:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
5/5/2012, 10:14 am
avatar
.: NVFCer :.Su bé 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 109
Tổng số bài gửi : 46
Ngày tham gia : 04/05/2012
Status : Uầy ! Anh yêu ảo lòi :))*~~
Được Cảm Ơn : 21

Bài gửiTiêu đề: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

First topic message reminder :

*Fic title :
Hoa trong mộng

*Disclaimer : Các nhân vật trong truyện không thuộc quyền sở hữu của tớ mà là của tác giả bộ truyện Naruto.
*Author : Su bé
*Warnings : OOC
*Category :Humor ~~> tình cảm sướt mướt
*Rating : K+
*Parings : Sasusaku
_Status : Chưa hoàn thành.
_Notes : Các nhân vật trong truyện có tích cách khác để cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn.
_Summary :

Anh là cát em là thuyền
Cát ở đất liền còn thuyền sẽ theo sóng ra ngoài khơi xa
Cát ko thể bơi ra
Nếu cố gắng bơi ra nó sẽ bị chìm xuống
Vốn dĩ 2 thứ chẳng liên quan đến nhau
Như tình yêu chúng ta chỉ để lại niềm đau về sau. . .





Phần 1 : Đơn Giản Là Yêu


Haruno Sakura cô gái mang họ Haruno, một gia tộc khá nổi tiếng trong các gia tộc, thịnh trị ở Thủy Quốc. Sakura mang trên mình một nét đẹp kiêu sa của nàng tiểu thư nhà giàu, sở hữu một đôi mắt biết cười màu lục bảo quý phái, làn da màu đào, đôi mi mắt cong hình lá liễu. Nổi bật nhất là mái tóc màu hoa anh đào của Sakura - nét đẹp của một thiên thần

Uchiha Sasuke công tử nhà Uchiha, gia tộc danh giá nhất Hỏa Quốc. Sở hữu đôi mắt sắc bén như lưỡi dao, lạnh lùng, kì lạ ... Mái tóc đen mượt, đôi mắt đen tuyền như màn đêm, thân hình cao lớn, con của ông chủ tập đoàn Uchiha - hot boy no.1 của học viện Konoha.


Kino Hakagi - Con gái của chủ tập đoàn lớn mạnh nhất Hỏa Quốc, đại tiểu thư nhà Kino có đôi mắt màu pha lê tím huyền ảo, mái tóc màu da cam xoăn lọn. Từ khi gặp Sasuke thì cô đã yêu chàng và nghĩ chàng sẽ là của riêng mình mà không để một ai khác cướp lấy. Nhân vật về sau mới xuất hiện.

Hình ảnh của em trong anh luôn là thứ gì đó thật tươi tắn
Có thể là hoa . có thể là tranh cũng có thể là một cô công chúa xinh xắn
Anh như kẻ đã chết từ rất lâu cho đến 1 ngày anh nhận ra rằng
Em yêu anh
Em đã đánh thức con tim của anh
Là người khiến anh phải cười khiến anh phải yêu và cũng là người khiến trái tim này thêm 1 lần băng lạnh
Em có nhớ về nơi ta thường gặp nhau không bây giờ vắng tanh
Những cơn gió mùa mang theo những cơn mưa đâu tạnh
Giá như còn em ở đây anh chắc rằng mùa đông này đâu lạnh
Em đã đi về nơi xa
Chap 1 :


Sakura chuyển đến đây từ hè, cô ở với dì là Tsunade - được bố cô giao nhiệm vụ chăm sóc cho Sakura, cô cũng chẳng hiểu tại sao tự nhiên lại phải chuyển sang Hỏa Quốc sống. Dì Tsunade rất dễ tính và suy nghĩ cực kì logic. Dì là người sôi nổi, tâm lí và đôi lúc cũng khiến người ta phải khiếp sợ bởi bác có một sức mạnh thần kì, bác rất xinh đẹp và trẻ Điều phải chú ý là bác hay uống rượu sake khi rảnh dỗi hay mỗi khi có chuyện gì đó cần phải suy nghĩ.


Quay lại với chủ đề là Sakura tuy là một trong những thành viên trong gia tộc Haruno nhưng cô không phải những cô tiểu thư chảnh chọe, không lòe loẹt, không sặc sỡ. Sakura hồn nhiên ngây thơ như chính bản chất của loài hoa Sakura vậy.


Vài tháng hè ở Konoha thành phố phồn thịnh nhất Hỏa Quốc, Sakura cũng đã khá quen với nơi này và có khá nhiều bạn. Hôm nay là ngày đầu cô đến trường, cô mặc bộ đồng phục và chỉnh sửa tóc tai, cô nghĩ đơn giản nhưng đẹp là được.

Một chiếc xe Mescerdes mới cứng đứng phịch ở trước cổng học viện Konoha, một người đàn ông mặc vet đen khoảng 30 tuổi xuống mở xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi có mái tóc vàng mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đợi chờ một ai đó ở trong xe.

Cánh cửa ô tô mở ra, một người nữa bước xuống xe, tóc hồng, mặc bộ đồng phục quen thuộc, váy sọc carô màu nâu, áo trắng cộc tay trước ngực có chiếc nơ carô màu nâu. Cô gái bước xuống xe, ánh mặt trời như bị hào quang khác che lấp.

- Bên ngoài trời nóng vậy mà vào trong này mát nhỉ dì Tsunade.- Giọng Sakura lanh lảnh.

- Vâng. Thưa cô đi lối này.

Tại phòng nhận học sinh mới của trường.

- . . . Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học viện là những người nắm vững kiến thức uyên thông, không chỉ vậy thầy cô còn tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tuổi trẻ tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các học sinh . . .

- Đủ rồi. Bây giờ thầy nghe em hỏi. Trả lời ngắn gọn, chính xác. Thầy hiểu chứ ? - Thầy giáo hơi bất ngờ nhưng vẫn lấy lại tự tin.

- Được, cô cứ hỏi, tôi sẽ trả lời đầy đủ.

- Em đến đây để học nên em là học trò của thầy nên thầy cứ xưng hô như thầy trò cho đúng cách giao tiếp. - Sakura cười cười.

- Vâng. Vậy cô à trò hỏi đi thầy sẽ trả lời . . .

- Em học lớp nào ?

- VIP 1

- Ở đâu

- Dãy nhà A tầng 5

Tận tầng 5 á

- Ôkê . Thanks u !

- Được rồi . Dì về trước đi . Con đi học, lúc về dì đón con là được rồi.

- Vâng . Vậy ta về, con ở lại nhé. - Tsunade chào Sakura rồi bước đi.

***
- Mình học ở dãy A, dãy A ở đâu nhỉ ??? - Ngó nghiêng xung quanh Sakura thấy một cậu con trai tóc đen. - Ê ! Ấy ơi cho tớ hỏi, ê này !!!

Cậu thanh niên cao ráo cứ thế bước đi mà chả thèm để ý người đằng sau còn Sakura thì cứ thế chạy theo.

- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, cho tớ hỏi cái này! Ê này ??? - Sakura ra đuổi theo mà người thanh niên kia không quay lại.

- Ê THẰNG KIA ! THẰNG MẶC QUẦN JEAN ÁO TRẮNG CALAVAT ĐEN KIA ĐỨNG LẠI ! - Cậu ta đứng khựng lại, Sakura cắm đầu chạy.

- Hì hì, ấy đứng lại rồi hả, cho mình h. . .

- Vừa gọi tôi là gì ?

Sakura đang cười thì tắt ngụm, thộn mặt ra, nhìn gương mặt lạnh hơn tiền, giọng nói buốt như băng, các dây thaàn kinh như đua nhau đình công. Sakura đứng yên như phỗng nhìn người con trai đang nhìn mình bằng ánh mắt sắc như dao găm.

- U. . . um, tớ chỉ muốn h. . . - Sakura cuối xuống cậy móng tay, tim đập thình thịnh, cô sợ phải đối mặt với ánh mắt ấy.

- Vừa gọi tôi là gì ? - Cái giọng lạnh lẽo lại vang lên, câu ta gằn lên từng tiếng một.

- Là ' thằng ', nhưng mà tớ gọi ấy có quay lại đâu, tớ chỉ muốn hỏi dãy A ở đâu thôi mà ...

- IM ĐI - cậu ta ngầm lên một cách đáng sợ. Từ trước đến giờ Sakura chưa thấy ai đáng sợ như cậu ta, cô nhìn cậu sợ hãi, đôi mắt cậu chuyển sang màu huyết đỏ. Sợ hãi, Sakura nhắm nghiền mắt lại, người cô run lên.

Nhìn thấy Sakura như vậy cậu thấy mình hơi quá. Cậu đi qua Sakura mà không nhìn lại. Mở mắt ra, Sakura ngoái lại đằng sau thấy cậu cũng đi khá xa rồi mới bình tĩnh lại được.


Đáng sợ thật !


Mãi mới mò mẫm được đến lớp VIP1, tận trên tầng 5 cơ mà. Bước vào lớp tim sakura đập mạnh hơn thường ngày, hồi hộp, lo lắng, tuy bình thường ít khi cô gặp cảm giác lạ lẫm này.

- Hey, chào Sakura - san. - Ino vẫy tay cười tươi sáng với Sakura.


- Học sinh mới chuyển đến à - Shino hỏi nhưng vẫn chăm chú nhìn quyển sách trên tay.


- Giới thiệu với cả nhà đây là học sinh mới chuyển đến và cũng là bạn của chúng ta, Haruno Sakura. - Naruto bắc loa thông báo.


- Cô ta mang họ Haruno đấy.- Có vài tiếng xì xào dứơi lớp, họ Haruno thuộc ròng họ quý tộc cao sang có thể gọi là cao sang nhất trong các họ và sánh ngang với họ Uchiha.


- Chào các bạn. Tớ mới chuyển đến mong các hạ có thể chỉ giáo tại hạ nhiều - Sakura giơ tay chào cả lớp cười toe toét.


- SASUKE SASUKE TỚ YÊU CẬU..........- Một đám học sinh nữ đổ xô theo cậu con trai tóc đen đang đi vào lớp, cả đám xông vào xô đẩy chà đạp lên nhau, không khác đi bon chen đi mua vé xem show của thần tượng, Sakura vô tình bị " lũ bệnh " này đẩy va vào về phía tường.


Sao lại không đau nhỉ ?



Quay người lại thấy một cậu con trai tóc đen đứng đằng sau đỡ mình.

- Cậu không sao chứ ? - Sakura hỏi ân cần, cúi xuống nhặt vài quyển sách cho cậu con trai.


- À, tớ không sao. - Cậu con trai cười, trông duyên phết đấy chứ.


- Cậu là học sinh mới chuyển đến à, tớ chưa thấy cậu bao giờ.


- Ừm, cậu tên gì cũng học lớp này sao?


- Tớ là Sai, còn cậu? - Vẫn nụ cười ấy.


- À mình là Sakura.


Naruto đang bị đè bẹp trong đám fan girl, thê thảm. Nhìn thấy Sakura, Naruto liền chạy đến như thiêu thân cầm hai vai Sakura lắc lắc như nhìn người mới ra trận về.


- Không sao chứ, vẫn lành lặn. . .


- Đây là đâu mà các cô dám vào.


Một giọng nam trầm lạnh làm mọi người chú ý hướng mọi ánh nhìn về cậu.


- Ra khỏi đây ngay.- Vẫn cái chất giọng không cao độ ấy làm Sakura nổi ra gà


cậu ta mà đi kể truyện ma thì chắc ăn khách lắm


Một lũ con gái lại đổ xô chạy ra ngoài, lần này thì Sakura nhanh nhảu tránh được không thì đã bị đè bẹp bởi hàng chục đôi chân.

Sakura bỗng giật mình khi nhìn thấy Sasuke - cậu con trai vừa nãy.


- Cậu ta là ai mà ghê gớm vậy . - Chỉ chỉ về phía Sasuke.


- Uchiha Sasuke.- Naruto gãi đầu.


Uchiha à, đồ công tử con nhà đại gia, gái mê, đồ con trai gì mà chảnh như con cá cảnh =))*


Tự nhìn, tự nghĩ, tự cười, tự tỉnh lại mới thấy mình giống con tắc ngơ.


Vừa lúc đó, chuông đồng hồ của trường đã reo, mọi người đi vào hết lớp, ngồi vào vị trí của họ. Sakura đứng như trời trồng trên bục giảng chờ thầy giáo đến xếp chỗ.


- Chào các em ! - Thầy giáo có mái tóc bạc vuốt sang 1 bên nhìn rất cool, mỗi tội khuôn mặt bị che đi bởi 1 chiếc khẩu trang.


- Em là Haruno Sakura, học sinh mới chuyển đến đúng không ? - Nhòm ngó, nhòm ngó.


- Vâng. - Sakura nhìn cậu con trai tóc đen ấy rồi nhìn lên cái bàn trên còn trống, trên nữa là Naruto, hai người này rất hay cãi nhau nên thày giáo để trống 1 chiếc bàn ra. Đừng nói mình là mốc phân cách đấy.


- Thưa thầy có phải em sẽ ngồi chỗ kia không ? - Sakura chỉ chỉ vào chiếc bàn trống.


- Em rất tinh ý Haruno ^^!


Biết ngay mà


Một riếng chuông nữa vang lên, giờ thì vào lớp và bắt đầu học, Sakura đi vào chỗ chống hay tay nhìn lên bảng.


Hàiiiiiiii, lại phải học, có nghĩa là lại phải vận dụng trí óc, có nghĩa là rất đau đầu có nghĩa là không có thời gian chăm sóc nhan sắc có nghĩa là...


Cô đang nghĩ thì bị thu hút bởi nụ cười của cậu bạn bên cạnh tổ mình.

Cậu ấy tên Sai, dù cao thì vẫn có cậu ấy là người tốt trong cái lớp tòan học sinh cá biệt này


- Thầy Kakashi, hôm nay cho chúng em học cái gì mới mới nhé .- Naruto quàng tay qua đầu ngán ngẩm, mỏ chu lên.


Sakura quay xuống, mà cô cũng chẳng biết mình quay xuống nhìn cái gì


Ngớ ngẩn rồi


-Ềyyyyyyyyyyyy.- Sakura giật mình hét lên làm mọi người chú ý.


- C...cậu.. l...là ...U...Uchiha..Sasuke.- Sakura như nhìn thấy ma nói lắp bắp.


- Tôi không có hứng thú với những đứa con gái như cô - Sasuke nghĩ đơn giản là cô cũng giống đám fan girl kia, và cậu thấy ghê sợ cái cảnh này rồi.


- Cậu nghĩ thế à.


- Cũng có thể lắm. Đơn giản là đứa con gái nào chẳng giống nhau. - Ngán ngẩm.


- Đồ công tử Uchiha, cậu quá tỏa sáng về cái họ đấy rồi, đẹp trai à, tôi cũng đâu có biết cậu là ai và cậu cũng không biết cậu đang nói chuyện với ai? Bày đặt tán tỉnh, dụ dỗ á. Tôi không như lũ ngốc kia lúc nào cũng lăng xăng chạy theo cậu làm mấy cái thừa hơi đấy đâu.- Sakura nổi giận, các nỗi ức chế từ lúc đầu đến bây giờ đã làm ' máu dồn lên não ' cô beautiful hết ra những gì mình có thể nói mà không để ý có hàng chục ánh mắt đang nhìn vào mình.


Đấy là lần đầu tiên trong đời cậu bị một đứa con gái nói thế, ấn tượng khá mạnh đối với cậu, Sasuke thầm nghĩ là một Uchiha không thể bị một đứa con gái xỉ nhục như vậy được.


- Cô tưởng cô là ai mà dám nói với tôi như thế.- Sasuke bắt đầu nổi giận.


"Lần này thì tai họa rồi"
cả lớp cùng Naruto đều có chung một suy nghĩ.


-Nghe rõ đây đồ công tử chảnh kia, ta là Haruno Sakura.- Sakura gằn giọng nói vừa kiềm chế cơ giạn vừa muốn nhấn mạnh chữ Haruno.


- Haruno.- Sasuke ngạc nhiên.- Đúng, Haruno Sakura, nên đừng ra oai trước mặt tôi vì cái họ Uchiha ấy.- Sakura cười đắc thắng.



Mặt Sasuke bỗng nở một nụ cười thâm hiểm.



- Ấn tượng nhỉ ? Haruno Sakura ? Đồ bà chằn .- Sasuke thản nhiên nói


Dám bảo ta là công tử chảnh à


- What? Nói lại coi.- Sakura thách thức.


- ĐỒ BÀ CHẰN ĐỘC ÁC HARUNO SAKURA.- Sasuke nói lớn, cậu cũng tức giận nhưng vẫn có phần nhường Sakura



THUMP



Im ắng, không ai mở mồm, yên lặng đến gì lạ, mọi ánh nhìn đều nhìn vào Sakura và. . . Sasuke đang nằm ngất xỉu dưới đất, cậu Uchiha đã ăn trọn một cú đấm tỉ cân vào mặt và đang nằm xỉu dưới đấy.


Naruto người run run răng cắn móng tay.- S..sakura ..c ..cậu cậu sao cậu... dám...-Nói đến đây naruto cũng té xỉu luôn.


Vâng, phải nói là ngày đầu đi học mà cô bạn Haruno đã gây ấn tượng rất rất và rất mạnh trong lòng khán giả à nhầm trong lòng cả lớp và nhất là Uchiha Sasuke người vừa ăn trọn cú đấm của Sakura. Chắc cậu sẽ không bao giờ quên cô bạn tóc hồng ngồi trên bàn mình Haruno Sakura này.


~~~~~~


Nhưng Sasuke đâu ngờ người con gái có mái tóc hồng ấy đã làm cuộc đời cậu ngoặc sang một hướng khác.

Em là thiên thần
Anh là ác quỉ
Liệu . . .
Qua bao gian nan
Qua bao khó khăn
Sự ngăn cách của không gian và thời gian
Có thể ngăn cách đc ' Anh yêu em ? '






Chữ ký của Su bé

6/6/2012, 9:51 am
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

hê hê, đọc fic của Su mà Ki ri cười vỡ bụng, hai cha con*nham hiểm*nhà Uchiha(ông Fugaku và Itach) chết cười mất

thêm cái vụ hợp đồng giữa Sasu và Saku, té ghế lần nữa ^^

Bạn nhanh ra chap mới nhá

Chữ ký của hayuri kirino

8/6/2012, 4:45 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Rùa 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1
Tổng số bài gửi : 1
Ngày tham gia : 08/06/2012
Được Cảm Ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 8:






Sakura khệ nệ bê đống đồ của mình đi vào ngôi nhà ! Cái tên được gọi là ' con trai ' trước mặt cô thì chẳng thèm ngoảnh lại xem cô ra sao ! Đúng là ác quỉ đội lốt thiên thần !






Cuối cùng cô cũng lê thân xác tàn tạ được vào nhà, Sakura thở như chưa bao giờ được thở, cô vừa nhìn cái tên đang đút tay vào túi đứng trước mặt mình vừa oán trách ông trời nỡ đối xử tệ bạc với mình, bắt mình làm trong một ngôi nhà như ma ám thế này.





- Quản gia Shin. - Sasuke gọi, một người đàn ông già tầm 50 tuổi chạy đến đứng sau cậu cúi đầu chào.





- Có tôi thưa cậu chủ. - Ông lão nói lẽ phép.






- Ông hãy đưa cô ta đến phòng ở cuối tầng 2 cho tôi, cô ta sẽ làm ôsin và ở đấy. - Dứt câu Sasuke bỏ đi lên gác làm cô không khỏi khó chịu về cách tiếp khách của hắn ta.





- Cô là ôsin mới đến đây à? - Ông lão quay ra nhìn Sakura một lượt từ trên xuống.






- À... vâng ! - Sakura xoa đầu cười " Chẳng hiểu con quái vật này sẽ cho mình ở chỗ nào đây? "





- Đi theo tôi. - Ông đi trước ra hiệu cho cô theo sau, chỉ khổ cho Sakura là phải vác đống đồ này mà chẳng có sự giúp đỡ của ai.





- Vâng. - Thở dài, cô tiếp tục vật lộn với đống hành lí.





- Sống ở đây thì cô phải tuân theo nguyên tắc, phải nghe lời của chủ nhân, không được tuỳ ý động vào thứ gì, đi nhẹ nói khẽ, không được... cấm... - Rồi ông lão phun một tràng làm Sakura nhà mình đầu tóc quay cuồng, hình như vẫn chẳng nhớ được thứ gì.






- Cô sẽ ở đây, đây là chìa khoá.- Ông lão đưa cho Sakura chiếc chìa khoá căn phòng, ông đi xuống nhà bỏ mặc Sakura bé nhỏ ở lại thẫn thờ. Đặt phịch chiếc balo đựng đồ xuống, cô dùng chìa khoá mở căn phòng, bên trong tối thui, bật đèn lên và đập vào mặt cô là một căn phòng không khác gì cái nhà kho, tựa như 10 năm nay chưa có ai ở hay dọn dẹp.






- Hắt xììììì. - Cô cười như mếu nhìn quanh căn phòng một loạt.





Tên khốn chơi mình đây mà!






- THẰNG CHỦ NHÀ ĐÂU, RA ĐÂY TIẾP KHÁCH - Cô hét lớn làm Sasuke trong phòng phải bật dậy mở cửa đi ra xem cái cô tiểu thư mới đến đang làm trò gì trong nhà mình, ông lão quản gia thì chạy thục mạng lên tầng, ông chỉ sợ cô động đến giấc ngủ ngàn vàng của cậu chủ.





- Cô định không cho ai ngủ à ?! - Bực bội Sasuke đi ra thì nhìn thấy Sakura ở phía cuối dãy phòng đang nhìn chằm chằm mình như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống nhau vậy.






- Cậu được lắm ! Cậu thì được ở căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, ngày ngày được dọn dẹp mà bắt bổn tiểu thư ở trong căn phòng tồi tàn tan nát kia mà được à ! Cậu có óc mà không biết nghĩ sao? Hay chưa học cách đối xử với con gái hả đồ TẢNG BANG ĐÁNG GHÉT KIA - Sakura phun cho một tràng làm ông lão quản gia sợ tí ' ngất ', lão vội chạy đến can Sakura.






- Tôi van, tôi lạy cô, cô IM GIÙM ông lão này đi. - Ông lão sợ tái mặt nhìn Sasuke, ánh mắt ấy vẫn vô hồn nhìn Sakura.






- ĐIỀU 2. - Sasuke nói thanh thản.





- Chịu trách nhiệm làm việc như một Ôsin ' chính hiệu ' cho nhà Uchiha Sasuke. - Cô hậm hực nói như rô bốt.





- ĐIỀU 6.





- Không được cái bướng, nói leo, cằn nhằn, phàn nàn, tỏ thái độ chống đối với Uchiha Sasuke. - Bây giờ thì giống thầy giáo kiểm tra bài cũ của học sinh.






- Tốt, IQ không tồi. - Nói rồi Sasuke bước đi, bỏ mặc ông lão há hốc mồm ra.





Cố kìm nén mới được, chỉ 6 tháng thôi, 6 tháng thôi. Nuốt giận nào Sakura, xong 6 tháng ngươi sẽ làm gì hắn cũng được, phải nhịn, đúng rồi nhịn,... - Sakura nhìn theo cái bóng đang đi kia mà tức đến tận ngọn tóc mà không làm được gì.





Một lúc sau, cô đã chuẩn bị tu sửa lại căn phòng ' khốn nạn ' mà tên kia đã ban tặng cho mình. Mặt bịt khẩu trang đeo kính dâm, mặc nhiều lớp áo trống nắng và quần thùng, tay đeo 3 lớp găng tay, đeo tất đi ủng cầm chiếc chổi lông lau chùi căn phòng. Chắc chắn cha cô mà nhìn thấy cảnh này thì sẽ lôi cổ cô về ngay và tình nguyện tặng cho một trận dừ xương, cô chỉ sợ bệnh hen của cô lại tái phát thì khổ.





Mấy lần cô nhìn thấy con nhệt mà sợ xanh mặt xíu nữa là chạy sang ngay phòng cái tên chủ nhà mà tẩn cho hắn một trận cho bõ tức, sợ lắm nhưng không dám hét lên sợ làm kinh thiên động địa đến giấc ngủ ngàn vàng của 1 tên nào đó.





Haruno Sakura mà cũng có ngày hôm nay sao, được rồi tên tảng băng Sasuke kia, đợi ta ra khỏi kiếp nạn này thì ngươi chết với bổn cô nương.





Dọn dẹp một lúc cũng xong, dù nó ' không được sạch ' lắm nhưng không sao, ' ở bẩn sống lâu ' là câu mà ngay lúc này Sakura nghĩ ra để tự an ủi bản thân.





- Nhìn căn phòng cũng không đến nỗi nào, dọn đồ vào thôi.- Thế là nàng lôi một đống đồ ra bày biện trang trí hết buổi chiều. Có một tên nấp sau cửa phòng đang cười sảng khoái vì vừa mới hành hạ được ' con nhà lành ' mà bấy lâu nay chưa có dịp.





~~~




7:30 p.m tại nhà Uchiha






Sasuke vừa tỉnh dậy, cậu không nhớ mình đã ngủ quên lúc nào, bước xuống bếp thì ' ÔI TRỜI ƠI ' mọi thứ vẫn nguyên si, không một vết chân bước vào.





- Ôsin, ôsin đâu. - Sasuke hét lên làm ông lão quản gia chạy vào hốt hoảng.





- C... có chuyện gì vậy cậu chủ. - Mặt ông xanh mét, chưa bao giờ Sasuke lại có thể hét lên như thế.





- Lên gọi con nhóc ôsin kia xuống đây. - Sasuke gầm gừ, ông lão chạy bán sống bán chết lên tầng 2 mở cánh cửa ra thì thấy cô nàng đang ngủ ngon lành trên giường.




- ÔSIN. Hụ hụ. - Ông lão cố dùng chút sức mọn gọi nàng ta dậy nhưng không thấm vào đâu. Sasuke ngồi dưới nhà xem phim đoán trước được tình thế, cậu rút chiếc điện thoại ra.





Love is so bad (bad) bad (bad) bad (bad) bad (bad) bad (bad)

sarangeun alsurok nappa (wae) jil (wae) su (wae) ba (wae) kke (wae), eobtna bwa

Love is so bad (bad) bad (bad) bad (bad) bad (bad) bad (bad)

sarangeul alge dwemyeon gaseumi appeuge dwae ( Bad - Tablo )




Lần thứ 2.





- Tên nào to gan dám động vào giấc ngủ của ta thế. - Sakura thều thào như người sắp chết vì chiều nay làm việc quá mệt.






- Đầu giây bên kia doạ nạt hét ầm lên.





- Ơ ơ, được rồi được rồi. - Sakura vội bỏ chăn ra chạy một mạch xuống nhà mà quên lão quản gia đứng ngoài cửa.





BỘP !!! - Cả cánh cửa phang thẳng vào mặt ông lão làm lão chưa kịp trở tay đã bẹp dí vào tường, đúng là ' thanh niên tuổi trẻ tài cao'.





- Cô biết mấy giờ rồi không? - Sasuke nói giọng lạnh tanh, cô nhìn chiếc đồng hồ màu hồng trên tay.





- 7:50 p.m - Đáp gọn lỏn.





- Cơm đâu ?!





- Cơm gì ?





- Tôi thuê cô về làm ôsin chứ không thuê cô về làm mẹ tôi nghe chưa. Giờ thì đi nấu cơm đi. - Sasuke gầm lên làm cô nàng hoảng hốt, bụng cậu sôi sùng sục lên rồi nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thường nhất có thể. Sakura chạy thẳng vào bếp, nhưng chợt nhớ ra.





- Mình đâu có biết nấu cơm? - Sakura lục tung cả tủ lạnh ra xem có thứ gì ăn tạm được không, mắt cô sáng lên dừng lại một chỗ, thò bàn tay trắng nõn nhỏ xinh của mình vào...





8:10 pm





- Sauske, xong rồi, vào ăn cho tôi nhờ. - Sasuke lê xác vào bếp ngồi trên ghế, không biết nàng ta có cho thuốc độc vào không nữa, cô bưng ra 2 hộp mì nóng hổi.






- Cô định cho tôi ăn mì sao? - Sasuke chỉ chỉ vào bát mì trước mắt mình, chưa bao giờ đời cậu thảm như hôm nay.





- Cậu không ăn thì để đấy tôi ăn. - Sakura thổi bát mì ăn ngon lành, mặc cho Sasuke và ông quản gia đứng bên cạnh trố mắt nhìn.





- Thôi được rồi, do hoàn cảnh đưa đẩy nên hôm nay tôi sẽ ăn mì một hôm coi như thay đổi khẩu vị. - Sasuke liếc nhìn ông quản ra rồi cũng ăn, đang đói có khác vứt hết mấy cái sĩ diện mà đâm đầu vào ăn, có thực mới vực được đạo mà, tính kế trả thù cô ta sau.






- Ăn thì cứ ăn đi, không cần xin phép, nhà cậu mà. - Sakura vừa thổi vừa nói, nàng ấy rất tự nhiên.






- Cô... - Tức lắm nhưng mà cái bụng nó đang biểu tình nên chàng phải cứu đói trước đã, sẽ có ngày nàng sẽ biết tay chàng.





***





Sáng hôm sau. 6:00 a.m





- Ôsin, ôsin đâu. - Sasuke lần nữa hét toáng nhà lên làm ông quản gia cũng cảm thấy lạ hết mức, bình thường thì nói cho to để nghe rõ còn khó nữa là vặn volum to như thế này.





Hàizz ! Các bạn trẻ định không cho ông già này sống yên sao? - Ông quản gia chạy từ ngoài vườn vào nhà xem xảy ra chuyện gì.






- Thưa cậu chủ, có chuyện gì thế ạ. - Ông cúi đầu chào, nói lễ phép.






- Không có chuyện gì cả, ông không cần bận tâm đâu, ông Shin. - Sasuke trở lại bình thường, tay ra hiệu cho ông lui đi. Cậu bước lên cầu thang, phòng Haruno Sakura thẳng tiến. Mở cửa như đạp tí nữa thì làm rớt cả cánh cửa nhưng hình như nội công chưa đủ thâm hậu để cho nàng công chúa đang ngủ kia tỉnh dậy.





- Haruno Sakura. - Bật đèn lên, cậu tiến lại gần cô nhìn cô nàng đang mơ mộng hoàng tử bạch mã của nàng thì phải.






- Dì à, cho cháu ngủ tí đi mà, hôm qua bị tảng băng đáng ghét hành hạ cả ngày rồi mà dì.- Sakura cữ ngỡ cô đang ở nhà, tay xua xua như muốn đuổi Sasuke.





- Sakura, đồ xúi quẩy, mau dậy nhanh ! - Sasuke gầm lên, nghe đến ' đồ xúi quẩy ' mà Sakura như từ thiên đường bay xuống địa ngục, cô bật dậy như lò xo.





- Tảng băng? MAU RA KHỎI PHÒNG TÔI.- Sakura vẫn chưa tỉnh mộng thì phải, cô ném hết gối và gối ôm... đủ thứ vào người cậu rồi quay ra ôm gấu nằm ngủ tiếp.






- Dậy ! Cô đang ở nhà tôi đấy đồ xúi quẩy ! - Câu nói này như gáo nước lạnh dội vào người cô. Bật dậy nhìn tên trước mắt, cô dụi dụi mắt nhìn lại căn phòng và nhìn kĩ lại cái tên làm cô tỉnh giấc.





- Chúa ơi ! Con muốn mơ tiếp. - Như vỡ mộnh, không muốn đối mặt với sự thật đau đớn này nên cô đành học cách chạy trốn ,Sakura lại nằm xuống ngủ tiếp mặc cho tên bên cạnh la hét ầm ĩ tên mình, không sao, cô được mệnh danh là ' chúa lì ' mà.





- Đồ lì lợm, cô chết với tôi. - Sasuke hùng hổ đi đến gần Sakura, cầm áo lôi đi như lôi bao cát mặc cho cô đang chuẩn bị bùng nổ ' ăn tươi nuốt sống cậu ', đi được ra cửa cô oà khóc, khóc dữ dội.





- Cậu bắt nạt tôi, oa oa. - Tỏ vẻ tội nghiệp hơn bao giờ hết, Sakura chơi bài ' khóc nhè ', chưa ai qua được ải ' khóc nhè ' của cô mà, phải lấy ra áp dụng mới được.






- Aish. Thôi nào Sakura ngoan, có muốn đi ra nhà hàng ăn sáng không?- Sasuke thở dài, ngồi xuống nhìn nàng đang mít ướt tay xoa xoa mái tóc hồng đang rối tung lên, nhìn yêu vô cùng ><





- Có, có, đợi tôi tí. - Sakura đứng dậy lau nước mắt chạy vào phòng đóng cửa lại. Sasuke ở bên ngoài cười khẩy bó tay với nàng, nhưng mà chút gì đó đọng lại trong cậu cái vẻ đáng yêu chưa từng thấy ở cô.





~~~





Sau khi ăn sáng no nê và tất nhiên, tiền là do người bên cạnh cô thanh toàn hết. Sakura vui vẻ ngồi trên xe mặt nhe nhởn làm cái tên bên cạnh khó chịu.





- Này, cậu không thể nói nhiều hơn à. - Sakura đang hí hửng quay ra nhìn cậu mà mất hết cả hứng.





- Cô không nói ai bảo cô câm. - Vừa nói xong thì cậu phanh gấp vì đèn đỏ làm chiếc xe đang đi nhanh phanh khựng lại, Sakura chúi đầu về phía trước rồi đập vào ghế, quay sang nhìn Sasuke với ánh mắt hình viên đạn. Chưa nổi 5 giây thì cô lại lao nhanh cô lại một lần nữa chúi đầu về đằng trước rồi bật ra sau. Đó là cách mà mỗi khi cô phát biểu cái gì không vừa ý là cậu lại đem ra áp dụng như một hình phạt.




~~~





Cùng đi lên lớp, cái gương mặt hắn tối sủa nên cái người đi bên cạnh hắn cũng không thể nào sáng sủa hơn được. Đến cầu thang thì một đám con gái xúm vào cậu, cô khó khăn lắm mới chui ra được và tất nhiên là mặc xác hắn rồi, cô thong thả bước lên cầu thang để lại cậu đang vật lộn cùng đám con gái điên cuồng này.






Hai tiết trôi qua như hai thế kỉ khi ngồi cùng cái tên tảng băng của đời cô này, 2 tiết hắn im lặng nhìn lên bảng chép bài, hai tiết cô chống tay lên cằm chán nản nhìn đủ thứ trên đời. Tiếng chuông yêu thương cũng vang lên, mọi người háo hức chạy ra khỏi lớp như lũ chim bị nhốt được thả làm các bậc giáo viên khá buồn tủi.





- Satomi, ra căn tin không? - Sakura đi đến bàn Satomi mới nhớ, chưa kịp chờ câu trả lời nàng đã lôi cô bạn đi mặc kệ cô có đồng ý hay không.





Cả ba bước vào căn tin, cả cái căn tin nhìn chằm chằm vào Sakura, bạn sẽ cảm thấy thế nào khi hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn vào mình không mấy thiện cảm? Khó chịu, đó là cái cảm giác mà Sakura đang phải gánh chịu từng giây phút ở đây. Cầm lấy tờ tập san ngay bên cạnh mình, Sakura che mặt đi đến bàn ăn nơi khuất nhất trong căn tin





- Wo, cậu cũng nổi tiếng quá ha Sakura. - Hinata nhìn Sakura bằng ánh mắt long lanh như cún con.





- Nổi tiếng đến nỗi sắp có hàng loạt anti-fan rồi.- Sakura vứt quyển tập san xuống bàn uất ức chẳng hiểu có chuyện gì hay tại cả cái căn tin này ăn nhầm thứ gì, nhìn tập san thì tự nhiên ánh mắt cô mở to hẳn ra, tột cùng của sự ngạc nhiên.





- WHAT THE LỢN ? - Sakura hùng hổ giở quyển tập san ra như muốn vò nát vứt vào thùng rác ngay lập tức làm hai cô bạn ngồi đối diện không khỏi ngạc nhiên.






HÉ LỘ THÂN PHẬN CÔ GÁI BÍ MẬT.



Chúng tôi đã tìm hiểu được thân thế của cô gái bí ẩn lần trước, thật không tưởng được cô bé ấy lại có những hành động khá lỗ mãn đối với hai Idol của chúng ta.



~ Họ tên : Haruno Sakura.


~ Tuổi : 17 tuổi.


~ Chiều cao : 1m70


~ Cân nặng : 50kg


< Sau đó là ảnh của cô >



Cô gái này đã gây cho chúng ta từ bất ngời này đến bất ngờ khác, cô gái này học lớp VIP1 và một tin còn sock hơn đó là cô ta ngồi ngay cùng Sasuke - sama, liệu cô gái mang họ Haruno này sẽ còn gây ra những trấn động gì nữa? Ý đồ của cô ta là gì? Liệu có phải muốn gây ấn tượng mạnh với các Idol của chúng ta không?



Một số lời bình luận của mem:





- Ôi nhìn cái mặt như cái bánh dầy của cô ta kìa, ghét quá đi !!




- Nhìn mặt thì chắc gia thế cũng không bình thường đâu? Mà cô ta thuộc họ Haruno thì không dễ ăn chút nào.




- Nhìn mặt rớt mồng tơi ý chứ ! Haruno gì chứ, cũng hám giai cả thôi, đúng là...





- Nhìn mặt xinh quá, cứ như thiên thần ý.





- Dám bật lại Karu thì chắc cô ta cũng bản lĩnh lắm.





Rồi tiếp theo là những bài báo mang tính chất ám chỉ cô như ' CUỘC XÍCH MÍCH GIỮA THE DIE VÀ FIVE KING VÌ MỘT CÔ GÁI ', ' CÔ GÁI MANG HỌ HARUNO ĐƯỢC CHUYỂN XUỐNG NGỒI CÙNG SASUKE - SAMA ' và ' SASORI - SAMA CÓ EM GÁI LÀ IRASHI SATOMI '.



SASUKE - SAMA VÀ CUỘC GẶP MẶT VỚI IRASHI SATOMI




Lúc 7h:45 a.m, trong lúc đang toán loạn chạy vào lớp thì vô tình một mem trong câu lạc bộ HANDSOME nhìn thấy Sasuke đỡ một cô gái có mái tóc màu vàng, theo chúng tôi biết thì cô ta là Irashi Satomi, em gái của thủ lĩnh Sasori. Không chỉ Haruno Sakura mà bây giờ còn xuất hiện thêm một nhân vật nữa, giữa họ có mối quan hệ mờ ám gì? Điều quan trọng hơn nữa là Sasuke - sama và Sasori - sama là hai kẻ thù không đội trời chung, chuyện này sẽ đi về đâu?




Một số lời bình luận của mem:




- Nhìn con bé cũng đâu đến nỗi nào? Sasuke - sama thật đào hoa, hết lần này đến lần khác giúp đỡ cho những cô tiểu thư xinh đẹp, chẳng lẽ cậu ấy có ý đồ gì chăng?




- Đúng là rắc rối, cô bé ấy là em của Sasori thì liệu có phải là kẻ thù địch của Sasuke - sama không nhỉ?





- Liệu cô ta có cố tình làm như vậy để Sasuke - sama chú ý đến không?






Sakura đặt quyển tập san xuống, khuôn mặt từ hồng hào chuyển sang tím ngắt rất giận dữ, hai cô bạn đang uống nước mà tí thì phun cả ra khi nhìn đầu cô bốc khói, nham thạch chuẩn bị phun trào.





- Có chuyện gì vậy Sakura? - Hinata lo lắng hỏi, Sakura hậm hực đưa cho cô quyển tập san. Cả Hinata và Satomi đều chúi đầu vào đọc.





- Trời, có cả mình nữa sao? - Satomi ngạc nhiên, cô không ngờ anh mình lại có ảnh hưởng rộng như vậy, lại còn cả chuyện mà Sasuke đỡ cô nữa.






- Thằng nào là chủ sạp của mấy quấn tập san này vậy? - Sakura đứng dậy đậm mạnh xuống bàn làm mọi người chú ý đến, vội lấy quyển tập san trên tay Hinata che mặt ngồi xuống.





- Thôi đừng gây chuyện nữa nàng ơi ! - Hinata nói khẽ như không muốn thu hút sự chú ý, Sakura chỉ muốn tìm thằng nào dỗi hơi đi làm những thứ này cho hắn một trận cho thoả mãn cơn giận điên người đang hành hạ này.





Ở trường này có cả vụ này nữa sao ? Chắc Sasuke có tầm ảnh hưởng lớn lắm nên mới luôn là tâm điểm cho các tập san, THE DIE và FIVE KING ư? Mọi chuyện là như thế nào ? - Satomi đăm chiêu suy nghĩ, cô quay sang Hinata, ' cậu ấy học ở đây lâu nhất có lẽ sẽ biết một số thứ ' .





- Này Hinata, The Die và Five King là sao ?





- Đây là hai nhóm học sinh đối địch với nhau, kẻ cầm đầu The Die là Sasori - sama, thủ lĩnh của Five King là Sasuke - sama, hai băng nhóm này có hận thù gì đó thì phải, nên chia ra thành hai nhóm đối địch, nghe nói đã có nhiều lần đánh nhau phải nhập viện nữa. Five King còn là nhóm nhạc gồm năm thành viên tài ba được rất nhiều người, đa số là học sinh hâm mộ... - Hinata được dịp thao thao bất tuyệt về cái lịch sử quá đỗi hào hùng của hai băng nhóm này.





- Thế còn ' CUỘC XÍCH MÍCH GIỮA THE DIE VÀ FIVE KING VÌ MỘT CÔ GÁI ' - Tiện thể Satomi hỏi luôn, vì nó có vẻ liên quan đến Sakura thì phải, Sakura ngồi từ nẫy đến giờ cứ phải nghe mấy thứ như này thật là chán, cô đứng dậy không quên cầm quyển tập san che mặt đi trước bỏ mặc hai cô bạn ngồi đấy mà ' tâm sự '.





- Ừ là thế này, bạn biết Karu chứ, em của Karin là người cầm đầu của Sasuke FC, hôm đấy...




***




- Không phải như thế, cô có lau cẩn thận không đấy ? - Sasuke gầm gừ nhìn Sakura đang khổ sở với cái cây lau nhà, từ khi Sakura đến đây ở thì ngôi nhà nhộn nhịp hơn hẳn, lúc nào cũng có tiếng cãi nhau của hai con người này không khi nào ngớt.





- Giỏi thì cậu làm đi, đừng có đứng đấy ngứa mắt tôi. - Sakura đập phành phạch cái cây lau xuống sàn.





- Cô là chủ hay tôi làm chủ ? - Sasuke đứng nhìn cô đầy thách thức.





- Thôi được rồi, điều kiện tuần này là dạy tôi cách lau nhà. Ok? - Cô nhìn cậu đắc thắng, miệng nhiếc lên thành một nụ cười.





- Hừm được rồi, nhìn cho kĩ đây. - Sasuke thoáng ngạc nhiên nhưng nhớ ra bản hợp đồng, cậu đảo mắt một vòng rồi cho cây lau nhà vào chậu vắt cho khô, lưng khom xuống rồi lau lên xuống theo nhịp.





- WOW, không ngờ cậu cũng biết làm những việc này cơ đấy. - Sakura reo ầm nhà lên, mắt sáng rực nhìn cách cậu lau nhà cũng thấy thích thú.





- Rồi làm đi. - Cậu đưa cho cô cây lau nhà, mặt Sakura ngỡ ngàng rồi cũng bắt chiếc Sasuke, cho cây lau vào chậu vắu vào chậu vắt rồi mang ra lau lên xuống.





- Sai rồi, óc cô chứa gì vậy, cúi người xuống. - Sasuke đập một phát vào lưng Sakura làm cô tí nữa thì trượt chân ngã xuống sàn.






- Thế này đúng không ? - Sakura quay ra nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn, cô dằn từng chữ một, tay nắm chặt cây chổi lau nhà.






- Rồi, cứ thế lau đi. - Cậu bước đi mặc kệ cô ở trong cái phòng khá rộng của cậu, ở một góc có một chiếc đàn piano màu đen tuyền, nơi ấy được bọc bởi một tấm kính lớn như một bước tường. Căn phòng chỉ có hai màu chủ đạo đó là trắng và đen, xem xét chiếc phòng rồi mắt cô sáng lên ở một chỗ đó là chiếc máy tính của cậu.





Nhào đến ôm hôn chiếc máy tính thắm thiết, nàng bắt đầu khởi động và chơi mà quên mất nhiệm vụ của mình là phải dọn sạch cái phòng này trong chiều nay.





Mãi chẳng thấy có động tĩnh gì cũng thấy lạ, cậu lê bước lên cầu thang, ngó vào phòng thấy ' nàng í ' đang chơi Võ Lâm Truyền Kì đang PK một thằng Dương Gia Thương, chẳng để ý cậu ' nàng í ' cứ thản nhiên chơi mà không biết bên cạnh có một khuôn mặt tối sầm lại, một bên miệng giật giật.





- SAKURAAA - Mấy chú chim từ mái nhà bay tung toé, Sakura giật thót tim ngã nhào về phía sau khi nghe thấy cái giọng khàn khàn quen thuộc.





- B.. Bình tĩnh. - Lồm cồm bò dậy nhìn cái khuôn mặt ' ác quỉ ' của người đối diện, cô nhanh chóng với lấy cây lau rồi lau lau cái phòng.





***




Sakura đi xuống nhà mà chẳng thấy Sasuke đâu, hôm nay cố dậy sớm đã thấy thức ăn được mua sẵn trên bàn, cô tất nhiên là sẽ thản nhiên ăn mà không biết cái tên chủ nhà chết dẫm kia ăn hay chưa, chờ mãi chẳng thấy hắn xuống. ' Chẳng lẽ hắn chưa dậy ? ' . Cũng sắp muộn rồi, cô đi ra ngoài cổng thì gặp ông quản ra.





- Ông có thấy Sasuke đâu không? - Sakura thật sự lo lắng, cô làm gì biết đường đi đến trường, ở đây lâu rồi nhưng đi đâu toàn đi xe ô tô thôi chứ có biết chỗ nào ra chỗ nào đâu.





- Cậu chủ nói có việc đi trước rồi, cậu nói cô đi thẳng ra bến xe bus mà bắt xe đến trường. - Nói rồi ông lão mang chiếc bình nước ra chăm sóc mấy chậu hoa diên vĩ, ' Ôi mình phải đi xe bus sao ?!! '





- Tên đáng ghét này, mình đâu biết đường chứ, sắp muộn học nữa. - Cô lầm bầm đi theo đúng chỉ dẫn.





Chẳng biết lạc phải ngõ ngách nào mà Sakura của chúng ta giờ đang bị bao vây bởi năm thằng du côn, còn gì đau đớn hơn khi nhìn cái mặt chúng chỉ có thể diễn tả bằng hai từ ' khả ố ', chúng thi nhau buông những lời trêu trọc, cợt nhả,... Sasuke ơi cậu giết tôi rồi, bến xe đâu chả thấy chỉ thấy năm con bẹc giê này là sao? Sakura cười trong đau khổ không biết làm thế nào để thoát khỏi năm thằng này thì có một giọng nói lạnh lùng vang lên:




- Dừng lại.




Cả năm thàng côn đồ đều tản ra, cậu ấy bước đến như một hoàng tử đến cứu công chúa, khuôn mặt không chút biểu cảm.





Ôi cái khuôn mặt kia chẳng phải là cái tên mà lúc dám động vào tóc mình kia sao? Chắc cậu í không chấp con gái đâu nhỉ? Sakura cầu mong cái cậu con trai tóc đỏ, mang khuôn mặt thiên thần này sẽ đến cứu cô khỏi năm thằng bẹc giê này. Bị bao vây trong một ngõ nhỏ mà lại được một hoàng tử đến cứu thật giống trong truyện cổ tích mà cô từng đọc, đang chìm trong những mộng mơ thì hắn thốt ra một câu làm Sakura bị triệu hồi về cái hoàn cảnh hơn cả khốn nạn này.





- Trêu gái à ? Sao không gọi tao góp vui ? - Hoàng tử thốt ra một câu kèm một nụ cười đểu, làm Sakura như hoá đá.





- Đại ca ! - Năm thằng côn đồ đồng thanh kêu. Cái gì đang diễn ra trước mắt cô thế này, giấc mộng hoàng tử bỗng vỡ tan tành, tên này đến gần cô nhìn chăm chăm vào khuôn mặt ngây thơ vô số tội này của cô mà phán một câu xanh rờn.





- Nhìn mặt con nhỏ này ngu quá, thôi chúng mày tự xử. - Rồi hắn khẽ nhếch mép, đứng dựa vào tường lấy một điếu thuốc ra hút.





Năm thằng bẹc giê kia quay ra tiếp tục sự nghiệp đang dở dang, đôi mắt bọn chúng hau háu nhìn cô như mèo thấy mỡ làm Sakura rợn tóc gáy. Bỗng một ý tưởng sáng lên trên khuôn mặt cô, khẽ lùi về phía sau cúi thấp người xuống, cô nhéo một cái rõ đau vào hông.





' Ôi má ơi đau quá, ứa nước mắt ' Một giọt, hai giọt nước mắt long lanh khẽ rơi trên khuôn mặt thiên thần của cô, nhưng ' xin lỗi mấy chú nhé ! Chỉ là nước mắt cá sấu thôi cưng ơi ! ' Sakura khẽ nhếch mép cười ' thành công ' rồi, chêu này của cô đến Uchiha Sasuke còn phải động lòng nữa là, cười thầm trong bụng vì cái màn kịch ' cô tấm thời hiện đại', trở lại khuôn mặt đau thương hơn bao giờ hết ngước lên nhìn chúng.





- Híc... híc... Mấy anh tha cho em, nhà em nghèo lắm, mẹ em đang nằm liệt giường, bố em tối ngày say sỉn, nếu bây giờ em không về thì ổng đánh em chết, huhu. - Mấy tên côn đồ cũng ngạc nhiên khi nhìn cô như thế, chỉ riêng tên tóc đỏ đang hút thuốc là không lên tiếng. Khẽ lấy tay áo thấm thấm nước mắt mà bụng không khỏi cười thầm. Đúng như cô dự đoán, vở kịch thành công ngoài mong đợi, năm thằng quay ra nhìn nhau xì xào bàn tán.




- Nhìn nhỏ cũng tội tội, hay để nhỏ đi.




- Ừ thôi để dịp khác...




- Cũng tội...




Cười thầm trong bụng, Sakura đang định nâng ngót ngọc dời khỏi cái nơi khỉ gió này thì một giọng nói lạnh lùng mang chút giễu cợt mang lên tựa như lời sấm truyền.





- Lũ ngốc không nhìn vào đồng phục của cô ta xem. - Không hẹn mà gặp cả 6 cặp mắt nhìn vào bộ đồng phục trên người cô, thế là xong vở kịch ' cô Tấm ', năm thằng bẹc giê vẫn ngơ ngác không hiểu cái gì.





- Đó là đồng phục của học viện Konoha, nơi chỉ dành cho con em quí tộc, lũ chúng mày cọ xát với gái nhiều rồi mà không biết à? - Thằng hoàng tử chết tiệt đó lại lên tiếng làm Sakura ức đến tận ngọt tóc mà không làm gì được, lại còn sắp muộn học nữa chứ.





Vở kịch hoàn hảo như thế mà bị hắn phá tan, cô chỉ ước có một cách tay thật dài để vặn cổ hắn quay ra đằng sau cho bõ gét. Năm thằng bẹc giê quay lại nhìn tôi với ánh mắt nhìn viên đạt, nghiến răng kèn kẹt.





- Ơ hơ, mấy anh bình tĩnh đã. - Sakura run rẩy nói, nhìn thằng tóc đỏ đang hút thuốc thì cô chợt nhớ ra thứ gì đó.






- Này anh đẹp trai ơi ? - Sakura thu hết can đảm gọi bằng giọng ngọt như nước mía.






- Cô gọi tôi ? - Hắn giả lơ, ' Không gọi anh thì gọi cái lũ này chắc ' nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười hình bán nguyệt.






- Tôi để ý từ nãy đến giờ hình như anh đã hút rất nhiều thuốc. - Không còn cách nào khác cô đành sử dụng những gì mình biết để thực hiện kế hoạch chạy trốn part 2.





- Rồi sao? - Anh ta nhìn ra hướng khác, vẫn tiếp tục hút. Cả 5 thằng du côn đều nhìn cô chằm chằm, Sakura đem hết can đảm, nuốt nước bọt nói tiếp.





- Hút thuốc lá không chỉ có hại cho sức khỏe, nhan sắc mà còn làm giảm tuổi thọ con người, tôi thấy người hút nhiều như anh ít nhất cũng phải chết sớm hơn người bình thường 10 năm. - Sakura nói nhưng chẳng biết mình nói có đúng không nữa, thôi thì bừa thừa lừa đi.





5 thằng béc giê nhìn cô bằng cái nhìn nảy lửa, bẻ tay rôm rốp, cứ như câu nói vừa rồi của cô là nguyên nhân khiến chúng nó từ nhữa đứa trẻ ngoan ngoãn trở thành côn đồ vậy.





- Con ranh dám rủa đại ca tổn thọ. - Một thằng quát lên, cả lũ đang dần tiến lại chỗ cô, cô lùi lại vài bước, sợ hãi.





- Dừng lại. - Vẫn cái giọng lạnh lùng ấy, cô không hiểu hắn và tên tảng băng kia có quan hệ gì không mà ai cũng ' lạnh lùng như một thằng khùng '. Thằng hoàng tử du côn tiến dần đến chỗ Sakura, đứng cạnh cô.





- Có hại như thế nào? - Hắn nói rồi đưa điếu thuốc lên hút tiếp, Sakura khó chịu vô cùng nhưng trong tình thế này thì có thể ' lệch sóng là chém ' ngay, nàng nuốt nước bọt cố dặn ra những thứ đã từng được nghe còn đâu thì chém ra.





- E hèm, thuốc lá giết chết 1 nửa số người sử dụng nó, 1 nửa số này chết ở tuổi trung niên, trung bình 1 ngày trên Thế Giới có khoảng 10.000 người chết vì thuốc lá… - Năm thằng du côn như nuốt phải mật đắng mặt cắt không còn giọt máu, còn tay hoàng tử du côn thì vẫn bình thản như không. ' Phải mạnh hơn mới được ' - Thế là nàng tiếp tục màn chém gió phang bão của mình.





- Hút thuốc lá gây ra các bệnh lí ở hệ ô hấp, đặc biệt là phổi, mạch máu, gây ung thư các bộ phận khác như: môi, thanh quản, thực quản, cổ tử cung… - ' Nàng í ' cứ thao thao bất tuyệt 1 hơi dài mà khuôn mặt hắn vẫn cứ lặng như tiền mới tức chứ, ' thôi được với 1 người đẹp trai như hắn thì nhan sắc là rất quan trọng' .





- Hút thuốc lá nhiều gây vàng da, mọc mụn, dỗ, mắt lờ đờ, trắng đục, rụng tóc, răng vàng, môi trắng bệch - Cô cố gắng vẽ cho hắn hình ảnh về 1 con người xấu xí cực độ mong sao hắn hoảng lên kéo lũ đàn em đến trại tâm thần í lộn bệnh viện để kiểm tra sức khỏe.





Cuộc đời thật bất công với những người lương thiện, ví dụ như cô chẳng hạn, chẳng phải thằng cha ấy vẫn bình thường như cái giường. Ôi xem kìa da hắn trắng không tì vết, tóc đỏ xoã lãng tử, môi đỏ, răng trắng và đều.






Sakura đành đánh liều một phen, cô cố gắng bình tĩnh lôi trong balo ra 1 tờ giấy và 1 cái bút rồi vẽ loằng ngoằng về con đường di chuyển của thuốc lá gây ảnh hưởng đến gan và phổi trên tờ giấy rồi đưa cho hắn xem. Năm thằng bẹc giê cũng xúm lại xem tờ giấy khuôn mắt có vẻ căng thẳng, đúng là 1 lũ đần.





Thời cơ đây rồi 1..2..3… Sakura co cẳng chạy thục mạng cố thoát ra khỏi cái ngõ tăm tối, đến khi cảm nhận được ánh nắng mặt trời chói chang và những khuôn mặt thân thương và bình dị cô mới dừng bước thở hổn hển.





- Phù... Bến xe bus đây rồi. - Sakura vội chạy lên chiếc xe đang đứng chờ sẵn, nhìn vào đồng hồ đã chậm 15 phút rồi. Đến trường cô chạy thục mạng vào cổng mà cổng đã đóng rồi, ' Trời ơi, tất cả là tại tên khốn Sauske đáng ghét kia, bây giờ làm sao đây ? '






Đành bẽn lẽn đi đến gần gặp ông gác cổng, Sakura tỏ ra vẻ mặt đáng thương nhất có thể.





- Sao bây giờ mới tới ? - Ông ta săm soi Sakura từ đầu đến chân.




- Chú ơi, cho cháu vào đi, mẹ cháu phải nằm viện nên cháu phải chăm sóc mẹ bây giờ mới đến đây được. - Sakura vừa nói vừa lấy tay áo thấm thấm vào khoé mắt như thấm nước mắt, nàng tự cảm thấy có lỗi với mama nhưng đành ' vì nghĩ diệt thân ' vậy.





- Thôi được rồi. - Nhìn Sakura có vẻ đáng thương, mồ hôi nhễ nhại thở hồng hộc của cô mà ban ơn cho lần này.





Không cần cám ơn một câu, cô phi thẳng vào trường, lại còn tận tầng năm nữa chứ. Muộn 25 phút rồi, Sakura lê thân sát hoang tàn vào lớp trước ánh mắt ngạc nhiên của mấy chục con mắt.





- Trò Haruno, sao em đi học muộn vậy?- Thầy Kakashi hỏi.





- Em có một số việc ạ. - Sakura giờ chẳng còn hơi mà ngồi tâm tình với thầy giáo nữa, chưa cần sự cho phép cô đi thẳng vào lớp đến cái bàn cuối dãy, nhảy vào ngục mặt xuống bàn mệt mỏi. Chưa bao giờ số cô lại đen như hôm nay, chỉ tại cái tên bên cạnh mà cô ra nông nỗi thế này.





- Cô làm gì bây giờ mới tới. - Một giọng trầm lạnh vang lên bên tai cô, sao hôm nay lại có nhiều người thích xen vào đời tư của cô thế nhỉ? Ai chứ cái tên khốn này là không thể bỏ qua được.







- Anh còn hỏi à? Đã biết tôi không biết đường lại còn bỏ lại tôi một mình rồi đi trước, anh không lo tôi sẽ làm sao hả? Dù sao thì cũng phải có trách nhiệm với tôi chứ? Anh biết không hôm nay tôi đã bị mấy tên côn đồ sàm sỡ... à không, chúng nó bâu lấy trêu ngươi tôi, anh có biết cái cảm giác không có ai bảo vệ như thế nào không? Mà tảng băng như anh thì làm gì có cảm giác mà biết cơ chứ, đồ tảng băng vô tri vô giác đáng ghét. - Hết hơi cô mới chịu dừng lại, chẳng thèm để ý mặt cái tên bên cạnh, cô quay ra ngoài cửa sổ để tránh ánh mắt ấy.





- Sao cô không đi taxi. - Sasuke có chút lo lắng nhưng không bộc lộ ra bên ngoài, lườm những tên lắm chuyện đang quay ra nhìn, vội vàng chúng quay quắt đi, nhưng mà tên nào dám bắt nạt cô cơ chứ ? Tại sáng nay cậu có việc ở bang nên phải đi trước, nhưng cũng đã chỉ dẫn cô đi rồi mà, bình thường thì cô hay cãi lời cậu lắm sao sáng nay lại nghe lời đến lạ thế? Nhưng thôi... vẫn còn người lành lặn có nghĩa là không sao hết, cậu lại quay lên trên bảng suy nghĩ.




- Ừ nhỉ? Sao mình không biết đi Taxi, hức, Haruno ơi là Sakura sao tự dưng mày ngốc vậy. - Sakura nghĩ rồi thầm khóc rở trong bụng, ngục mặt xuống bàn, cô đánh một giấc dài.




Satomi đã nghe thấy hết, trí óc thông minh của cô cũng có thể hiểu mang máng được những chuyện gì đang sảy ra.





Như vậy... Sakura hay đi học cùng Sasuke sao? Còn việc lạc đường nữa, chẳng lẽ hai người họ ở với nhau? - Bần thần với suy nghĩ kia, nàng lắc đầu phản đối rồi quyết định không nghĩ đến nữa.





P/s : Nick kia su quên pass rồi bây giờ chuyển sang níck này nhé

Chữ ký của Su Rùa

8/6/2012, 6:57 pm
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 400
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 76

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Truyện Su viết vui ghê, hay lắm Vui vẻ . Ngồi đọc truyện Su mà bị Papa kêu tự k Suspect ỉ, bắt đền đấy ^^ .

Rất tâm đắc vs cái fic này, mau đăng chap tới đi Su. Ủng hộ Su ss

Chữ ký của thelazycat

8/6/2012, 7:53 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Truyện Su viết hài ghê, Kiri ngồi đọc mà cười một mình như đứa hâm í Bấm loạn

Hay quá! Mong chap mới để lại được cười ^^

Chữ ký của hayuri kirino

10/6/2012, 3:54 pm
avatar
.: NVFCer :.sasusaku_memories 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 195
Tổng số bài gửi : 82
Ngày tham gia : 11/02/2012
Status : sonexotic 4ever
Được Cảm Ơn : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

fic hay quá viết típ đi nhá bạn ss
mà công nhận băng của sasori đúng là hơi bị .... Troll

Chữ ký của sasusaku_memories

12/6/2012, 9:54 am
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 9 :





Vâng, theo chúng ta đã biết là nó ( Sakura ) không hề biết gì về việc nội trợ nên những ngày qua Uchiha Sasuke - cậu chủ nhà Uchiha đã liên tục bỏ tiền túi ra để đi ăn hàng và tất nhiên là Haruno Sakura cũng sẽ được đi ' ăn chùa ' vào những ngày ấy. Nhưng sức chịu đựng của con người có hạn, cậu quyết định cho tiểu thư họ Haruno này đi học thêm một khoá nội trợ vào buổi chiều.







- Đồ xúi quẩy, dậy dậy. - Vẫn như thường ngày, ông Shin đã quá quen với cái cảnh cậu chủ và ôsin gọi nhau dậy bằng những cách khá bá đạo và bạo lực.






- Cái gì vậy??? Bây giờ mới có 5 giờ mà. - Nó dụi dụi mắt, dậy sớm là một cực hình, thế mà ngày nào hắn cũng hành hạ nó thế đấy, đúng là cái đồ quái vật.







- Dậy làm bữa sáng. - Cậu vẫn tư thế đó, đứng đút tay vào túi quần dựa lưng vào tường, nhìn thấy ghét.








- Ui da. - Nó ngồi dậy vươn vai, cái giường cứng làm nó đau ê ẩm toàn thân. - Hụ hụ hụ... - Bước xuống giường, nó ho sặc sụa, chỉ tại cái phòng bụi bặm mà hắn đã ' ban ' cho nó làm nó cứ ho suốt như thế, cầu trời cầu đất cho cái bệnh hen của nó đừng tái phát.







-... - Cậu không nói gì, đi ra khỏi phòng nó.






Nó xuống bếp, làm qua loa bữa sáng cho cậu, hình như tay nghề nó chưa được uyên thông thì phải, bánh mì thì cháy đen khét lẹt, trứng thì cứ gọi là bèo nhèo, nhưng không sao, quan điểm của nó là chỉ cần có bữa sáng cho tên độc tài kia là được.






Chiếc xe của cậu đã bị tên Kiba cướp đi mất rồi còn đâu, cậu đành lôi chiếc xe đạp ra, mắt nó thì phải gọi là to như quả trứng gà. Đi xe đạp ư ? Cũng hơi lạ đấy nhỉ ? Từ bé đến giờ nó chưa đi xe đạp bao giờ nên chưa biết cảm giác đó như nào.







Ôi nhìn cái khuôn mặt của hắn khi ăn bữa sáng mà làm nó không nhịn được cười, bánh mì cháy đen còn trứng ốp thì mặn chát mà hắn cứ phải cố nuốt để không muộn học, khuôn mặt hắn không khác gì con mèo bị cướp mất chuột. Nó chợt phì cười thu hút sự chú ý của hắn khi đang đi.







- Sáng nay cô ăn nhầm gì à? - Cậu liếc mắt ra sau nhìn nó.






- Cậu ăn nhầm thì có, tôi chỉ đang tưởng tượng cái khuôn mặt cậu khi ăn bữa sáng của tôi thôi.






Nó cười khanh khách, định mắng nó nhưng lại thôi, vì nghe nó cười thì một cảm giác khó tả lại dâng trào trong con người cậu, cậu thích nghe, thích nhìn nó cười, nụ cười thánh thiện như thiên thần. Nó thì cứ thế nhìn những cảnh vật bên đường thích thú, không ngờ đi xe đạp cũng có cái hay của nó, dù có hơi chậm nhưng lại có thể quan sát mọi thứ một cách rõ ràng không như khi đi xe ô tô, cậu luôn ' phóng nhanh vượt ẩu ' làm nó mấy lần tí rớt tim ra ngoài, cứ thế chắc nó phải vào viện vì đột truỵ mất.







Vừa đến trường mọi người đã trố mắt ra nhìn hot boy Sasuke đi xe đạp, rồi những tiếng tanh tách của máy ảnh và điện thoại đang làm việc hết công suất.







Ngày nào cũng như ngày nào, cứ đi bên cạnh hắn là nó lại nhận được những ánh mắt không chút thiện cảm, không hiểu hắn ta có sức hút gì mà số đông con gái trong học viện đều chết mê chết mệt vì hắn nữa. Từ đằng xa có hai đôi mắt dõi theo nó và cậu.







- Hình như con nhóc đó càng ngày càng lên nước thì phải. - Giọng nói đỏng đảnh đến chói tai vang lên làm người bên cạnh hơi trầm tư suy nghĩ.







- Con bé đó với Sasuke - kun có mối quan hệ gì ? - Đôi mắt màu đỏ vẫn dõi theo hai con người ấy cho đến khuất mới thôi.







- Chắc con bé đó đang cưa cẩm Sasuke - sama rồi, ngày nào cũng thấy con bé đó ở bên cạnh Sasuke - sama. - Đây có thể gọi là thêm dầu vào lửa, cô nàng này đang cố vẽ những tình huống nguy hiểm có thể sảy ra giữa nó và Sasuke.







- Cứ thế này thì sẽ nảy sinh tình cảm mất. - Cô gái có mái tóc đỏ nói có chút lo lắng.






- Tiểu thư Karin, tiểu thư không thể để con bé đó cướp mất Sasuke được, chỉ có tiểu thư mới xứng với Sasuke - sama. - Onami bắt đầu thể hiện khoản ' chém gió ' xuyên quốc gia của mình, mặc dù trong lòng muốn Sasuke thuộc về mình đến phát điên nhưng bên ngoài lại tỏ ra ngược lại với suy nghĩ, khẽ lén nhìn người trước mặt.






- Thật sao? - Miệng cô khẽ nhếch lên thành một đường cong, hình như người con gái này đang suy tính một thứ gì đó.







- Vâng thưa tiểu thư, người xinh đẹp lại giỏi giang như tiểu thư mới thực sự hợp với Sasuke - sama, đúng là trai tài gái sắc. - Osami cứ thế mà bỏ thêm đường thêm muối vào những lời nói của mình.








- Osami, tìm năm người xuất sắc nhất trong câu lạc bộ cho ta. - Nói rồi cô bước đi, còn người mang mái tóc nâu ngắn miệng khẽ nhếch lên cười một nụ cười thâm hiểm đến đáng sợ, trong lòng không khỏi suy tính những ý đồ hại người.






Karin, con của Danzou, có mái tóc màu đỏ một bên thả dài một bên cắt không theo một thứ tự nào cả nhìn khá bắt mắt, đôi mắt màu đỏ huyết. Con người khá ưa những lời nịnh nọt, cầm đầu tổ chức fan cuồng của Sasuke, luôn cho mình là nhất và là tâm điểm của vũ trụ, tự ngộ nhận rằng Sasuke thuộc về mình, không ai được phép động chạm đến. Nó là trường hợp đặc biệt vì nó mang họ Haruno, nhưng cũng không ngoại trừ nó, Karin đã từng tuyên bố rằng ' Trừ cô ra không ai có thể yêu Sasuke '.






~~~





- Ui da. - Nó khuỵ xuống, cổ chân nó đang chảy máu, một tập sách văng ra khỏi tay nó, nó ôm lấy cổ chân sợ hãi. Đau, cảm giác nó đang gánh chịu bây giờ, cố đứng lên nhưng không nổi. Đúng lúc đấy cậu đi ngang qua thì gặp nó.







- Này đồ xúi quẩy, làm gì mà chưa vào lớp vậy? - Cậu ngó ra, thấy tập sách văng ra tứ tung.






- Sasuke... - Đôi mắt như sắp khóc, bộ dạng đến đáng thương của nó làm cậu chạy đến chỗ nó, cái chân của nó đang rướm máu, máu có cả ở trên tay nó nữa.






- Cô bị làm sao thế. - Cậu lo lắng, cầm lấy cổ chân nó xem xét làm nó khẽ kêu lên vì đau.






- Hòn đá... - Nó chỉ vào hón đá chết tiệt đang nằm ngổn ngang chỗ kia đã làm nó ngã, nó chỉ muốn đến đá phăng hòn đá đó sang Kim Quốc sống với sa mạc.







- Lên lưng tôi cõng đến phòng y tế. - Cậu đỡ nó đứng dậy, nhìn cái khuôn mặt nó đến thương vô cùng.






- Nhưng... - Nó có vẻ hơi e ngại, dù sao đây cũng là trường học mà.







- Nhanh nào. - Cậu giục, để lâu vết thương sẽ nhiễm trùng.






Nó leo lên lưng cậu, vòng tay qua cổ cậu, ôi cái chân của nó đang hành xác nó, từng cơn đau ập đến, lần đầu tiên nó đau như thế này, đau đến nỗi sắp phát khóc. Nhưng ai kia đang cõng nó lại chẳng nghĩ đến cái chân đang đau của nó mà hắn đang nghĩ về một cảm xúc nào đó hỗn tạp trong người mình mà hắn chẳng thể xác định nổi.







Đến phòng y tế, cậu đặt nó lên giường bệnh, nhờ chị Shizune xem xét. Chị đến vặn vẹo cái chân nó khổ sở, đau không đỡ được, nó vừa kêu lên vừa nguyền rủa hòn đá, tay thì cấu chặt cánh tay của tên bên cạnh làm cánh tay hắn tím bầm lên vì những vết cấu mà không kêu rên lời nào.







Từ xa có một người đang nhìn hai con người này, ánh mắt không có chút tức giận nhưng tràn đầy sự mưu mô tính toán, giờ thì cô đã biết mọi thứ về học viện này, và cũng từ đây... bánh xe định mệnh bắt đầu quay nhanh, cũng như bắt đầu cho những câu chuyện có đầy đủ cảm xúc, hạnh phúc có, đau khổ có, sợ hãi có, tiếc nuối, đau đớn... mới chỉ là bắt đầu.








- Bị chẹo chân và xước ngoài da thôi, không sao đâu. - Shizune lấy trong đủ bông băng ra băng vết thương cho nó, nó phải ở lại đây một lúc để trị thương còn cậu thì đi lên lớp trước. Còn một tiết nữa là được nghỉ, thế là nó ngồi đây cho đến lúc tan trường.






Lê thân xác tàn tạ đến nhà xe, lớp nó đã về hết rồi, hắn cũng đi có việc luôn, để lại nó với chiếc xe đạp. Nó làm gì biết đi xe đạp, hôm nay là lần đầu tiên nó được ngồi trên xe đạp ý chứ. Thế mà tên khốn nạn đấy lại lần nữa bỏ mặc nó, hắn lại tưởng nó biết đi xe đạp mới khổ, ' người gì mà lúc nào cũng công chuyện cứ như hắn là Hokage không bằng, plè >:P '






- Tạm biệt cưng, chị không biết đi xe đạp, cưng ở đây chờ chủ nhân của cưng đón cưng về nhé. - Nó giơ tay chào cái xe đạp rồi lững thững đi về, à mà, đi đường nào nhỉ? Nhà Uchiha ở ngõ ngách nào? Ôi trời, nó còn chẳng nhớ địa chỉ nữa, thế thì biết đi đâu bây giờ. Nó dừng lại giữa những ngôi nhà cao tầng xây san sát, bỗng dưng cảm giác bơ vơ không người thân ập đến làm nó tủi thân quá, cứ như cái đứa sống ở cô nhi viện bị đuổi ra đường kiếm sống vậy.







- Đau chân quá ! - Nó thốt lên, ngồi xuống ôm lấy cổ chân đang đau nhói của nó, huhu, chỉ tại tên tảng băng đó mà nó ra nông nỗi này, đúng là cái đồ vô tri vô giác, sao quả tạ, sao hắn toàn mang lại cho nó bất hạnh thế này, đúng là cái đồ ác quỷ... Đang thầm rủa cái tên Sasuke kia thì nó nhìn thấy một con mèo và... một chiếc ô tô đang lao tới, là một người yêu động vật đến phát điên như nó không lỡ nào nhìn cái cảnh đau thương kia nên không chần chừ, nó lao ra ôm lấy con mèo mà không suy nghĩ gì hết... bình thường thì nó cũng chẳng bao giờ suy tính chuyện gì trước cả mà.






Kíttt...






Chiếc xe ô tô thắng gấp, nó khuỵ xuống, ôi cái chân của nó đang rỉ máu, đau lúc nào không đau lại đau đúng lúc thế, muốn chủ nhân nó chết chắc? Nó từ từ mở mắt ra, tay vẫn ôm khư khư con mèo con màu vàng nắng. Một người đi từ trên xe xuống.






- Này, muốn chết thì tìm chỗ khác mà chế... - Hắn lao ra mắng vào mặt nó, nhưng khi nhìn thấy nó hắn lại ngạc nhiên vô cùng.






- Hoàng tử du côn? - Nó cũng ngạc nhiên không kém, số nó sao lại có thể c.h.ó thế này cơ chứ, đã lạc đường rồi lại còn gặp phải tên du côn này nữa, đúng là ông trời không biết thương những người hiền lành như nó, quả này chết chắc rồi.







- Cô... - Hắn nhìn nó một lượt, tay ôm con mèo, khuôn mặt sợ hãi, và đôi chân đang chảy máu nữa.






- A... - Nó buông con mèo ra, con mèo được dịp chạy toán loạn, còn nó thì ôm lấy cổ chân đang đau buốt. Không ngại ngần, hắn tiến lại gần xốc nó lên tay mình, bế vào xe, nó cũng không kháng cự vì nó không biết đường về và đang đau chân nữa, lại được trở về như thế này thì còn gì bằng.







- Nhà cô ở đâu. - Hắn quay sang hỏi.






- Tôi không biết. - Nó lắc đầu, nó đau vì cái chân tàn tạ đang hành nó từng cơn.







- Nhà mình cũng không biết nữa ? Gọi cho người nhà cô đi. - Hắn cười chế giễu, nó nhớ ra lục cái balô con rùa của mình, không có, nó đâu rồi, híc.







- Chắc bị rơi lúc ngã rồi. - Nó thở dài buồn bã, nó biết phải đi đâu đây, chẳng lẽ nói toẹt ra nó làm ôsin nhà Uchiha Sasuke à, thế thì còn gì là Haruno Sakura kêu hãnh nữa.







Anh khẽ thở dài, chẳng hiểu sao lại giúp nó để rồi rước rắc rối vào thân thế này. Đánh xe vào cổng, nó hơi ngạc nhiên, đây đâu phải nhà nó.







- Cô ở tạm nhà tôi đi. - Hắn không nói gì hơn, rất tiết kiệm từ ngữ.







- Nhưng... - Nó bối rối.







- Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với trẻ con đâu. - Hắn để nó đứng đấy rồi đánh xe vào trong.





- Cái đồ ' cục băng nhặt ở hồ băng vĩnh cửu ', đồ ' hoàng tử du côn '... - Nó hằn học, tức giận, 17 tuổi chứ còn trẻ con gì nữa, rõ gét.







Sau khi ăn xong thì đã đến giờ đi ngủ, hắn hơi so đo, ' hôm nay đành tu tâm tích đức một hôm vậy ' hắn nghĩ rồi mở cánh cửa phòng hắn cho nó.







- Cô ngủ đây đi, tôi ra phòng khác ngủ. - Hắn đi sang phòng khác bỏ lại nó với căn phòng lạ khoắc. Hai con người, hai suy nghĩ khác nhau, hắn đang suy nghĩ về những gì mình làm hôm nay, nó là ai mà sao cậu lại như vậy. Thật chẳng hiểu nổi, cậu giỏi đánh nhau, giỏi những thứ khác nhưng về tình cảm thì ' ngu đặc '.







Không thể nào ngủ được, cậu đi ngang qua phòng nó thì nghe thấy một âm thanh lạ phát ra.






- Hức... hức... - Nó đang khóc, nó sợ bóng tối, rất sợ, thói quen của nó là mỗi khi ngủ đều ôm một con gấu, nhưng ở đây lại chẳng có thứ gì cả, căn phòng màu trắng, tất cả đều màu trắng, gối trắng, chăn trắng, tường trắng, rèm cửa cũng màu trắng,...







- Haruno Sakura, cô làm gì trong đó vậy? - Hắn thắc mắc, đêm khuya rồi nó không ngủ thì còn làm gì trong phòng hắn? Không lẽ nó lại có âm mưu gì ?







- Hức...- Cổ họng nó nghẹn lại, nó sợ quá, nó không thể nói gì, nước mắt cứ thế giàn dụa trên khuôn mặt không còn giọt máu nào của nó.







- Này... - Hắn đẩy cửa vào, thấy nó đang thu mình vào một góc khóc, nước mắt, hắn sợ nước mắt con gái.






- Hức... - Nó ngước mặt lên nhìn hắn, nó khóc oà lên.







- C... Có chuyện g... gì vậy? - Hắn lắp bắp hỏi tiến đến gần nó, nước mắt của nó làm người hắn nhũn hết ra rồi.







~~~





Có ai tưởng tượng được, giữa đêm khuya một nam một nữ đi mua gấu bông không? Chưa thấy thì bây giờ có rồi đó, mọi cửa hàng đều đóng cửa rồi, hắn cứ đập cửa phành phạch như điên, nó cứ thế mà phụng phịu làm hắn sợ, sợ nhìn thấy nước mắt của nó nên bán sống bán chết phải mua bằng được con gấu bông dù ai nhìn thấy cũng nghĩ ' ôi lũ trẻ hiện này chắc đâm đầu vào cột điện hàng loạt rồi trốn trại ra đường rồi ! Hàizzz '







- Bây giờ thì đi ngủ đi. - Anh đẩy nó vào phòng, trên tay ôm con gấu Mashi Maro màu hồng, có bộ lông trắng, nhìn yêu quá ! Nó lững thững trèo lên giường, anh đóng cửa lại.







Ngồi tựa vào tường, anh lấy thuốc ra hút, anh chẳng hiểu nổi con người anh bây giờ nữa. Tự nhiên những kí ức đau đớn của quá khứ lại ùa về anh, đúng vậy anh hận ông, hận người mà anh gọi là ' ba ', hận tất cả. Tự dưng, một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thanh tú của anh, khóc ư? Nực cười, anh khóc vì cái gì chứ? Cười nửa miệng, anh tự cười nhạo bản thân mình, có phải anh uá yếu đuối không? Hay tại công chúa đã làm tan chảy trái tim lạnh giá như băng của hoàng tử rồi.








' Cạch ' nó mở cửa ra, nhìn thấy anh đang trầm tư cuối dãy phòng, vẫn cái khuôn mặt lạnh lùng đến đáng ghét đó nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó là một sự đau khổ mà nó có thể cảm nhận được. Nó ôm con gấu tiến lại gần làm anh ngạc nhiên, vội lau những giọt nước mắt trên mặt. ' Hắn khóc sao ?! ' nó ngạc nhiên nhưng không nói gì, lẳng lặng ngồi bên cạnh hắn, nó biết những lúc như này không nên nói gì thì hơn, nó là người không bao giờ suy tính thứ gì mà, chỉ làm theo cảm tính thôi nên ' ngốc ' là phải.








- Sao chưa ngủ đi. - Anh rít một hơi thuốc rồi nhả ra khói, làn khói đục đang giết chính anh hay là anh đang tự giết chính mình, mỗi lúc có chuyện gì đó anh lại hút thuốc. Nó lắc đầu, rồi khẽ dựa đầu vào vai anh, một lúc sao ngủ lúc nào không biết. Anh thì thẫn người ra, tim đập thình thịnh, nhìn nó, nhìn cái khuôn mặt dễ thương, đẹp như thiên sứ ấy, anh cười, nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt. Luồn tay qua ôm lấy nó, kéo nó lại gần mình hơn, anh tự dưng thấy bình yên, không quan tâm đến những hỗn tạp của cuộc sống, trong đầu anh bây giờ chỉ có bóng hình nó, bóng hình của một nàng công chúa hoa anh đào.







Sáng hôm sau, anh dẫn nó đến một siêu thị đồ điện tử khá lớn, anh đưa cho nó chiếc Ipad mới toanh.






- Cầm lấy, tôi lưu số tôi rồi đấy. - Nói rồi hắn đút tay vào túi quần đi trước, thật sự hắn với Uchiha Sasuke rất giống nhau. Đần người ra một lúc nó cũng chạy theo cái bóng cao hơn nó hẳn một cái đầu.






~~~






Nó bước vào lớp, biết ngay là sẽ có người nhìn nó với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mà. Hậm hực đặt chiếc balô xuống bàn, mặt nó xị ra không thèm nhìn tên bên cạnh.






- Tối qua cô đã ở đâu ? - Tên bên cạnh buông một câu hỏi có vẻ quan tâm đấy, nhưng làm nó khó chịu vô cùng, thà rằng cậu không hỏi cho đỡ bực.







- Cậu đi đâu bỏ lại tôi rồi bây giờ hỏi tôi ở đâu à? - Nó cười mỉa mai.







- Cô bỏ chiếc xe đạp lại rồi đi đâu ? - Cái thằng cố chấp này muồn làm nó tức điên lên à, nó chỉ muốn vặn đầu cậu đi chỗ khác cho đỡ bực.






- Không biết đi.





- Thế tối qua cô ở đâu? - ' Ô cái thằng khùng này hết câu để hỏi rồi hay sao mà cứ hỏi đi hỏi lại thế nhỉ ? ' Nó lườm tên bên cạnh một cái toàn lòng trắng.






- Irashi Sasori. - Ở cùng cậu lâu nên chắc nó cũng mắc bệnh ' lạnh lùng ' rồi.







- What ? - Cậu ngạc nhiên, sao nó lại có thể ở nhà của hắn ta được.







- Chân tôi đau và anh ấy đã đưa tôi về, còn hơn cái đồ vô trách nhiệm như cậu, kệ tôi sống chết thế nào rồi đi biệt tăm. - Nó tức giận, tất cả là tại cái tên khốn thối tha này hết, sao nó làm gì cũng liên quan đến cậu nhỉ.







- Ờ. - Cậu cũng bực không kém, con gái con đứa gì mà... ' Grừ, đã qua đêm nhà người khác rồi lại còn dám ăn nói bố láo với mình nữa, không hiểu cô ta là loại người gì mà trơ trẽn,...đã thế từ nay thích làm gì thì làm. '






Đang lúc đi học về, cậu thấy nó lấy chiếc Ipad từ đâu ra có vẻ vừa mới mua thì phải.






- Sao không gọi cho tôi. - Cậu lên tiếng trước, con gái là chúa giận dai mà^^.







- Bị rơi lúc ngã rồi. - Giọng nói có chút bực tức, nó vẫn giận cậu thì phải, giận gì mà dai hơn đỉa kìa.







- Thế đây là... - Cậu lừ mắt nhìn nó, nó lấy tiền đâu ra mà mua điện thoại mới chứ, trừ khi...








- Sasori - sama mua cho tôi. - Nó có nhấn mạnh chữ ' Sasori - sama ' rồi nói giọng ngọt như mía, mục đích là làm cái tên bên cạnh tức ói máu, rất con gái.








Mặt Sasuke tím ngắt lại, ' dám lấy đồ của hắn à, cô được lắm, lại còn dùng kính ngữ với cái tên đấy nữa, còn tên mình thì nào là tên khốn, tảng băng,... ' Nói không quan tâm thôi nhưng trong bụng thì đang tức lồng lộn lên đấy. Bỗng cậu tăng vận tốc lên làm nó tí bay tim ra ngoài, quành vào một siêu thị, cứ thế này chắc nó cũng phải vào viện vì đột truỵ mất.






Cậu lôi nó lên tầng 16 của siêu thị, nó cứ ngơ ngơ ngác ngác không hiểu tên tảng băng này định làm gì nó nữa, chẳng lẽ định đem bán nó cho chủ cửa hàng ở đây chăng? Tìm cách chuồn thôi, trực lúc cậu không để ý, nó rón rén đi nhẹ nhàng về phía cầu thang máy.






- Đưa chiếc điện thoại kia đây. - Chất giọng như ra lệnh đáng nguyền rủa làm nó tí đột truỵ tại chỗ, như này thì chắc vài năm nữa là nó làm mồi nuôi giun rồi.






- Cậu gọi tôi. - Toát mồ hôi, ' chẳng lẽ hắn cắm cả điện thoại lẫn mình sao ? Làm sao bây giờ ? ' khóc thầm trong bụng, nó lấy chiếc điện thoại đưa cho cậu tay run run.






- Goodbye my hate. - Ôi, thế là mọi người trố mắt ra nhìn cái Ipad mới toanh khinh công từ trên tầng 16 xuống, đúng là cái tên độc tài phát xít.








- Cậu... - Mặt nó đỏ bừng lên vì tức, đầu còn bốc khói khét lẹt, ' cái thằng phá hoại này ! ' Chưa để nó chửi rủa thêm câu nào, cậu lôi nó đến của hàng gần đấy vứt nó chiếc Ipad khác, ôi trời ơi, có ai tưởng tượng nổi một ngày mà có tận hai người mua cho nó hai cái Ipad giống hệt nhau không? Nó hơi ngạc nhiên, trố mắt nhìn cái tên tảng băng trước mặt.







- Cầm lấy, đi về thôi. - Vẫn như ban sáng, cậu đút tay vào túi quần đi trước,nó chạy theo sau tức giận gần chết, chỉ muốn cầm chiếc Ipad này ném thẳng vào mặt hắn, ' tưởng bố thí cho tôi chiếc Ipad quèn này rồi muốn làm gì thì làm à ' . Nếu là trước đây thì mười cái nó còn thừa khả năng nhưng bây giờ thì trong người nó chẳng có xu nào, đành ngậm đắng nuốt cay chờ ngày giải thoát vậy. Nó đi sau mà giẫm chân phành phạch xuống sàn nhà như voi làm cái tên đằng trước có vẻ hả hê hẳn.






***





Cậu đèo nó đến công viên để tập xe đạp, điều kiện tuần này của nó là cậu dạy nó đi xe đạp, rõ hâm.






- Xe đạp mà cũng không biết đi. - Cậu cằn nhằn.






- Plè >:P Thì sao? - Nó lè lưỡi cười nhăn răng.






- Á ! - Tiếng một cô gái kêu lên thu hút sự chú ý của nó và cậu, chẳng phải đó là Satomi sao? Hình như chân cậu ý có vấn đề thì phải ?







- Cậu sao vậy, Satomi ? - Nó chạy đến hỏi, tất nhiên cậu cũng phải đi theo.







- Chẹo chân rồi, đau quá ! - Satomi nắn nắn chân thở dài.






- Sasuke, cậu đưa Satomi về đi, tôi ra công viên đợi cậu trước. - Cậu hơi sững người, nhưng nhìn ánh mắt cầu khẩn của nó thì cậu đành phải làm theo thôi, đằng nào thì con gái gặp nạn chẳng lẽ khoan tay làm ngơ. Cậu đưa chiếc xe đạp cho nó, rồi cúi xuống xem Satomi thế nào.







- Lên lưng tôi cõng về. - Cậu thở dài, lần trước cõng con heo kia lần này thì cõng em của đối thủ. Satomi leo lên lưng cậu, tay vòng qua ôm lấy cổ cậu, má áp vào lưng cậu, miệng khẽ nhếch lên cười.






Đúng là có cảm giác khác thật ! Một sự sung sướng, hạnh phúc, mình mong quãng đường dài mãi để được cậu ấy cõng thế này.






Cậu thì khó chịu vô cùng, còn lo cho con bé kia nữa, lúc nào đi đâu không có cậu là y rằng sẽ có chuyện, đúng là đồ xúi quẩy !






Nó dắt được chiếc xe ra công viên thì ngơ ngác chẳng hiểu phải làm gì? Chờ hắn đến bao giờ đây ?!! Đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì có tiếng nói sau lưng nó làm nó thật mình.







- Cô làm gì ở đây vậy? - Là Sasori, đúng là hai tảng băng của đời cô đây mà.






- Tập đi xe đạp. - Cô làu bàu, lườm tên trước mặt một cách kinh dị nhất.







- Cô không biết đi xe đạp à ?- Anh nhếch mép cười chế giễu, ôi ghét thế không biết cái đồ hoàng tử du côn.







- Không. - Nó chun mũi lên, khá đáng yêu, lần này làm hắn cười, ôi cái nụ cười đẹp thế này mà cứ tiết kiệm.







- Lên đi tôi dạy cô. - Anh lấy tay đỡ lấy chiếc xe, nó chèo lên rồi từ từ đạp, haha, cái cảm giác này thật là sung sướng, tự dưng tay lái nó chậm choạng.









- Anh mà thả ra thì chết với tôi. - Nó hét lên quái lại đằng sau thì đã thấy hắn xa lắm rồi, còn đang đứng cười giơ tay chào nữa, quay mặt lên khóc rở và...







RẦM !





Không biết trời đất có hiểu không mà thấy nó với chiếc xe đạp cứ thế thay nhau tỏ tình với mặt đất, còn hắn thì cười thành tiếng, ghét quá, nếu có một sức mạnh phi thườg thì chắc nó đã đáp cả cái xe vào mặt hắn rồi.







Nó đứng lên phủi quần áo, đau thấu đất, nhưng vì ngiệp lớn nên nó đành phải cắn răng chịu đựng nỗi đau thể xác vậy. Hắn chạy đến dựng lại chiếc xe, nó lại tiếp tục ngồi lên, đang chuẩn bị đi tiếp thì...





- Sakura ?! - Ô lại một giọng nói lạnh toát mồ hôi, hình như không phải cái tên đằng sau nó mà là cái tên phía xa kia.







- Tảng băng ?! - Nó ngơ ngác, đi gì nhanh thế, cứ như bay không bằng.







- Cô làm gì với hắn ta thế ? - Sasuke đi tới, hai đôi mắt không ngừng lườm nhau, mắt cậu với mắt tên hoàng tử du côn. Tên hoàng tử du côn đáng chết dám thả tay ra, cả cái xe mất thăng bằng và con người ngồi trên xe cũng vậy.






- Ah. - Nó kêu lên, rồi tự dưng má nó áp vào một thứ gì đó rắn chắc nhưng không phải mặt đất thân yêu nữa, ồ, là Uchiha đấy các bạn ạ. Không hiểu hắn lòi đâu ra nhanh thế, cậu dựng chiếc xe có cả nó thẳng dậy.







- Đạp đi tôi giữ. - Nó từ từ đạp cẩn thận, hăng say luyện tập mà không để ý cái người vừa nãy đã lẩn mất tiêu rồi.






Cậu cõng cô đi được một đoạn thì dừng lại, mắt cô đang khép hờ tận hưởng cái cảm giác này thì bỗng mở ra.






- Cô xuống đi. - Cô ngạc nhiên nhưng cũng tuột xuống, chưa đến nhà cô mà, anh ta định làm gì vậy. Cậu bắt một chiếc Taxi rồi dìu cô lên xe, cô cũng ngoan ngoãn làm theo, rồi cậu đóng cửa xe lại, đi về phía đường đến công viên.







' Đúng là cậu ta lạnh lùng thật, rất lạnh lùng. ' - Cô nhếch mép cười nửa miệng, đây chỉ là lần đầu cô thử và tiếp xúc với cậu. ' Sasuke, Sakura, còn nhiều điều hay tôi sẽ cho các người biết dần dần '






~~~






Cậu xuống nhà ngồi vào bàn ăn, bữa sáng hôm nay rất chi là đặc biệt, trên một cái đĩa trắng ơi là trắng, có một quả trứng vừa trắng vừa tròn nằm gọn trên cái đĩa, cốc sữa bên cạnh cũng trắng không kém.






- Bóc trứng. - Cậu ra lệnh cho nó - đang ngồi bên cạnh, nó có vẻ hập hực lắm, sáng ra đã bị tên độc tài này hành mà. Nhưng nó vẫn ngoan ngoãn thò bàn tay trắng nõn nà của mình vào đĩa, bóc quả trứng. Cậu cầm lấy cốc sữa bên cạnh, tu một hơi rồi ' phụt ' luôn.







- Nhạt thế, cho đường vào. - Nó bực tức đứng dậy đi vào bếp, ' cái tên này thấy mình hiền mà làm tới đây mà '.







- Con trai mà lại thích ngọt ghê ! - Nó làu bàu cầm cốc sữa đi vào bếp. Bỗng nhiên trong đầu nảy ra một ý tưởng khá tuyệt vời, nhiều lọ màu trắng quá, lọ nào là lọ đường nhỉ, nó chọn đại một lọ thả vào rồi mang ra.







Đặt ' phịch ' xuống bàn, nó nhìn cậu với ánh mắt giết người nhưng cậu chẳng thèm quan tâm, cầm ly sữa lên uống và... ' Phụt '.







- Cô cho gì vào thế mặm quá. - Cậu thở hồng hộc, tay quạt quạt cái miệng, nó cố nhịn cười để dặn ra bằng chứng ngoại phạm.







- Nhiều lọ màu trắng thế tôi biết lọ nào ra lọ nào đâu. - Nó ân cần chạy đến vuốt vuốt cái lưng cậu như đấm vậy, làm cậu ho sặc sụa cả ra.







- Nước. - Nó liền chạy vào bếp, nước đâu nhỉ, ánh mắt nó hướng đến chỗ nước luộc trứng...






- Nước đây, nước đây. - Chưa kịp phản ứng thì cậu đã giật lấy cốc nước trên tay nó và...







' PHỤT ' Cậu chạy thẳng vào phòng tắm xả nước ầm ầm.







- Tôi chưa nói hết, nó vẫn còn nóng mà, hí hí. - Nó bịt miệng cười, ' cái tội dám hành ta này ' .






Từ khi có nó bên cạnh thì cuộc đời cậu như bước sang một trang hoàn toàn khác, ngày qua ngày công phu đấu võ mồm với nó càng ngày càng tăng, mức độ ' xoáy ' nhau cũng tăng rõ rệt, ông Shin thì càng ngày càng không nhận ra nổi cậu chủ ' lạnh lùng ' của mình nữa.





~~~





- Này Sasuke - teme. - Không ai khác chính là cậu bạn Naruto của chúng ta, cậu chạy nhanh đi bên cạnh Sasuke.






- Gì ? - Mặt hắn vẫn lạnh lùng như một thằng khùng mà nó từng miêu tả.







- Chiều nhớ tập đấy. - Cậu nói rồi đi trước, một tay giữ chiếc balô, một tay giơ lên chào không quên cười toe toét làm một số bạn nữ nhìn từ xa cũng đủ đau tim rồi.






~~~





Trong giờ 15 phút đầu, hôm nay thầy Kakashi không lên lớp làm mọi người nhộn nhịp hẳn ra, những chiếc máy bay bằng giấy được phi qua phi lại, rồi những tiếng nói đùa vui vẻ. Trong khi đó, ở một góc nào đó có hai con người, im lặng, mỗi người nhìn một phương một hướng. Chắc hẳn mọi người cũng biết ai rồi đúng không? Đó là ' cặp ' Sasuke và Sakura của chúng ta, mọi người trong lớp đều rất thích thú với cặp đôi này nên toàn gán ghép vớ vẩn cho nó với tên tảng băng này.






BỤM.







Chiếc cửa lớp bật ra, một ánh sáng chói lọi lọt vào lớp làm ai cũng phải nhìn ra kẻ nào dám ' hổ báo ' với VIP1 như vậy, chỉ có một khả năng...






Cô bé có mái tóc đỏ, một bên cắt ngắn không theo một trình tự nào hết, một bên thả dài, đeo một chiếc kính bước vào lớp một cách ngổ ngáo. Mọi người đều khó chịu không ngừng, đứng sau cô là Karu đang nháy mắt với Naruto và không ngừng lườm Hinata.






- Ô Sasuke - kun... - Karin cất cái giọng ngọc ngà của mình lên, thực sự là cả lớp này chẳng ai quí mến Karin cả.







- Cho hỏi quí danh của ' bãi rác ' nào đang tồn tại trong lớp mà bốc mùi ghê thế ? - Ino cho tay lên bịt mũi rồi phẩy phẩy làm cả lớp cười oà lên.







- Thì ra anh ngồi cùng con ranh này ò. - Karin chẳng thèm để ý đến Ino, cô càng tiến lại gần bàn của Sasuke nhưng cậu coi Karin như bọt biển nên làm cô nàng tức điên lên.







- Sasuke à ? Chủ của FC cậu đến thăm kìa Wink) - Giọng chế giễu của Kiba cùng tiếng con Akamaru sủa. Sasuke không nói gì, còn nó thì mồm cứ há ra hết nhìn Karin rồi lại nhìn Sasuke, trong lòng thầm vỗ tay cổ vũ cho con nhỏ kia lôi tên này ra chỗ khác cho nó rảnh nợ.







- Mang vào đây. - Câu nói của Karin vừa rứt thì có bốn đứa khác khiêng một cái bàn vào để tận phía cuối lớp còn trống một khoảng, kề sát tường.







- Cô... - Karin chỉ thẳng vào mặt nó, kém nhau một tuổi lận mà dám xưng hô như bạn bè ý. - ... xuống dưới đây ngồi. - Ánh mắt nhìn thẳng vào nó đầy sát khí, nó như bắt được vàng, mắt sáng lên như đèn pha oto, với luôn chiếc balo đang định nhảy xuống bàn dưới thì một thứ gì đó níu nó lại. Chẳng lẽ áo bị mắc à, không phải mà là ai đang cầm tay nó, nó quay lại nhìn chằm chằm vào cái bàn tay đang nắm nó rồi nhìn lên cái tên đang nắm tay mình. Hơi sock đấy, hắn ghét nó thế cơ mà, nhân dịp này phải buông tha nhau chứ, nó nhìn hắn với ánh mắt khỏ hiểu.






- Cô ngồi im đấy. - Hắn gầm lên, cả lớp bắt đầu hả hê vì ' cặp ' đôi họ kết vẫn có thể cùng chung một con thuyền mà không bị lũ hải tặc kia phá hoại.






- Còn cô, biến ra khỏi lớp và cả cái bàn kia nữa. - Sasuke bắt đầu trổ tài giết người gián tiếp bằng cách đưa ánh mắt lạnh như hồ băng vĩnh cửu cộng giọng nói ám màu sát khí đó làm Karin có vẻ hơi tái mặt, biết không nên ở đây lâu nên Karin quay kèm theo ánh mắt giết người tới nó. Nó thì đang bực tức cái tên tảng băng lúc nắng lúc mưa này, đáng lẽ phải nhân cơ hội này cho nhau lối đi riêng chứ.







- Được rồi Sasuke - kun, em sẽ còn đến. - Karin bước đi trên môi nở một nụ cười làm cậu con trai tóc vàng này phải buông một câu làm nàng tức đến tận ngọn tóc.







- Không vướng, bốc mùi quá. - May cho cậu là con nhà có gia thế chứ không thì chỉ cần lệch sóng với nàng thôi thì có thể sách vali ra khỏi trường lâu rồi. Còn Karu thì như vỡ mộng, sau đợt này chắc cô tự kỉ mất mấy ngày vì thần tượng của mình coi mình là ' rác ', còn gì đau đớn hơn thế nữa.







RENG ! RENG ! RENG !~






Tiếng chuông tan học yêu dấu của nó đã vang lên cứu sống nó khỏi mấy tiết học tẻ nhạt này, nó cùng tên tảng băng đang lên tầng thượng, nghe nói nhóm hắn ta tập luyện ở trên đó thì phải. Vừa lên đến nơi, đập vào mắt nó là một phòng nhạc rất rộng và đủ loại dụng cụ chơi nhạc khác nhau, phía ngoài là một lớp kính làm bằng thuỷ tính cách âm để không gây ảnh hưởng đến bên ngoài. Nó mở cách cửa bằng thuỷ tinh bước ra ngoài, những cơn gió chiều mát rượi thổi vào người nó, mái tóc hồng tung bay trong gió, nó cười tươi rói làm cái tên tóc đen xanh đứng bên trong phòng cũng cảm thấy thoải mái.






- Này Sasuke, sao đi đâu cậu cũng đem theo Sakura vậy? - Là tên Neji đáng nguyền rủa chọc ngoáy vào bí mật của cậu với nó.






- Vướng tí việc phải lôi cô ta đi theo thôi. - Cậu biện minh rồi bỏ chiếc cặp sách xuống, ngồi vào bàn piano thân yêu.







Mọi người vào chỗ hết, nhóm nhạc Five King lẫy lừng đây sao và... Cái tên mà nó ghét cay ghét đắng kia cũng biết về âm nhạc cơ đấy, nó nhìn một loạt năm vị vua của chúng ta.



Sasuke chơi piano

Naruto bên bàn DJ

Kiba chơi ghita

Shikamaru chơi trống

Neji là rapper


Và một số thành phần khác nữa.





Tiếng đàn Piano cất lên thu hút ánh nhìn của nó, và tiếng trống và những sự va đập của nhịp trống DJ. Một giọng nam cất lên, trầm nhưng đọng lại trong người nghe một cảm xúc khó quên. Hình như đây là bài On Rainy Days.


[FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/ewkKqvF7yE[/FLASH]


( Tớ dịch tạm sang tiếng việt nhé )

Ver1

Và từng cơn mưa vẫn đang nhẹ rơi .
Từng hạt tí tách rơi trong tim anh.
Cuốn trôi năm tháng bên người.

Ngày nào giọng hát anh vẫn thường nghe.
Mà giờ đây đã hoà theo mưa
Cớ sao anh chắng trông thấy em cười

Từng hạt mưa rơi bên hiên vắng, phải chăng là bao yêu thương sâu lắng, phải chăng là giờ đã vụt bay theo muôn tiếng ca.
Cớ sao vẫn hoài phủ nhận những đớn đau kia chẳng mang tên em nữa rồi, để giờ riêng anh phải nuốt nước mắt vào tim.

Đừng bỏ mặt anh nhé em, khoé mắt anh cay rồi
Chỉ 1 nơi riêng anh lệ rơi đắng môi
Từng ngày mong những phép màu, níu bước chân em về
Nơi mà đôi chân anh qua có em mong cuối đường

Rap :
Anh xin em, em đừng cố chấp nữa , nếu típ tục bước chân trên con đường đó có lẽ anh sẽ không như lời anh từng hứa . Anh ko biết là mình có thể bên nhau được bao lâu nhưng anh chắc chắn cứ như thế này cả 2 sẽ chạm vào nơi tận cùng của nỗi đau. Có thể lường , nhìn đâu đó vào nơi mình gọi là quá khứ . Dang rộng vòng tay đón nhận thật thà , đón nhận những thứ tưởng chừng là hư không . Em hãy bước đi thật nhanh bước về phía trước nơi mà không bao giờ có , sự hiện diện của anh nơi đó.

Ver 2

Từng hạt mưa rơi bên hiên vắng , phải chăng là bao yêu thương sâu lắng , phải chăng là giờ đã vụt bay theo muôn tiếng ca.
Cớ sao vẫn hoài phủ nhận những đớn đau kia chẳng mang tên em nữa rồi , để giờ riêng anh phải nuốt nước mắt vào tim.

Người đã từng nói với anh, sẽ mãi yêu anh mà
Sao giờ đây em quên, gọi tên mãi xa
Ngày xưa em đã dối gian , trái tim anh hoang tàn
Khi màn đêm vừa đi qua , áng mây đen mong chờ

Hãy quay về với anh , hãy cho bình minh lung linh sáng tươi , chẳng còn những ngày mình anh đứng dưới mưa
Một bài tình ca viết xong thế nhưng chẳng biết em có mún nghe , dù anh cứ mãi vùi lấp nỗi đau mình anh


Đừng bỏ mặt anh nhé em , khoé mắt anh cay rồi
Chỉ 1 nơi riêng anh lệ rơi đắng môi
Từng ngày mong những phép màu , níu bước chân em về
Nơi mà đôi chân anh qua có em mong cuối đường





Nó đứng lặng người nghe hắn hát, không ngờ hắn lại có hát hay đến thế, nó nhìn hắn chằm chằm. Một bài hát về mưa rất hay, nó thích mưa, người ta nói mỗi lúc mưa là ông trời đang khóc thương cho một chuyện tình tan vỡ.






- Này tảng băng, tôi không ngờ đấy. - Nó đứng đằng sau lưng cậu khi cậu đang thu dọn đồ vào chiếc cặp.






- Không ngờ tôi hát hay thế à ? - Cậu nhếch mép cười, đeo chiếc cặp lên vai.






- Cậu chơi piano được bao lâu rồi. - Nó đi bên cậu hỏi han có vẻ ân cần lắm, cậu cao hơn nó một cái đầu nên lúc nào muốn hỏi gì là lại phải ngước đầu lên.






- Từ bé. - Vẫn cái gương mặt đấy, không cảm xúc nhìn thẳng về phía trước, giọng nói không cao độ nhưng khi hát lại có chất giọng chuẩn và cao.






- Ồ, vậy mà không ngờ lúc hát cậu đánh sai một nhịp đấy, haha. - Nó nói rồi chạy trước, không quên quay lại lè lữa lêu lêu cậu, cậu thì chỉ bật cười vì cái hành động quá đỗi trẻ con của nó.






- Ít ra cũng hơn một số người không biết chơi. - Cậu nói với theo làm nó đứng khựng lại, mặt ngệt ra thành cục.






- Chưa chắc đâu tảng băng. - Nó lại cười toe toét chạy đi, làm cậu ở lại với hàng đống dấu hỏi chấm, ai dạy nó cách nói ẩn í đấy không biết.







Từ ngày Karu lỡ tay đánh Hinata là toàn phải lượn đường tắt đi về vì sợ anh của chị ý - là Neji gặp thì chỉ có đường đào đất chôn thân là vừa.






- Karu. - Cô đang rón rén đi ra thế giới bên ngoài thì một giọng nói khiến cô ngạt thở, từ từ quay đầu lại.






- Neji - sama. - Karu cúi đầu xuống chào cậu, Neji đứng khoan tay dựa vào chiếc cột trụ hình vuông khá lớn trước trường.






- Tôi cảnh cáo cô, còn dám động vào tiểu thư Hinata thì tự mua sẵn quan tài đi. - Cậu tiến tới, khẽ nói thầm vào tai Karu làm cô nàng lạnh sống lưng, phải ba phút sau mới định thần trở lại được. Đúng là đụng vào dòng họ Huyga sẽ chẳng được yên ổn mấy ngày, nhưng may là Neji không chôn sống cô là tốt rồi. Tự đấm vào chán mìnhg hiểu lúc đấy chán sống rồi hay sao mà lại tự tay tát Hinata trước bàn dân thiên hạ nữa.







***




Cậu thấy nó đang hì hụi làm thứ gì đó đen đen rồi vừa làm vừa ngó cái quyển sách gì đó.






- Sakura, cô làm gì vậy. - Cậu đặt tờ báo xuống nhìn nó, nó thì vẫn chăm chú làm sản phẩm của mình.







- Làm bánh. - Cậu hơi ngạc nhiên, nó mà cũng biết làm bánh đấy !






- Ngạc nhiên đấy. - Cậu nhếch mép cười, nụ cười nửa miệng tuyệt đẹp. Nó mặc một chiếc váy trắng, tóc búi gọn, đeo chiếc tạp dề hình Pucca, trên tóc vấn một chiếc khăn màu hồng để tránh những lọn tóc làm ảnh hưởng đến công đoạn làm bánh.







Sau 30 phút hì hụi làm thì sản phẩm của nó đã xong, một chiếc bánh xếp Chocolate, nó đặt lên bàn rồi cười tít mắt về cái thành quả đúng như mong đợi của mình.






- Cậu ăn thử đi. - Nó đưa cho cậu cái dĩa, rồi nhìn cậu với ánh mắt long lanh như cún con. Cậu nhìn chiếc bánh rồi cầm lấy cái dĩa, từ từ lấy một miếng từ chiếc bánh cho vào miệng thử. Cái gì thế này, chocolate thì đắng, kem sữa thì quá nhạt, bơ thì chưa đủ, may là cậu chưa ' phụt ' ra đấy, cậu thề nếu cậu mà phụt ra thì sẽ bị nó mang lên thớt chém đầu.






- Không tệ. - Cậu phán một câu, vì nó đang nhìn cậu bằng ánh mắt hi vọng tràn trề, nếu nói không ngon hoặc đại loại như thế thì chắc cái con bé này cái gì cũng có thể làm được và ngay cả khi... ốp cả cái cục đen xì này vào mặt cậu cũng nên.






- Ồ yê. - Nó rú ầm nhà, còn giơ tay lên như biểu tượng chiến thắng nữa, miệng cười toe toét nhìn cậu rồi cứ thế mà ... ' Cậu ăn tiếp đi, biết cậu thích ăn thế này thì lần sau tôi sẽ còn làm tiếp ' Ôi thôi rồi, cậu bội thực bánh nặng và phải mất khá lâu thời gian trong nhà vệ sinh nữa, đúng là cách giết người gián tiếp khá thành công của nó.






Sau lần này chắc Sasuke nhà ta sẽ ' cạch ' món bánh ngọt của nó cả đời mất, nghĩ đến mà cậu chỉ muốn vào nhà vệ sinh nôn cho bằng hết những thứ gì còn đọng lại trong người. Còn nó thì vui mừng không xuể và không ngừng tự kỉ rằng ' không ngờ mình lại khéo tay như vậy ! '






P/S : Ta lại quên pass nick kia rồi chắc mỗi lần up lại phải lập nick mới mất nhục quá các nàng ạ

Chữ ký của Su Doll

12/6/2012, 3:25 pm
avatar
.: NVFCer :.kianran 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 310
Tổng số bài gửi : 160
Ngày tham gia : 09/06/2012
Được Cảm Ơn : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Hay quá đi mất Laughing

Chữ ký của kianran

12/6/2012, 3:46 pm
avatar
.: NVFCer :.†..::The♥Wind::..† 
http://rank.naru.to/anbuakat.swf
Hoàn Thành NV : NV A
Ryo : 8213
Tổng số bài gửi : 1883
Ngày tham gia : 27/04/2012
Status : Tôi chẳng biết em là ai . Nhưng khi ở bên cạnh em, tôi chỉ muốn là chính mình, là một.. cơn gió :) !
Được Cảm Ơn : 354

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

kianran đã viết:
Hay quá đi mất Laughing
Mem mới phải ko ? Đọc kỹ Nội quy chưa thế ? không được tự ý dùng chữ màu đỏ ngoài BQL ! Viết comment có nghĩa tí nhá bạn =.="

Chữ ký của †..::The♥Wind::..†
Hồi Kí Diễn Đàn NVFC

Đừng tìm, cái gì đến rồi cũng sẽ đến...
- Đừng chờ, người cần ở lại sẽ ở lại thôi . . . 
Cuộc đời dạy tôi phải biết tôn trọng tình yêu ♥️
- Nhưng nó cũng bảo tôi đừng quỳ gối cầu xin thứ tình yêu đó!
                                                          - Gió


12/6/2012, 4:06 pm
avatar
.: NVFCer :.kianran 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 310
Tổng số bài gửi : 160
Ngày tham gia : 09/06/2012
Được Cảm Ơn : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Truyện hay quá đi, cười đến đau cả ruột Vui vẻ

Chữ ký của kianran

12/6/2012, 4:09 pm
avatar
.: NVFCer :.kianran 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 310
Tổng số bài gửi : 160
Ngày tham gia : 09/06/2012
Được Cảm Ơn : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Ừm. Sr mình quên mất ^^

Chữ ký của kianran

13/6/2012, 10:05 am
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 400
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 76

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Bạn kianran không viết liên tiếp hai comment nhá! Troll

Truyện hay quá đi, :sm17: Su viết tuyệt thật đấy nhé! Mắc cười lúm lol! , nhất là cái đoạn Sas nhà ta thả I-pad từ trên tầng 16 xuống. alien Thật là ấn tượng. Basketball

Bạn viết fic này làm mình rất thích Sasori, lol! hehe. Thế nên dù bik Sak và Sas thành một cặp rồi mình vẫn mong có thêm nhiều cơ hội Sak gần gũi vs Sasori một tí, alien để bạn nào đó nhà ta còn ghen nữa chứ. hê hê Laughing

Chữ ký của thelazycat

13/6/2012, 12:27 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Mèo lười này ý đồ bất trị nha ^^

Su viết hay lắm, hài nhiều, cố lên nhá, kiri ủng hộ

Chữ ký của hayuri kirino

13/6/2012, 3:17 pm
avatar
.: NVFCer :.Zina 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 14
Tổng số bài gửi : 14
Ngày tham gia : 05/03/2012
Được Cảm Ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

hay thật đấy sull à!!!! farao ! vậy mà bây giờ mình mới biết, mà lúc biết thì thi cử đến nơi rồi ^^

Chữ ký của Zina

14/6/2012, 8:15 am
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Sasori nhà ta có cảm tình với Sakura rồi nha ^^~ Chờ đợi Sasori - sama ^^~ Viết hay lắm Su ^^~



Avata của Zina kute thế Smile

Chữ ký của Yune_chan

14/6/2012, 12:43 pm
avatar
.: NVFCer :.Akatsuna 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1097
Tổng số bài gửi : 560
Ngày tham gia : 29/03/2012
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Bài viết của Su hay lắm, thanks Su nhìu nha

Chữ ký của Akatsuna

18/6/2012, 3:24 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 10 :






Thầy Kakashi bước vào lớp, vẻ mặt lúc nào cũng nham nhở đến từng hơi thở khi nhìn couple Sasuke và Sakura. Mỗi lúc như thế là nó vô cùng bức xúc và khó chịu, sao trên đời này nhiều người muốn hành hạ nó thế. ' Nếu thầy mà không nắm được điểm yếu của em thì thầy biết tay em lâu rồi ' Nó quay ra ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sang thu rồi, không khí dễ chịu hẳn ra, bầu trời phẳng lặng như mặt hồ thỉng thoảng có những đám mây trôi lang thang.








- E hèm... - Kakashi cho tay lên miệng hắng giọng làm hiệu cho cả lớp trật tự, cả im phăng phắc ánh mắt dồn lên người thầy có mái tóc màu xám trên bục giảng. Hôm nay lớp nó có hoạt động ngoại khoá có khác, ai cũng ' ngoan hiền vô đối , nhìn thấy giáo long lanh làm thầy có vẻ hơi ' e thẹn '.








- Hôm nay... lớp ta sẽ có buổi giao lưu với lớp VIP1 khoá 3. - Vừa dứt lời, đúng như dự đoán, cả lũ học sinh hét ầm lên, còn vỗ tay bôm bốp hưởng ứng nữa, may là chúng chưa quá khích đến nỗi nhảy đến ôm hôn thầy giáo đấy ! Học hành thì chẳng đâu vào đâu mà cứ hễ giao lưu với lớp nào có mĩ nam là cả lớp lại thế đấy, thật là tủi thay cho các bậc thầy cô trong trường, nếu có gương mặt tuấn tú chút thì học sinh cũng không nhàm chán. Ai cũng háo háo hức hức, sửa sang lại đầu tóc trang phục để chuẩn bị đoán các anh ' đẹp zai ' của VIP1 khoá 3, nhất là trong đó có Irashi Sasori. Trừ nó ra, nó thì chẳng hiểu gì cả, kể cả có mĩ nam thì cũng vậy thôi vì... ngày nào nó chẳng được chiêm ngưỡng cái vẻ đẹp tảng băng của mĩ nam bên cạnh mình.








Cách cửa lớp mở ra, một luồng sáng chói chiếu vào lớp, tim ai nấy đều như đập nhanh hơn, hồi hộp đến không dám thở, nó thì ngồi chống tay lên cằm vẫn nhìn ra ngoài có vẻ không quan tâm. Satomi thì biết chắc đây là lớp của ai và có những hoạt động gì sẽ diễn ra, cô đã xem xét trước hết rồi.







- Sasori - sama... - Một loạt nữ sinh gào rú lên như một con thú xổng chuồng, nó thì hết ngạc lại đến nhiên, há hốc mồm ra nhìn cái tên tóc đỏ kia mà mặt không ngừng đỏ lên trông thấy. Chỉ cần nghĩ đến cái cảnh nó ngồi bên cạnh hắn ngủ lúc nào không biết thôi là đã đủ xấu hổ rồi, chẳng hiểu lúc đấy nó nghĩ gì mà lại làm như thế nữa. Cái tên tảng băng thì không nói làm gì, dù trời đất có quay cuồng thì mặt hắn vẫn như không có gì sảy ra, hắn chỉ lạ khi vừa nhìn thấy Sasori là nó lại đỏ mặt như vậy ?







- Chúng ta có những hoạt động như sau. Đây là những tờ giấy, bạn gái nào bốc trúng tên những bạn trai được ghi trong tờ giấy sẽ có cơ hội đi hẹn hò với người đó một hôm. Thế nào? Vui chứ ? - Kakashi cười hiền nhìn cả lớp một loạt và những vị ở trên bục giảng. Sasori hướng ánh mắt về phía cuối lớp, hơi ngạc nhiên, nhìn nó rồi nhìn cái tên bên cạnh nó. Rồi những hình ảnh tối hôm trước hiện lên trước mắt anh như một cuộn phim quay chậm, vội vàng nhìn ra hướng khác. Sasuke nhíu mày khi nhìn thấy hành động kì quái của hai con người này mà lòng cảm thấy hơi tò mò dù cậu là người không thích xen vào chuyện của người khác.








Mọi người háo hức lên bốc, cầu trời cầu đất sao mình bốc trúng Sasuke hoặc Sasori. Còn nó thì cứ ngồi thẫn thờ, cúi cúi mặt xuống không dám nhìn cái người đang ngồi trên bục giảng kia. Nó cũng không ham hố mấy trò này, cả hai nhân vật được gọi là sáng giá nhất ở đây lại là nỗi kinh hoàng của nó.








- Của cậu đây Sakura. - Ino vứt cho nó một tờ giấy, hàizzz, ông thầy của nó cũng lắm chuyện gớm. Nó chẳng thèm mở tờ giấy ra, gục mặt xuống bàn, nó chỉ mong trên tờ giấy có ghi chữ ' Chúc bạn may mắn lần sau ' là coi như ông trời đã không phụ lòng nó rồi.







Sau một hồi làm đủ thứ trò phù hộ thì ai nấy đều mặt ỉu xìu, đấy là kết quả của những đứa mê tín dị đoan.








- Trò Irashi, xem giấy của trò là gì? - Thầy Kakashi hỏi ân cần, Satomi hơi giật mình đứng dậy, ánh mắt bối dối nhìn thầy Kakashi rồi vội vàng mở tờ giấy ra, ' Cái gì thế này ? Mình không mơ chứ ?! ' cô đứng dụi dụi mắt làm cả lớp ai nấy đều tò mò, không lẽ cô lại bốc trúng tên anh trai mình ư ? Không phải chứ ?







- Là... U... Uchiha Sasuke ạ. - Mặt cô đỏ hẳn lại, khẽ liếc nhìn phía bàn dưới nhưng cậu vẫn vậy, vẻ mặt bất cần đời không quan tâm đến thứ gì. Còn nó thì như mở cờ trong bụng, cuối cùng thì cũng có một ngày thoát khỏi cái tên độc tài này, đành chia sẻ nỗi khổ cho Satomi một hôm vậy. Mới nghĩ đến thôi mà nó đã vui không tả nổi đến nỗi còn bật cười ra ngoài, cậu liếc nhìn nó, ánh mắt như muốn nói ' Im đi đồ xúi quẩy ' ngay lập tức miệng nó đã được khoá lại, chỉ tức tối nhìn cậu, mặt đỏ lên vì bị kìm hãm sự sung sướng.







- Còn trò thì sao Haruno ? - Thầy Kakashi nhìn nó, nó tươi cười đứng lên nhìn chằm chằm vào thầy vui vẻ. Nó mở tờ giấy ra, cái nụ cười đẹp như thiên sứ ấy vụt tắt, chỉ còn thấy một bên miệng nó giật giật, cố dụi lại mắt vài lần có thể là ở cùng tên khùng kia nên nhiều khi nó nhìn gà hoá quốc chăng ?







- Ir... - Nó ngắt quãng, mắt vẫn trong tư thế mở to hết cỡ, dụi mắt như điên làm cả lớp tò mò không kém. Ino từ bên bàn kia bay đến giật phắt tờ giấy trên tay nó, mắt nàng ý cũng trợn tròn nên giống như nó.








- S... Sakura ? - Cô ngước nhìn nó chớp chớp mắt, nó nhìn lại với đôi mắt to tròn long lanh như quả trứng. - Ô yeeee, Sakura, moaz moaz. - Ino lao tới ôm hôn nó thắm thiết làm cả lớp và nó chẳng hiểu cái mô tê gì cả.








- Tờ giấy ghi Irashi Sasori. - Ino giơ ra cho cả lớp nhìn, rồi những tiếng vỗ tay trầm trồ. Satomi cười hiền, nhìn nó rồi quay lên nháy mắt với anh hai, Sasori thì vẫn thế ngẩn người ra, chắc dư âm của nó lần trước vẫn còn ám ảnh anh. Nụ cười của Satomi khựng lại khi nhìn thấy sự khó chịu trên gương mặt của Sasuke.






' Cậu ấy ghét mình sao ? Không muốn đi chơi với mình thế sao ? Hay cậu ấy đang ghen...? '






- ' Huhu, không phải chứ, vừa mới thoát được một tảng băng mà đã gặp thêm một tảng nữa rồi là sao ? ' Nó khóc ròng trong bụng đau khổ, ông trời ơi là ông trời, sao ông trời lại có thể trêu ngươi một đứa hiền lành ngoan ngoãn như nó hết lần này qua lần khác thế chứ.









Cuối cùng là những trò vui chơi cho hết thời gian, nó là đứa ham vui nhưng trong tình cảnh này thì không cười nổi, bốn con người, chẳng ai nói gì, chỉ ngồi im phăng phắc đến thầy giáo cũng phải ngạc nhiên.







***






Sáng hôm sau. Lúc 8 a.m, nó thức dậy, sao hôm nay tên độc tài kia lại cho nó ngủ đến tận bây giờ nhỉ. Bình thường thì mới 5 giờ hắn đã làm đủ trò để lôi một đứa lì lợm như nó dậy rồi, nó đi xuống bếp làm qua loa bữa sáng. Dạo này hắn có vẻ ' tóp ' đi một chút thì phải, cũng đúng thôi, phải ăn cái thức ăn do một đứa không lấy một cái hoa tay như nó nấu thì nhìn còn chẳng muốn nuốt nữa là ăn.








- Sasuke xuống ăn sáng... tảng băng... - Nó gọi í ới mà chẳng thấy chàng ý đâu cả, tò mò quá, nó lên phòng cậu mở cửa ra thấy cậu đang nằm ngủ như chết trên giường với tư thế khá bá đạo. Nó phì cười một cái rồi tiến lại gần, đến mép giường thì...






- Sakura... - Tiếng của ông lão Shin làm nó giật bắn mình, trượt chân và...






- Áh.. - Đồng thanh cả hai kêu lên, hiện tại thì đầu nó đập phải một thứ gì đó cứng cứng mềm mềm.








- Hụ hụ hụ. - Cậu ho sặc sụa, thấy cái gì đó nặng nặng đập mạnh bụng mình, nhướn đầu dậy thì một màu hồng đập vào mắt cậu, bây giờ thì cậu đã biết chủ nhân của thứ gì đó nặng nằm trên bụng mình là ai rồi.







- Sakura, cô làm gì ở phòng tôi... - Nó thì đau thấu trời thấu đất, nó trống tay xuống chiếc giường cố ngồi dậy cộng thêm sự giúp sức của một tay của hắn đang đẩy đầu nó ra khỏi bụng mình, còn một tay đã bị đè bẹp. Cuối cùng thì cũng ngồi lên được, nó xoa xoa cái mũi của mình rồi quay sang xem hắn có sao không ? Cả hai nhìn nhau ngỡ ngàng còn nó thì chỉ muốn độn thổ đi chỗ khác cho đỡ xấu hổ.








- Cô... làm gì ở phòng tôi thế? - Cậu ngồi dậy nhìn nó đang đỏ mặt nở một nụ cười mang tính chất gian tà và chế giễu làm nó càng đỏ mặt hơn, thật là hối hận khi đã có ý tốt gọi tên này xuống ăn sáng, biết thế thì nó ăn mảnh trước cho nhanh.








- À... ừ... XUỐNG NHÀ ĂN SÁNG. - Chim chóc từ mái nhà bay toán loạn mọi nơi, ông Shin thì rơi cả chậu hoa trên tay nhìn vào căn nhà lắc đầu bất lực. Cậu thì như đơ luôn vì cái vận tốc âm thanh quá lớn và chói, nó đi xuống nhà đóng cửa ' RẦM ' một cái rồi đi xuống cầu thang bằng những bước chân voi. Sau khi bình tĩnh lại được thì cậu lại phì cười rồi đi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân.







***








- Lên xe đi chứ. - Sasori từ trong xe thò đầu ra nhìn nó, nó đứng ở vệ đường cách nhà Uchiha một khoảng cách. Đang đứng tần ngần thì nó thấy cái xe của Sasuke vượt qua, cái tên đó không quên quay đầu ra nhìn nó với ánh mắt như dao găm, chắc hắn ta qua đón Satomi. Hôm nay nó mặc quần short bò ngắn, áo full để hở hai vai trắng hồng của nó, ở giữa áo là những chữ cái quằn quèo, chiếc áo được sơ vin gọn trong chiếc quần short ngắn và có nổi bật lên bởi chiếc thắt lưng màu đỏ hài hoà, đeo chiếc vòng cổ hạt nhiều màu dài, tóc búi cao được điểm một chiếc nơ đen, tay đeo nhiều loại vòng. Nhìn đơn giản nhưng khá nhí nhảnh.







- Này... có nghe tôi nói không đấy ! - Anh giơ tay lên vẫy vẫy trước mắt nó làm nó giật mình nhìn anh. Anh mặc một chiếc quần short qua đầu gối màu xám, chiếc áo sơ mi chấm đỏ mận, tóc để xoã lãng tử, chiếc vòng cổ bạc được giấu sau chiếc áo sơ mi, tay đeo chiếc đồng hồ.










- À ừ. - Nó đi ra phía bên kia mở cửa xe đi vào. Đang đi thì cái bụng nó biểu tình dữ dội, thì vì cái vụ tai nạn hồi sáng mà nó có ăn uống được gì đâu, cứ nhìn hắn là nó nuốt không trôi.








- Sasori... - Nó quay ra cầm lấy cánh tay anh đang lái xe, mặt như mếu làm anh bắt đầu rợn người chỉ sợ nó khóc thì bỏ mẹ.








- Huh? - Cố bình tĩnh quay sang nhìn nó, không khỏi tức cười khi thấy cái mặt nó méo xệch nhưng lại khá đáng yêu.








- Em đói. - Vừa dứt câu thì cái bụng nó đã miêu tả cơn đói của nó bằng cách kêu ' ọt... ọt ', hơi ngạc nhiên về cách xưng hô nhưng cũng phải thôi, anh lớn hơn nó một tuổi mà, anh phì cười rồi cũng rẽ vào một hàng ăn gần đấy.








Món ăn được dọn ra đầy đủ, nó vục đầu vào ăn, đã bao lâu rồi nó mới được ăn những món ăn được gọi là thức ăn này chứ. Toàn tự tay làm rồi ăn thì ít mà đổ đi thì đa phần.







- Ăn từ từ thôi, có ai ăn tranh đâu ?- Anh nhìn nó ăn như đã tuyệt thực mấy tuần không bằng.







- Ẳng ải ó anh ao ( chẳng phải có anh sao ). - Nó vẫn cắm đầu vào ăn, vì hôm nay sẽ làm một ngày dài và nó cần làm những chuyện thích thú. Có mỗi ngày được thoát khỏi cái tên độc tài kia mà, ít ra Sasori cũng còn hơn tên super tủ lạnh kia. Đã thế phải nạp năng lượng cho đã mới được.







- Oa oa no quá, hihi. - Trở lại với phong thái thường ngày của nó, cái tên bên cạnh thì chỉ tập trung vào lái xe, ' đúng là cái đồ hoàng tử du côn =)) '







- Đi đâu đây ? - Anh bất chợt hỏi vì chẳng biết sẽ đi đâu.







- Ăn kem, Ice - Cream Wind. - Nó cười khanh khách, anh cũng mỉm cười theo nó, nó nhìn cái nụ cười trên môi anh mà nó tắt ngụm nụ cười. ' Hoàng tử du côn cười kìa ' tại thường ngày nó nghe nói tên này lạnh lùng như tảng băng nhặt ở hồ băng vĩnh cửu ý, nhưng nhìn hắn cười thì cũng có nét đẹp trai đấy. Thấy nó ngưng cười anh quay sang nó, thấy nó nhìn đăm đăm vào mình, thấy anh nhìn nó làm nó giật mình quay ra chỗ khác mặt đỏ trông thấy.









- Hai anh chị ăn gì ạ. - Chị phục vụ đến bên bàn đưa cho mỗi đứa một cái menu, quán kem có vẻ sang trọng, nó trọn chỗ ở ngoài ban công, nhìn xa xăm có những cánh đồng mang một màu xanh bắt mắt, quang cảnh thì khỏi chê.








- Cho em tất cả các loại kem mỗi thứ hai cốc. - Nó phán làm chị phục vụ trợn tròn mắt nhìn nó, có vẻ hơi nghi ngờ.








- Chị cứ lấy đi, anh ấy sẽ thanh toán. - Nó chỉ vào mặt anh rồi phá lên cười, tiền bạc đối với anh không vẫn đề gì nên anh cũng gật đầu. Chỉ cần nó cười là mọi nỗi đau sâu thẳm trong con người anh như được bớt thêm phần nào. Phải nói là... anh yêu nụ cười của nó.









- Em ăn được hết không đấy. - Anh nhìn nó, chợt nhận ra mình thay đổi cách xưng hô với nó từ lúc nào, anh chỉ xưng hô thân mật như này với em gái mình, bây giờ lại nói với một người ngoài như nó cũng thấy hơi lạ.







- Mỗi loại thử một tí, mấy khi có người bao. - Nó vẫn cười, luôn luôn cười. Anh không nói gì, chỉ nhìn về một phía xa xăm kia, nhìn một cách trầm tư về phía những màu xanh kia.







- Oa oa, mát quá, tiệm kem có gió có khác. - Nó dang hai tay ra tận hưởng cái cảm giác thoải mái đang ngập tràn nơi đây, mái tóc hồng của nó dù được búi lên nhưng cái mái của nó bay bay theo chiều gió làm nó cứ phải lấy tay mình chỉnh lại. Cô phục vụ và rất nhiều người mang kem ra, phải kê thêm ba cái bàn nữa mới đủ, nhìn những cốc kem bắt mắt xếp dày đặc trên bàn nó nhào tới ăn mỗi cốc một tí. Anh thì chỉ ăn kem bạc hà, vị của nó rất giống con người anh, khi đưa vào miệng thì cảm giác đầu tiên là lạnh, sau là vị cay cay của bạc hà, rồi ngọt lịm của kem sữa.





-------------------------





Cậu lang thang một số nơi rồi mới đến trước cổng nhà Satomi, nàng đang ở trên phòng trang điểm, một căn phòng như của công chúa. Cậu tiến đến bấm chuông, đút hay tay vào túi quần. Cậu mặc một chiếc quần tụt, dài đến đầu gối, mặc chiếc áo sơ mi trắng buông thõng và chiếc calavat đen thả hờ, đầu đội chiếc mũ quay sang một bên màu đỏ, đeo kính, đeo một chiếc vòng cổ bằng bạc hình thánh giá, tay đeo vòng gai. Nhìn cậu rất ngổ ngáo và đẹp trai kì lạ, ăn mặc kiểu bụi có vẻ hợp với cậu.








Nghe thấy tiếng chuông cửa, cô ngó đầu ra ngoài thấy cậu đứng ngoài cửa, chạy lại bàn trang điểm quết một lớp phấn mỏng lên mặt rồi với lấy chiếc túi xách đi xuống nhà. Satomi bận một chiếc váy trắng có đai lưng đen điểm ở giữa, tóc vàng xoăn lọn thả hai bên vai nhìn rất xinh đẹp. Trên cổ có một chiếc vòng nhỏ lấp lánh, tay có một chiếc vòng màu đen nổi bật.







- Wow, Sasuke, nhìn cậu mặc như này đẹp đấy. - Cô ngỡ ngàng trước vẻ đẹp lãng tử của cậu, cậu không nói gì đi vào xe, cô lấy trong túi ra chiếc kính màu nâu đeo vào rồi cũng lên xe.







- Đi đâu ? - Cậu lái xe bằng một tay, một tay trống vào thành xe đưa lên cằm suy nghĩ.









- Đi công viên đi. - Cô cười lại làm cậu nhớ ra nó, nhớ cái nụ cười của nó. Cậu không nói gì chỉ phóng đi thật nhanh. Theo kiến thức sẵn có thì cô biết con trai thích những đứa con gái ngây thơ.







Nó và anh đã có mặt ở công viên sẵn rồi, đúng là cái đồ trẻ con, thấy cái gì đẹp là la hét ầm ĩ cả lên. Nó bắt anh đứng chờ nó để nó đi mua kẹo bông gòn, nó màu hồng anh màu đỏ ^^. Một lúc sau đang đứng xem nên chơi trò gì thì từ xa thấy hai người trông quen quen mà không nhớ là ai, hình như họ đang tiến lại gần mình.








- Anh hai. - Satomi chạy đến còn Sasuke thì đi phía sau, làm sao mà cô nàng dám lôi Sasuke như nó đã từng lôi chứ :> .







- Ồ, tình cờ quá ha. - Nó cười tít mắt nhìn Satomi, cả hai cười phá lên.








- Cậu lôi được ông anh mình đi được thì cũng giỏi đấy chứ, nhìn hai người hợp đôi quá. - Satomi nháy mắt, nó cũng cười rồi nhìn cái tên bên cạnh cô bằng ánh mắt kinh dị, chắc dư âm cái chuyện sáng nay vẫn ám ảnh nó.








- ' Chẳng có gì là hợp, cái đồ xúi quẩy xấu xí ' - Cậu tức tối lườm nó, hai ánh mắt chạm nhau như sắp toé ra điện làm Satomi bật cười thành tiếng.








- Mình đi hẹn hò tập thể đi. - Satomi nhìn nó, nó cũng gật đầu rồi khoác tay Sasori đi đằng trước và... trước mặt Sasuke nữa. Không hiểu vì nắng hay là vì tức mà mặt cậu đỏ lử lên, bàn tay trong túi quần thì nắm thật chặt. Tự dưng Sasori cảm giác như có một luồng điện chạy xoẹt qua người rất nhanh, khẽ nhìn nó đang cười khanh khách.








Vào một cửa hàng chơi, mỗi đôi một chiếc xe, cậu cứ thế mà rồ ga đâm vào xe của Sasori làm nó mấy lần giật bắn mình, trợn tròn mắt nhìn Sasori. Thấy vậy anh cũng chẳng vừa, cứ thế hai xe đâm vào nhau đến méo mó cả xe. Mấy đứa trẻ con trầm trồ nhìn rồi khen ngợi hay tay lái ' người nhớn ' này, bảo vệ thì hoảng loạn không dám xông vào. Không khéo xông vào còn bị hai xe đâm cho nát bét ý chứ, đành ngậm đắng nuốt cay nhìn chiếc xe đang hỏng dần hỏng mòn vì những lần va chạm mạnh. Hai nàng ngồi trên xe trợn tròn mắt nhìn nhau, dù Satomi đã cố gắng giữ cậu lại nhưng không nổi. Cuối cùng hai chiếc xe đã tàn tạ không đi được nữa thì cuộc chiến mới chịu dừng. Satomi nhìn nó lắc đầu cười bó tay.








Họ đang đi vòng vòng quanh công viên và là tâm điểm của cả cái công viên này. Nguyên Sasuke và Sasori đã có một đống gái bâu vào rồi, còn nó và Satomi thì đứng một chỗ nhìn rồi lắc đầu. Một lúc sau mới có thể thoát ra được cái lũ xúi quẩy kia. Đang đi bỗng dưng nó dừng lại ở chỗ gắp gấu bông, trầm trồ khen rồi nhìn con mèo Oggy bằng gấu thích thú, nó đút một đồng xèng vào rồi bắt đầu chơi. Anh cũng chú ý, xoay qua xoay lại cây điều khiển, mấy lần rồi mà nó chẳng lấy được, mặt nó xị xuống, anh thấy vậy liền đẩy nó ra một bên để thử.







- Sang, sang, sang trái tí nữa,... xuống... Ye - Nó hét ầm lên cười khanh khách khi vớ trúng được con mèo bông. Anh di chuyển ra chỗ nhận quà thì con mèo rơi xuống mất làm nó lại xị mặt xuống. Sasuke thấy thế thì khó chịu, quay sang nhìn Satomi, cô nàng đang nhìn chăm chú con thỏ màu trắng đang ôm củ cà rốt. Cậu không thể thua kém tên kia được, liền kéo tay Satomi đến chỗ gắp gấu bông bên cạnh đấy. Satomi hơi ngỡ ngàng nhưng cũng cười hiền nhìn cậu, cậu đút đồng xèng vào rồi gắp, đôi này có vẻ nhàm chán hơn vì chẳng la hét gì cả... còn nó thì đang hét ầm ĩ một góc kia lên.









- Yêêê... - Nó chạy đến ôm chầm lấy Sasori, làm cậu đang gắp được con thỏ thì tuột luôn xuống, bắt đầu tức giận thì phải, trán cậu mồ hôi nhễ nhại điều trỉnh cây điều khiển, cuối cùng thì cũng gắp được con thỏ ra khay đựng quà, vừa lúc nó và anh đến trên tay nó ôm con Mèo Oggy màu xanh. Cậu với lấy con thỏ đưa cho Satomi.








- Của bạn này. - Cô nhận lấy, mặt đỏ hẳn lên, lần đầu tiên cô được người khác tặng gấu, lần đầu tiên có người cảm nhận được cô muốn gì, lần đầu tiên có người đáp ứng yêu cầu của cô mà không cần cô nói. Satomi cảm thấy nơi sâu tận trong trái tim cô ấm lại, rất ấm, chỉ cần một hành động nhỏ đấy cũng đủ rồi, đủ để cô thấy hạnh phúc.







- Cảm ơn bạn, Sasuke. - Nó thì ngơ ngác nhìn cái cặp đang ngượng ngùng này... à không, chỉ riêng Satomi thôi thì phải, còn cái tên kia thì vẫn cái phong thái ngáo ngơ đút tay vào túi quần, gương mặt lộ vẻ bất cần đời. Còn Sasori thì cũng cảm thấy thứ gì đó vui vui, lâu lắm rồi anh mới thực sự cảm thấy vui.








Rồi sau đó là những trò chơi mà hầu như đã bị hai tên điên này phá hoại, bực tức ngồi trên xe, nó không thèm nói lời nào còn anh cũng chẳng buồn hỏi thăm. Tức lắm cơ, ' đúng là cái đồ hoàng tử du côn chỉ biết phá phách, grừ ' mặt nó đỏ lên vì tức, không ngừng chửi rủa cái tên này. Nhìn cái mặt nó cậu cũng thấy chẳng vui tí nào, tự dưng tức là đằng khác, mà cũng chẳng biết tức vì cái gì, ' có khi nào từ khi gặp con nhỏ này đâm ra não mình có vấn đề không nhỉ ' sau đó là những lời phân tích tỉ mỉ như thằng tự kỉ của Super Tủ lạnh Irashi Sasori.









Anh quành gấp vào một quán bar khá lớn, làm nó chưa kịp chuẩn bị gì đã được một phen giật mình hú vía. ' Cái gì thế này, bar à, chắc hắn tưởng mình là loại nhà quê đây mà :-j ' cô nhếch miệng cười chế giễu cũng theo sau hắn vào trong. Từ đâu các em chân dài ăn mặc thiếu vải xông tới ôm lấy ôm để anh, làm nó cười khoái chí, ngồi vào một bàn gần đấy nhìn, gọi một li Wicky nhâm nhi.







Một lúc sau anh cũng ngồi đối diện nó, nhìn ra những con người đang nhảy như điên dại ở kia.






- Anh tưởng đưa em vào đây những tiếng nhạc với ánh sáng này sẽ làm em khó chịu à ? - Nó đưa li rượu lên miệng nhâm nhi làm anh có vẻ ngạc nhiên, đúng vậy, đang tức nó nên mới lôi nó vào đây coi như là hình phạt. Lông mày anh hơi nhíu lại nhìn nó, nó cười chế giễu, nhảy xuống đi ra sàn nhảy. Mọi người bắt đầu dãn ra nhường đường cho một cô gái xinh đẹp như nó, nhìn nó như thế thì có ai dám nghĩ nó có thể chịu nổi thứ nhạc ở đây nữa là nhảy.








Anh có vẻ thích thú đưa li rượu lên miệng chăm chú nhìn từng cử chỉ của nó. Đứng giữa sàn nhảy với bao ánh mắt tò mò của mọi người, đưa tay lên ra hiệu đổi nhạc đúng phong cách, rồi những tiếng trống đập mạnh và những ánh đèn nhấp nháy đến chóng mặt, nó bắt đầu nhảy trước sự ngưỡng mộ của mọi người trong sàn nhảy. Gì chứ đi bar thì ở bên Thuỷ Quốc thì cô đã đi chán ngán rồi, chỉ có khi ở bên tên tảng băng kia mới khó được ra ngoài thôi, miệng nó nhếch lên cười chế giễu cái tên đang ngồi ở một góc nhìn nó.









Tiếng nhạc kết thúc, nó cũng kết thúc điệu nhảy trước sự ngưỡng mộ và những tiếng vô tay rôm rả, tiến đến cái bàn anh đang ngồi, mọi người cũng nhìn theo.






- 1 - 0. - Nó cười nửa miệng.







Tiếp theo, anh rẽ vào một rạp chiếu phim. Nó vẫn thế, trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ mỗi nước, vẫn cái vẻ mặt bất cần đời giống tên kia, anh cười nửa miệng rồi xuống xe.







- Định xem phim kinh dị à, em không sợ đâu. - Nó cười chế giễu, anh không nói gì, dẫn nó vào một phòng, cả phòng có mỗi nó và anh.








- Ai ngủ trước sẽ là người thua cuộc. - Anh mãi mới mở mồm nói một câu làm nó chẳng hiểu cái mô tê gì cả. Màn hình sáng lên, nó nhìn lên màn hình nuốt nước bọt chuẩn bị tâm lí cho một bộ phim kinh dị nhất. Ặc ặc, phim tâm lí xã hội, chắc tên này bị khùng rồi. 15 phút sau, nàng đã say giấc bên vai của anh, anh cười nửa miệng, gì chứ thể loại này thì ai mà chịu được ngoài anh :-j .







-----------------





- Về nhà tôi nhé. - Cậu hỏi Satomi, nhưng không cần biết cô nàng có đồng ý hay không mà cậu đã rồ ga đi thẳng đến nhà mình rồi. Lướt qua ngôi nhà một lượt, chẳng cần nói thì cô cũng hiểu, bố anh là nhà kinh doanh lớn hàng đầu Hoả Quốc thì một ngôi nhà tất nhiên phải tiện nghi hiện đại rồi.








' Cậu ấy ở một mình ư? Không có lấy osin nữa ? ' - Nàng bắt đầu duy tư, suy nghĩ, nhìn kĩ càng những đồ ở đây rồi cô chú ý đến chiếc tủ lạnh với nhi nhít những tờ giấy nhớ đủ màu. ' Sakura ? Cô ấy ở đây ? Có lẽ mình đã phán đoán đúng? ' - Cô cười nửa miệng.







Thấy Sasuke đi vào, cô đứng lên tiến đến chiếc ghế ở bàn ăn ngồi. Cậu nhìn xuống tủ lạnh thấy tờ giấy ghi ' Tên khốn, tôi mua bia cho anh rồi đấy ! Lần sao tự túc là hạnh phúc lao động là vinh quang nhé X-( ' Là của nó, cậu phì cười làm cô chú ý đến, cậu mở cửa tủ ra lấy một hộp cam ép và một lon bia. Cậu rót nước cam ép ra cốc, vì trong từ điển cậu không có từ ' Bạn uống gì ? ' nên chọn bừa đi, đưa cho nó cốc nước cam rồi mở lon bia tu ừng ực. Cô cầm cốc nước cam ép cười hiền, ' Cũng không phải không biết quan tâm đến người khác đấy chứ ?! ' Satomi nhếch mép cười đưa cốc nước ngọt lên uống. Cô đứng dậy đi ra xem xét bàn nấu ăn, chợt dừng ánh mắt ở những nguyên liệu làm bánh Chocolate, trong đầu nảy ra một ý tưởng.








- Sasuke, mình có thể sử dụng những nguyên liệu này chứ ? - Satomi đặt cốc nước xuống nhìn Sasuke. Cậu gật đầu bừa, cậu có bao giờ xuống bếp đâu mà biết nó có những thứ gì. Cô đeo tạp dề vào rồi bắt đầu những công trình làm bánh, ngửi thấy mùi bánh quen thuộc, cậu quay ra nhìn cô lông mày hơi nhíu lại.







- Yên tâm đi, mình học qua lớp làm bánh rồi. - Hiểu ra vấn đề nhanh chóng, cô nhìn cậu cười hiền làm cậu cũng ' yên tâm ' hơn. Một lúc sau cô mang ra một chiếc bánh xốp Chocolate nhìn khá bắt mắt, ở giữa là một lớp kem sữa trắng, bên trên được trang trí bằng Socola đắng hình bông hoa, những chiếc lá bạc hà được điểm thêm cho nổi bật... chiếc bánh được cắt ra thành những hình vuông nhỏ trông khá thích mắt.








- Bạn ăn thử đi. - Satomi đưa cho cậu chiếc dĩa, hơi nhíu mày lại, nhưng cậu cũng cầm dĩa ' đâm ' thẳng vào chiếc bánh, người ta có ý thì mình cũng phải biết điều mà ! Cậu cho lên miệng, cô nhìn cậu với ánh mắt long lanh lung linh như cún con ( giống Sak - chan của ta nhố ), thật sự là bánh cô lầm rất ngon. Miếng bánh ngọt ngào vị Chocolate quyện với phần xốt kem mát lạnh thơm mùi vani, miếng Chocola giòn tan.









- Không tệ ! - Cậu nhớ không nhầm thì khi ăn bánh của nó thì cậu cũng nói vậy. Tự nhiên cậu nhớ nó thì phải, nhớ cái bánh có vị khét của Chocola. Cậu đăm chiêu nhìn vào chiếc bánh làm Satomi hơi khó hiểu, hơi nhíu mày lại suy nghĩ. Cậu cảm thấy khó chịu khi có người khác đưa nó đi mà không phải là mình, chắc tại cậu quen với việc luôn luôn có nó bên cạnh mình rồi.








***





- Sakura, Sakura... - Anh lay lay cánh tay nó, hết phim rồi mà nó vẫn ngủ ngon lành được, anh thì không dám cựa quậy gì cả, đây là lần thứ hai tim anh bị hỗn loạn như một thằng bị tim bẩm sinh.








- Sasuke, đồ tảng băng để tôi ngủ tí. - Nó làu bàu, mặt nhăn nó một lấy tay ôm lấy người anh làm tim đã đau tim rồi còn cảm thấy người mình như tăng nhiệt độ trông thấy, rồi những giọt mồ hôi lăn xuống. Nó thì cứ ngỡ đây là super tủ lạnh Sasuke, nhưng anh thì không như vậy ? Anh không để ý cái tên mà nó gọi, cả người anh nóng rực lên, lần đầu ' gái ' ôm lại có cảm giác lạ...








- Sakura à...






Giật mình, ôi ngồi phắt dậy quay sang nhìn hắn đang mồ hôi nhễ nhại. Nhìn lên màn hình thì chỉ còn chữ THE END to lù lù trên màn hình, bật màn hình điện thoại lên, cũng chiều rồi về nhanh còn nấu cơm cho tên kia ăn không hắn lại hành xác nó thì khổ.








- Ơ, ngủ quên. - Nó cúi xuống đi đôi ' tông ' vào rồi đứng dậy chỉnh lại tóc tai như một đứa trẻ con. Nó tự nhiên muốn nhìn thấy hắn - Sasuke, cả ngày không có hắn làm nó có cảm giác gì đó trống vắng dù bên cạnh nó cũng là một mĩ nam và cũng super tảng băng không kém.










- Đáng yêu thật. - Anh nói nhỏ đủ để cho mình anh nghe. Sau đó anh và nó đi xe về nhà Uchiha Sasuke để đón Satomi.








~~~








Cậu với Satomi đi ra cổng đang định lấy xe về thì chiếc xe thể thao của anh đỗ phịch trước cổng. Nó bước xuống đi đến gần Sasuke, không hiểu tự nhiên muốn nhìn thấy hắn, thấy cái mặt đáng ghét của hắn.








- Cô làm gì mà bây giờ mới về. - Cậu nói giọng có phần dỗi hờn, nó thì cười tít mắt nhìn hắn làm hắn cũng cảm thấy vui vui, ánh mắt nhìn nó dịu đi phần nào. Hai anh em nhà Irashi thì như chết đứng trước câu hỏi của Sasuke và hành động như quá quen của nó.








- Hai người ở cùng nhau sao ? - Sasori hỏi trong sự ngỡ ngàng, hàng ngàn dấu hỏi chấm trong đầu anh cần được giải đáp ngay lập tức. Cô cũng nao lòng muốn biết mọi chuyện là thế nào. Còn nó và cậu thì như bị sét đánh.









- Em với cậu ấy là anh em họ. - Nó hồn nhiên nói, làm Sasuke trợn tròn mắt nhìn nó, hai người kia thì cứ ậm ừ hoang mang. Nó và cậu tạm biệt hai người rồi đi vào trong nhà.







- Tôi là anh họ cô bao giờ thế ? - Cậu lừ mắt nhìn nó.







- Không thì biết nói thế nào, mà cậu làm anh tôi là một phúc phận đấy, cố mà giữ đê cưng. - Nó giơ tay phẩy phẩy như chuyện vặt rồi chạy đi, cậu thì đuổi theo nó như hai đứa con nít đuổi nhau khắp nhà...

Chữ ký của Su Doll

18/6/2012, 5:37 pm
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 400
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 76

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Yeah, cảm ơn nàng, nhờ nàng ta thỏa lòng mong ước, ôi vui quá. Sak ở bên Sasori, tự nhiên trong đầu ta nảy ra ý định xấu xa, nhưng ko sao, ta biết cái j của ai thì phải trả về lại chỗ cũ. Hì hì ^^

Tuyệt, chap này vẫn vậy, vẫn vui như thế, duy trì phong độ nhá! :sm17:

Mà bạn Sak của chúng ta cũng ghê gớm quá thể nhểy, ôi bạn ấy trong quán bar, hợ hợ. Shocked

Sak và Sas là anh em họ cơ đấy, hài hước thật farao Cô nàng cũng ứng phó nhanh thiệt.^^

Không bik sẽ còn bất ngờ j nữa nhỉ, tò mò ghê

Chữ ký của thelazycat

18/6/2012, 11:12 pm
avatar
.: NVFCer :.Akatsuna 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1097
Tổng số bài gửi : 560
Ngày tham gia : 29/03/2012
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap lần này khá hay, thanks cho Su nữa này

Chữ ký của Akatsuna

19/6/2012, 8:34 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap này hay quá Su ơi. Mắc cười lắm cơ.
Nói Sak với Sas là anh em họ thì mấy chap sau như thế nào nhỉ Laughing
Mong chap mới quá
Tks Su nhiều nha Vui vẻ

Chữ ký của Miarin

20/6/2012, 1:27 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Hay àk nha :X

Sasori nhà ta có khác :X I ♥️ Sasori Vui vẻ

Chap nì thấy nội dung khá là ảo ^^~

Chữ ký của Yune_chan

23/6/2012, 12:35 pm
avatar
.: NVFCer :.Su Doll 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 77
Tổng số bài gửi : 36
Ngày tham gia : 04/12/2011
Status : Su Doll
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chap 11 :




CHÀO ĐÓN CHAP 11 SUPER SO HOT






Sáng ra đã nghe một tin choáng váng, nó mặt như mếu đi lên phòng thay đồ vì nó biết cái tên mặt quỉ kia mà quyết chuyện gì thì chúa mới có thể thay đổi được. Lê lết bê bết mở cửa phòng, nó nhìn toàn bộ căn phòng, chắc phải hơn tháng nay nó chưa được quét dọn rồi thế mà nó vẫn sống nổi trong này. Đúng là nhập gia tuỳ tục, thật may là bệnh hen của nó không phát tác.







- Hát xì. - Cho tay lên khịt khịt mũi, nó như không còn sức để đóng cửa lại nữa, buông thõng người trên chiếc giường ' đá ' của nó. Trời sang thu rồi có khác, bắt đầu hơi hơi se lạnh, nó ở Hoả Quốc cũng được một năm rồi.







- Xem nào, mặc gì nhỉ ? - Nó bật dậy, mở cánh cửa tủ quần áo ra, nó đưa tay lên cằm như đang phân vân. Cuối cùng nó rút một chiếc váy màu hồng ra đi vào nhà tắm thay đồ. Nó mang chiếc cánh màu hồng có chiếc áo mỏng màu trắng ngắn tay bên ngoài, tóc thả tự nhiên, cái mái được ghim lại một bên, nó đi đôi giày búp bê màu trắng.







Nó đi ra ngoài cổng, vừa đi tay đan vào nhau sau hông, cậu đã đánh xe ở trước cổng nhà từ khi nào không biết. Nó lặng lẽ đi lên xe ngồi cạnh hắn, chẳng hiểu hôm nay hai đứa ăn phải thứ gì mà im như hến, không ai chịu mở lời cho hết quãng đường. Nó tâm trạng không được tốt nên cũng chẳng buồn hỏi thăm cái tên tảng băng kia. Khẽ thở dài, nó trống một tay lên thành xe cho lên cằm trầm tư, nhìn nó không cười thật đáng sợ, chắc nó được thừa hưởng sự lạnh lùng của bố và nụ cười đẹp như thiên sứ của mẹ, khuôn mặt đẹp giống anh nó nhưng nó không hề hoàn hảo, trên đời này không ai hoàn hảo. Sống không phải là để yêu người hoàn hảo mà để học cách yêu người không hoàn hảo Smile.








Tiếng xe phanh gấp lại làm nó hơi hoảng hồn nhưng lấy lại nét mặt bình tĩnh nhất có thể, nó nhìn tên tảng băng, lúc nào hắn cũng thế, không cảm xúc, không chút tình cảm, nó cảm thấy quá lạnh lẽo khi ở bên hắn - nhất là lúc này. Nó thẫn ra, hắn kéo tay nó đi, nó có vẻ không đồng tình nên cố gỡ tay ra hơi nhăn mặt, hắn quay lại nhìn nó có chút ngạc nhiên nhưng cũng thả tay nó ra ngay lập tức.








Có một người đàn ông lớn tuổi và bên cạnh là một người con trai có vẻ lớn hơn Sasuke vài tuổi, ' nhìn hai kia giống hắn ta quá '. Nhìn ông ta và người con trai kia có khuôn mặt cũng lạnh lùng không kém gì hắn nhưng họ hay cười hơn hắn, cô ít khi thấy hắn cười, có thì cũng chỉ là cái nhếch mép đầy khinh bỉ, cái cười chế giễu, thật sự thì hắn làm sao vậy ?








- Cháu là Haruno Sakura đúng không ? - Người đàn ông hướng ánh mắt màu đen tuyền về phía nó, cười cười làm nó giật mình thoát khỏi mấy cái suy nghĩ vớ vẩn kia.







- Dạ, vâng. - Nó cúi đầu chào rồi cũng nở một nụ cười hình bán nguyệt như đáp trả.







- Em xinh thật. - Đến lượt người con trai bên cạnh ông lên tiếng, kèm theo nụ cười như ánh nắng, phải, nó rất đẹp. Người con trai có mái tóc đen dài được cột lại phía sau, trên mắt có hai vệt hằn nhưng khuôn mặt manly của anh thì khỏi xét, đẹp trai không khác gì hắn ta.







- Anh là ? - Nó hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ được vẻ cao quí của một người mang họ Haruno, nó biết những người ở đây không tầm thường.







- Anh trai Sasuke, Uchiha Itachi. - Anh cười rồi đưa con mắt sang nhìn thằng em của mình.







- Vậy chắc bác là bố Sasuke đúng không ạ ? - Nó nở một nụ cười hình bán nguyệt nhìn anh rồi lại nhìn ông.








- Cháu vừa xinh lại vừa thông minh, ta là Uchiha Fugaku. - Ông cười hiền hậu nhìn nó, nó cảm thấy không có gì sợ hãi, họ rất dễ gần nhưng tại sao hắn ta luôn mang khuôn mặt kia...?







- Bác nói quá rồi ạ ?! - Nó nở một nụ cười e lệ hơi cúi đầu, nó cảm thấy khó chịu khi phải giả tạo thế này, nhưng nếu lệch sóng là tên bên cạnh chém nó te tua mất.







- À hai đứa vào nhà đi. - Anh Itachi nói rồi cùng bố đi vào nhà sau màn chào hỏi, nó đưa tay lên trán lau vài hạt mồ hôi rồi đi sau hắn vào nhà. Có một điều nó không hiểu là mẹ... ? Sao mẹ hắn không ra, phải chăng bà không thích nó ư ?









- Cháu là gì của Sasuke nhà bác ? - Ông Fagaku của chúng ta làm một câu mà không thèm suy nghĩ, ông đang rất phởn vì tự nhiên điều mong ước của ông về thằng con ' cục băng bé nhỏ ' của mình rước về một bé da trắng, mặt xinh, chung tình, dễ bảo như nó. Nó thì như điếng người sau câu hỏi vô duyên, vô dáng, vô dạng của ' bậc sinh thành ' kia, các tuyết mồ hôi bắt đầu hoạt động mạnh, tay bấu chặt vào nhau không biết trả lời thế nào.








- Là ôsin của con. - Hắn phán một câu xanh rờn làm quai hàm của hai ' bậc sinh thành ' như rụng cả ra. Nó tức tối không chịu được, ' thế thì mất mặt chết còn gì là Haruno Sakura nữa ' , nó đánh liều quay sang ôm cánh tay của cậu làm cậu giật bắn người nhìn nó với ánh mắt đầy ' mồ hôi và nước mắt '.







- Dạ không ạ... Cháu là bạn gái Sasuke. - Nó cười e thẹn nói rồi quay sang nhìn cậu với ánh mắt long lanh như muốn ăn tươi nuốt sống cậu, móng tay thì bấu chặt cánh tay cậu làm mặt cậu đỏ bừng lên vừa ngại vừa đau.







- Ồ...! Đúng là hợp, rất hợp. - Cả hai bố con nhà Uchiha đồng thanh, vỗ tay làm và cậu hơi ngượng.








- Ai là người yêu cô. - Cậu giằng tay ra, nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn, thấy cậu tức như vậy nó càng hả hê nên được đà làm tới.








- Cưng vẫn giận em hã. - Mắt nó chớp chớp làm cậu tí ói thẳng ra, may còn kìm nén được chứ không thì ' đồng hành cùng WC rồi '. Một bên miệng cậu giật giật, hai mắt chạm nhau trào máu họng.







- Cô gọi ai là cưng ? - Lần này thì cậu đứng thẳng lên tay chỉ thẳng vào mặt nó, nó càng hả hê, ' dám nói bổn cô nương làm ôsin à '.








- Thôi nào Sasuke, người nhà cả, khỏi ngại :-j. - Đồng thanh tập hai, hai bố con thì trên cả phởn, hả hê con cá trê nhìn cái bộ dạng tức ói máu của Sasuke.







- ... - Cậu tức tối hậm hực ngồi xuống, nó thì như mở cờ trong bụng vì vừa chơi cậu được một vố.






- Cháu mượn ' Sasuke iu vấu ' của bác tí nhé. - Ông và Itachi gật đầu lia lịa mặc kệ thằng con trai đang bị lôi đi xồng xộc như một bao cát.







***






- Này Neji, mình nghĩ bạn không ổn đâu. - Tenten chạy đến chỗ Neji đang ngồi, một tay nắm chặt tay đang chảy máu, từng giọt máu nhỏ xuống đất không thương tiếc.







- Vậy bạn băng lại giúp mình được không ? - Neji khẽ nói làm mặt cô gái có chút ngượng, cô ngó xung quanh, ôi trời nhìn kìa, một lũ vịt bầu đang đứng tụ tập đằng sau cái cây trứng cá to tướng kia để ngước nhìn Huyga Neji nhà chúng ta.







- Đợi mình đi mua bông băng. - Cô gái cười, chiếc má núm tạo nên cho nàng có một nụ cười tươi sáng như ban mai, tinh khiết như ' nước cất '. Cô gái chạy đi để lại chàng chai có mái tóc đen dài được cột lại phía sau ở trên chiếc ghế đá.









- Đúng rồi, bông băng, đi đi... - Cả lũ núp bụi kia nhao nhao chạy toán loạn đi mua bông băng, họ luôn quá khích như vậy đấy. Đang ngồi trầm ngâm thì từ xa cậu thấy một lũ khoảng hơn mười đứa con gái lao tới chỗ mình với một vận tốc khá nhanh, chúng bu lấy cậu để băng bó làm cậu chưa kịp định thần xem có chuyện quái quỉ gì đang sảy ra. Cô gái đứng từ xa nhìn, có chút ngỡ ngàng và thoáng buồn trong đôi mắt màu nâu to tròn kia. Lặng lẽ đi ra chỗ khác ngồi, cách đấy một khoảng, nắng rọi và khuôn mặt mang đậm chất ' Trung Hoa ' của cô phảng phất một nỗi thất vọng.








- Này, không định băng cho mình à. - Tiếng nói ấy làm cô giật mình quay sang người phát ra tiếng nói.








- Không phải họ đã băng cho bạn rồi sao ? - Nàng ngạc nhiên chỉ vào chiếc ghế kia, chỉ chỉ và chẳng thấy ma nào ở chỗ đấy nữa, chỉ thấy những cuộn bông băng vứt bừa bãi...







- Mình không thích. - Câu trả lời của cậu làm cô vui hẳn lên, ánh nắng chiếu vào nụ cười của cô, hai bên tóc được búi lên tinh nghịch, cô cầm bông gạc chăm chú băng bó vết thương cho cậu. Cậu cười, nụ cười nhẹ như lông hồng nhưng là nụ cười thật sự không chút giả tạo.







***






Cậu đang lọ mọ ở siêu thị, rở tờ giấy ghi mấy thứ linh tinh ra, cả đời có đây là lần đầu đi mua mấy thứ vớ vẩn ăn được này. Đi qua hàng rau cậu chẳng biết đường nào mà lần nên cứ gọi bừa. Bà bán rau thì hớn hở vì món rau héo úa đang ế thì được một thằng đẹp trai, nhà giàu mà lại không có não mua. Đã thế lại còn được mấy em cũng xúm lại mua rau rồi tiện thể làm quen luôn chứ.







- Cái gì đây. - Nó cầm con dao chỉ vào mấy thứ héo úa này, ánh mắt bực tức cứ thẳng cái mặt tảng băng mà phóng.







- Rau.








- Rau gì mà héo, cà chua thì nhũn, thịt thì trắng bệch,... - Nó bắt đầu liệt kê những thứ gọi là thức ăn này.








- Bắt bổn thiếu gia đi mua còn đòi hỏi gì ? - Cậu đớp lại, cũng bực tức không kém.







PHẶC






Con dao dâm thẳng vào cái thớt như một thanh kunai, mắt nó tối sầm lại làm cậu giật mình nhưng không phản kháng để xem nó định làm gì...








- Bác Fu... u... u - Đang định gọi cứu viện thì một bàn tay bịt lấy miệng nó, liếc xéo về phía sau, khuôn mặt bất lực của cậu làm nó hả hê.








Hắn ta đang xách một đống đồ khệ nệ trước ánh mắt thương hại của mấy bác chủ quán rau và mấy em xinh tươi. Vì nó đã chơi hắn một vố mà hắn không hề biết, nó đã cố ý lấy cái biển ' HẾT XE ĐẨY ' mắc vào nơi lấy xe đẩy để hắn ta phải vác một đống đồ.








- Mua lắm thế, bắt bổn thiếu gia xách nữa. - Sasuke nhà chúng ta đã tức nước vỡ bờ rồi, mặt cậu đỏ au lên nhìn nó nhưng xin lỗi đời quá đen... nó không thèm liếc và rep lại câu hỏi làm cậu đã tức còn tức hơn.







***






Hinata đang ngồi trên chiếc xích đu ngoài sân đung đưa chân, đeo tai phone vào, ngân nga theo điệu nhạc. Ánh mắt trong veo như thuỷ tinh của nàng nhìn lên trời, trời xanh thẳng không có tí sóng mây nào.







BỘP !







Giật mình, ánh mắt hướng về phía cánh cửa màu trắng kia. Bỏ tai nghe xuống, cô đi ra ngoài mở cửa. Trước mắt cô là một viên gạch vỡ làm đôi, nhặt hai miếng gạch lên ghép vào nhau được chữ ' NARUTO ', khẽ nheo mắt nhìn rồi cười khúc khích. Bỗng đâu một bàn tay bịt miệng cô lại lôi đi không thương tiếc dù cô có vùng vẫy thế nào đi nữa. Một giọt, hai giọt... nước mắt nàng rơi khi đã bị lôi vào một ngõ ngách nào đó. Bàn tay đá bỗng dừng lại khi thấy một chất lỏng dơi xuống tay, thực ra nàng ý đang ' Amen, thưa chúa đó là hắn đã dồn con vào bức đường cùng nên con đành... con sẽ ăn chay một tháng để rửa tội '








Thụp !







Người đằng sau ôm cái ' ấy ' của mình ngục xuống đau đớn, cô sau khi xám hối xong thì đã nhân lúc hắn lơ là cô quay ra sau và lên gối... bộ tóc màu vàng nắng dần dần khuỵ xuống.







- N... Naruto, bạn không sao chứ. - Nàng liền ngồi xuống ăn năn hối lỗi, vẻ mặt lo lắng đến xanh ngắt.








- Ê hê, không sao. - Cậu đứng dậy phủi phủi quần áo kèm theo nụ cười banh cả hàm răng quảng cáo p/s nữa.









- Sao bạn lôi mình ra đây vậy ? - E thẹn, nàng đỏ mặt nhìn xuống đất.








- Bắt cóc bạn đi chơi. - Naruto cầm tay nàng lôi đi không thương tiếc...








***





- Hai đứa lên phòng nghỉ đi. - Ông Fugaku nói.








- Dạ... - Rồi theo chỉ dẫn của anh Itachi hai đứa lang thang đứng trước cửa phòng ngỡ ngàng, chỉ có một phòng =))







- Ơ... Ở cùng một phòng á. - Nó bật người ra phía sau đề phòng, cậu cười nửa miệng rồi đi vào phòng, nằm dài trên giường. Nó bị quê một tập bẽn lẽn đi vào phòng ngồi trên giường.








- Tôi nằm trên giường cậu nằm dưới gầm giường. - Nó hất cậu xuống rồi nó thả mình trên giường, cậu cũng không vừa.








- Tôi nằm trên cô nằm dưới gầm giường. - Cậu ' xồ ' lên, hai đứa bắt đầu cãi nhau.







- Tôi trên cậu dưới.







- Cô dưới tôi trên.









- Tôi trên cậu dưới.








- Cô dưới tôi trên...






- Trên.






- Dưới.






-Trên.





- Dưới...



Cộc cộc cộc...








Sasuke hậm hực ra mở cửa, thấy anh Itachi và bố mình - là Fugaku đang cười một nụ cười e thẹn như thiếu nữa 18.







- Đời còn dài, hai đứa việc gì phải tranh nhau. - Anh Itachi che miệng cười.








- Bây giờ ta mới biết con trai ta không tồ như ta tưởng, ta tự hào vì con Sasuke. - Ông Fugaku cười thành tiếng, tay vỗ vỗ vào vai Sasuke, mặt cậu thì đần ra.







- Thôi hai cha con mình xuống không lại phiền hai đứa nó. - Ông khoác vai Itachi đi như người bạn.








- Đừng làm con bé mang thai đi học nhé Sasuke. - Sau đó là tràng cười khả ố và bá đạo của hai bố con nhà Uchiha. Sasuke thì sững người trước câu nói của hai bậc sinh thành kia.









Poker face :-|







***






Rock Lee và Kiba thì đang ở trại chăn chó, tài sản mà ông bà già nhà Kiba để lại cho chàng.







- Này xuống đi đồ lông màu sâu róm. - Kiba đứng dưới gốc cây gọi ý ới. Lee tụt dần xuống đất e dè.







- Ặx, cứu tớ Kibaaaaaa... - Vừa mới xuống cậu đã bị một lũ chó đủ loại xông vào liếm láp và lôi đi không thương tiếc.









- Có vẻ chúng thích cậu đấy. - Kiba nói với theo mặc cho Lee đang van nài đủ kiểu, có cả những tiếng khóc thất thanh của một thanh niên tràn trề tuổi trẻ. Công việc buổi chiều của Lee và Kiba là đi soi gái Wink)








***








Nó ngủ từ lúc nào không biết, cậu đành lặng lẽ nằm cạnh nó và chèn một chiếc gối vào giữa để phòng lúc nó tỉnh mà nhân cơ hội nhắm sắc đẹp của cậu miễn phí. Cậu chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành, chân tay khua khắng đạp phăng chiếc gối bay xuống đất và quay ra ôm nó ngủ, tay cậu đặt lên ngực nó. Hơi thở của nó phả vào mặt cậu làm cậu hé mắt, trước mặt cậu không phải cái gối nữa mà là một con người, buông tay ra khỏi ngực nó và cũng lùi dần khoảng cách ra nhanh chóng. ' Chẳng lẽ mình ôm con nhỏ đó ngủ sao, ôi cái tay đáng chết... !? '








Nó bật dậy thở gấp, cậu biết nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ vờ như vẫn đang ngủ, một lúc sau mới hé mắt nhìn nó ra vẻ ngái ngủ.







- Tôi mơ giấc mơ kì lắm. - Nó bối rối, nhìn Sasuke đang nằm bẹp dí một chỗ.








- Mơ tắm hay sao mà kì. - Cậu đỏ mặt khi nghĩ lại cái cảnh tượng vừa nãy.







- Không phải, mà là, con khỉ đó ôm chặt tôi rồi tay nó... nói chung là kì lắm.








- Tôi biết con khỉ nào thì tôi đánh cho đần người.









-... - Nó nhíu mày lại nhìn cậu khó hiểu, biết mình bị hố Sasuke quay đi chả vờ ngủ với bộ mặt đỏ như cà chua chín.





***






Shikamaru nằm bẹp trên đám cỏ xanh kia ngắm những đám mây trôi lơ đãng. Bên cạnh cậu là một người con gái mang mái tóc vàng tên Ino. Hai người đeo chung chiếc phone, cùng nhau nghe những ca khúc bất hủ nhưng nhân vật nữ đã ngủ quên thì còn gì là vui nữa. Chàng được ngắm mặt nàng rõ ràng thế này cũng hay.






- " Con lợn cũng xinh phết đấy chứ ! " - Chàng trai có mái tóc cột cao lại nhìn lên trời rồi nhắm nghiền mắt lại lắng nghe bản nhạc sâu lắng.







***






- Đi đâu đây?







- Sở thú. - Nó lườm cậu trề môi.






Một lúc sau cả hai đã ở trong vườn bách thú, nó không khỏi la hét ầm ĩ rồi bắt chàng chụp hàng loạt những tấm hình mà được chàng định nghĩ là vớ vẩn.






- Đố cậu biết đây là đực hay cái ? - Nó chỉ tay vào con công đang ưỡn bộ ngực rắn chắc, xoè chiếc đuôi của mình để khoe kia.








- Đực.








- Sao biết. - Nó hớn hở.







- Nếu là cái thì nó sẽ ế chồng.







- Oa oa, sao tôi không nghĩ ra nhỉ. - Nó cười khanh khách tin xái cổ làm cậu tự hỏi bản thân xem có ai ngốc như nó không, à có, Uzumaki Naruto, đúng là hai đứa bạn thân có khác.







***






- Lấy xe nhanh đi. - Tiếng một người đàn ông lớn tuổi hét lên, người quản gia hoảng hốt chạy đi. Mọi người trong căn nhà đều hoảng hốt, dù trường hợp này đã sảy ra nhiều rồi.







- Con ơi tỉnh lại đi, đừng làm mẹ sợ... - Người đàn bà ôm cô gái đang ngất lịm đi vào lòng khóc, xót thương.







- Dạ, đã có xe rồi thưa ông chủ. - Người quản gia khép nép, ông bế xốc cô gái lên tay ra xe, mọi người ai cũng cầu chúa cho cô chủ bé nhỏ của mình không có chuyện gì sảy ra.








Đứng ngoài bệnh viện, người đàn bà như không còn sức lực nữa, bà đã quá mệt mỏi, mặt bà tái lại nhìn vào phòng cấp cứu. Đứa con gái mới 17 tuổi của bà bị bệnh tim, nó xinh như một nàng công chúa với hai búi tóc, tinh nghịch với đôi mắt màu nâu trong veo, nụ cười có hai má núm duyên dáng. Bà sẽ ra sao khi đứa con gái bà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa ấy không còn tồn tại trên thế giới này.








Người đàn ông khẽ ôm lấy bà, vỗ vai bà an ủi. Lòng ông đau như cắt mà có ai hiểu được nỗi đau của người cha như ông chứ. Ông đã đánh mất quá nhiều thời gian để được chăm sóc cho đứa con của mình. Ông hối hận, từ trước đến giờ ông không bao giờ vào vai của một người cha xứng đáng, ông chỉ quan tâm đến công việc để kiếm tiền. Cho đến bây giờ thì ông đã đánh mất quá nhiều thứ rồi, liệu xám hối có quá muộn không ?






Người con gái trong phòng cấp cứu kia đang từng giây từng phút chiến đấu với tử thần. Đau, đau lắm nhưng vẫn phải cố vì... cô chưa nói với một người là cô yêu cậu mất rồi và... rất nhiều. Cô chưa cảm ơn người mẹ đã cắn răng chịu đựng để cô có cha, bà đã hi sinh quá nhiều để cô được như hôm nay... cô đang cố gắng từng giây từng tíc tắc...






***










Nó đứng sẵn ngoài cửa phòng tắm chờ cậu, miệng nở một nụ cười hiểm không đỡ được. Cậu đi ra với mái tóc ướt sũng và...







BỤM







Cậu nằm im dưới sàn nhà, nó cười như điên dại vì kế hoạch thành công mĩ mãn. Cái chân của nó có hiệu quả khi đã ngáng chân ngã cái tên tảng băng kia. Bật dậy định đuổi nó đập cho trận như nó đã nhảy vào nhà tắm vào đóng sầm cửa lại để mình cậu ở ngoài gào thét tên nó.








Ông Fugaku có vẻ khá vui khi thằng con trai của mình đã buộc lộ được các cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố.








***





Cuối cùng thì cũng ăn xong bữa tối bằng những câu hỏi vô duyên, vô dáng, vô dạng của hai bố con nhà Uchiha. Cả hai thở dài ngồi trong phòng, cũng đã muộn rồi đấy. Cậu bế nó lên giường...









- Này, làm gì đấy. - Nó tò mò trước cái hành động này của cậu.







- Sinh con. - Cậu thanh thản.







- Há. - Mồm nó ngoác ra nhìn tên đang bế mình.







- Chẳng phải cô nhận cô là người yêu tôi sao... - Vẫn cái mặt ra vẻ dâm dê làm nó nổi da gà. Đấm một phát vào bụng cậu, cậu nằm dưới đấy ôm bụng lăn qua lăn lại đau đớn. Nó vớ lấy cái laptop ngồi chơi điện tử, một lúc sau cậu ra ngoài ban công đứng như dỗi. Nó phì cười, ' như này có phải dễ thương không ', nó che miệng cười cái hành động ẩm IC của tên tảng băng kia. Đứng được một lúc, mỏi chân, nằm lên giường đọc chuyện Đô rê mon rồi ngủ lúc nào không hay.






***







Hôm nay đi học vắng Tenten, không ai biết lí do vì sao. Nó ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, dì Tsunade đi đã được gần hai tháng rồi, hai tháng không liên lạc nó chẳng biết có chuyện gì sảy ra không. Đảo mắt nhìn một vòng lớp học, năm vị vua của chúng ta không có ở lớp, nó nghe bảo đi họp hiếc gì đấy. Satomi ngồi bàn trên khẽ nhếch mép cười.









Tiếng chuông điện thoại reo, người con gái đang nằm trên giường với lấy chiếc điện thoại mở nghe.






- Karin nghe.







- Bình thản.








- Ừ. Có chuyện gì ?







- Nhếch miệng cười.







- Muốn. Nói mau.








- Bình thản.






- Thật không ?








- Cười nửa miệng.








- Cô là ai ...?






Tít..........






Không ai hiểu nội dung là thế nào nhưng chỉ biết sau khi nghe xong Karin như phát điên, cầm đủ thứ ném vào tường rồi cấu xéc chiếc gối cười điên dại. Ngưng cười, miệng nhếch lên thành một nụ cười chết chóc rồi sau đó là những tràng cười rừng rú.






***






- Nhận được thư khiêu chiến của TD. - Neji vứt tờ giấy ra giữa bàn.







- Cuối cùng thì cũng đến, chúng đã mong đợi ngày này bao lâu rồi. - Shikamaru nói.








- Thích thì chiều thôi. - Naruto bẻ tay răng rắc, mọi người đang chờ lệnh của thủ lĩnh - Uchiha Sasuke...






***







Năm người đến chỗ hẹn trong tờ giấy được gửi tới từ sáng. Sasori ngồi chiễm trệ trên chiếc ghế, phía sau hắn có rất nhiều người, có người cầm gậy, típ, dùi cui... nhìn có vẻ đáng sợ nhưng năm vị vua của chúng ta thì chẳng mảy may, vẫn phong thái bất cần đời.








- Giỏi lắm ! Dám không mang theo người đến. - Sasori lên tiếng, mái tóc đỏ khẽ tung bay trong gió, hai thủ lĩnh của Nam Cực chạm mặt nhau. Hai ánh mắt đều đáng sợ nhưng một thứ gì đó cho thấy, Sasuke mới là người đáng sợ hơn Sasori rất nhiều.









- Mấy chú vào đây anh ăn hết Smile). - Kiba cười cười, ra vẻ khinh bỉ làm đứa nào đứa nấy mặt mũi đỏ lừ lên vì tức. Sasori đưa tay lên xoay một vòng rồi chỉ vào phía năm người kia, một lũ lao đến như trâu trọi bị xổng.







Năm vị vua tối cao hăng say chiến đấu, gần 50 đứa nhưng đã bị giảm bớt vì tài năng đánh người bẩm sinh của ngũ đại sát gái quá cao. Sasuke đạp vào bụng tên trước mặt, giữ tay tên bên cạnh bẻ ' rốp ' chiếc típ rơi xuống, cầm lấy chiếc típ lau vết máu ở khoé miệng. Cậu tiến đến chỗ Sasori đang cầm một chiếc gậy nhìn vào một đám hỗn độn với vẻ mặt thích thú.








Lê chiếc típ đi tới làm Sasori chú ý, đây sẽ là cuộc chiếc giữa hai bị thủ lĩnh tối cao của Học viện Konoha. Bước đi dần nhanh hơn rồi đến chạy, lấy đà, cậu phang chiếc típ vào người Sasori nhưng đã bị chặn lại bởi cái gậy trên tay hắn. Bật ra phía sau nhưng đã kịp tiếp đất an toàn, Sasori cầm cây gậy lao tới, cậu lấy cây típ đỡ rồi cả gậy và típ bay sang một bên, nhân cơ hội cậu đạp vào bụng hắn là hắn lùi về phía sau. Sau đó là những cú đấm cứng như sắt vào mặt Sasori, từ đâu cậy gậy đập vào lưng Sasuke, cậu ngã sang bên cạnh vớ lấy chiếc gậy gần đấy rồi phi thẳng vào mặt cái tên đánh lén kia. Sasori đè lên người cậu rồi tung những trái khế cứng không kém vào mặt...









Một lúc sau, năm con người ướt đẫm máu dựa lưng vào nhau trên một vũng máu. Họ mệt nhưng vẫn cười được. Chiếc áo trắng của Naruto đã rách đủ chỗ và máu me be bét.







- Chúng ta được tắm máu đúng không. - Naruto cười mệt.








- Đúng vậy, chúng ta là anh em, luôn luôn bên nhau. - Kiba mở mắt hờ vuốt ve con Akamaru cũng dính bê bết máu.









- Về bằng cách nào đây. - Neji nói như thở.









- Chúng ta như này thì đi đâu được. - Shikamaru nhìn lên bầu trời đang dần tối kia.








- Đi taxi cũng không được vì... người chúng ta có máu. - Neji thêm vào, cả lũ vò đầu bứt tai cuối cùng thì thần đồng học viện Konoha cũng nghĩ ra cách.








- Chỉ có Sakura mới đưa chúng ta về được. - Sau đó là chàng cười đậm chất ' bựa ' của bốn người còn một người thì chỉ hờ mắt nhìn thôi chứ không nói gì.







- Sakura à, thằng Sasuke, nó... - Kiba giả giọng đáng thương.






- Nó tò mò, đang đi trên sân trường, cả lũ hôm nay trốn tiếp 5.







- Nó bị đánh chết rồi. - Kiba nói giọng đau đớn, bịt miệng lại để không lộ tiếng cười.







- Nó cười lớn, lừa nó á, không được đâu sói ạ.








- Thật mà, bạn đến mà xem. - Cậu mếu máo, sau đó là màn khóc mướn của ba đứa kia.






- Sasuke à, đừng bỏ anh em mà đi thế chứ.







- Không có cậu thì ai lãnh đạo FK đây.








- Sasuke ới ơi ời... - Sasuke vùng vẫy định lên tiếng thì một bàn tay bịt miệng lại. - Giữ nó lại, suỵt. - Kiba ra hiệu im lặng rồi ba đứa xông vào giữ tay giữ chân và một đòn lịm hẳn.








- Nó lo lắng, tay run run.







- Anh thề anh nói thật, anh mà nói sai thì người yêu anh die. - Thực ra anh làm gì có người yêu, kaka.







- Nó hốt hoảng.







- Bạn đến chỗ xyz đi, nhanh nhắ, không là không được thấy xác nó đâu.








Tít.... Nó lao đi như điên, những giọt nước mắt bắt đầu lăn trên khoé mắt. Nó đang khóc cho một ai đó. Bốn thằng lăn ra cười lăn lộn, không ngờ nàng hay lừa người mà bây giờ lại bị người lừa, chúng đang tự phục mình sát đất về tài diễn suất quá tài ba.









Nó đến nơi thấy cậu đang nằm trên một vũng máu, người thì chỗ nào cũng sây sát, bốn đứa tụ lại khóc than, chắc có năng khiếu từ bé. Nó chạy lại, khóc, vừa khóc vừa lay lay người cậu.







- Sasuke, cậu tỉnh lại đi, đừng làm tôi sợ, cậu tỉnh đi mà, tôi còn chưa chả nợ xong cho cậu mà, Sasuke... oa oa oa. - Một giọt, hai giọt rơi vào mặt cậu, khẽ mở mắt, cậu thấy nó đang khóc, nước mắt dàn rụa trên khuôn mặt.








- Cô làm gì vậy Sakura? - Cậu thều thào, nó khựng lại nhìn cậu.








- Ơ... ớ... hơ. - Nó ngạc nhiên, quay sang nhìn bốn đứa kia bằng ánh mắt thần chết, bốn đứa ôm nhau co rúm lại, nó đứng lên bẻ tay rắc rắc và #$%^&*()_ bốn cục u trên đầu bốn tên.









P/s : Sas tập sau sẽ có chút biểu cảm của con người nhé, như đã nói ở trên là đã dần dần thể hiện được các cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố rồi đó Vui vẻ

Chữ ký của Su Doll

23/6/2012, 5:13 pm
avatar
.: NVFCer :.sasusaku_memories 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 195
Tổng số bài gửi : 82
Ngày tham gia : 11/02/2012
Status : sonexotic 4ever
Được Cảm Ơn : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

úi zời tập này hài quá Troll bốn thằng chơi sakura hài kinh
nhưng vẫn thích lúc sasuke đưa sakura ra mắt hài kinh đúng là bố con itachi bá đạo farao lol troll
dù sao thì thít chap này nhất trong các chap viết mau chap mới nhá bạn ss

Chữ ký của sasusaku_memories

25/6/2012, 6:12 pm
avatar
.: NVFCer :.Yune_chan 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 897
Tổng số bài gửi : 416
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Lâu lắm mới về 4rum :3
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

=)) Á hớ hớ hớ =))

Su ơi ! Chap này ảo lòi àk nha =)) Nhưng Sasori có bị sao hông zậy .... Khổ cho sama quá zời ...

Chữ ký của Yune_chan

25/6/2012, 7:07 pm
avatar
.: NVFCer :.thelazycat 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 400
Tổng số bài gửi : 226
Ngày tham gia : 13/05/2012
Status : Đừng buồn, cậu buồn tớ cũng sẽ buồn lắm, đừng khóc, tớ khóc mất, đừng gạt tay tớ đi, tim tớ tan vỡ
Được Cảm Ơn : 76

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Mắc cười quớ đi, làm sau đây, cười ko chịu nổi. Mấy chàng này đúng là có năng khiếu bẩm sinh từ bé. Cả cái chddwuowjc miêu tả chỉ với một từ, bá đạo!!

Mong chap típ nhá Su

Chữ ký của thelazycat

26/6/2012, 10:19 pm
avatar
.: NVFCer :.Miarin 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1133
Tổng số bài gửi : 463
Ngày tham gia : 13/06/2012
Status : Chán quá
Được Cảm Ơn : 85

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Tập này hài quớ đi. Sakura mà cũng bị năng khiếu đóng kịch bẩm sinh của bốn thằng lừa Basketball
Rồi còn nói bố với anh của Sasuke bá đạo farao

Chữ ký của Miarin

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Chữ ký của Sponsored content


Fanfic Sasusaku - Hoa trong mộng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 2 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblog.com