyện là thế này...








RẦM ! Á !








- Xin lỗi Sakura mình lỡ tay. - Ino hầm hầm đập ' Rầm ' tay xuống mà cứ tưởng đập bàn, không ngờ đập vào chân nó làm nó kêu lên đau đớn.









- Sao lại có thể khốn nạn thế chứ ? Ôi Sakura - chan của tớ... - Lee vỡ mộng khóc ròng ròng nhìn nó.









- Thế bố mẹ bạn để yên sao Sakura?









- Nhà mình có chút việc, nên mới phải... - Nó quay đi chỗ khác, nhắc đến mới nhớ, làm sao có thể nói cho ba nói biết được chứ ?!~









- Sasuke... Mình nguyện sẽ làm ôsin free cho bạn... Xin bạn, chỉ cần cho mình ở bên Sakura mỗi ngày là mình mãn nguyện rồi. - Lee quay sang nắm tay nắm chân Sasuke.









BING !







Cả quả khế của Naruto phi thẳng đến mặt Lee một cách vô tội vạ, cậu không nói gì vì cậu biết nó có lí do mới làm như vậy, cũng chẳng thể can ngăn được gì khi đứa nào ở đây dù có là công tử tiểu thư đi chăng nữa thì chuyện giả nợ cho nó là một điều không thể được. Mới lại nhà của nó cũng không thể ở được nữa, cậu đành giao nó cho Sasuke, cậu tin hắn có thể làm tốt hơn cậu nghĩ.









- Hàiz, đành vậy thôi Sakura. - Cả lũ thở dài.










- Thôi nào, mình ở với Sasuke cũng tốt mà ! Mà mấy cậu đừng nói với ai nhé, mình phá lệ mới nói cho các cậu nghe đấy. - Nó cười trấn an cả lũ, Sasuke không hé răng nửa lời đề cập tới bản hợp đồng, một phần nào đó trong cậu không muốn nó biết mất khỏi cuộc đời mình thì phải ?









~~~






Ở ngoài ban công bệnh viện.









- Cậu thích Sakura đúng không ? - Naruto đút tay vào túi quần nhìn trên bầu trời đen kịt được điểm vài ngôi sao.








- Sao cậu lại hỏi thế ?! - Sasuke có phần nào đó bối rối nhưng đã bị gạt phăng đi một cách nhanh chóng, cậu nhìn sang người con trai có mái tóc vàng nắng bên cạnh.









- Cảm nhận của mình. - Naruto nói nhỏ, cuộc nói chuyện giữa hai người suốt ngày oang oang cãi nhau nhưng bây giờ lại trở nên lặng đến kì lạ.









- Thế à? Mình nghĩ cái cảm nhận ấy của cậu thừa rồi. - Quay bước vào trong, lại hoà vào cái lũ đang nhao nhao nói chuyện cười đùa kia. Lại một việc cần phải suy nghĩ nữa, ngẩng đầu lên nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu như đã quá mệt mỏi với cái cuộc sống muôn màu muôn vị này!~








***






Hôm nay nó được ra viện, mấy ngày nay có mỗi Hinata với Naruto ở bên cạnh nó, chăm sóc và nói chuyện với nó. Tự hỏi cái tên tảng băng kia sao lại bơ nó như thế, nó làm gì sai đâu chứ, đối xử với nó như vậy chẳng phải là quá đáng lắm sao. Ít nhiều gì thì tiền viện phí có cộng thêm vào hợp đồng là xong chứ có gì đâu, cái đồ keo kiệt vô tri vô giác. Nó ngồi trên giường bệnh hậm hực vặt từng cánh hoa cúc một, mặt xụ xuống.








« Cạnh »








Nó hướng ánh mắt hi vọng về phía cánh cửa, là Naruto. Nó hơi buồn buồn, vứt luôn bông hoa cúc vào thùng rác, đã hai hôm hắn không đến thăm nó rồi, đủ để tủi thân chứ !







- Gặp tớ đâm ra không vui à !? - Naruto cười cười, tiến lại gần giường bệnh cúi cúi mặt xuống nhìn nó, làm nó quê một tập.








- Gì chứ ? Ngày nào chả gặp cậu, còn có vị gì nữa =(( - Nó nói giọng nhõng nhẽo, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Naruto, đã đến lúc hành hạ cậu ta rồi thì phải.









- Thế thì tớ biết Sakura muốn gặp ai rồi... nhưng cậu ta không đến đâu. - Naruto cười gian trá nhìn nó, ngay tức khắc cả bàn tay của nó đã hạ đo ván cậu dưới nền nhà. Nó bắt đầu thấy ưng ức trong lòng, thầm rủa cái tên khốn không có trách nhiệm kia.








- Đấy là cảnh báo. - Nó phủi phủi tay nhìn Naruto nằm im dưới đất cười hả hê, một lúc sau không thấy cậu ta ngồi dậy đâm ra lo lắng, bước xuống nền nhà lành lạnh. Nó quì xuống gần Naruto vẻ mặt bắt đầu lo lắng.









- Này, baka, làm sao đấy? - Lay lay người cậu nói giọng bắt đầu run run.









“ Chúa ơi con không nghĩ là sức con trâu bò như thế ”






Nó bắt đầu lay cậu mạnh hơn, vẫn thấy cậu bất tỉnh nhân sự, nó bắt đầu chạnh lòng và... oa oa oa Sad(








- Naruto, bạn tớ ơi, dậy đi, đừng chết như thế này, chết thế này làm sao mà ghi vào bảng vàng được, oa oa. - Khóc như mưa, nó mếu máo lay Naruto khiến cậu phải bật dậy ôm bụng cười. Bây giờ mới biết mình bị lừa, máu bò tót của nó lại dồn nên não khiến cho tay chân nó ngứa ngáy, bẻ tay răng rắc tiến lại gần chỗ Naruto.









- Haha... hihi... iii... hức... huhu... Sakura tha cho tớ. - Từ dạng cười nhăn nhở sang mếu Naruto nốt ực nước bọt nhìn nắm đấm của nó, cười trừ xoa xoa nắm đấm rồi chạy chẳng ra ngoài. Một người mặc quần áo bệnh nhân, một người chạy bán sống bán chết đang đuổi nhau trong bệnh viện, đúng là đề tài hấp dẫn các cô các bác ở đây. Những câu nói rồi chỉ chỉ trỏ trỏ, đến khi không còn sức mà rượt nữa, nó mới dừng lại, vịn tay vào chiếc nắm cửa đúng phòng mình, chắc nó với Naruto đuổi nhau được một vòng rồi đấy !







~~~







Nó bước vào nhà, cả lũ đã đứng sắn ở trước cửa nhà. Xe dừng hẳn, nó chạy ào ra ngoài mặc cho Naruto đang rên ư ử trong xe. Ôm hôn lũ bạn chết bầm của nó, không quên liếc xéo cái tên tảng băng của đời nó.









“ Hừm, có phòng mới à! Biết điều đấy chứ Vui vẻ






Nó cùng lũ bạn tiến đến chiếc phòng mới của nó, có chiếc cửa màu hồng xinh xinh. Mở cửa ra, căn phòng tối thui, nó bắt đầu cảm tưởng mình sẽ lại phải sinh sống trong cái phòng ngang tầm như trước kia. Thở dài, bật điện lên, nó trợn tròn mắt nhìn căn phòng lấp lánh với hai màu chủ đạo là hồng và trắng. Cái giường của nó đến những con gấu, gối ôm, đệm, mền, gối đều màu hồng và trắng với những hoạ tiết của các nhân vật hoạt hình đáng yêu. Chiếc bàn trang điểm màu hồng và một đống lắc tay, vòng cổ, cặp, ghim của nó ở đấy. Bốn bước tường là hình một cây hoa anh đào lớn, có một cô bé tóc hồng có đôi mắt lục bảo ôm tập sách đứng dưới cây, một tay đưa lên hứng những cánh hoa mỏng manh hồng nhạt. Nó để ý có một tấm ảnh được phóng lớn của nó, chắc cậu đã ' chôm ' ở điện thoại nó đây mà ==”, tấm ảnh dễ thương khỏi chê. Căn phòng đẹp và đáng yêu như phòng công chúa ấy.








- Bọn tớ mất 2 ngày để làm tỉ mỉ đến từng mm đấy. - Ino vỗ vai nó, bây giờ nó mới hiểu ra thì ra hai ngày hắn không đến thăm nó là để làm căn phòng này. Nó quay lại nhìn hắn đang đứng trân trân phía sau.








- Cảm ơn. - Nó nói lí nhí, tự dưng cả lũ bật cười lăn lộn làm nó đỏ lựng mặt.








- Bây giờ thì đừng có tối nào cũng rủa tôi nữa nhá ! - Hắn nói đùa làm nó hơi mỉm cười.









***







Các bạn nếu ai là con gái thì sẽ biết mỗi tháng sẽ có chuyện gì sảy ra rồi đấy. Nhưng lạy chúa, trong tình cảnh một nam một nữ ở trong một ngôi nhà thế này thì thật là éo le. Nó cũng vậy, đang đến tháng thì mới nhớ ra cái hoàn cảnh khốn khổ của mình, ngày trước ở cùng bác Tsunade thì khỏi lo chứ bây giờ thì... Nó chạy đến chiếc cầu thang thì gặp cậu, đúng là oan gia ngõ hẹp, lúng túng làm cậu tỏ ra tò mò.









- Này xúi quẩy, em làm sao đấy ? - Cậu cúi xuống thấp đối diện với mặt nó.








- Em... Em... - Nó lúng túng.








- Làm sao ?







- Đau bụng quá, huhu. - Cuối cùng thì cơn đau bụng của nó cũng đã tới, sớm không đến muộn không đến lại đến ngay lúc này mới khổ. Ngồi xuống ôm bụng, cậu thì cứ đơ ra chẳng hiểu gì.









- Dưới nhà có thuốc chữa đau bụng đấy. - Cậu ngồi đối diện với nó, mặt cúi xuống xem nó có sao không.









- Bệnh này khác. - Nó bối rối tránh ánh mắt của cậu.










“ Cái tên này rõ vô duyên mà, huhu ! Làm sao bây giờ ??? ”






- Khác chỗ nào ? - Càng làm cậu tò mò, nhìn mặt nó nhăn nhó như khỉ ăn ớt thế cơ mà.









- Bệnh con gái á ! - Nó nhăn mặt nói, mặt đỏ ửng lên vì ngượng.







- Là bệnh gì ? - Cậu thì từ bé đã sống với bố và anh thì làm sao biết bệnh con gái là bệnh gì.








- Bệnh... Bệnh mà mỗi tháng nó đến một lần T.T - Nó thầm khóc ròng trong bụng, bây giờ thì làm sao có thể đi được nữa.









- Bệnh gì anh đi mua thuốc cho.








“ Hôm nay lại tốt bụng đến rụng thế này. Hay là... ”








- Này, anh ra tiệm tạp hoá mua hộ em được không ? - Nó vồ vập lấy cánh tay của Sasuke, mặt nhăn nhó đến đáng thương.








- Ừ ừ được rồi, em ở đây chờ anh. - Vâng, lòng tốt của Sasuke đã được thoả mãn, nó nhìn trân trân vào người con trai đang đi xuống cầu thang một cách đáng thương.







Cậu phóng xe đến tiệm tạp hoá, tự hỏi sao không đến hiệu thuốc mà lại đến tiệm tạp hoá, đúng là con gái lắm chuyện lắm bệnh thật.








- Chủ quán. - Cậu gọi, bà chủ từ trong chạy lẹ ra ngoài nhìn người con trai khá đẹp trai này.







- Cậu cần gì ? - Bà hỏi một cách lịch sự thì gặp sự lúng túng của cậu.








- Bà có biết thuốc gì... mà chữa bệnh của con gái... - Cậu xoa xoa đầu, quên mất không hỏi tên bệnh là gì mới đau lòng chứ T.T







- ... - Bà chủ quán thì có vẻ hơi hiểu lời cậu nói nhưng vẫn có chút ngạc nhiên, nhìn cậu một loạt từ dưới nên trên.








- Mà... mỗi tháng bị một lần. - Cậu quay lên nhìn bà chủ.








- À... - Bà cười cười với lên cái túi phía trên lấy cho cậu một bọc gì đó.








- Diana hả ? - Bà dúi vài tay cậu, lắc đầu cười các thanh niên thời này thật là... Một đám con gái từ trong cửa hàng đi ra chỉ trỏ vào cậu rồi cười. Bây giờ mới vỡ lẽ ra, mặt cậu như chết đứng, miệng khẽ cong lên, giật giật, mặt tối sầm lại.









- Nhìn đẹp trai thế mà không ngờ đấy. Đúng là biến thái. - Hai đôi học sinh đi qua nhìn thấy, phán luôn một câu làm cả bầu trời sụp đổ trước mặt cậu mà không thể chống đỡ được. Đi ra xe, vứt ' gói ấy ' vào xe, máu bắt đầu dồn nên não một cách quá tải. Cậu phi xe bằng tốc độ giết người về nhà, từng bước chân như nặng ngàn cân. Nghe tiếng bước chân cũng làm nó đoán được chuẩn bị có một trận dông bão quét sạch cả một vùng Konoha này nhưng trong tình trạng của nó thì trời có sụp thì nó cũng mặc.








Cậu lên vứt ' gói ấy ' vào người nó, chộp lấy lanh lẹ, nó ngồi dậy phắn luôn vào phòng làm cậu chưa kịp nói câu nào. Đầu bốc khói nghi ngút, ngậm ngùi đi vào phòng tự kỉ. Đời nào cậu nghĩ cái ' bệnh con gái ' ấy lại như thế, con gái đúng là rắc rối.








***







Hôm nay nó có hẹn với Hinata, đã bao lâu rồi nó không được bước chân ra khỏi nhà trừ lúc đi học. Bây giờ lại bệnh tật nữa càng khó hơn, trong đầu nó nảy ra một kế hoạch để trốn đi chơi cùng Hinata.







- Sasuke à, cho em đi chơi cùng Hinata nhé. - Nó dùng ánh mắt long lanh như mèo con nhìn cậu, nhưng gương mặt cậu không hề thay đổi, gương mặt lạnh lùng đến gai người.








- Không.









- Không cho thì thôi. - Nó vờ xụ mặt bẽn lẽn đi vào phòng, chờ cậu đi vào phòng rồi nó mới rón rén đi ra.









“ Chết cha ! Cổng khoá rồi còn đâu T.T ”








Chợt nó nhìn thấy một thứ gì đó, vứt chiếc dép sang bên kia. Nó bắt đầu chèo lên hàng rào bằng sắt. Cậu đang trầm ngâm, nhớ đến nó, chẳng lẽ hôm nay nó lại ngoan đột suất hư liên tục như thế.









“ Ặc ặc, bị đồ xúi quẩy lừa rồi ”









Chạy thẳng ra phòng, đi ra phòng nó thì không có. Chạy xuống nhà, không có, đi ra ngoài sân, thấy nó đang vất vưởng trèo rào ra ngoài nhưng đã ra được bên kia.







- Đứng lại, Haruno Sakura. - Cậu hét lên, cầm luôn cái chổi bên cạnh chạy ra cổng. Nó hốt hoảng nhìn thấy nhảy luôn xuống, đi dép vào chạy thẳng. ( Nhìn giống bố đuổi con ==” )









- Tôi xin cậu, cho tôi đi lần này thôiiiiiiiiiii. - Bị tuột nó chạy mất, cậu vào gara lấy chiếc BMW màu trắng của mình. Mở mui ra cậu phóng xe theo con đường nó đi.








~*~





- Hêy Sakuraa... - Hinata hét lên vẫy vẫy tay ra hiệu cho nó, nó bảo cô đợi ở trên chiếc cầu này. Nó mở cửa đẩy Hinata sang ghế bên kia.








- Cậu làm gì mà như ma đuổi thế ?









- Quái vật. - Đeo dây an toàn vào, nó rồ ga quay đầu lại và phóng đi với tốc độ kinh người.








- Sakura cô đứng lại cho tôi. - Tiếng hét của Sasuke phía sau làm nó hoảng hồn nhưng ' quay đầu là bờ ai ngờ là vực ', tăng vận tốc lên nó phóng đi.









- Đừng hòng tảng băng. - Nó cũng hét lên, mở mui ra, Hinata thì sợ xanh mặt không nói lên lời. Trên đường hai chiếc xe mui trần BMW một chiếc màu trắng đuổi một chiếc màu đỏ, hai xe đua nhau với tốc độ chết người, ai nấy đi trên con đường này cũng phải né.








“ Được lắm Sakura ”








Cậu quành vào một con đường nào đó.








“ Tôi không dễ ăn như vậy đâu ”








Khi thấy không còn nguy hiểm nữa, nó mới phanh lại quay sang nhìn cô bạn bên cạnh.









- Này Hinata, không sao chứ ?!








- À ừ... không sao... không sao. - Mồ hôi chảy như suối, cô không tin nổi nó cũng chẳng kém gì Naruto và còn hơn thế ý chứ, tốc độ giảm dần, bây giờ nó đang đi như sên bò để xem nên chọn nơi nào để trú ngụ.








KÍT...








Một chiếc xe BMW trắng thắng mạnh trước xe của nó, phanh gấp quá chiếc xe lệch thành hình bán nguyệt chặn đứng chiếc xe của nó. Một tên có body chuẩn đến vi khuẩn cũng phải gật gù bước xuống.








- Hóng gió thế đủ rồi chứ ?









- Grừ... Tên khốn... ĐỒ TẢNG BĂNG ĐÁNG GHÉT ĐÁNG GHÉT. - Nó hét lên, cậu cầm tay nó lôi ra ngoài xe, không quên nhìn cô bạn trên xe vẫn chưa hoàn hồn thì phải.









- Hinata để dịp khác nhé, mình phải đưa cô ấy về ! - Cậu không quên tặng cho Hinata một cái nháy mắt đẹp mê hồn làm cô nàng bị tê liệt trong trạng thái ngừng hoạt động vài phút.









~~~








RẦM !







Tiếng đập bàn mang tính chất bạp lực của một ông già, vẻ mặt tức tối nhìn những thanh niên trước mặt mình.








- Các trò muốn bị đuổi học sao ?







- Thôi mà thầy, tại chúng nó khiêu chiến chúng em í chứ ? - Vẫn là Naruto 1 - 1 với lão già Danzou.








- Lúc nào cũng vậy. Cả cậu Sasori nữa...









- Thầy có nhớ, vụ Karin đánh ghen một em khoá 1 đến nhập viện không ạ... - Naruto vê vê ngón tay nhìn ông thầy mặt xanh ngắt cứng họng không nói lên lời nào.









- Hừm, ta phạt các trò chiều nay ở lại dọn sạch thư viện cho ta. - Vẫn động tác cũ, nói rồi quay ghế đi.









Naurto cười đắc thắng, cả lũ năm thằng bá vai bá cổ nhau đi ra ngoài.








~~~








Tan học.









- Đúng là cái đồ đáng chết, lại bắt mình tự đi về. - Nó hậm hực đút quyển sách vào túi và khoá cửa lớp lại.









- Hay để mình đưa cậu về nhé ! - Hinata đứng bên cạnh cười nói.







- Đúng là có mỗi Hinata tốt với mình. - Nó cười tít mắt, lớp nó về muộn nhất nên bây giờ chẳng còn đứa nào nữa, hai đưa vừa đi vừa cười đùa đến chiếc cầu thang. Khựng lại, bắt gặt Karin và sáu đứng đang đứng thành hàng dài chặn ở cầu thang.









- Haruno Sakura, tao đợi mày lâu lắm rồi. - Karin chỉnh lại cái kính rồi cười ngoác miệng, Hinata nắm chặt tay lại.









“ Không xong rồi ”






- Ồ, vậy nhóc đợi chị có chuyện gì ? - Câu nói chế giễu của nó làm Karin tức lộn ruột.









- Tính sổ. - Hiểu man mác ra vẫn đề, nó quay sang nhìn Hinata.








BỤP.








Hinata nhắm dần mắt lịm đi trong vô thức, một chiếc gậy đập mạnh vào gáy cô. Nó hoảng hốt quay ra phía sau.







“ Thôi rồi, lũ này muốn làm gì mình đây ”








- Các người định làm gì vậy ?- Nó nhìn thẳng vào mặt Karin.









- Tao cảnh báo mày rồi, đứa nào động vào Sasuke sẽ đều có cái kết bị kịch. - Nói rồi ra lệnh cho hai đứa đứng bên mình, cả hai tiến đến, nó lùi dần ra sau. Cả hai tóm lấy tay nó lôi đi, nó chống cự nhưng vẫn bị lôi đi bạo lực, quay lại phía sau nhìn Hinata bị lôi đi theo một hướng khác.







- CỨU EM, SASUKEEEE... - Nó hét lên tuyệt vọng, bây giờ thì chỉ có chúa mới cứu được nó, mà chúa lại ở xa lắm T.T








Sasuke đang dọn rẹp đống sách hỗn tạp trong thư viện thì tự dưng ngẩng mặt lên. Cậu thấy bất an khi nghĩ đến nó.










“ Chắc cô ta cũng về nhà rồi, lại làm bể thứ gì đây mà... ”








Cúi xuống dọn dẹp tiếp...






P/s: Chap này dài nhá : x Chắc Su phải cho mấy cảnh Bá vương học đường ở trường mình vào thôi :-j Mà hình như là mấy vẹo thích xuyên không hơn là hiện đại nhở =(( * tủi thân *

Chữ ký của Su Doll

5/7/2012, 4:25 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

=)) T.E.M is mine agian ( mình đang đi xoáy người =)) )

Chap nì hơi bị đặc biệt àk nha !! Hay àk nha!!! Mình có duyên với fic này hay soa mà T.E.M hoài Smile)

Chữ ký của Yune_chan

5/7/2012, 9:51 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này cũng hay lắm Su ơi. Mình thích hiện đại hơn. Mong Chap mới nhiều.
Thaks!!!!!!!!Su

Chữ ký của Miarin

6/7/2012, 2:33 pm
avatar
.: NVFCer :.sasusaku_memories 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 195
Tổng số bài gửi : 82
Ngày tham gia : 11/02/2012
Status : sonexotic 4ever
Được Cảm Ơn : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

chap này hay kinh mà công nhận sakura lái xe cũng đỉnh nhỉ anh hùng
dù gì thì ra chap mới nhanh nhanh nha bạn ss

Chữ ký của sasusaku_memories

7/7/2012, 2:02 pm
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 399
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 75

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

thik cái câu đẹp trao mà biến thái, thik cảnh bố rượt con, thik vụ vào viện và Sak có phòng mới nói chung thk cái fic này cực kì! hehe

Chữ ký của thelazycat

9/7/2012, 10:28 am
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 15 :










Chúng lôi nó lên cầu thang một cách bạo lực mặc cho nó đã cố kháng cự, chán nản cái cảnh này nó đành phó mặc cho số phận. Cuối cùng thì cũng đến được nơi cần đến thì phải, đi qua phòng tập nhạc của các bạn nó, chúng lê xác nó ra sân thượng. Gió chiều làm những cọng tóc cà vào mặt nó, hai đứa kia thả nó ra, nó rơi tự do lấy hai tay chống xuống đất để đỡ lấy cả thân người của mình. Ngước mặt lên nhìn một lũ đang đứng cầm gậy cầm típ trước mặt mình với gương mặt khả ố chưa từng thấy.







- Các người định làm gì tôi ?!








- Tao nói rồi, tao sẽ cho mày biết thế nào là đụng độ với Karin. - Karin lườm nó, ánh mắt toàn lòng trắng.









- Thả tôi ra, nếu không các người sẽ không yên với Sasuke đâu. - Nó đứng dậy nhìn trừng trừng vào những tên đang địng tính sổ với nó, hùng hổ thế thôi chứ trong tình cảnh này ai chẳng giống ai, mất mạng đi chơi ấy chứ T.T









- Mày nghĩ tao sợ à. - Trong lúc nó đang bị giam cầm bởi năm đứa con gái có máu liều này thì đâu đó trong phòng tập nhạc suất hiện một người nữa, mang một mái tóc vàng chanh quen thuộc. Chiếc cửa bằng thuỷ tinh khẽ đóng lại và được khoá chặt, Karin cũng không thề biết về sự xuất hiện của người này.









- Đúng là phòng cách âm có khác, không nghe thấy gì ngoài kia cả? - Khoé miệng khẽ cong lên thành một nụ cười nửa miệng, người đó cầm chiếc chìa khoá xoay xoay vài vòng trên tay bước ra ngoài.









- Bại não. - Nó gằn lên.








- Con nhỏ này, mày nói gì. - Karin trợn trừng mắt lên nhìn nó.









- Tao nói chúng mày là một lũ bại não, mày tưởng chúng mày cứ đi làm mấy trò này thì Sasuke sẽ để ý tới à...









- Mày... - Karin tức giận.







- Chúng mày có làm thế nào đi nữa thì cậu ấy sẽ chẳng bao giờ để ý tới lũ chúng mày đâu. - Nó ra vẻ mặt đầy thách thức nhìn lũ kia.








« THUWP »







- Đây là cảnh cáo, đừng ăn nói với tiểu thư như vậy. - Onami cầm cây gậy đứng phía sau nó cười nửa miệng. Nó khuỵ xuống, tay giữ lấy chiếc cột làm bằng xi măng để giữ thăng bằng.








- Chúng mày chỉ có thể làm những cái trò này thôi à? Tao khinh. - Nó ngước mặt lên, tiếng hét hoà vào tiếng gió, mái tóc hồng của nó vẫn bay nhè nhẹ trong gió. Bâu trời chiều thu bắt đầu ngả sang màu nâu úa.









- Mày... sẽ phải chết, Haruno Sakura. - Karin cúi xuống, túm lấy tóc của nó làm mặt nó nhăn nhó vì đau, cô ấn mạnh đầu nó vào tường. Một vết xước trên trán nó, máu từ từ chảy xuống, nó cảm thấy xót ở trên đầu, mái tóc nó rối bù lên. Một thứ chất lỏng màu đỏ chảy ngang qua chán nó, nhỏ giọt xuống đất, nó cảm thấy nhức đầu kinh khủng khẽ nheo mắt lại.









Sau đó cô ra lệnh cho năm bốn đứa kia xông vào đánh tập thể... những tiếng rên lên vì đau và tiếng gậy, tiếng móng tay cào xé tan cái không gian vắng lặng vốn có nơi này.






~*~







Đôi lông mi khẽ nhíu lại, dần dần mở đôi mắt trong suốt như pha lê của mình ra. Cô hơi nheo mắt để chỉnh lại ánh sáng le lói ở đây, chỉ có một chút ánh sáng ở bên ngoài kia. Đấm nhè nhẹ vào cái vai đang nhức lên của mình, cô nhìn một loạt, bây giờ mới phát hiện ra mình đang ở trong WC nữ. Chợt như nhớ ra mọi chuyện, cô hốt hoảng đứng dậy, chiếc túi sách vẫn ở trên vai. Bước đi thật chậm và không phát ra tiếng động, ngoài cửa có một cô bé đang đứng đấy canh trừng cô. Tay cô run run nhưng khi nghĩ đến người bạn xấu số của mình thì bắt buộc cô phải cứng rắn lên và tìm cách cứu lấy nó.










Nhón bước gần phía người con gái, cô nàng như biết có người đằng sau mình vội vàng quay lại.








« THỤP »








- Đừng coi thường tộc Huyga. - Củ trỏ thẳng vào huyệt vai trái, bước qua thân thể đang tựa mình vào thành cửa WC nữ. Bây giờ cô phải đi tìm đám Naruto, chỉ có họ mới cứu được nó.









Mồ hôi chảy thành giọt trên khuôn mặt cô, dù có sắp lả ra nhưng cô vẫn cố chạy, cô phải cứu nó, cô biết Karin sẽ không tha cho nó. Gần đến thư viện, cô dừng lại thở dồn dập, bước đi trên hành lang. Một mái tóc màu vàng chanh và đôi mắt xanh nước biển phát hiện ra cô, nàng ta chạy theo cho đến dãy hành lang dẫn tới thư viện.








“ Không được để cho Hinata tiếp cận Sasuke ”








Tay lăm lăm cây gậy đi sau Hinata, do mệt hay tinh thần hoảng hốt mà cô chẳng hề biết có cây gậy đang ở sau lưng và chuẩn bị giáng xuống lưng mình lần nữa. Chuẩn bị giáng cho cô bạn trước mình một gậy thì Sasuke cùng một lũ bạn đi từ thư viện ra, Satomi liền vứt cây gậy đi vào một góc chạy tới đỡ Hinata.









- Hinata, bạn không sao chứ ? Mình thấy bạn không ổn đâu ? - Mặc cho Satomi đang cố kéo dài thời gian, cô không trả lời, nước mắt từ lúc nào đã tự động tuôn ra như mưa, ướt đẫm khuôn mặt như búp bê của cô. Hinata chạy đến chỗ Sasuke, mọi người chẳng ai hiểu chuyện gì đang diễn ra.









- Xin hãy cứu bạn tôi, xin... mọi... người... hãy cứu ... lấy bạn... tôi. - Đôi chân như sắp khuỵ xuống, mọi thứ mờ dần đi trước đôi mắt ướp đẫm của cô, người cô run lên từng hồi.










- Bạn làm sao vậy Hinata ? - Sasuke đỡ lấy Hinata lo lắng, đáng lẽ ra nó và Hinata phải về nhà rồi chứ ?









- Cứu ai vậy Hinata? - Những câu hỏi dồn dập làm cô nàng như phát loạn.









- Mình thấy bạn ấy vừa chạy vừa khóc, cảm thấy không ổn nên mình đã chạy theo, hỏi mãi mà bạn ấy không nói gì? - Satomi cũng ra vẻ lo lắng nhìn Hinata.











- Ka... Karin... đưa... S... Sakura... lên sân thượng rồi, CỨU SAKURA với... hức. - Cả lũ trợn mắt lên nhìn Hinata, Sasuke liền bỏ Hinata ra cùng Naruto chạy chẳng đi. Neji tiến lại đỡ lấy Hinata.








- Bạn đỡ Hinata, bọn mình đi trước xem thế nào. - Rồi Shikamaru với Kiba cũng đi thẳng để lại ba con người phía sau. Neji dìu Hinata đi, vừa đi vừa trấn an cô tiểu thư bé nhỏ của mình.








~*~







Người nó nhơ nhớp máu, máu bám cả lên khuôn mặt đã xuống mã và khá mệt mỏi của nó. Đầu nó choáng váng, nheo mắt để chỉnh lại ánh sáng, nó từ từ đứng dậy nhìn một lũ trước mặt đang tặng nó những ánh mắt như muốn đẩy nó xuống địa ngục.









- Nhục nhã. - Nó lấy bàn tay xước xát đầy máu lên lau khoé miệng mình, tặng cho chúng ánh mắt khinh bỉ.









- Con này ! Mày muốn chị tiễn mày tới chỗ thần chết luôn à? - Karin lớn giọng, ánh mắt nhìn nó trừng trừng khi nghĩ đến cuộc đối thoại giữa cô và một người lạ.









- Đánh hội đồng đúng là không biết nhục, chúng mày chỉ được thế thôi à, lũ bại não. - Một phần cái tức của nó đã lấn át lí trí, nó nói giọng bình thường, hơi chậm như những việc này chẳng đáng gì.









- Mày hơn được ai ? DÁM Ở CÙNG SASUKE, tao phải giết mày. - Máu điên của con bò tót nên đã lên tới đỉnh, một lần nữa cả lũ xông vào nhưng lần có vẻ chúng đã ra tay mạnh hơn. Nó nhắm mắt, bặm môi hứng chịu mặc cho chúng đang hành hạ thân xác bé nhỏ của nó.







~*~







Sasuke và Naruto tới phòng tập nhạc, nhìn ra bức tường bằng kính trong suốt kia, thấy một màu hồng phớt quen thuộc trong đám hỗn tạp kia. Naruto như điên lên khi nhìn thấy, cậu lao ra cửa cầm chiếc khoá cửa mở ra nhưng không được, khuôn mặt đỏ bừng vì tức, cậu như muốn phá nát cái khoá cửa.









- Bình tĩnh Naruto, Shikamaru cầm chìa khoá mà. - Sasuke cố trấn tĩnh cậu bạn của mình, trong lòng cậu cũng như lửa đốt, đau lòng khi nhìn bông hoa anh đào bé nhỏ bị vùi dập. Naruto đứng ra xa nhìn, cho một tay lên mắt mình che lại không muốn nhìn cái cảnh tượng kinh khủng này, Shikamaru và Kiba đến nơi, vội vàng tiến tới để mở khoá nhưng...











- Chết tiệt mình quên mang khoá rồi. - Sau một hồi lục lọi trong chiếc balô của mình, Shikamaru nói một câu làm cả lũ phát điên lên, không kiềm nổi sự tức giận Naruto định lao tới phá cửa nhưng đã được ngăn lại.








- BỎ TỚ RA ! TỚ PHẢI GIẾT CHẾT CON KARIN. - Trên đôi mắt cậu đã nổi những vệt hằn đỏ như máu, ai cũng hiểu cậu đang tức, rất rất tức và cực đáng sợ. Neji đỡ Hinata cùng Satomi đến nơi, Kiba và Sasuke cố giữ lấy Naruto.










- Đi tìm thợ sửa khoá ở trường, nhanh đi Kiba. - Sasuke mới kịp nhớ ra trước sự bất lực của cả lũ.









- Đ... Để mình đi. - Satomi chột dạ, vội vàng buông Hinata ra, bước ra khỏi căn phòng tập, không hề nghe thấy gì ở bên ngoài sân thượng. Khoé miệng nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng, khuôn mặt tự mãn. Neji đặt Hinata xuống ghế, cô khóc như mưa khi nhìn thấy bạn mình đang bị hành hạ thể xác. Naruto tiến gần chiếc tường cách âm, quì xuống nhìn người bạn tội nghiệp của mình.










- Xin lỗi Sakura, mình không thể bảo vệ bạn... - Câu nói nghẹn lại ở cổ họng, như có tiếng nấc không ngừng, cả lũ bất lực, đau lòng nhìn màu hồng nhợt nhạt đang bị vùi dập từng phút trong đau đớn.










- Làm gì đi chứ Shikamaru, lấy bộ não 200+ của cậu ra dùng đi. - Kiba. Riêng có một người, một người dứng dựa vào cây đàn piano nhìn ra ngoài, gương mặt không chút lo lắng, cậu đang nghĩ gì, không ai có thể hiểu. Shikamaru lấy trong túi ra một dây đồng nhỏ, bộ não của cậu bắt đầu hoạt động, đang cố nhớ hình dạng của chiếc khoá mà cậu cầm...









~*~








Cả lũ bắt đầu tản ra, không ai để ý tới căn phòng cách âm kia. Nó nằm một chỗ, thân người loang lổ máu. Níu lấy chiếc cột bằng xi măng để đứng dậy, hơi thở đã bắt đầu yếu dần đi từng chút, đôi mắt nặng trĩu mở ra. Mọi người trong phòng cách âm đều nhìn nó bằng một tia hi vọng nào đó, Hinata ngừng khóc nhìn ra nó. Nó bắt đầu tức giận thật sự, không khí xung quanh bắt đầu biến đổi dần dần mà chúng không diễn giải nổi. Gió thổi mạnh hơn, từng cơn gió như mang theo một luồng sức mạnh ẩn hình nào đó làm chúng run sợ. Gió bao quanh người con gái bé nhỏ, mái tóc ánh đào dính bê bết máu khẽ bay lên, cả lũ dịch dần ra ngoài vì sợ. Người nó phát ra một luồng ánh sáng màu xanh lá nhợt nhạt như vô hình, gió càng thổi mạnh hơn như sự tức giận của nó. Ánh mắt nó giương lên, cả lũ sợ hãi bám lấy nhau, ánh mắt nó - vô hồn, một màu trắng dã đáng sợ nhìn chúng đầy hận hù, những vết thương càng rỉ máu ra nhiều hơn...









~*~









Ai cũng mơ hồ nhìn cảnh tượng trước mắt mình, chỉ thấy đã có sự thay đổi rõ rệt nào đó khiến đám con gái kia phải lùi ra xa.









- Thợ sửa khoá đã về rồi. - Satomi hớt hải chạy lên, không ai nói gì, tất cả đang nhìn nó. Cô cũng hơi giật mình khi nhìn nó, đôi lông mày khẽ nhíu lại, cô cảm thấy không ổn. Shikamaru vẫn đang vặn óc ra để có thể giúp ích được trước sự hi vọng tràn trề của tất cả.







~*~







Nó cảm thấy thân người nó đau đớn, trước mắt nó là một màu đen vô định, có một thứ ánh sáng nhỏ nhỏi, nó chạy đến mong tìm được ai nó giúp mình. Lê thân xác đau đớn của mình đến, đôi mắt nó mở to hơn bao giờ hết.








- T... Thần nữ Kasumi? - Một người con gái có mái tóc bạch kim, khuôn mặt lạnh lùng như tuyết, đôi mắt hổ phách long lanh.








- Haruno Sakura. - Thần nữ cười hiền nhìn nó, nó ngỡ ngàng, nụ cười đẹp tựa bông tuyết đẹp nhất trên hành tinh, trong sáng như giọt nước trong veo. Nó cảm thấy khó thở, một thứ gì đó đã ngăn cho cơ thể nó trao đổi ôxi bên ngoài.









Màu trắng trong con mắt nó vụt tắt, thay vào đó là màu xanh lục bảo mệt mỏi. Nó thở gấp, lấy tay đặt lên ngực điều khiển cơ thể. Cả lũ chẳng ai hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra ở nó, nó khuỵ xuống cũng là lúc bệnh hen phát tác. Cả thân người nó ngã xuống đất, đôi mắt nặng trĩu khép dần...








« BỤP »







Cách cửa đập mạnh tung ra thu hút sự chú ý của Karin. Cả lũ chạy tới, Naruto điên lên tóm cổ Karin ấn vào tường.








- Tao... sẽ... giết mày. - Cậu gằn từng lên từng tiếng, tay bóp chặt, Karin tái mặt nhìn người con trai trước mặt mình. Kiba vội lôi Naruto ra, ngăn cho cậu ta không gây ra án mạng.








Trong một khoảng khắc cuối cùng nào đó, nó thấy một thân người quen thuộc, mùi bạc hà thanh thanh phảng phất quanh nó, mái tóc xanh đen mượt tung bay trong gió, khoé miệng nó khẽ nhếch lên, mọi thứ dần chìm vào khoảng không của sự chết chóc... chỉ còn văng vẳng bên tai tiếng ai đó gọi tên nó.









~*~








- Tình trạng hơi nghiêm trọng, chỉ một chút nữa là không kịp rồi, do trấn thương nặng ở đầu và bệnh hen phát tác đột ngột nên bệnh nhân sẽ hồi phục lâu hơn. Về sau nên chú ý đừng để những cú va đập mạnh làm trấn thương não bộ của bệnh nhân không sẽ khó giữ được tính mạng. - Ông bác sĩ già quen thuộc ôn tồn nói, ông là bác sĩ lâu năm, giỏi nhất bệnh viện, ông thật sự chẳng hiểu thanh niên thời nay chơi đùa kiểu gì mà vừa mới nhập viện tháng trước vì bệnh hen mà tháng này còn nặng hơn nữa.










Cả lũ ngồi bên cạnh nó thở phào, nhìn nó vẫn nằm đấy, khuôn mặt bị băng dán sắp nơi trên cơ thể, nó vẫn xinh xắn trong bộ váy hồng dù là áo bệnh nhân nhưng màu hồng luôn tôn nên cho nó một nét đẹp nào đó rất kì lạ. Một bên tay được chuyền nước và đo huyết áp, hơi thở nhè nhẹ, đôi mắt nó nhắm nghiền lại. Ai nhìn thấy khung cảnh này cũng đều đau lòng, tiếc thương cho bông hoa anh đào yêu kiều vị vùi dập. Cả phòng im lặng lạ thường, không ai nói với ai câu nào, Ino bặm môi nhìn nó, Hinata và Tenten nước mắt dưng dưng, chỉ một chút nữa thôi là nó đã bị gạch tên khỏi thế giới này.








- Mình sẽ đi tính sổ với Karin. - Như không chịu nổi cơn thịnh nộ trong người, Ino vung tay đi ra cửa, khuôn mặt tím ngắt vì tức.









- Ino... DỪNG LẠI... - Naruto hét lên liếc về phía Ino, cô hơi quay đầu lại nhìn Naruto bằng ánh mắt như dao găm. - ... Mình đi với. - Naruto chạy đến bá vai bá cổ Ino rồi cả hai đi ra ngoài, trận này Ino sẽ cho Karin biết thế nào là lễ độ, dám động đến bạn cô thì đừng hòng sống được dù có là con của hiệu trưởng. Cả lũ lắc đầu bó tay với hai tên nóng nảy này.










- Cũng sắp đến giờ đi học rồi, chúng mình không nên nghỉ học tập thể chứ ? - Tenten nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay nhắc nhở, ánh mắt trĩu xuống, cô ghét cay ghét đắng nơi này, không thể đếm nổi cô đã nằm trên chiếc giường kia bao nhiêu lần rồi.









- Các cậu đi học đi, mình sẽ ở lại trông cô ấy. - Sasuke vẫn đăm đăm nhìn nó, từ lúc sảy ra chuyện này đến giờ, cậu vẫn chưa hề nói gì, cả lũ cũng lấy cặp sách rồi ra khỏi phòng để lại hai con người này trong căn phòng bệnh rộng rãi.









Cậu nhìn nó chăm chú như muốn thu hết hình ảnh nó của vào trong não mình. Những vết xước trên trán, trên tay, trên lưng, khắp mọi nơi. Cậu còn nhớ cái hình ảnh của nó lúc ở trên sân thượng. Nó nằm đấy, bất động, máu chảy từ trên trán lăn dài xuống cổ, mái tóc hồng phớt của nó dính bê bết máu, chiếc áo trường không đủ để che chắn cho nó, chiếc áo cũng nhuốm một màu đỏ, hơi thở của nó yếu dần đi. Cậu không để ý đến những thứ xung quanh, cậu xốc nó lên tay chạy như bay đến bệnh viện, đến nỗi áo cậu còn dính máu của nó. Chưa bao giờ cậu cảm thấy mình vô dụng, bất tài đến như vậy, thật sự cậu đã làm được những gì cho nó ? Hay chỉ mang những thương đau từ tâm hồn lẫn thể xác cho nó nhưng tại sao... đâu đó trong con người cậu cảm thấy... cậu cần nó... cần nó là một bông hoa anh đào luôn luôn mỉm cười với cuộc sống, dù có hay cãi và chống đối cậu nhưng còn tốt hơn bây giờ. Nó... bất động... nó... không cười, không nói, không đấu võ mồm với cậu...










« Không ai có quyền vùi dập bông hoa anh đào bé nhỏ ấy, tất cả sẽ phải trả giá... »









***







- Mình chừa rồi, tha cho mình đi Ino, Naruto... - Onami khóc lóc van xin, khuôn mặt thê thảm hơn bao giờ hết, lại là một đề tài đáng cười cho những người ở đây.










- Dìm tiếp. - Naruto cười khả ố ra lệnh cho đàn em của mình, hai tên giữ hai tay và ấn đầu các nàng xuống... tolet - một cách giải quyết khá bá đạo mà chỉ có hai con người này nghĩ ra.










- Naruto cậu dám. - Karin hét lên, nhìn nàng ấy như sắp tắc thở đến nơi rồi.







« Flash »









- Haha, mày nghĩ thế nào khi tao tung bộ ảnh này lên bảng thông báo ở trường nhỉ ? - Ino cười ngoác miệng nhìn cái lũ này, và sau đó là những hình phạt bá đạo của hai con người này.










- Xem từ giờ mày còn dám hổ báo cáo chồn không ? - Naruto và Ino quay đi ra ngoài trong sự sợ hãi của toàn thể các nàng ở đây, Karin - cô ta vẫn giữ cái vẻ mặt tự cao tự đại vốn có.












***






Hôm nay đến phiên Hinata trông nó, cậu đi học. Trên dãy hành lang khối 1, dù đang trong giờ học nhưng các tiểu thư vẫn đổ xô ra hành lang để ngắm Five King. Chẳng hiểu có việc gì mà FK lại đến thăm khối 1 làm toàn tập nữ sinh như chết đứng trước sự Manly của thủ lĩnh, bước tới lớp VIP1 của khoá 1. Karin được dịp vui sướng không đỡ được, chải chuốt lại mái tóc của mình, vẻ ngạo nghễ của một đại tiểu thư hiện ngay trên gương mặt nàng ấy. Sasuke bước vào mặc kệ cho sự ngạc nhiên của ông thầy giáo đang ngồi trên bục giảng kia. Cậu tiến tới chỗ Karin đang ngồi, nàng đứng lên bước ra thẹn thùng.









- Anh tìm em hả? - Khuôn mặt đỏ lựng lên khẽ liếc nhìn Sasuke. Cậu đi dần dần tới, Karin tự động lùi lại phía sau cho đến khi sát mép tường, cậu chống hai tay lên tường. Karin mặt mày đỏ bừng, mừng thầm trong bụng. Mặt cậu bắt đầu dí sát vào mặt nàng, cả lớp ' ồ ' nên một tiếng trước hành động của Sasuke.









« Hạ được con Sakura nên Sasuke chắc đã chọn mình rồi »








Karin nhìn chằm chằm vào Sasuke như chờ đợi một thứ gì đó y như trong phim. Khẽ nâng cằm Karin lên.








- Karin, mày còn dám làm những việc như thế này thì đừng trách tao, cái ngôi trường của bố mày tao đủ sức để san-bằng-tất-cả đấy. - Giọng nói không có âm sắc, trầm trầm nhưng làm người khác phải nổi da gà vì sợ. Quay đi, đút tay vào túi quần bước ra ngoài, không quên liếc nhìn những đứa cũng dính dáng vào việc lần trước. Đúng là cách giết người thầm lặng của Sasuke, Karin dựa vào tường trượt xuống, ngồi đấy mắt mở to ra vì sợ, cả thân người cô run lên. Vì... chỉ trong 10 giây, ánh mắt ấy, đôi mắt màu đen tuyền khẽ chuyển động, xoáy sâu vào thành một màu huyết sắc đáng sợ như một con quỉ, Karin ngất lịm đi trước sự bàng hoàng của cả lớp.








~*~








- Sasori - sama ? - Hinata ngỡ ngàng nhìn ra ngoài cửa phòng bệnh viện, Sasori cầm trên tay con gấu Masu Mashi màu trắng to đoành.








- Anh đến thăm Sakura. - Sasori bước tới, Hinata chẳng hiểu nổi nó thân với tên này từ khi nào nữa, cô đứng dậy đứng sang một bên.









- Anh trông cô ấy hộ em, em đi mua cháo. - Hinata nói lí nhí, Sasori chỉ gật đầu nhẹ, mắt vẫn không rời nó.








Hinata đi khỏi, anh đặt con gấu bên cạnh nó, hôn nhẹ lên một bên má của nó.







- Nhanh tỉnh lại nhé thiên thần... :-*






Chữ ký của Su Doll

9/7/2012, 11:42 am
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 399
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 75

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

yEAH, TEM!

Chap hay lắm Su àk!

Chữ ký của thelazycat

9/7/2012, 12:47 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Oa oa chấp này Cat giựt tem nhoa Super chap này Su hơi máu me tý ><" các vẹp thông cảm nhoa Sad Satomi bắt đầu lộ bản chất rồi đó :sm17: chấp sau Su sẽ đề cập tớ couple khác nhoa lol!
Iêu các vẹo : x

Chữ ký của Su Doll

9/7/2012, 6:21 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Không biết đâu >"< U oa oa oa !!!! Lao đến giằng xé tem nhưng thất bại thảm hại !!! T.T ~~~~

Cháp nì quá hay lun ( hết ý)

Chữ ký của Yune_chan

11/7/2012, 6:16 pm
avatar
.: NVFCer :.hanazora miki 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 244
Tổng số bài gửi : 145
Ngày tham gia : 06/03/2012
Status : Việc sẽ hối hận ta không bao giờ làm. Nếu đã làm tuyệt đối không hối hận.
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Hà, đọc trên điện thoại lâu rùi bây giờ mới vào com được.

Chap ní hay lắm, bạo lực một tí cũng không sao, càng hấp dẫn

Nhưng mà tội nghiệp Sakura quá à, ghét Karin cực kì. Su cho xử mụ ấy như vậy là quá nhẹ rồi.

Chậc. Satomi lộ bản chất rồi đây, xem ra Sakura còn khổ dài dài.

Miki rất thắc mắc nếu Sasori biết được việc làm của Satomi với Sakura thì không biết anh sẽ đứng về phía ai nhỉ?? Tò mò quá đi

Hóng chap mới, nhanh nhanh nha.

Chữ ký của hanazora miki

12/7/2012, 9:22 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này bạo lực ghê đó Su nhưng cái đó lại hay. Thấy tội cho Sak, bị đánh thê thảm. Mong chap mới nha Su. Không bik chap tới Su định cho couple nào đê? mịa

Chữ ký của Miarin

13/7/2012, 9:40 am
avatar
.: NVFCer :.phu_c527 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 183
Tổng số bài gửi : 33
Ngày tham gia : 24/10/2010
Status : Những kẻ thua cuộc vẫn mãi sẽ là những kẻ thua cuộc mà thôi
Được Cảm Ơn : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Hì hì, chap hay lém Su à! Hóng chap mới rồi đây! À mà Su có thể viết fanfic của Naru và Hina k? Nếu đc thì mình cảm ơn nhé!!! Super

Chữ ký của phu_c527

16/7/2012, 12:50 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 16:









- Con gấu này ở đâu ra vậy Hinata? - Kiba ngậm bông hồng ngang miệng, tay chống vào tường.









- Mình cũng không biết nữa, Sasori - sama đến và con gấu xuất hiện bên cạnh Sakura. - Đôi mắt pha lê thoáng chút buồn nhìn con gấu rồi nhìn sang nó, đã là ngày thứ ba nó chưa tỉnh lại rồi, mọi người ai cũng lo lắng cho nó.









- Tên thổ tả Sasori, dám đến đây à? - Naruto hùng hổ đến cạnh nó giựt con gấu bông trên giường ra định mổ xẻ băm vằm thành ngàn mảnh thì bị Kiba ngăn lại.










- Để lại cho Sakura đi, của bạn ấy mà. - Naruto đành ngậm ngùi đặt lại chỗ cũ, bên cạnh nó gương mặt lúc nào cũng khó chịu khi nhắc đến cái tên Irashi Sasori.










- Sakura à... Bạn tỉnh lại đi, bạn biết mọi người lo cho bạn thế nào không ? - Tenten đang lau tay cho nó thì dừng lại, khóc nấc lên. Ai chẳng đau lòng khi nhìn nó thế này, như một bông hoa thuỷ tinh có thể vỡ khi bất cứ thứ gì chạm vào.








Bỗng dưng tay nó khẽ động đậy, đôi lông mi nhíu lại, khuôn mặt khẽ đổi sắc, cả lũ mừng rỡ nhìn nhau.









- Yeah, Sakura, hãy tỉnh lại đi nào. - Naruto chạy tới bên nó, cả lũ xúm lại quanh nó.









Nó thấy mình đang ở trong một không gian vô định màu đen, không chút ánh sáng le lói nào, nó nhìn quanh sợ hãi. Một màu xanh biển sáng chói dần dần hiện lên giữa không gian vắng lặng này, màu xanh ấy tạo thành một khối nước hình người.










- Thần nữ Kasumi ? - Nó gọi mơ hồ, chạy lại gần người mà nó gọi tên, nó bỗng dừng lại nhìn phía sau người đó.









- Sakura, ta giao lại sứ mệnh cho em. - Nụ cười mãn nguyện hiện lên trên gương mặt người có tên Kasumi, đôi mắt hổ phách nhìn nó dịu dàng.









- Thần nữ nói vậy là sao ? Em không hiểu ? - Nó lo sợ nhìn đằng sau rồi lại nhìn Kasumi.









- Rồi em sẽ hiểu...









- Thần nữ, xin mời. - Người đàn ông có mái tóc trắng vuốt ra phía sau, mang bộ áo choàng có những đám mây đỏ trong nền đen, đằng sau hắn là chiếc rìu giống của thần chết mà nó hay đọc trong manga. Bên cạnh nữa là tên bịt mặt kín, chỉ chăm chú vào cuốn sổ trên tay.










- Đến giờ ta phải đi rồi, chúc em may mắn, Haruno Sakura. - Thần nữ quay đi cùng với nụ cười mãn quyện trên mặt, để lại cho nó hàng nghìn dấu hỏi chấm trên đầu.










- Đi thôi thần chết. - Người đàn ông tóc trắng khẽ gật đầu nhẹ rồi quay đi, tay vung cây rìu ba lần rồi cả ba người tan biến để lại nó bần thần với những thứ trước mắt mình.










« Thần chết? Thần chết là sao? Thần nữ Kasumi... »










- Gọi bác sĩ, nhanh lên. - Sasuke hét lên làm cả lũ giật bắn mình, Shikamaru chạy ra khỏi phòng bệnh. Tay nó khua khoắng linh tinh, nước mắt tuôn hết ra, lấy tay giật hết các dây nhằng nhịt trên tay, miệng nói gì đó mà không ai dịch nổi.









~*~









Thuỷ Quốc.







- Thần nữ vạn tuế, vạn tuế... Xin người hãy yên giấc... - Các vị quan thần ở trong cung đều quì xuống, một tay để lên ngực hô to. Ai nấy sắc mặt u sầu vì vị thần nữ mang dáng vẻ của một loài tuyết đã băng hà, tuyết rơi giữa mùa thu một tuần không ngớt. Thuỷ Quốc để tang nàng một tuần, mọi người trên Ngũ đại cường quốc đều cầu nguyện cho vị thần nữ này được siêu độ.








- Thần nữ băng hà rồi thưa Hokage. - Một người đội chiếc mũ xanh chạy vào văn phòng báo, người đàn ông già nua đội chiếc mũ của Kage, mặt đầy tàn nhang, miệng ngậm điếu thuốc khẽ thở dài lắc đầu.










- Thông báo cho cả Hoả Quốc đi. - Ông quay ghế ra bên cửa sổ nhìn bầu trời đầy tuyết rơi, rít một hơi thuốc rồi nhả ra làn khói đục mang vẻ u sầu.









- Vâng, thưa Hokage. - Người kia lui ra, trả lại cho căn phòng không gian vắng lặng vốn có của nó.







~*~










Nó mơ màng mở mắt ra, chỉnh lại ánh sáng trong căn phòng. Cả lũ bu quanh nó mang những ánh mắt hi vọng.









- Sakura, Sakura tỉnh rồi. - Kiba hô ầm lên. Nó ngồi dậy từ từ, lấy tay lay lay cái đầu đau như búa bổ của mình, từ xa Ino chạy vào cầm theo tờ báo.








- Tin hot, nóng bỏng tay đây... - Ino cầm tờ báo giơ lên thu hút sự chú ý của cả lũ, tất cả bao gồm cả nó nhìn ra phía cửa phòng bệnh.










- Cò gì hot? - Shikamaru trề môi nhìn Ino, lúc nào cô ấy cũng là thông tấn xã của cả lớp mà.











- Thần nữ băng hà rồi, tuyết rơi giữa mùa thu kìa. - Ino chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Nó chết đứng, như không thể tin nổi nữa. Bỏ tấm chăn mỏng trên người ra, nó chạy đi trong sự ngỡ ngàng của toàn thể những người có mặt tại đây.







- Sakura, bạn làm sao vậy ? - Naruto giữ lấy nó, nó vùng vẫy, nước mắt tuôn ra như mưa. Tự dưng Naruto thả nó ra, nó chạy đi cả lũ theo sau. Ra đến bên ngoài, mở cửa ra, một vùng tuyết rơi trắng xoá, những bông tuyết như cắt xé tim nó. Nó ngồi thụp xuống, tay cầm lấy vài bông tuyết.










- Chị... Kasumi. - Âm thanh nói đủ nhỏ để mình nó nghe thấy, lần đầu tiên nó gọi người con gái ấy là chị. Nó luôn muốn thế, từ khi cô ấy trở thành thần nữ, khoảng cách của nó và nàng xa dần như có một bức từng trong suốt ngăn cách. Không còn được chị em thân thiết như xưa mà thay vào đó là những lời xưng hô tôn kính trong giới quyền lực.









~*~








Đã qua một tuần nó ra viện, mọi thứ trở nên bình thường trở lại. Nó dường như đã quên đi những chuyện đã qua.










Hôm nay cô thấy trong người không được khoẻ, đôi mắt nâu trở nên mờ nhạt nhìn mọi thứ xung quanh. Cô đứng dậy chào thầy giáo khi nghe được tiếng hô của Ino, mọi thứ trở nên choáng váng quay cuồng trước mắt cô, tim cô nhói lên đau đớn, đưa tay lên vị trí của tim mình. Trong một giây phút nào đó, mọi thứ trước mắt cô tối sầm lại. Cả thân người cô ngã xuống, nhanh như cắt Neji đỡ lấy cô, bế xốc lên tay mình chạy tới phòng y tế. Cả lớp ai nấy đều sợ hãi, cắn bút, vò đầu bứt tai... làm đủ thứ nhìn ra phía ngoài cửa lớp.











Thầy Kakashi bước vào nhưng không nói gì.








- Chúng ta tiếp tục bài học... hức.








- Thầy Tenten sao rồi ạ?








- Bạn ấy có sao không thầy.








- Mấy ngày nay em thấy bạn ấy không ổn ?








Những câu hỏi dồn dập làm người Kakashi run lên, lỡ hứa là không được nói ra rồi.









- CÁC EM ĐỪNG BẮT THẦY NÓI RA. THẦY ĐÃ HỨA VỚI NEJI LÀ KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ CHO CÁC EM BIẾT TENTEN BỊ BỆNH TIM VÀ CHỈ SỐNG ĐƯỢC HAI TUẦN NỮA THÔI... hức...











- HÁ? BỆNH TIM ? HAI TUẦN... - Cả lớp hét lên ầm trời, chạy ùa ra lớp học, đứa nào đứa nấy khóc như mưa phi thẳng đến phòng y tế.








- Ôi thôi chết lỡ mồm rồi. - Kakashi cho tay lên bịt miệng nhìn theo lũ nhóc, không ngờ người như Tenten lại có thể mắc một căn bệnh hiểm nghèo đến vậy, ông cũng chạy theo lũ trẻ.










- Tenten, có nghe thấy mình nói gì không, dậy đi nào ? - Nó nói nhẹ nhàng bên giường bệnh của Tenten, cả lũ nhao nhao lên.











- Các bạn yên lặng cho Tenten ngủ, xe cấp cứu đang đến rồi. - Neji nói nhỏ nhẹ, cả lũ lại xụ mặt xuống, không gian trùng xuống, mọi ánh mắt hướng về phía cô, cô đang nằm bất động ở kia và sẽ đến một lúc nào đó, cô sẽ nằm như vậy mãi mãi.









- Mình tìm được tờ giấy này trên người cô ấy.- Neji đưa cho Hinata, cả lớp xúm vào xem. Đó là giấy xét nghiệm của Tenten có ghi cô bị bệnh tim và chỉ sống được có hai tuần nữa. Ai cũng há hốc mồm miệng nhìn vào tự xét nghiệm, như không tin nổi vào mắt mình nữa, tờ giấy trên tay Hinata rơi xuống, nước mắt dưng dưng nhìn người con gái tóc nâu nằm trên giường bệnh phòng y tế. Hẳn ai cũng sẽ tiếc thương cho số phận cô gái trẻ xinh đẹp mà lại ra đi quá sớm, tự hỏi liệu ông trời còn có mắt?










Một toán người bên ngoài đi vào, trong đó có tiếng khóc lóc thảm thương của một người phụ nữ tuổi trung niên. Người đàn ông mặc vet đen đứng sau đỡ bà, chắc ai cũng biết đó là phụ huynh của cô. Một toán người mặc bộ quần áo blue trắng đưa Tenten đi, cả lớp hình như vẫn chưa hoàn hồn chỉ trân mắt đứng nhìn.










- Mình nghĩ bây giờ nên tạo cho bạn ấy một bất ngờ thay vào đó là khóc lóc bu quanh bạn ý. - Ino cho tay lên cằm có vẻ đăm chiêu, đôi mày nhíu lại nhìn cả lớp một loạt.









- Mình cũng nghĩ như vậy, chúng ta hãy tạo cho bạn ấy những kỉ niệm tốt đẹp nhất trong quãng thời gian còn lại. - Nó thêm vào, đeo một chiếc kính ngố không độ làm tăng vẻ trẻ con trong nó, tay cầm cái bút xoay xoay.









- Mình có ý kiến này... - Mọi ánh mắt dồn vào nhân vật chính trong sự kiện này - Huyga Neji, rồi cả lớp ai nấy vẻ mặt nguy hiểm như bàn nhau đi cướp ngục hay đi chôm nhà trắng.








~*~







Nó đang đi ra cổng, nghĩ vu vơ thì vị một bàn tay to lớn bịt miệng lôi đi, hoảng hốt rẫy dụa đủ thứ nhưng vô ích vì cái tên bắt cóc nó quá khoẻ TT.









- Bình tĩnh nào Sakura... - Giọng nói quen quen phát lên đằng sau nhó, nhíu mày khó hiểu, vài lọn tóc đen của hắn cà vào mặt nó.









- N... Neji Huyga. - Nó tròn xoe mắt nhìn cái tên bắt cóc nó vừa rồi.










- Mình muốn nhờ bạn việc này... - Cậu gãi gãi mái tóc đen của mình.









- Làm mình tí rụng tim ra ngoài, khéo lại đi theo Tenten lu... - Nó bịt miệng lại như lỡ thoát ra thứ không nên nói, gương mặt Neji thoáng chút buồn.










- Mình x... xin lỗi, m... mình không có ý. - Nó bào chữa nhìn Neji với ánh mắt vô số tội.










- Um... Không sao, mình muốn nhờ bạn cái này Sakura... - Neji đưa tờ giấy ra rồi hai đứa nói nói gì đó như hát ở trong một góc.










- Con bé này lại đi đâu không biết? - Sasuke mặt hầm hầm mở mui xe ra ngoái đầu lại nhìn vào trong trường.







***







- Tenten ah ? - Hinata cùng Naruto đứng dưới cổng bấm chuông inh ỏng, không thấy cô ra nên Naruto cứ thế lấy tay đấm vào cái chuông làm nó sắp rụng cả xuống.










- Mình đây, chờ chút. - Cô như phát điên, thầm rủa cái tên Naruto làm cô lỡ tay bỏ muối vào bột thay cho đường và bơ, tháo chiếc tạp dề hình mấy chiếc bánh donut socola. Chỉnh chu lại đầu tóc thay quần áo xong, cô mặc một chiếc váy nâu trẻ con cánh rơi, mái tóc búi lên tinh nghịch, chiếc váy ngắn qua đầu gối mỏng và nhẹ tôn lên cái dáng yêu kiều của cô. Khuôn mặt mang đậm chất trung hoa làm cô khác biệt và nổi bật.











- Wow, hôm nay Tenten của chúng ta xinh quá ! - Hinata cười tít mắt nhìn Tenten làm cô nàng ngượng chín mặt, xoa xoa mái tóc nâu của mình.










- Lên xe thôi hai cô nương. - Naruto ngồi trên xe thúc giục, mái tóc vàng nổi bật trong buổi tối.









- Tôi sẽ bắt đền cậu vì tội dám làm hỏng chuông cửa. - Tenten hằn học nhìn cậu, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt gọn.











- Ok, Ok... bây giờ thì đi thôi. - Naruto đưa tay lên hình ' Ok ' rồi phóng vèo đi.











~*~










- Hôm nay bạn còn đẹp trai hơn cả Sasuke đấy Neji. - Nó cười tíu tít khen Neji mà không để ý cái tên đằng sau đang bĩu môi trẻ con nhìn nó.










- Nhân vật chính mà lại. - Ino thêm vào.











- Mọi thứ chuẩn bị xong chưa? - Shikamaru hét to cho cả khu này nghe thấy.










- Ok. - Tiếng một toán người hét lên nhưng chẳng ai có thể biết họ đang ở đâu vì trời quá tối và không có nổi một chiếc đèn. Neji hít thở sâu một hơi dài thật là dài, chỗ họ đang đứng là con đường to rộng làm bằng xi măng dẫn ra biển, hai bên là biển nên gió thổi mạnh và rất mát. Tim nó đập thình thịch mong sao có thể làm tốt vai trò của mình, dù gì đây cũng là lần đầu tiên nó thử công việc này mà.








Chiếc xe thể thao đỗ ở gần đấy, một khoảng đen phía trước làm Tenten tò mò, không lẽ lớp nó lại liên hoan ở nơi khỉ ho cò gáy không lấy bóng người này. Cả 3 bước xuống xe, Naruto đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng rồi chạy đi mất.










- Naruto, cậu đi đâu vậy? - Tenten gọi với theo, một tay giữ chiếc váy đang bay phất phới của mình, không hiểu cả lớp cô đang làm cái trò gì không biết. Tự nhiên rợn hết cả người lên, bám chặt lấy tay Hinata.








- Tenten ah? Không sao đâu, đừng sợ. - Hinata cười trấn an cô nàng nhát ma này, nắm tay cô bước về phía trước.











Hinata bước đi bỏ mặc cô nàng Tenten chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra, mặt như sắp khóc nhìn theo cái bóng màu trắng của cô bạn khuất trong bóng tối.








Everyday is rainy day...

You know you never know what had.

Until it slips away...








Tenten quay người về hướng phát ra tiếng nói, một giọng thướt tha nhẹ nhàng như gió của một cô gái và tiếng nói quen thuộc của người con trai, nghe rất quen...







Cả ban nhạc sáng đèn, sáng hẳn một vùng tiếng đèn hắt ra ngoài biển. Tiếng hát của nó nhẹ nhàng như làn gió thoáng qua, mái tóc hồng của nó bay bay trong gió, sau đó là tiếng hát của Sasuke, cái chất giọng khàn khàn nhưng mang vẻ lạnh lùng thu hút... Neji đọc rap nhẹ nhàng và chuẩn không cần chỉnh, chỉnh là hỏng, từng câu rap như khắc sâu vào lòng cô một thứ gì đó. Cô mỉm cười đứng im nhìn họ, những người bạn thân thương, Sasuke đánh đàn rất khớp với lời hát của nó, cả hai chất giọng như hoà lẫn vào nhau. Sau đó là tiếng trống của Naruto mix, bài hát rất hay, từng giọt nước mắt cô rơi xuống đất. Cô thầm cảm ơn những người bạn của mình, họ đã đem đến cho cô những kỉ niệm đẹp cuối đời, tiếng hát của Sasuke cất cao, sau đó là tiếng nó, thướt tha nhẹ nhàng như luyến tiếc thứ gì đó. Kết thúc bài hát, Sasuke lướt những phím đàn...







Thời gian cứ thế trôi đi...

Dù cho bao nhiêu năm nữa...

Anh vẫn sẽ hiểu trái tim em chứ?

Nhiều như thế nào...




[color:2e29="rgb(221, 160, 221)"]Anh không hiểu nổi trái tim mình...

Bao lâu qua em đã tuyệt vọng như thế nào..

Anh yêu em...




Quá muộn để nói lời chia tay...

Quá muộn để lau khô những giọt nước mắt em...

Anh muốn nói với em lời xin lỗi...

Em đang cố chạy thoát khỏi nơi nào thế ?

Mất em, không có em, anh dường như chết dần...

Cuộc sống không có em khiến những bước chân cô đơn của anh ngừng thở...

Hãy chờ anh một lúc để anh quay về lại lần nữa..











Cậu tiến tới phía cô đang đứng, tay cầm một đoá hồng đỏ. Mái tóc đen của cậu cà vào mặt, nước mắt cô lăn dài trên khuôn mặt, ngước đôi mắt nhìn người ấy, cậu đang mỉm cười nhìn cô.









- Làm bạn gái anh nhé... - Bó hồng nổi bật giữa bầu trời u tối.









- Nhưng...










Chưa kịp nói dứt câu thì một ngọn lửa cháy sáng lên, chúng cháy rất nhanh và tạo thành một thứ gì đó : I LOVE U FOREVER. Tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt của cậu dành cho cô, cuối cùng thì thứ cậu muốn nói bấy lâu đã có thể bật thành lời - tất cả ở đây chỉ dành cho người con gái cậu yêu.








Một hàng chữ dài bằng lửa làm sáng bừng cả khu này lên, dưới chân bỗng cũng sáng bởi một thứ đèn gép thành nhìn trái tim. Hai bên lan can đường ' phụt ' một tiếng, pháo sáng bắn tung toé xoay vòng tròn như chong chóng nhìn rất đẹp mắt. Hàng trăm chiếc đèn lồng bay lên mang theo lời chúc của tất cả mọi người tới cô, một thiên thần sắp phải xa họ. Cho tay lên miệng bịt lại không cho tiếng nấc của mình thoát ra khỏi miệng, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô. Bây giờ thật sự cô rất hạnh phúc, những thứ cô ước mơ đã biến thành hiện thực, cô không còn luyến tiếc gì nữa, cuối đời mà có người mình yêu thì còn gì hạnh phúc hơn.










- Neji ah? - Tiếng nói nghẹn ở họng, như biết cô nói gì tiếp theo.










Neji đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, mặt cậu tiến lại gần mặt cô, cách có vài cm, tim cô đập thình thịch.










- Tenten ah... Anh yêu em, mãi mãi là như vậy... dù em có như thế nào... trái tim anh mãi sẽ chỉ có em...










Tiếng nói đứt quãng như nhịp đập của con tim cậu, cậu đã thu hết dũng khí để nói ra. Một nụ hôn ngọt ngào mà ông trời ban tặng cho hai con người này, họ xứng đáng nhận được nó.









...Không cần đợi anh mở lời trước nói anh yêu em


...Anh không cần phải nói


...Anh không cần phải đợi


...Thời khắc đó đáng được yêu vĩnh hằng











Nước mắt nó cũng lăn dài vì xúc động, nó nhìn hắn đang đứng bên cạnh mình, nếu có một ngày nó cũng phải đi mãi mãi thì hắn có làm cho nó vui không... Liệu có ngày nó và hắn được hạnh phúc thế này dù chỉ là những ngày ngắn ngủi của cuối con đường...









Cả lũ hét ầm lên, những tiếng vỗ tay không ngớt, đèn lồng bay cao mang theo điều chúc của tất cả mọi người... Tất cả tạo nên một không gian, một hình ảnh lãng mạng.











... Mong sao cho thượng đế, thánh Pain sẽ đón nhận một thiên thần trong sáng như giọt sương...











Hai ông bà đứng từ xa nhìn vẻ chúng mãn nguyện, bàn tay ông khẽ nắm lấy bàn tay bà an ủi. Bà cười nhưng nụ cười hoà lẫn nước mắt, cuối cùng con bà cũng tìm được một nửa của nó, cuối cùng thì con bé cũng không còn gì phải hối tiếc cho đến lúc cuối đời...










Bữa tiệc diễn ra trong sự vui vẻ, Naruto say mê mix vài bản Dj, gió thổi từ biển vào thật mát. Riêng chỉ có một con người dù có vui vẻ thế nào đi chăng nữa thì cô vẫn không kiềm nổi sự ức chế khi nó - được hát chung với Sasuke. Cô không cho phép điều đó sảy ra nhưng... bất lực. Cô sẽ trả thù, sẽ cho nó hiểu thế nào là lấy đi những thứ vốn thuộc về cô...








... Liệu có tình yêu nào vĩnh viễn...


... Liệu có ai tránh được thần chết...


... Liệu kì tích có xuất hiện trong tình yêu...


... Liệu mọi thứ đã quá muộn để nói...


... Nhưng... có một điều em không biết...' Anh yêu em '

Chữ ký của Su Doll

16/7/2012, 4:13 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này tem nhé :>~

Nhưng mà buồn quá àk nha. Sakura mà có năng lực đặc biệt nhỉ..... Có khi NejixTenTen 4ever ấy chứ...

Mà thánh Pain .... =))) * cười lăn lộn *

Nói chung chap nì hay tuyệt Vui vẻ

Chữ ký của Yune_chan

16/7/2012, 7:41 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này thì thấy tội cho 3 nhân vật: Kasumi, Tenten vì phải chết và Neji thì thành cô đơn, nói chung là thấy chap này bùn nhưng vẫn rất hay.
Thanks Su nhìu. Mong chap mới :sm17:

Chữ ký của Miarin

20/7/2012, 4:55 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 17 :






HOT









Hôm nay là một ngày trời mưa khá lớn, tiếng mưa lấn át trong căn nhà rộng rãi mà chỉ có một nam một nữ ở. Nó lê cái xô và cái cây lau đến trước cửa phòng hắn, cho tay lên lau vài giọt mồ hôi vương trên trán.









“ Trời mưa thế này mà cậu ta vẫn bắt mình làm đủ việc, đúng là tên tảng băng vô tri vô giác ”









Nó đứng trống nạnh trước cửa phòng hắn, đưa tay lên đang định đập cửa thì một khúc nhạc buồn vang lên. Khúc nhạc có vẻ quen quen, ngày một rõ hơn thì phải, bài hát rất hợp với những lúc mưa thế này. Khúc nhạc mang vẻ não lòng phiền muội, nó đẩy nhẹ cửa vào thấy hắn đang ngồi đánh đàn. Nó nhìn hắn chăm chú, ngón tay thon thả lướt trên từng phím đàn, bài nhạc buồn hoà lẫn với tiếng mưa rơi ngoài kia tạo thành một thứ âm thanh tuyệt vời.








Nó nhớ ra gì đó, lục lọi túi áo lấy ra mảnh giấy đã bị nhàu nát, chắc do lời khó thuộc hay sao mà nó đã lỡ tay vò nát tờ giấy vô tội vạ một cách không thương tiếc. Nó bắt đầu cất tiếng hát nhẹ như gió, hắn hơi giật mình quay lại thấy nó nhưng vẫn giữ được bình tĩnh để đánh tiếp. Hắn cao giọng, cái giọng khàn khàn hoà lẫn tiếng đàn và mưa làm nó càng trở nên buồn bã hơn, nó không hát nữa, dừng hẳn. Tự dưng một nỗi buồn không tên len lỏi trong tâm trí nó như sắp cho chuyện chẳng lành sảy ra.









Kết thúc bài nhạc, ngón tay hắn vuốt nhẹ lên từng phím đàn. Hắn quay lại nhìn nó đang trơ ra như người tâm thần.










- Lại đây tôi dạy cách đánh bài này. - Chất giọng lạnh như mùa đông ấy lại nó giật mình giữa những suy nghĩ đan xen nhau, tròn mắt nhìn hắn rồi nó cũng lại gần, hắn đứng dậy cho nó ngồi vào.










Đã bao lâu rồi nhỉ, đã bao lâu nó không ngồi vào vị trí này... Từ lúc bố nó tạo cho nó một nỗi ám ảnh luôn bám lấy nó không buông.









“ Dậy cách đánh đàn ư ? ”









Nó cười nhạt, nhìn những phím đàn mà nó nhớ mẹ nhớ anh quá. Nó cũng nhớ một người đàn ông mà nó đã gọi bằng ba nhưng sao ông thay đổi quá. Ông bất chấp hạnh phúc của đứa con gái duy nhất đánh đổi lấy cái thứ gọi là vinh quang, sự hào nhoáng của dòng họ cao quí Haruno. Tay nó chạm vào phím đàn, mọi hình ảnh của quá khứ hiện lên, bố nó là người đầu tiên dạy nó cách đánh đàn. Những bài nhạc bất hủ, sao giờ nó lại thấy trống vắng thế này ? Sao con người có thể thay đổi một cách không ngờ được.









Hắn thấy mặt nó cứ đần ra nhìn những phím đàn mà đâm ra lo lắng. Hắn khẽ khàng cúi người xuống, ngực chạm vào vai nó, cầm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của nó lướt lên những phím đàn. Không biết tự bao giờ nước mắt nó đã rơi trong vô thức, vì bản nhạc buồn hay vì hồi ức... khiến nước mắt nó tuôn. Bài nhạc này, nó đã thuộc làu từ lúc học cấp 2.









« Cong... »










Tiếng chuông cửa thức tỉnh nó, đưa nó về hiện tại. Vội lau kho những vệt nước mắt dài trên mặt, nó chạy đi làm hắn với hàng tỉ dấu hỏi chấm mà chẳng thể giải đáp.









- Ơ... ? - Nó ngạc nhiên nhìn cái tên trước mặt, mồm há ra.









- Là cô/anh ? - Đồng thanh tập một, hình như ai cũng bất ngờ trước sự có mặt của người đối diện trong căn nhà này thì phải.









- Sao cô/anh lại ở đây? - Đồng thanh tập hai, nó cầm chiếc ô xoay tròn lườm trên tóc trắng đang nhe những chiếc răng như cá sấu.










- Tôi tìm cậu chủ Sasuke ? Còn cô ? - Tên tóc trắng nhìn về phía trong nhà rồi nhìn nó nghi hoặc.








- Bảo mẫu... à nhầm... giúp việc. - Nó mở cách cổng rộng hơn để chiếc xe ô tô đi vào nhà, miệng không ngừng chửi rủa rằng cái tên tảng băng kia sao lại có thể quen với loại người này.










- Giúp việc? - Vẫn cái giọng điệu nghi hoặc nhưng đã chèn thêm chút chế giễu.










- Vào đi, nói nhiều. - Nó lườm nguýt hắn rồi bỏ vào nhà.











- Này... còn cái ô... này cô kia... giúp việc thế hả? - Hắn hét với theo, nó đưa tay lên bịt miệng cười giả điếc.







***








Nó đặt ' phịch ' chiếc cốc cà phê trước mặt tên tóc trắng, cái ánh mắt hắn nhìn nó mà chỉ muốn cho cả cái khay vào mặt. Nhưng vì đây là khách của tên tảng băng nên nó nhịn chứ không thì...










- Tôi không nghĩ cậu chủ lại thích thú với những đứa yếu ớt như lúa này đâu... - Hắn cười sảng khoái tựa ra ghế sau, tay cầm điếu thuốc. Nó mặt hầm hầm.








“ Gì? Yếu như lúa á? Để bà cho mày xem thế nào là yếu nhé... ”










Nó cầm cái khay giơ lên đang định ra tay thì tiếng nói ớn lạnh phát như từ tên tóc đen.









- Đồ xúi quẩy lên phòng đi, lúc nào tôi kêu thì mới xuống. - Nó lườm cậu bằng ánh mắt giết người, đặt chiếc khay xuống. Tức đến ngọt tóc mà không làm được gì, hậm hực bước lên cầu thang như sắp sập không bằng. Nó nhảy lên giường, cấu xé con gấu bông miệng không ngừng chửi rủa như con thần kinh trốn trại.










- Có việc gì mà đến tận nhà tìm thế? - Khi cảm thấy đã ổn, cậu mới quay ra nhìn hai tên trước mặt mình, khuôn mặt băng lạnh nhìn chúng dò xét.










- Vì nàng ấy mà cậu chủ không màng tới anh em đấy hả? - Tên tóc trắng cười xoà nhe hàm răng sắc nhọn ra.









- Nói vào vấn đề chính đi. - Cậu mất kiên nhẫn.









- Tình hình là bang mặt quỉ đang bắt đầu ra tăng dân số và tàng trữ vũ khí. - Juugo nhìn cậu nói.







- Tập hợp anh em, chúng ta cũng nên giải quyết chúng chứ nhỉ ? - Cậu nhâm nhi tách cà phê.










- Lực lượng khá đông và tên cầm đầu có vẻ đã già dặn rồi. - Sugetsui.










- Vậy thì chúng ta cũng nên thu thập thêm vài người nữa, trong những ngày này hãy luyện tập đi, chúng ta sẽ quyết đấu với hắn ta một trận. - Sasuke thống nhất, khoé miệng nhếch lên thành một nụ cười thoả mãn.










- Đêm dài lắm mộng mà, không biết hắn còn dở trò gì nữa. - Juugo.









- Còn bé kia nữa, cậu chủ cẩn trọng. - Hai người đứng lên chào rồi đi mất, để lại cậu với những suy nghĩ khác nhau.










“ Con nhất định sẽ bắt hắn đền mạng cho mẹ ”











***







Mấy ngày nay Tenten với Neji như hình với bóng, luôn quấn quýt bên nhau không rời. Cậu dẫn cô đi chơi khắp nơi, đi thăm ngọn đồi tình yêu đẹp như tranh, đi cổng trời để nhìn thấy toàn thành phố Konoha phồn thịnh... Cậu chăm sóc cô từng chút một, tạo cho cô những khoảng khắc cả đời không thể quên. Tưởng chừng mọi sóng đã hết cho đến cuối con đường, chiều hôm ấy Tenten và Sai đang đi dạo bên bờ hồ.










- Tenten này, mình có cái này tặng cậu. - Sai đưa cho Tenten một quả cầu tuyết, bên trong là một thế giới kì bí long lanh. Nhớ không nhầm Noel năm trước cô và cậu đi mua quà, nhìn thấy quả cầu này cô kết lắm nhưng nó đã có người đặt trước, hàng này độc nên rất ít. Cô cứ than phiền mãi, không ai hiểu rằng Tenten và Sai là đôi bạn thân từ lâu rồi nhưng không để ai biết vì bố mẹ hai nhà là anh em kết nghĩa từ lâu rồi. Cậu đối xử với cô như người anh trai, đôi khi còn tốt hơn. Niềm vui nỗi buồn cô điều tâm sự với cậu, nhưng vì Tenten không muốn tiết lộ mối quan hệ này cho ai nên nó được giữ kín cho đến bây giờ.









- Bất ngờ đấy Sai ạ.. - Cô cầm quả cầu thuỷ tinh reo lên, quá khích, nhướn người lên mi vào má Sai một cái làm cậu như chết đứng. Hành động chỉ như người em gái với anh trai mình vậy.









- Mình đặt một năm mới được đấy. - Sai thêm vào, cô cười khanh khách, tiếng cười giòn dã như đứa trẻ mới lớn.










Một người đứng đấy, bó hoa trên tay rơi xuống vô thức. Một giọt nước mắt rơi xuống thật nhanh như chưa từng xuất hiện, đau khổ nhìn cô và hắn ta. Cô không hề biết, khoác tay Sai cười nói quay đi thì khựng lại, cô thấy Neji đứng đấy gương mặt đau khổ nhìn cô, cười chua chát. Cô chạy lại nắm lấy cánh tay cậu, ánh mắt lo lắng nhìn cậu, cô muốn giải thích thì cậu văng tay cô ra thật mạnh.









- Tôi không ngờ cô lại là người như vậy? Yêu tôi mà như vậy à? Tôi không muốn thấy cô nữa ! - Giọng nói chua chát như xé nát tim cô, cậu đau lòng bỏ đi để lại cô đứng hụt hẫng.










- Neji, nghe em nói đã... NE... - Cô khuỵ xuống, ôm lấy lồng ngực đang nhói lên của mình, dù đau nhưng vẫn cố với theo cậu. Sai chạy đến đỡ cô lo lắng.








- Tenten, mình thấy cậu không ổn đâu?








- ...- Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đang mất dần sức sống, nào ai biết thần chết đã giở trò gì với đời mình. Cô ngất đi trong đau đớn tinh thần và thể xác.










Chỉ một phút lầm lỡ... Anh đã mất em mãi mãi...








***








Hai ngày nay, cậu không đến thăm cô. Cô hiểu trái tim mình đang đập chậm dần đi, hai ngày như nước mắt đã cạn. Gương mặt xinh đẹp của một cô gái tuổi 17 hốc hác ngóng chờ người mình yêu. Ai nào biết, khoảng cách hai tuần ấy đã được rút lại còn có ngày hôm nay mà thôi...










Hôm nay là ngày cuối cùng cô còn sống trên thế giới này, lăn chiếc xe lăn ra công viên ngắm nhìn quang cảnh bình minh. Có một vài người đã dậy và đi lại, họ nhìn cô với ánh mắt thương hại, đời cô còn quá dài. Nào ai hiểu chỉ còn vài phút nữa, khi ánh mặt trời kia làm cả thế giới thức dậy cũng là lúc một thiên thần lên thiên đàng. Cô cười nhạt, có lẽ Neji nên quên và rời xa cô thì tốt hơn, cô quyết định như vậy là đúng. Cô không cho Sai giải thích, cô nói đó là di nguyện cuối cùng của mình, chỉ cần cậu hạnh phúc thì cô cũng đã hạnh phúc rồi. Ở phía cuối con đường cô sẽ mãi rõi theo cậu.









Từng ánh nắng mai len lỏi trong lá cây, nó soi chiếu vào gương mặt cô một tia nắng yếu ớt. Tôn lên khuôn mặt đậm chất trung hoa một nét đẹp khó tả.








Ba phút trước khi chết. Một chiếc lá vàng úa từ từ rơi xuống, nó xoay vòng vòng như trong tróng vương trên mái tóc hạt dẻ của cô, cô cảm nhận được sự có mặt của chiếc lá ấy trên đầu mình. Hôm nay cô thả tóc, hai bên tóc ngắn qua vai tóm gọn khuôn mặt thiên thần của cô. Dù có mang trên mình bộ đồ bệnh nhân nhưng không ai có thể phủ nhận nét đẹp ấy. Cô cười, chiếc lá vẫn trên mái tóc cô, hình ảnh cậu hiện về rõ ràng.









Hai phút. Cô muốn đứng dậy lần cuối, hối hận sao không làm điều này sớm hơn. Nắm chặt lấy bàn tay yếu ớt của mình, ánh sáng vàng yếu soi vào khuôn mặt cô. Mùi không khí sáng sớm xộc vào mũi cô, cô đưa tay lên với chiếc lá nâu úa trên tóc mình...








Một phút. Bàn tay buông thõng trong vô thức, đầu cô nghiêng về một phía, mái tóc xoã trên phủ lên một phần má trên gương mặt. Đôi môi nhạt dần như sức sống trong con người này đã hết, cơ thể lạnh dần đi. Giọt nước mắt khô vương trên khoé mắt, hình ảnh cậu hiện về. Cô cười vì cuối cùng cô cũng đã khắc hình ảnh cuối của người con trai cô yêu trong lòng mình.









Mặt trời ló rạng lên, một cô gái 17 tuổi, độ tuổi đẹp nhất đời. Với khuôn mặt đẹp như tạc tượng, một làn gió lạnh thổi tới, chiếc lá trên tay khẽ bay đi...








Thần chết đứng đó, nhìn cô với ánh mắt tội nghiệp.








- Hàiz, cuộc sống là vậy đấy. - Ông cầm chiếc rìu xoay ba cái, hồn cô gái trẻ được hút vào một viên ngọc.









- Đây là cô gái ấy. - Ông nói với người bên cạnh, chiếc nón đặc biệt che đi khuôn mặt hai con người này, họ biết mất như chưa từng xuất hiện.










... Ở phía cuối con đường... Em vẫn yêu anh...

... Ở nơi ấy... Anh hạnh phúc chứ?...

... Hãy sống một cuộc sống...

... Như chưa từng có em...








« Thứ 6 ngày 13... Em mất anh... Thứ 7 ngày 14... Cả thế giới mất em »







Khi nghe được cuộc điện thoại của Sai, cậu mới ngỡ ra. Cậu muốn chạy đến bên cô nói lời xin lỗi.






« Xin lỗi... Người con gái duy nhất anh yêu... »







Điện thoại cậu rung lên đưa cậu về hiện tại, cậu nhìn chiếc điện thoại mà như có một ác cảm vô hình nào đó. Tay run run cầm điện thoại lên, cuộc nói chuyện mất 1 phút 12 giây. Cậu lao đi như điên dại, trời mưa ngâu, cơn mưa dai dẳng.









Đứng trước phòng cấp cứu, Shikamaru đỡ lấy cậu, cậu như người không xương, cả thân thể cậu nhũn ra. Mọi người không ai nói gì, sao khuôn mặt ai cũng đau khổ vậy?







Căn phòng cấp cứu tắt đền, cậu ước... ước rằng cô sẽ chạy từ trong ấy ra... cô sẽ cười với cậu... cậu sẽ xin lỗi... xin lỗi tất cả.









Các bác sĩ tản ra, để lại chiếc giường bệnh, trên chiếc giường ấy, có người con gái cậu yêu. Nhưng tại sao... họ chùm kín em thế này? Tại sao em không ôm tôi... tại sao em không nói nữa... tôi đến với em rồi... em tỉnh lại đi, đừng làm tim tôi chết theo em nữa.








Cậu lay cô, nước mắt rơi trên gương mặt thanh tú. Mọi người can cậu, cậu mệt mỏi cho tay lên che mặt. Khóc.


...Oh my girl..

...I cry cry...

...You're all..

...Say goodbye bye..

... You're my heart...

...Oh my love..

...Say goodbye...




Tiếng nói của cậu nhẹ nhàng, thì thầm bên người con gái trong trái tim mình đã mãi ra đi.







« Anh đã mất em rồi đấy... »







Cơn mưa ngâu dai dẳng kết thúc, sau cơn mưa trời lại sáng, cầu vồng bảy sắc xuất hiện trên bầu trời, những tia nắng rựa rỡ chiếu rọi khắp nơi.







« Liệu có phải... Em cười với anh không ? »






Đám tang cô gái trẻ diễn ra u sầu, tiếng khóc than ai oán. Vì cô còn quá trẻ, mới 17 tuổi, cô nằm trong chiếc áo quan màu trắng, mặc chiếc váy trắng như của thiên thần, tay cầm bó hoa hồng đỏ thắm, mái tóc thả dài qua vai, khuôn mặt như đang ngủ. Cậu ngồi bên áo quan, gương mặt hốc hác, tình yêu của cậu đã chết theo người con gái kia. Trái tim cậu bị đâm thủng, đau đớn, hai từ ấy làm sao có thể tả nổi nỗi đau của cậu phải gánh chịu. Căn phòng tang trắng xoá, tiếc thương cho cô - một cô bé xinh đẹp, nụ cười như ánh nắng ban mai ấy.









Chiếc áo quan đặt xuống đất, mọi người đau lòng vứt những cánh hoa hồng trắng xuống. Tiếng khóc than như níu kéo, từng miếng đất vùi lấp cô, mọi người giữ lấy cậu. Nấm mồ xanh mang tên người con gái cậu yêu, cười chua chát với sự đời.







... Tenten, hưởng 17 tuổi

Mất thứ 06 ngày 13 tháng 10 ...






Nhật kí :


« Thứ 6 ngày 13... Em mất anh... Thứ 7 ngày 14... Cả thế giới mất em »




~ Chút thời gian vừa qua dường như anh cảm thấy.. những thay đổi từ cách nói chuyện, khuôn mặt, nụ cười và bàn tay không còn ôm anh chặt như những ngày đầu.. phải chăng em đang dấu anh 1 điều gì đó khủng khiếp mà em đang phải chịu đựng đấu tranh? Để lúc nhìn thấy em khóc , trong cô đơn và tuyệt vọng..


~ Những lúc thế này anh biết em cần 1 vòng tay anh bao bọc..


~ Bầu trời cao rộng nhưng vẫn u ám bởi mây đen, đầu óc sáo rỗng khi tất cả mình xây nên giờ lại nát , và tan nát , như lâu đài cát gặp sóng cũng như cảm giác đang đau rát khi da thịt gặp lửa nóng..


~ Anh thấy lạnh , rất lạnh , như đang đứng giữa 1 mùa đông ngoài tiếng nước rơi , mãi không ngơi nhưng đó là mưa em biết không ?


~ Lần đâu tiên nhìn thấy em mỉm cưòi im lặng nge anh nói.. anh không muốn phải độc thoaị 1 mình chỉ muốn đưa em thoát khỏi căn phòng tối..


~ Mình sẽ đi chơi nghỉ ngơi trên những bãi cát phải không em ?


~ Mình sẽ đến nơi mặt trời thật sáng và nắm tay hát phải không em ?


ooo



~ Vậy là em đã ngủ để tìm ước mơ của giấc mơ.. em cứ ngủ đi , đồng hồ không chạy nữa đâu..


~ Khi em tỉnh dậy, bầu trời sẽ hết mưa ngâu.. em sẽ có 1 đôi cánh màu trắng như em vẫn từng nói.. em sẽ thỏa mình với mây nơi ánh mặt trời đang bừng chói..


~ Còn anh , sẽ không bên em đâu.. anh sẽ đi làm tất cả những điều trước đây anh từng nói... anh sẽ ngắm nhìn em thật là lâu, lâu hơn cả trận mưa kia để nghĩ 1 điều..


~ Anh sẽ ra sao trong khi mà em là người duy nhất cho anh cảm giác đắm chìm trong hạnh phúc..


~ Anh sẽ làm gì trong khi mà ở nơi đó chỉ có cô đơn nhưng sẽ bên anh ở mọi lúc !


~ Anh luôn tin vào điều đó , em sẽ bên anh trong giấc mơ.. đôi ta sẽ lại kề bên và nắm tay cùng đến những ước mơ...



~ Nhưng có lẽ chỉ là mơ , em mãi không bên anh nữa đâu...




... Lặng





~ Tôi cần một đám cưới chứ đâu phải là 1 đám tang với vẻ mặt buồn chán?


~ Đồng hồ vẫn quay thời gian trong tôi có lẽ đã chết ~ Cố chống đỡ những điều không may có lẽ sức lực cũng đã hết..


~ Trầm tư, bên chén trà nguội lạnh để chút hết cơn giận dữ..


~ Tôi cần chút thuốc kích thích để vượt qua đc nỗi đau mất em.. cuộc sống của tôi như đang bị cưa đổ..


~ Mưa rơi cả tuần như đang nói trước tất cả những tai ương trong tương lai
Biết. Ai cũng buồn. Thế nhưng bức ảnh của em đắm đuối nhìn tôi ở trên tường..



~ Tôi hiểu vẫn còn lý do đẻ vui lên.. dẫu biết sáng mai tôi không còn phải đưa đón em đến trường..



~ Ước mong được gặp em dù đó chỉ là một giây phút đơn giản...nhưng ko thể vì đây đâu phải cuốn phim Hàn...


« Sự thật đã phá nát thức tế »




Cậu ngồi đó, dựa vào bia mộ, tay cầm một cây sáo. Thổi một bài nhạc du dương, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.







- Anh muốn em là của anh... - Bầu trời bỗng mưa, một cơn mưa phảng phất nhanh đến cũng nhanh đi như tình yêu của cậu. Hạnh phúc thật ngắn ngủi mà nỗi đau thì đeo đẳng mãi mãi. Cơn mưa kết thúc, bãi đất trước mắt cậu tạo thành một hàng chữ.




NẾU MUỐN EM SẼ LÀ CỦA ANH


Chữ ký của Su Doll

20/7/2012, 8:49 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này bùn quá Su ơi Crying or Very sad . Tội Ten Ten ghê. Nói vậy nhưng chap này vẫn hay.Liệu chap sau có hài nữa không?...Mong chap mới nha :sm17:

Chữ ký của Miarin

21/7/2012, 8:36 am
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

T^T Su ơi ....~ Đọc ... chap... nì ...xong mà khóc ... hoài .... .... ~ Mong chap sau vui hơn chút để xoá đi nỗi buồn ha .... T^T Đau lòng quá... Mình khóc sướt mướt luôn...

Không muốn TenTen phải chết đâu T^T Hix~

Chữ ký của Yune_chan

21/7/2012, 1:11 pm
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 399
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 75

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Tenten die xong rồi mà. Cái cặp này dang dở

Chữ ký của thelazycat

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chữ ký của Sponsored content


Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 3 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs