:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Luân hồi(fan fic sasusaku)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
3/2/2012, 8:39 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Fan fic Sasuke và Sakura

Luân hồi

_Tác giả:Kirino_chan(còn truyện gốc là của bác Kishi ^-^)



_Nhân vật:Hầu hết là các nhân vật trong Naruto và số còn lại là do mình thêm vào



_Bối cảnh:Thời chiến loạn năm thứ tư,Ngũ đại cường quốc hợp lực với nhau để dẹp yên Thập tam tiểu quốc đang xâu xé Hỏa quốc,Lôi quốc,Vân quốc,Thủy quốc và Sa quốc.Triều đình năm quốc gia lại chia thành hai phe:phe quý tộc đại thần chủ trương thương thuyết với lũ ô hợp đông như kiến cỏ ở Thập tam tiểu quốc,đồng ý nhường cho chúng một nửa lãnh thổ của Ngũ đại cường quốc,phe còn lại là đại tướng và trung thần chủ trương dẹp yên bọn phản loạn trong nước và lũ xâm lược.Trong thời chiến loạn đó,các bậc đế vương và đại tướng chủ yếu phải ở biên ải vì thế trong nước bọn thái giám,quý tộc,cường hào,địa chủ tha hồ giương oai,bóc lột bách tính.Khi quân triều đình hỏi đến thì chúng nói thường dân là gián điệp.Hoàng đế năm nước chỉ riêng việc đối phó với Thập tam tiểu quốc với mỗi tiểu quốc là 10 vạn quân,tổng cộng là 130 vạn quân thôi cũng đã đau đầu nhức óc nên những việc trong thành không thể quán xuyến.Giữa lúc đó,một vị nữ hiệp đã xuất hiện trên giang hồ…



_Nội dung:truyện xoay quanh mối thù dai dẳng giữa nhà Haruno và hoàng tộc Uchiha.Giữa cảnh chiến chinh loạn lạc,có những con người độc ác mưu mô cho lợi ích của mình,có những người trung thành đến khó tin,và có những người say trong men tình mà chết…



_Ghi chú:Trong truyện này,Sakura là nhân vật chính chứ không phải Naruto,vì thế ai là anti fan của Sakura thì có thể không đọc(mình báo trước không thì mình sợ bạn nào đó đọc xong sẽ có”dao phay bay đến cổ mình”,mình sợ lắm T-T;còn nữa,đây là lần đầu tiên mình viết truyện cổ trang nên còn có nhiều sai sót,mong các bạn thông cảm cho nha ^-^)



Ưm,mấy chap đầu thì hơi…lan man chút,các bạn thông cảm lun(à mà bạn nào rành về truyện cổ trang thì cứ góp ý thẳng thắn nhé!Mình không giận đâu!^-^)

………………………………………………………………………………………………………….

Chap1 :Sóng gió ở Hỏa quốc



Năm thế chiến thứ tư,sự tranh giành lãnh thổ đã trở nên cực kì gay gắt,Ngũ đại cường quốc thì nhất quyết không đồng ý chuyện phân chia lại ranh giới vì đối với họ,một tấc đất trong nước,một ngọn cỏ trên đất cũng không thể để mất vì chúng là do tổ tiên để lại,con cháu thừa hưởng phải giữ gìn.



Còn Thập tam tiểu quốc thì muốn phân chia lại lãnh thổ vì theo chúng,đất ở các quốc gia trong liên minh Ngũ đại cường quốc màu mỡ,phì nhiêu hơn đất trong nước của chúng.Nhưng ai mà chả biết,Thập tam tiểu quốc toàn một lũ ô hợp,tặc khấu,đi cướp của,chiếm đất của người khác bao nhiêu năm mới có được danh vọng,đất đai giàu có như bây giờ.Nếu như người khác,chúng biết lo làm ăn,cai quản đất nước thì không nói làm gì.Đằng này,bọn tiểu vương đã lên ngôi,ngồi trên ngai vàng mà vẫn còn giữ nguyên bản chất đạo tặc sẵn có trong mình,không lo sống yên bình mà còn muốn trèo cao hơn nữa,muốn có nhiều vàng,nhiều đất hơn nữa.



Thật chẳng biết nói sao.Cuộc cãi vã giữa các đại cường quốc và các tiểu quốc cứ tiếp diễn như thế,cãi qua cãi lại đã hơn năm trời vẫn không chấm dứt.



Khi chưa thống nhất quan điểm,chưa ai chịu ai thì quốc vương của Takina(vương quốc đứng đầu Thập tam tiểu quốc,quốc vương là tên béo hám tiền JuJukito)đã ra lệnh cho hải quân Bạch ưng đóng tất cả các cửa biển,không cho dân chúng Ngũ đại cường quốc đến buôn bán.Thậm chí,hắn còn hạ lệnh giết chết người nào dám bén mảng đến địa phận biển của Takina.

Không dừng lại ở đó,hắn đã lôi kéo các quốc vương của mười hai tiểu quốc còn lại thực hiện chính sách:”Cửa biển sạch trong,đất đai thêm nhiều” với mục đích chủ yếu là trói chân nền kinh tế của Ngũ đại cường quốc.Nghe đâu hắn còn cho mở hẳn một buổi yến tiệc lớn để làm các tiểu vương khác mềm lòng mà nghe theo hắn.Khung cảnh buổi tiệc như trò hề hôm đó được các thị nữ truyền miệng nhau.Nó là như thế này:

Sáng hôm ấy tại cung điện Yến vàng,người người tấp nập chuẩn bị để trang hoàng cho buổi yến tiệc.Quốc vương của bọn quan đại thần mờ mắt vì của đã ra lệnh phải trưng ra trong cung những đồ xa hoa,quí giá nhất:nào là lư hương hình con chim điểu làm bằng vàng ròng nguyên chất được nạm ngọc tinh tế như thật,bàn đá cẩm thạch khối đặc(thời đó,đá cảm thạch cực đắt,một viên nhỏ cũng mấy nghìn lượng bạc),đĩa vàng hình vuông,bên trong lòng đĩa khắc chìm một con rồng bằng vàng đặc,…Còn vô số những món đồ khác nữa cũng đắt tiền và đáng giá không kém.Giữa lúc dân tình đang đói kém mà tên vua chỉ lo ăn chơi.Lúc bấy giờ,ở Takina hiện trạng cũng không khác gì ở trong kinh thành của Ngũ đại cường quốc,chỉ có điều,dân chúng ở Ngũ đại cường quốc bị bọn tham quan bóc lột,họ vẫn được triều đình bao bọc,còn ở Takina,dân tình chủ yếu bị bọn triều đình cướp bóc.Phần lớn dân chúng đã bỏ xứ đi nơi khác nhưng còn một lượng nhỏ vẫn ở trong thành,chịu áp bức.Trong hoàn cảnh ấy mà lão quốc vương vẫn thỏa sức mà mua sắm,mà khoe khoang,nhìn lão,ai cũng nghĩ lão hào phóng lắm nhưng sự thật đâu có vậy,lão đã hám của mà còn keo.Trên người lão lúc nào cũng khoác chiếc áo lông thú đắt bằng cả một gia tài của tên địa chủ giàu có nhất thành,những buổi thiết triều hay yến tiệc,lão mặc hoàng bào sáng chói lọi,còn hơn cả ánh mặt trời.Tay thì nào là nhẫn vàng,vòng ngọc chen chúc nhau trang trí trên những nhón tay béo múp,lủng lẳng không khác gì xích chó.Khi buổi yến tiệc bắt đầu,nhạc nổi lên,du dương khắp không gian hoàng cung.Nghệ sĩ gảy đàn bằng những ngón tay điêu luyện,tấu lên khúc nhạc tiêu tương hay nhất trong mấy thế kỉ qua.Nhưng đáng tiếc,những kẻ có mặt tại buổi tiệc lại là những kẻ”mù nhạc”.Một lũ đầu trâu mặt ngựa,không xứng với cái danh”vương của một nước”đang mải mê ngắm nghía những món đồ quý ,đang mải ca tụng tên Jujukito vừa lùn vừa béo.Khỏi phải nói hắn vui thế nào.Suốt buổi tiệc,hắn cứ ngoác cái miệng to tổ bố ra mà cười lấy cười để.Nhìn cái mặt béo ú với hai bên má chảy xệ xuống mà các thị nữ phải cố nhịn cười mãi.Buổi tiệc biến thành buổi khoe khoang của các tiểu vương,trở thành bản ca”bò rống”.Nhìn lũ quốc vương nhao nhao đua nhau kể lể mà trông như lũ gà đòi ăn.Để yên như vậy còn đỡ,đằng này,tên Jujukito còn đứng lên tuyên bố với vẻ mặt rất ư là nghiêm trọng.Cái giọng sở khanh của hắn cất lên:

_Các vị quốc vương thân mến,chắc các vị đã cảm thấy thoải mái khi đến đây.Nay,chúng ta đều thấy,dân tình Thập tam tiểu quốc đói kém lắm mà Ngũ đại cường quốc vẫn không chịu chia đất.Đất của chúng thì nhiều mà chúng keo kiệt.Dân tình nước chúng ta đói kém thế này,ta xót lắm.Ta thiết nghĩ chỉ còn cách khiêu chiến thôi



Cái giọng giả nhân giả đức của hắn nghe sao mà phát ớn thế không biết.Cái gì mà”dân tình nước ta đói kém thế này,ta xót lắm”,”xót lắm”mà tháng nào hắn cũng thúc sưu,đóng thuế.Vậy mà hơi tí lại mở mồm ra kêu thương dân như con,thương quá,hắn thương dân đến nỗi dân tình oán thán đến tận trời.Hắn khoe của trong cung,mặc dân đói khát,vậy mà nói thương dân.Tên ngu đần này không biết đang tự vả vào miệng mình hay sao?



Mà nào phải mỗi dân ở Takina mới khốn khổ,dân chúng ở mười hai tiểu quốc khác cũng thế.Họ muốn bỏ nước mà đi cũng không được,ai mà dám ngo ngoe cái chân ra khỏi ranh giới quốc gia thì đầu lìa khỏi cổ ngay tức thì.



Việc tiểu quốc Takina đóng cửa biển đã làm cho Hỏa quốc-nước ngay sát Takina một phen lao đao,vì Takina là nơi buôn bán chủ yếu của thương nhân,mà thương nhân có buôn bán được thì dân chúng mới có kế sinh nhai.Giờ thương nhân đại đa số chán nản không bán được hàng hóa nên không mua thủy sản,hải sản của dân nữa khiến đời sống nhân dân trở nên khó khăn,vất vả.Lần này tên Jujukito chơi”hiểm”quá,hắn nhằm ngay lúc hoàng đế Minato ra ải Bắc chinh chiến cùng với thái tử Naruto và các tướng sĩ mà giáng đòn tử cho nền kinh tế Hỏa quốc.Trong cung còn lại mỗi hoàng hậu Kushina và tể tướng Shikaku lo toan việc trong nước.Cuộc khủng hoảng kinh tế ở Hỏa quốc đã bắt đầu lan rộng làm nhiều người chết đói.Hoàng hậu Kushina không thể giương mắt mà nhìn dân chúng chết khô,dù gì bà cũng là hoàng hậu,là bậc mẫu nghi thiên hạ.Hoàng hậu ngay lập tức cho gọi tể tướng Shikaku vào yết kiến để tìm hướng giải quyết.



Sáng sớm mà bầu trời đã âm u,mây mù giăng trắng cả mặt đất.Những đám mây đùng đục vần vũ trên nền trời mãi không dứt.Dường như đó chính là điềm báo vận rủi của Hỏa quốc.



Tại hoàng cung,không khí vốn đã ngột ngạt nay lại càng ngột ngạt hơn.Hoàng hậu Kushina trong Thiên nhu đường đứng ngồi không yên.Bà vận trên người chiếc áo nhung màu đỏ thắm,đai lưng bằng lụa ngọc.Mái tóc đỏ vấn lên cao và được cài trâm vàng hình chim phượng càng làm nổi lên khuôn mặt hiền hậu và trẻ trung.Dù bà đã ngoài ba mươi nhưng nhìn bà ai cũng nghĩ bà mới chỉ hai mấy.Hoàng hậu đi đi lại lại làm những tà áo tung bay phấp phới,khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.Lát sau,dường như sốt ruột không chịu nổi,hoàng hậu nghiêm mặt hỏi cung nữ Tiểu Tuyết-người thân tín của bà:

_Ngươi đã cho mời tể tướng Shikaku chưa hả?

Cô thị nữ với thân hình mảnh dẻ,khúm núm trong bộ áo màu xanh lục,cúi đầu đáp:

_Dạ bẩm nương nương,tiểu nữ đã cho mời tể tướng rồi ạ!



Nghe thị nữ nói,hoàng hậu hình như đã bớt lo phần nào,bà lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế gỗ.Bàn tay khẽ nâng tách trà bằng sứ tráng men trắng và đưa lên miệng.Hoàng hậu vừa chạm môi vào miệng tách thì ngoài cửa cung đã có tiếng của thị nữ vang lên:

_Bẩm hoàng hậu nương nương,tể tướng Shikaku xin yết kiến.

Hoàng hậu vội đặt tách trà xuống,vội vàng nói:

_Mau cho vào.



Từ ngoài cửa,một bóng người cao lớn vận y phục quan nhất phẩm màu huyết y đặc trưng,đai lưng nạm bạc,đầu đội mũ đen bước vào.Người này có khuôn mặt nghiêm nghị,nước da vàng sạm đi vì nắng gió,đặc biệt ở mũi còn có một vết sẹo kéo dài.Nếu ai chưa được diện kiến với đại tướng quân Shikaku(bây giờ là quan tể tướng)thì sẽ không thể tin được những chiến công thần kì của ông ta.Shikaku được biết đến với một tinh thần thép không khoan nhượng trước kẻ thù,đã ra trận thì một là sống để giết quân địch,hai là chết để báo quốc.Ông tham gia vào đội Cảnh vệ năm 14 tuổi,18 tuổi trở thành người đứng đầu Cẩm y vệ,25 tuổi lên chức Trung tướng quân nắm giữ 4 vạn quân tinh nhuệ,30 tuổi làm đại tướng quân dẫn đầu trong mọi cuộc chiến.Ông đã chinh chiến ngoài chiến trường suốt 10 năm qua,không cuộc chiến nào mà không giành thắng lợi.Nhờ cái đầu thiên tài mà ông được hoàng đế Minato cực kì tin cậy.Trong một lần được phái đến Lôi quốc làm sứ thần,ông đã bất cẩn khi đánh với một người trên giang hồ có tên là Phù thủy ánh trăng định ám sát hoàng đế Fugaku.Vết sẹo đó là do một nữ quái gây ra.Từ lần đó,ông cảm thấy vô cùng nhục nhã khi thua nữ nhi,ông quyết định từ chức đại tướng quân nhưng hoàng đế Minato tiếc nuối một nhân tài như ông nên phong cho ông làm tể tướng đương triều.



Quá hiểu con người cũng như bản tính của Shikaku nên hoàng hậu Kushina vẫn luôn tin tưởng ông.Sau khi Shikaku cúi chào và chúc tục hoàng hậu theo nghi lễ truyền thống thì bà lập tức mời ông ngồi đối diện với mình để bàn kế cứu dân chúng.



Hoàng hậu Kushina lên tiếng:

_Chắc tể tướng biết ta mời ông đến đây có việc gì rồi chứ?

Tể tướng Shikaku nói bằng giọng trầm:

_Thần đã biết tình hình của dân tình trong nước và thần cũng đã nghĩ ra kế sách để đối phó,chỉ có điều…

Tể tướng Shikaku cứ chần chừ không nói làm hoàng hậu thêm lo,bà sốt sắng hỏi:

_Có chuyện gì thì tể tướng cứ nói ra đi.

Tể tướng Shikaku sau một lúc trầm ngâm cũng lên tiếng:

_Cách của thần thì cũng cứu được dân lúc này nhưng chỉ có điều không kéo dài được lâu.

_Ý tể tướng là sao?-hoàng hậu khẽ nhíu đôi lông mày thanh mảnh

_Ý thần là thế này,thưa nương nương:giờ ta không thể buôn bán thủy sản và hải sản được nữa,vậy ta có thể chuyển sang nuôi tằm và bán nhân sâm.Nhưng…theo thần biết thì nguồn cung của chúng ta chỉ cầm cự được một tháng thôi.-tể tướng chậm rãi nói

_Một tháng sao?Vậy là cũng vừa đủ thời gian để hoàng thượng về cung-hoàng hậu phấn khởi nói

_Không đủ đâu,thưa hoàng hậu.Theo thần biết thì bọn giặc cỏ ở ải Bắc đã có viện binh đến ứng cứu nên cuộc dẹp loạn sẽ kéo dài đến non hai tháng-tể tướng nói

_Cái gì?Vậy làm sao dân chúng có thể chịu cho đến lúc ấy?Thật là đáng ghét,tất cả là do tên béo Jujukito gây ra,ta không thể tha thứ cho hắn được.-hoàng hậu tức giận tột độ

_Xin nương nương bình tĩnh lại-Shikaku lo lắng nói



Gần trưa,bầu trời lại trở về với vẻ yên bình như nó vốn có.Vẫn là nền xanh trong vắt,vẫn là những đám mây trắng bông như những chú cừu non.



Hỏa quốc đã tìm được hướng giải quyết cho mình nhưng vẫn còn có nhiều sóng gió phía trước.

Liệu quốc gia nào sẽ làm con mồi tiếp theo cho chính sách tàn bạo của Thập tam tiểu quốc?

Chữ ký của hayuri kirino

3/2/2012, 8:45 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Chào các bạn,mình là thành viên mới nên chưa có kinh nghiệm post bài,mình cũng chả biết chỉnh chữ to ra thế nào nữa nên các bạn thông cảm nhé.Có gì các bạn cứ góp ý thẳng thắn.

Chap 1 nó hơi ngố,mình đinh post tiếp chap 2 nhưng sợ các bạn bị khủng hoảng nên thôi(^-^).

Chữ ký của hayuri kirino

4/2/2012, 11:16 am
avatar
.: NVFCer :.Minari 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 953
Tổng số bài gửi : 442
Ngày tham gia : 22/01/2012
Status : trượt đại học rồi :'( về chăn vịt năm sau thi lại với các em thôi =(((
Được Cảm Ơn : 100

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

vừa vào 4r đã thấy fan fic sasusaku là phi ngay vào mịa
Tuy tớ chưa đọc fic của bạn, nhưng mà tớ khuyên bạn nên viết phông chữ to hơn 1 tí, nhìn đỡ rối mắt và mang cảm giác nản :albino: ---> đât là ý kiến chủ quan của riêng mình tớ nhá Good Bye

Chữ ký của Minari

4/2/2012, 1:17 pm
avatar
.: NVFCer :.JinchuurikiNineTails 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 258
Tổng số bài gửi : 112
Ngày tham gia : 26/01/2012
Status : Jinchuuriki Lonely
Được Cảm Ơn : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Minari đã viết:
vừa vào 4r đã thấy fan fic sasusaku là phi ngay vào mịa
Tuy tớ chưa đọc fic của bạn, nhưng mà tớ khuyên bạn nên viết phông chữ to hơn 1 tí, nhìn đỡ rối mắt và mang cảm giác nản :albino: ---> đât là ý kiến chủ quan của riêng mình tớ nhá Good Bye
Mình cũng có ý kiến như z đó!
chữ nho đọc đau mắt lắm bạn ạ! Gian du dan

Chữ ký của JinchuurikiNineTails

4/2/2012, 3:11 pm
.: NVFCer :.Neji_byakugan183 
http://rank.naru.to/chuunin.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 6646
Tổng số bài gửi : 874
Ngày tham gia : 02/06/2011
Status : Đối với ai đó cuộc đời như một cái lồng mà chỉ có chết mới thoát ra được.... Love Neji forever...
Được Cảm Ơn : 41

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

JinchuurikiNineTails đã viết:
Minari đã viết:
vừa vào 4r đã thấy fan fic sasusaku là phi ngay vào mịa
Tuy tớ chưa đọc fic của bạn, nhưng mà tớ khuyên bạn nên viết phông chữ to hơn 1 tí, nhìn đỡ rối mắt và mang cảm giác nản :albino: ---> đât là ý kiến chủ quan của riêng mình tớ nhá Good Bye
Mình cũng có ý kiến như z đó!
chữ nho đọc đau mắt lắm bạn ạ! Gian du dan
chữ nhỏ thì nhấn tổ hợp Ctrl + là xem ok
đọc ko hiểu giề hết @@! lằng nhằng quá, chap 1 thấy nhàm thế nào ấy Exclamation dài~~~~ Bấm loạn

Chữ ký của Neji_byakugan183

4/2/2012, 3:53 pm
avatar
.: NVFCer :.tho ngoc 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 239
Tổng số bài gửi : 87
Ngày tham gia : 01/12/2011
Status : kakaka, ta thành nữ sinh ùi!!!!!
Được Cảm Ơn : 37

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

thỏ thích cái văn án mà kirino-chan viết, chắc đây sẽ là một chuyện tình giữa hai kẻ thù - Sas và Sak rùi *tung bông*

đọc cái bối cảnh thì chắc là kirino-chan giỏi sử lúm mới viết dk như thế nhỉ? riêng về môn này thì thỏ mù tịt hà Suspect

đọc cái đoạn giới thiệu về tể tướng Shikaku ấy, thỏ nghĩ là không cẩn phải giới thiệu kĩ càng như vậy đâu, biết rõ về nhân vật quá đôi khi mất hay bạn ạ, phải để nhân vật đó từ từ bộc lộ phẩm chất cùng tài năng của mình cơ Sad

mà đoạn đầu còn hơi thiêu thiếu cảm xúc thì phải Sleep

chúc fic nhìu khác Vui vẻ

Chữ ký của tho ngoc

4/2/2012, 5:04 pm
avatar
.: NVFCer :.uzumakinaruto95 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 609
Tổng số bài gửi : 350
Ngày tham gia : 20/09/2011
Được Cảm Ơn : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

trời đọc lé con mắt dài quá chap1 mà dài quá

Chữ ký của uzumakinaruto95

4/2/2012, 5:20 pm
avatar
.: NVFCer :.kurin.li 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 315
Tổng số bài gửi : 229
Ngày tham gia : 07/07/2011
Status : Rin con mèw
Được Cảm Ơn : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku) http://rinbambino.tumblr.com

hơ hơ oáp...... đọc vào chap1 đc 2 3 đoạn gì đó là đọc hết nổi òi. dài mà chữ nhỏ qá. màu xanh nữa --> rối mắt.

Chữ ký của kurin.li

4/2/2012, 6:20 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

sory sory các bạn nha,vì mình mới post bài nên không hiểu nhiều lắm về mấy cái chức năng(nhất là cái chỗ làm to chữ T-T).Để từ từ mình mò.Minh cũng phải công nhận là chap 1 nó hơi lan man chút.Khổ lắm,mình không bỏ được cái tật này,huhuhu

Chữ ký của hayuri kirino

4/2/2012, 6:29 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

à quên nữa,có bạn nào chỉ mình cách post bài tiếp không.Có phải ấn vào phần"viết bài mới" không hay là kích vào đâu

Chữ ký của hayuri kirino

4/2/2012, 9:42 pm
avatar
.: NVFCer :.tho ngoc 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 239
Tổng số bài gửi : 87
Ngày tham gia : 01/12/2011
Status : kakaka, ta thành nữ sinh ùi!!!!!
Được Cảm Ơn : 37

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

nhấn vào 'trả lời' đấy kirino-chan, nhấn vào 'bài viết mới' là lập thêm một cái topic nữa đấy Shocked

muốn cỡ chữ to lên thì tốt nhất là chỉnh bản word trong máy rồi lấy bản đó post lên, chứ trong này thỏ cũng chả thấy chỗ sửa cỡ chữ đâu hết Quyết tấm

Chữ ký của tho ngoc

5/2/2012, 9:46 am
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

thanks thỏ nhiều nha,mình post tiếp đây ^-^

Chữ ký của hayuri kirino

5/2/2012, 10:16 am
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Luân hồi(fan fic sasusaku)



Chap 2:Đại chiến tại Lôi quốc

Phần 1:Ngọn lửa thù hận



Nếu con thú bị săn đầu tiên là Hỏa quốc thì con thú tiếp theo sẽ là Lôi quốc-nước láng giềng của Hỏa quốc.Quốc gia này nổi tiếng với khí hậu khắc nghiệt,bên cạnh đó nó còn nổi tiếng vì nghề rèn đúc vũ khí và nghề dệt vải.Lôi quốc ngày trước rất hưng thịnh nhưng từ sau vụ ám sát bất thành hoàng tộc Uchiha thì triều đình bắt đầu trở nên loạn.Việc đại tướng Haruno Takeshima bị suy sát cả nhà vì hoàng đế nghi ngờ có dính líu đến việc ám sát đã dấy lên phong ba bão táp trong hoàng cung.Dù đã 10 năm trôi qua nhưng triều đình vẫn chia bè kéo cánh,phe thì đồng lòng trung thành với hoàng tộc,phe thì muốn giải oan cho tướng quân Haruno Takeshima.Riêng việc đối phó với hàng trăm cái miệng của các quan đại thần cứ suốt ngày cãi nhau đã đủ khiến cho hoàng đế Fugaku đau đầu,giờ lại còn thêm chuyện thái tử Uchiha Itachi quyết định từ bỏ ngôi vị thái tử và nhường nó cho hoàng tử Uchiha Sasuke đã càng làm hoàng cung thêm hỗn loạn.



Đêm nay tại Lôi quốc dường như là một đêm không sao,chỉ có ánh trăng bạc tròn vành vạnh ẩn sau những đám mây mỏng như khói.Gió Đông Bắc thổi qua những hàng cây làm chúng lao xao,tạo ra tiếng động êm dịu.Gió mang hơi lạnh đầu đông bao trùm lấy Đông cung.Đông cung được xây đặc biệt để giành riêng cho thái tử,dạy họ đủ mọi điều để họ trở thành vua một nước sau này.Đông cung nằm ngay ngắn trên một khuôn viên rộng rãi.Với những chiếc cột trụ đỏ làm nền chính,Đông cung càng nổi hơn trên nền trắng cùng với đó là mái ngói uốn lượn hình rồng.Trong không gian yên tĩnh của màn đêm,tiếng một nam nhi đang làm thơ đã phá vỡ khung cảnh yên bình đó.



Những cơn gió chợt thổi qua,làm lòng ta tê tái…

Hỡi gió ơi!Ngươi là ai mà dám làm ta đau?..

Hỡi trăng ơi!Ngươi là gì mà khiến ta sầu vương phiền muội?...

Ông trời thật bất công với ta,đã mang hạt tuyết bé nhỏ của ta về thiên giới…

Tại sao hả?Sao ta lại cảm thấy đau?...

Nhân gian,ai trong thế gian này có thể nói cho ta biết tình là gì không?...

Phải!Tình là gì mà khiến ta đau khổ?..

TÌnh là gì mà khiến ta biệt ly…

(về mối tình oái oăm của Itachi,ừm,các bạn sẽ biết ở các chap sau nha)



Tiếng nói nghẹn ngào như nuốt nước mắt vào trong lòng,vừa thương nhớ,vừa hận,vừa đau xót.Thật khó có thể nói hết cảm nhận của người nghe bài thơ này,nghe giọng nói ấy.Trên cảnh cây nâu sần,một bóng người mặc đồ xanh lam,thắt đai bạc,đầu đội mũ thêu hình rồng đang ngồi vắt vẻo ngâm thơ.Chàng trai có mái tóc đen dài buộc sau lưng và một khuôn mặt tuấn tú nhưng đã bị chai sạn đi vì những đau khổ không thể nói thành lời.Đó chính là thái tử Uchiha Itachi-người con trai đáng tự hào của hoàng tộc nhưng phải chịu nhiều cay đắng.Itachi được biết đến như một người hoàn hảo,văn võ song toàn,cung thủ thiện xạ.Dù rất có tài nhưng chàng lại luôn mang khuôn mặt lạnh lùng.Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài,còn bên trong mới là con người thật của chàng.Con người thật ấy ít ai nhìn thấy được trừ một người,đó là Haruno Yuuki-con gái lớn của đại tướng quân Haruno Takeshima(còn vì sao thì mình sẽ bật mí sau nhé ^-^).Itachi rất hận hoàng tộc,hận từ nhỏ và lại càng hận hơn sau cái chết của Haruno Yuuki.Tại sao chàng lại hận cuộc sống sung sướng,giàu có mà ai cũng muốn?Đó là câu hỏi mà ai cũng thắc mắc nhưng không ai dám hỏi Itachi.Sau cái ngày kinh hoàng ở phủ nhà Haruno,Itachi như người mất hồn.Chàng từ bỏ hết những việc luyện tập kiếm thuật,học nghi lễ mà suốt ngày ngâm thơ,chán thì đi săn thú rừng.Mặc cho mẫu hậu của chàng là hoàng hậu Mikoto khuyên ngăn,chàng vẫn lạnh lùng chạy theo thú vui của mình.Hoàng đế Fugaku rất tức giận,nhiều lần cãi nhau rất to tiếng với Itachi nhưng không ăn thua,đơn giản là do chính ông đã ra lệnh hạ sát cả nhà Haruno,điều đó đồng nghĩa với việc ông cũng là người giết chết Yuuki.Vậy mà bây giờ ông lại muốn Itachi bỏ lại quá khứ,sống như một con rối trong cung như trước đây ư?.Điều đó làm sao có thể.



Uchiha Itachi,một con người mang đầy đau khổ trong trái tim.Người ta thường nói nam nhi thì không bao giờ nhỏ lệ.Nhưng mấy ai biết rằng,nam nhi hay nữ nhi thì họ cũng là con người,cũng biết đau,biết hờn,biết giận,biết vui.Nếu nữ nhi có thể khóc được thì nam nhi cũng thế,chỉ có điều,nước mắt của họ không chảy trên mặt mà chảy ở trong lòng.Những giọt nước mắt đó xót xa gấp trăm lần giọt nước mắt bình thường.Itachi đã đau nhiều rồi,đã khóc nhiều rồi và bây giờ chàng không còn đủ sức mà khóc nữa,hay đúng hơn chàng đã cạn khô nước mắt suốt bao năm tháng sống trong ràng buộc.Một con người không thể khóc khi đau,không thể cười khi vui,không thể trách móc khi hờn giận,thật đáng thương làm sao!



Sống giữa chốn kinh thành hoa lệ mà bao kẻ khao khát,sao chàng lại không như vậy?.Đó là vì chàng căm ghét những thứ giả dối trong hoàng cung,căm ghét những lời nịnh hót của các đại thần.Ngay từ nhỏ chàng đã biết rằng không một ai trong cái cuộc sống quyền lực ấy là đáng tin cả.Vì thế chàng chỉ có thể tin chính bản thân mình mà thôi.Nhưng cuối cùng,khi con người mang trong mình đầy khổ đau ấy tìm được người hiểu mình thì vị nữ nhân ấy lại tan biến nhanh chóng như bông tuyết nhỏ.



Chàng đau lắm!Điều đó thôi thúc chàng trả thù.Nhưng… chàng trả thù ai?Phụ hoàng của chàng ư?Sao có thể?Nhưng chàng muốn thoát khỏi cuộc sống bị giam cầm này!



Ta chỉ có một mong ước nhỏ nhoi….



Ước ư?Một người như chàng mà cũng có nguyện ước sao?Vậy trong sâu thẳm trái tim,chàng muốn gì?



Đó là được hóa thân thành một đám mây hay một cơn gió…



Itachi,chàng thật ngốc!Cuộc đời chàng từ khi mới sinh ra đã bị vòng xoay số phận quyết định vận mệnh,giờ chàng lại muốn vùng vẫy để thoát ra khỏi nó sao?Nhưng để làm gì chứ?



Để ta luôn được ngắm nhìn bầu trời kia,chốn nhân gian náo nhiệt này….



Để ta được thoát khỏi cái cũi trong chiếc lồng sắt….



Nếu không thể thì sao?Ai cũng biết,cuộc đời những con người trong hoàng tộc chỉ như một con rối để người khác điều khiển.Chẳng ai thoát ra khỏi cái cuộc sống ấy cả.Số phận đã định đoạt chàng như vậy,có lẽ chỉ có cái chết mới cứu được chàng.Nhưng chàng không thể chết,Itachi ạ!Tại sao ư?VÌ chàng là thái tử và tương lai sẽ là vua của Lôi quốc.



Nếu số phận muốn ta là một con chim bị nhốt….



Ta nguyện được chết để bay lên bầu trời kia…

\

Itachi!...Chàng thật ngốc!...



…………………………………………………………………………………

Sáng ngày hôm sau



“Hoàng thượng giá…”

_Ngươi tránh ra cho ta-tiếng nói như sấm rền của hoàng đế Fugaku vang lên.Hình như ông đang rất tức giận.Tên thái giám chưa kịp hô hết câu thì liền bị bàn tay cứng như thép đẩy sang một bên.Hắn ngã nhào trên đất,suýt thì xô vào bụi hoa gần đó,y phục xanh nhăn nhúm,khuôn mặt hắn trắng bệch cùng với đó là những cơn run lẩy bẩy.Như thế cũng đủ biết hắn sợ tới mức nào, hắn luôn miệng van nài:

_Xin hoàng…hoàng thượng….tha….m…mạng!Xin hoàng….th….thượng…tha…mạng!

Dù hoàng đế Fugaku đã đi khuất,hắn vẫn đứng đó lắp bắp không thành tiếng.May cho hắn là hôm nay hoàng đế có việc gấp nếu không hắn đã rơi đầu từ lâu.Mới sáng ra mà tâm trạng và thần sắc của vị hoàng đế nghiêm nghị đã xấu thế này thì chắc hẳn người chọc tức sẽ là thái tử Uchiha Itachi.



Tại Đông cung sáng nào cũng như sáng nào,từ nô tì,thái giám luôn phải dậy từ rất sớm để chuẩn bị cho thái tử đi săn.Hôm nay cũng vậy,vừa hửng đông,trời mới có chút đỏ cuối chân trời là thái tử đã đi cùng đội Cận vệ ra khỏi thành để đi săn.Mãi tới khi mặt trời lên cao,người mới trở về trong bộ chiến giáp đẫm sương và mồ hôi.Chiến lợi phẩm lúc nào cũng là một con hươu có bộ lông vàng sẫm và cái sừng to tướng rất đẹp.Chàng không bao giờ săn thỏ rừng vì chàng biết Yuuki rất yêu mến những chú thỏ.



Đang lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán,Itachi bất giác cúi gập mình và nói:

_Phụ hoàng vạn tuế!Con chúc người vạn thọ…

_Thôi im đi cho ta!-hoàng đế gắt lên khi Itachi chưa nói hết câu.Những thị nữ và thái giám xung quanh đang quỳ cũng giật thót mình,run cầm cập.



Itachi đứng thẳng người lại và nhìn phụ hoàng mình bằng một ánh mắt vô cảm,không chút màu sắc nào của tình thương.Nếu người khác nhìn vào chắc chẳng ai nghĩ họ là “phụ tử.”

Một thoáng im lặng.Gió thổi xào xạc.Bộ hoàng bào màu vàng thêu rồng khẽ bay theo gió.Bộ y phục xanh thẫm cũng thêu rồng,bay theo.Hai người nhìn nhau.Không ai nói với ai câu gì.Nhìn vẻ mặt của hoàng đế Fugaku,ai chắc cũng nghĩ vị đế vương này đã nguôi giận.Nhưng sự thật đâu phải vậy.Người đang cố nén cơn giận xuống,giờ chỉ chờ có mồi lửa châm vào là nó sẵn sàng bùng lên ngay.Và ngòi lửa đó chắc chắn là Itachi.Khuôn mặt chàng lúc này vẫn bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra.Chàng hỏi bằng giọng thản nhiên:

_Thưa phụ hoàng,không biết người ngự giá đến Đông cung có chuyện gì?

Vẻ mặt và lời nói của Itachi dường như đã thực sự làm hoàng đế tức giận.Người nắm chặt tay và hét lớn:

_Có chuyện gì ư?Ngươi gây ra chuyện gì mà giờ còn hỏi ta hả?Một thái tử như ngươi…!Ta đã nuôi dưỡng ngươi suốt 22 năm qua,dạy bảo ngươi đủ thứ để ngươi có thể nối nghiệp ta,để ngươi trở thành hoàng đế Lôi quốc.Vậy mà ngươi dám từ bỏ vị trí thái tử,coi nó như một món đồ.Ta thực sự không thể chịu nổi ngươi.

Khẽ nhắm mắt lại,Itachi từ tốn nói:

_Đó là do phụ hoàng không bao giờ cảm nhận được cái gọi là”sự tự do”.

_Cái gì ?-hoàng đế Fugaku mở to mắt,ngạc nhiên

_Phải,con muốn thoát khỏi cảnh giam cầm này,muốn thoát khỏi cuộc sống của một con rối!-Itachi tiếp tục nói

_CÂM NGAY!!!

Sự tức giận dường như đã lên đến cao trào và nổ tung như một ngọn núi lửa,hoàng đế Fugaku hét lên,đôi mắt giận dữ nhìn Itachi như muốn ăn tươi nuốt sống.Điều đó cũng không có gì là sai trái quá mức.Bởi vì chuyện thái tử đến tuổi kế ngôi,đùng một cái lại tuyên bố từ bỏ mọi quyền lực,đó là chuyện xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử Lôi quốc.Tất cả mọi người trong thành,ngoài thành đều sửng sốt và người tức giận đương nhiên là hoàng đế Fugaku,vừa là vua,vừa là phụ hoàng của người đã nói muốn từ ngôi.Hỏi sao mà không tức cho được?Dù gì,ngài cũng là người nuôi dưỡng Itachi,dạy chàng mọi thứ.Nhưng ngài đã quên mất một điều rồi,hoàng đế Fugaku ạ!Đó là dạy Itachi cách để yêu thương người khác,để đau trước nỗi đau của người khác.Nhưng ngài đã dạy cho chàng những gì?Đó chỉ là cách đấu kiếm,học binh pháp.Ngài dạy Itachi cách để giết kẻ thù của mình một cách dã man nhất khi chàng mới 16 tuổi.Ngài dạy chàng cách nhìn máu của kẻ khác rơi bằng một đôi mắt lạnh giá.Ngài không dạy hoàng tử Sasuke điều đó mà chỉ dạy cho một mình Itachi vì ngài muốn biến chàng trở thành một vị vua tàn bạo nhất.Hoàng đế Fugaku!Ngài đã sai rồi!Nhưng đáng tiếc,ngài lại chẳng bao giờ nhận ra cái sai của mình vì ngài cố chấp.

Còn chàng,Itachi!Chàng cũng cố chấp không kém đâu.Nhưng chàng cố chấp để được tự do,để thoát khỏi chốn quyền lực giả dối.Chàng sống trong sự dạy bảo đáng sợ của phụ hoàng mình,cố gắng giấu niềm xót xa,bản chất thật trong con người mình bằng một vỏ bọc rất chắc.Nếu không có sự xuất hiện của Yuuki thì chắc chàng sẽ vẫn sống trong những tháng ngày gò bó ấy.Giờ đây,chàng sẽ không làm theo sự sai bảo của người khác nữa.Chàng sẽ không làm một con rối nữa mà chàng sẽ sống theo những gì con tim chàng mách bảo.

Chàng vẫn đứng đó,mặt đối mặt với phụ hoàng mình.Chàng không cười vì vốn dĩ chàng đã không thể cười được.Chàng không khóc vì cuộc đời chàng chưa lần nào phải nhỏ lệ,chỉ có một lần duy nhất là ngoại lệ.Chàng cũng không sợ hãi hay run rẩy vì chàng không bao giờ khiếp sợ trước bất kì ai dù đó là phụ hoàng chàng.Itachi chỉ đứng đó,như một bức tượng không cảm xúc,chờ đợi.Chờ đợi cơn giông tố mà chàng biết sớm muộn gì nó cũng xảy đến.

Hoàng đế Fugaku nhìn chàng hồi lâu rồi hạ giọng,nói:

_Itachi!Ta biết con là một đứa biết suy ngĩ.Con hãy nghĩ về những gì mình làm.Việc từ bỏ quyền lực là điều không thể,không kẻ ngu ngốc nào lại từ bỏ ngai vàng để đánh đổi cái thứ tầm thường gọi là”sự tự do”như con nói.

Itachi khẽ nhíu đôi lông mày đen lại.Đôi mắt màu đen tuyền đang vần vũ quanh màu đỏ máu rợn người.Chàng có vẻ khó chịu khi nghe phụ hoàng nói sự tự do chỉ là thứ tầm thường.Chàng trả lời,giọng đanh lại:

_Nếu như người nói”sự tự do”là thứ tầm thường thì người nhầm rồi!Những người trong hoàng tộc chẳng bao giờ được hưởng cái gọi là tầm thường ấy cả!

_ITACHI!Ngươi nói thế là bôi nhọ hoàng tộc có biết không hả?-hoàng đế Fugaku gắt.

_Không đúng sao?Ngay từ nhỏ,người đã dạy con những gì,toàn là chém giết,toàn là hận thù,không có cái gì gọi là”tình thương”hết!-Itachi khảng khái nói.

Cuộc cãi vã đã lên đến đỉnh điểm.Các thị nữ và thái giám xung quanh không ai dám ra can ngăn hai người họ vì làm thế không khác nào đi vào chỗ chết.

Hoàng đế Fugaku sau một phút im lặng bỗng cười lớn.Tiếng cười vang khắp Đông cung.Ngài nói:

_”Tình”ư?Con mà cũng muốn ta dạy cho con về tình ư?Ta nói cho con biết,không kẻ nào là đáng để thương hại hết.Ở đất nước này,kẻ sống làm vua thua làm giặc!Điều đó con phải biết hơn ai hết

_Phụ hoàng!!Người không thấy sao?Chính chúng ta mới là những kẻ đáng thương.Những con người suốt ngày sống trong nhung lụa,không hề biết thương kẻ khác và không bao giờ được kẻ khác thương mới là những người đáng thương hại-Itachi nói

“BỐP……”

Tiếng động như cào xé vào khoảng không.Tất cả những âm thanh khác bỗng dưng im bặt.Khung cảnh chỉ còn là một màu trắng đục với những lớp sương ảm đạm.Itachi vẫn đứng đó nhưng khuôn mặt chàng nghiêng sang một bên.Chàng quay mặt lại,máu từ khóe miệng chảy ra,đỏ tươi,nhớt nháp chảy xuống đất.Chàng nhìn phụ hoàng mình bằng đôi mắt màu đỏ máu.

Hoàng đế Fugaku,một bàn tay đưa lên quá tai và cứ giữ nguyên ở vị trí đó.Ngài nhìn Itachi.Đôi mắt cũng một màu đỏ máu-màu đặc trưng của hoàng tộc Uchiha khi máu trong người dâng lên quá cao.Đôi mắt đó nhìn Itachi không còn là đôi mắt yêu thương nữa mà nó giống như đôi mắt khi ngài nhìn kẻ thù của mình.

Sau đó,hoàng đế Fugaku quay về Chính cung không một lời nào cả.

Itachi vẫn đứng đó.Chàng nhìn theo bóng áo vàng cho đến khi nó khuất hẳn.Dường như chàng muốn ôm trọn hình ảnh phụ hoàng một thời mà chàng yêu thương vào sâu trong trái tim,để chàng không tiếc nuối khi quyết định bất kì điều gì.



Itachi định làm gì tiếp theo?Và sự lựa chọn đó của chàng liệu có phải là đúng đắn?Con đường phía trước chàng sẽ như thế nào đây?Cuộc đại chiến tại Lôi quốc giờ mới bắt đầu.

Chữ ký của hayuri kirino

5/2/2012, 10:21 am
avatar
.: NVFCer :.sabaku no kankuro 
http://rank.naru.to/geninsuna.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 153
Tổng số bài gửi : 75
Ngày tham gia : 23/12/2011
Status : OMG sand
Được Cảm Ơn : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

dok thjet la nan wa ak` Gian du dan tạ

Chữ ký của sabaku no kankuro

5/2/2012, 12:04 pm
avatar
.: NVFCer :.Minari 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 953
Tổng số bài gửi : 442
Ngày tham gia : 22/01/2012
Status : trượt đại học rồi :'( về chăn vịt năm sau thi lại với các em thôi =(((
Được Cảm Ơn : 100

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

hôm qua vào coment, nhưng vì lười quá nên đến hôm nay mới đọc mịa và sau khi căng mắt đọc xong chap 1 Quyết tấm tớ thấy giống như đang ngồi học môn lịch sử ấy.
Và cũng không nhất thiết phải nói quá nhiều về nhân vật cùng một lúc, vừa khó nhớ vừa dài dòng bó bột cứ để mọi người từ từ thưởng thức và tự cảm nhận Laughing
Cố lên nhé Super đợi chap mới của bạn đêý mịa

Chữ ký của Minari

5/2/2012, 7:50 pm
avatar
.: NVFCer :.tho ngoc 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 239
Tổng số bài gửi : 87
Ngày tham gia : 01/12/2011
Status : kakaka, ta thành nữ sinh ùi!!!!!
Được Cảm Ơn : 37

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

uhm, đồng ý với Minari, đọc đoạn giới thiệu bối cảnh cứ như đang học lịch sử í Shocked

thỏ vẫn đang chờ nhân vật chính xuất hiện - nữ hiệp Sakura của chúng ta Sad , hok biết Sas và sak đến với nhau như thế nào khi chính cha của Sas đã giết cả nhà Sak nhỉ?

hóng chap típ

Chữ ký của tho ngoc

11/2/2012, 8:53 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Phần 2:Hoàng cung nhuốm máu

Đêm lại buông xuống,nữ thần bóng đêm dang rộng hai tay ôm chặt thành Đông Hán Quan vào lòng.Màu đen huyền ảo của bầu trời,màu đen của những đám mây,màu đục trắng của những lớp sương mỏng đã mang khung cảnh chết chóc đến hoàng cung.Trong màn đêm u tối,những cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện cứ vật vờ trên nền trời đen như những con dơi.Chúng di chuyển nhẹ nhàng tới mức không làm dịch chuyển bất cứ một vật gì trên đường chúng đi.Ra tay chớp nhoáng và mau lẹ,đó chính là Hắc Ưng Hội-những kẻ sát thủ giỏi kiếm thuật,ám khí và khinh công nhất trên giang hồ.
Lúc đó,giang hồ nổi lên hai hội sát thủ lớn là Huyết Kiếm Hội và Hắc Ưng Hội.Hai hội này có hiềm khích từ lâu và trong một lần giao chiến,cả hai bên đều bị thương nặng.Nhưng do tuyệt kĩ của Huyết Kiếm Hội hơn hẳn Hắc Ưng Hội nên Hắc Ưng Hội đành phải rút lui,nhường cái vị trí hội sát thủ hàng đầu cho Huyết Kiếm Hội.Nhưng không lâu sau đó,chẳng hiểu vì nguyên do gì mà Huyết Kiếm Hội tự dưng tan rã,những người giỏi nhất thì mai danh ẩn tích.
Không biết vì hữu duyên hay vô cớ mà hôm nay hội sát thủ,tạm cho là hàng đầu giang hồ,lại đến kinh thành Lôi quốc.Không biết vì việc gì đây?Gọi hẳn sát thủ không phải loại tầm thường đến kinh thành thì không biết kẻ nào to gan đến thế.
……………………………………………….
Trăng đã lên cao.Vầng trăng bạc bị che khuất sau những đám mây mỏng.Tại bìa rừng gần kinh thành,không khí chết chóc ngột ngạt tới mức khó thở.
Tại một khoảng đất trống,một bóng đen đi tới.Tên thủ lĩnh trong hội sát thủ lên tiếng:
_Vậy ngài chính là người đã sai chúng tôi tới đây sao?
Trong bóng tối,không thể nhìn rõ mặt kẻ mặc áo choàng đen là ai.Nhưng khi những đám mây như làn khói mỏng tan đi,ánh trăng soi xuống mặt đất thì khuôn mặt người bí ẩn kia dần hiện ra.Khuôn mặt tuấn tú nhưng có hai vết hằn kéo dài trên hai bên sống mũi cùng với đó là đôi mắt đỏ màu máu.Đó không ai khác chính là….Uchiha Itachi!
Itachi mặc thường phục,choàng tấm áo đen sẫm màu.Chàng lạnh lùng nói:
_Phải,chính ta đã gọi các ngươi đến đây.Chỉ cần các ngươi giết được một người trong hoàng cung thì như đã hứa,ta sẽ trả cho các ngươi hai nghìn lượng vàng.
_Ngài muốn chúng tôi ám sát ai?-tên đeo mặt nạ,thủ lĩnh hội hỏi
Một thoáng trầm ngâm,Itachi nói:
_Đó là…hoàng đế Fugaku.
………………………………………………….

Hôm nay là buổi yến tiệc linh đình tại hoàng cung của Lôi quốc.Khắp cung điện được trang hoàng bằng những ngọn đèn lung linh màu sắc.Hoàng cung rực sáng bởi một hòa sắc tuyệt đẹp,quả không hổ danh là chốn hoan lạc nhất kinh thành.

Đêm nay,bầu trời Lôi quốc rợp cánh diều bay.Trên những hồ nước nhỏ quanh cung điện,những đóa hoa sen màu phớt hồng xoay vần trong dòng nước tinh khiết.Bên trong những cánh hoa mỏng manh là ngọn nến vàng nhạt đang cháy.Nó tượng trưng cho sự phồn vinh của Lôi quốc và những ước nguyện của người dân.

Ở đại điện,không khí thật náo nhiệt.Các văn võ bá quan quan phục chỉnh tề say sưa thưởng thức tiếng nhạc du dương và xem những điệu múa uyển chuyển.Trên ngai vàng,hoàng đế Fugaku uy nghiêm,bệ vệ,ngài không hề biểu lộ chút cảm xúc gì trên khuôn mặt mình.Vẫn là một khuôn mặt đanh thép,vẫn là ánh mắt sắc và lạnh.Kế bên ngài là hoàng hậu Mikoto,bà có vẻ khá vui và chăm chú thưởng thức buổi tiệc.Nhưng trong đôi mắt đen của bà vẫn luôn ẩn chứa một nỗi buồn nào đó,một nỗi buồn khó có thể nói thành lời.

Buổi tiệc đang diễn ra suôn sẻ thì từ ngoài sân rồng,tiếng đao kiếm chạm nhau đinh tai.Các đại thần giật mình.Nghệ sĩ dương cầm bỗng khựng lại như đàn đứt dây.Các ca kĩ sợ hãi chạy tán loạn.Hoàng đế Fugaku đứng dậy,đôi mắt chuyển thành màu đỏ máu.Ngài bỗng nắm chặt tay và nghiến răng nói:
_Thật hỗn xược,bọn giang hồ tưởng đây là đâu mà dám xông vào?Bay đâu,lấy kiếm cho ta!
_D..dạ!-tên thái giám run rẩy đỡ thanh katana to tướng nằm trong bao đen sẫm,kính cẩn mang lại gần hoàng đế
Cầm lấy thanh kiếm,không nói một lời,hoàng đế Lôi quốc bước ra khỏi đại điện vào lao về phía sân rồng
Cuộc chiến tại hoàng cung xem chừng rất ác liệt.Mười tám cao thủ mặc đồ đen tay cầm kiếm đánh với hai trăm thị vệ và bảy Cấm vệ quân.Những tên cao thủ lướt đi như những bóng ma chờn vờn,lượn qua lượn lại,tay cầm đao chém chết bất kì kẻ nào ngáng đường.Máu của những thị vệ bắn tung tóe khắp sân rồng.
Mười sáu tên cao thủ đối phó với binh lính ở dưới,còn hai tên nấp ở trên mái phi ám khí tẩm độc

”Vèo…vèo…Phập!”
_Chết tiệt!-Kambei-người đứng đầu Cấm vệ quân trong một phút bất cẩn đã trúng hai mũi tên sắt.Ông cắn chặt răng,dùng tay nhổ chúng ra khỏi vai mình.Hai ám khí vừa bị rút ra,máu từ vai ông phun ra phì phì.Kambei tay dính đầy máu của chính mình,lao tới chém tên mặc đồ đen.Đao trắng vừa giáng xuống sau lưng hắn thì”keng….”,hai thanh kiếm khác vòng ra phía sau đỡ lấy đao của ông.Tên sát thủ mang số mười vòng hai tay ra sau để đỡ đòn hiểm của vị tướng lão luyện.Nếu Kambei không bị thương thì hắn đã đi đời từ lâu.
“Yaaaa….!”,ông cố gắng dùng hết sức lực ghì thanh đao xuống.Sát thủ số mười người ngửa ra phía sau,cố nắm thật chặt cán kiếm.Hắn dùng lực của chân để làm bàn đạp,hất đao của Kambei ra.Ông mất đà,lùi ra phía sau.Lợi dụng lúc đó,tên sát thủ đâm hai nhát kiếm xuyên qua người Kambei.

Hoàng đế Fugaku bước đến sấn rồng cũng là lúc tướng Kambei ngã xuống nền đất lạnh,máu thấm nền đá,nhuộm đỏ thanh đao do chính hoàng thượng ban cho.Hoàng đế Fugaku mở to đôi mắt mình,nhìn vị tướng mà mình yêu quý và tin cậy ngã xuống.Ngài như hóa đá.Những vệt đỏ trong mắt càng lúc càng đậm hơn.Ngài nắm chặt thanh kiếm trong tay,lao đến giao đấu với những tên sát thủ,mặc cho những cận vệ ngăn cản.
Trong đêm,tiếng đao kiếm vang lên chát chúa.Máu bắn tung tóe.Mùi máu tanh nồng khắp hoàng cung.Những xác chết nằm la liệt khắp nơi.Những cái xác của cả binh lính hoàng cung và cả những tên sát thủ.Hoàng cung Lôi quốc bỗng biến thành một địa ngục máu.Những dòng máu nóng chảy dài trên mặt đất.
Một tiếng nổ vang lên.Đông cung và Thượng thư phòng bốc cháy ngùn ngụt.Màu vàng xoáy như một cơn lốc,cuốn tất cả vào biển lửa.Lửa liếm sạch mọi thứ.Hoàng cung bỗng chốc chìm trong màu vàng chết chóc,mùi thịt người cháy khét,mùi máu quyện trong mùi khét của lửa.
Hoàng đế Fugaku vẫn lao vào đánh bọn sát thủ điên cuồng.Nhưng dường như ngài đã kiệt sức lắm rồi.Những giọt mồ hôi đua nhau chảy trên trán ngài.Đôi mắt ngài cứ mờ dần,mờ dần,không biết vì bụi từ lửa hay vì quá mệt mỏi.
Lợi dụng lúc đó,một tên áo đen lao tới,vung kiếm lên trước mặt ngài.Đôi mắt ngài mở to hết cỡ,ngài không thể làm gì lúc này,đôi chân ngài dường như đã bị đông cứng.Ngài chỉ biết đứng đó nhìn,nhìn cuộc đời của mình kết thúc dưới thanh kiếm của tên sát thủ.Kiếm vung lên,lóe sáng,xé tan bức màn gió.”Keng…Phập!” tiếng chói tai vang lên.Máu bắn ra,ướt đẫm.Nhưng đó không phải là máu của hoàng đế Fugaku,mà đó là máu của tên sát thủ.Đúng cái thời khắc định mệnh đó,một bóng người lao tới,vung kiếm chớp nhoáng,hất thanh kiếm của tên áo đen và đâm hắn một nhát ngay tim,nhanh tới mức hắn còn chưa định thần nhìn lại.
Sau bức màn khói của lửa,một bóng người hiện ra.Đó là một nam nhân có khuôn mặt tuấn tú và na ná giống Itachi.Nhưng đôi mắt của chàng còn lạnh lùng hơn Itachi gấp bội.Chàng vẫn mặc bộ áo truyền thống,áo xanh lam thêu rồng và đai ngọc.Nhìn kiếm pháp của chàng đủ biết chàng mạnh thế nào.Người có thể đánh bại một sát thủ nhanh chóng như vậy,trong cung chỉ có hai người.Đó là thái tử Itachi và hoàng tử Sasuke.Thái tử Itachi không tham gia yến tiệc và chưa một ai trông thấy chàng từ đầu buổi tiệc cho tới giờ.Vậy người đã cứu hoàng đế Fugaku không ai khác chính là hoàng tử Sasuke.Sau khi đâm chết tên sát thủ,chàng quay lại,đỡ phụ hoàng dậy và nhíu mày hỏi:
_Phụ hoàng!Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?
Hoàng đế Fugaku sau khi trấn tĩnh lại,nhìn Sasuke và nói:
_Sasuke!Con về rồi à?Ta cứ tưởng con còn ở Thủy quốc dài ngày nữa!
_Phụ hoàng à!Người nói cho con biết chuyện gì xảy ra đi!-hoàng tử Sasuke sốt sắng nói
Hoàng đế Fugaku nhìn chàng rồi thở dài.Ngài nói:
_Tất cả đã tan thành tro bụi rồi!Cả hoàng cung này và cả Lôi quốc nữa.Hôm nay trong khi buổi yến tiệc đang diễn ra thì bọn thích khách đã lẻn vào làm náo loạn cả lên.
Nghe phụ hoàng mình nói vậy,Sasuke đã đủ hiểu chuyện gì xảy ra ở Lôi quốc nhưng có một điều mà chàng không thể hiểu nổi,đó là kẻ nào dám sai những tên sát thủ đến hoàng cung và còn to gan hơn khi sai chúng ám sát hoàng đế Fugaku.
Đôi mắt đen thẳm nổi lên những xoáy đỏ,chúng cứ vần vũ quanh con ngươi đen sẫm.Lông mày chàng khẽ nhíu lại làm nổi lên những đường vân mấp mô trên trán chàng.Môi chàng khẽ mím lại.Tay chàng nắm chặt thanh kiếm sáng trắng.Một luồng sát khí nóng màu đỏ đục chảy quanh người chàng.Một cuộc đấu sinh tử đã bắt đầu.Một cuộc đấu mà chàng không hề biết mình đang đấu với chính đại huynh mình,Uchiha Itachi!

Những con người trong cuộc sống quyền lực vẫn không thể tránh khỏi một điều…

Đó là sự hận thù muôn đời không dứt….

Nó giống như mối tơ vò,càng cố gỡ bỏ,lại càng thắt chặt lại,và cuối cùng….

Nó trở thành một vòng luân hồi không thể tách khỏi….

Càng cố vẫy vùng,càng dễ dàng chết…

Nhưng…vẫn có người cố thoát khỏi cái vòng đó mà không được…
Uchiha Itachi!

Còn một người lại tự trói chân mình vào cái vòng đó..
Uchiha Sasuke !

Kết cục sẽ thế nào khi sự hận thù ấy cuốn lấy họ…hai huynh đệ ruột thịt
?
[/size]

Chữ ký của hayuri kirino

25/2/2012, 6:47 pm
avatar
.: NVFCer :.tho ngoc 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 239
Tổng số bài gửi : 87
Ngày tham gia : 01/12/2011
Status : kakaka, ta thành nữ sinh ùi!!!!!
Được Cảm Ơn : 37

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

aaaaaa, mừng Sasuke-sâm lên sàn, yeah yeah yeah sunny

sao Itachi lại muốn giết cha ruột của mình nhỉ? chắc là giữa hai người cũng có mối hiềm khích dữ lúm nên Ita mới muốn bỏ ngôi thái tử mà nhường cho Sasuke, rồi Sasu và Saku lại cũng có thù, cái mối thù này rắc rối lúm à nha.

hóng chap tiếp nhá, hi vọng Sakura sẽ lên sàn:D

Chữ ký của tho ngoc

6/3/2012, 5:15 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)





[i][size=18]

[i]Chap 3:Kỉ niệm phai màu!(những phần in nghiêng chữ màu xanh là lời của Itachi)


Chap này có dùng lời nhạc phim.



Mưa!...vẫn rả rích….!



Gió!....vẫn thét gào…!



Lưỡi kiếm trắng của tử thần lại một lần nữa quét qua….



Từng con người yếu ớt ngã xuống….



Đất…nồng một mùi máu tươi…..



Mưa!...thét gào trong cơn điên loạn



Khúc phân li tương ngộ lại vang lên…..ngân nga….không hồi kết!



Lửa hận thù một lần nữa lại len lói….



Những tiếng khóc…những giọt nước mắt của những con người sầu muộn…



Liệu có chảy trên khuôn mặt không chút cảm xúc…?



Liệu trái tim họ có còn chỗ cho một giọt nước mắt….?

…………………………………………………………………………….



Bên khung cửa sổ gỗ thơm mùi phong lan,một chàng trai vận y phục xanh thẫm ngồi đối diện với khu vườn Đông cung.Từng cơn gió khẽ thổi qua làm tung bay những lọn tóc đen.Chàng ngồi đó.Bất động.Dường như có gì đó trong tâm chàng khiến chàng phải suy nghĩ.Suy nghĩ về sự đời.Suy nghĩ về mối dây ràng buộc chàng.Nhưng trong tim chàng bây giờ lại hoàn toàn trống rỗng.Nó hình như đã trở nên vô sắc từ lâu.Không phải màu đỏ của sự chết chóc,cũng không phải màu hồng tình ái mà nó chỉ đơn giản là một màu trắng.Một màu trắng tinh khiết và thuần thúy nhất.Nhưng,nó lại báo cho chàng về một tương lai mông lung và mù mịt lắm.



Chàng khẽ nhắm mắt lại,cố rũ bỏ sự bối rối trong lòng.Cố hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực,chàng khẽ buông một tiếng thở dài trút đi mọi buồn phiền.Gió lại thổi qua.Lần này là một cơn gió nhẹ.Nó khẽ lướt qua những bông hoa trắng trong,mang hương hoa lan bay vào phòng.Itachi thoảng thấy mùi lan trên đầu mũi mình.Chàng bất giác thấy thanh thản lạ thường.Và trong cái mùi thơm nhẹ dịu ấy,trong cái màu trắng trong ấy,một hình bóng hiện ra.Một người con gái đã lâu chàng không gặp….



12 năm trước….



_Yuuki!Cẩn thận kẻo ngã con!-tiếng nói trầm ấm vang lên



Người nam nhân trạc ngoài 40 tuổi,mặc bộ kimono màu nâu sẫm,đang ngồi trên một chiếc ghế tre.Ông cầm một quyển sách tựa đề là”Trung nghĩa” và say sưa đọc nó.Nhưng ông bắt buộc phải dừng cái thú vui đó lại vì đứa con gái đầu lòng của ông vừa bị ngã.



Con bé ấy thật nghịch ngợm.Giữa trời tuyết rơi lạnh như thế mà nó vẫn còn cố nặn tuyết.Cái tảng tuyết hình tròn to tướng gấp ba,bốn lần người nó được nó đắp rất công phu bằng bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh.Nhưng kết quả là cái tảng tuyết đó vì quá to và cao nên đã đổ ập lên người nó.Tội nghiệp con bé!Bộ kimono màu trắng mà mẹ nó may lấm đầy những hạt tuyết.Nó ngồi ở dưới đất,không muốn đứng lên nữa.Đôi mắt màu đen thẳm giàn giụa nước và nó bắt đầu khóc.Khóc to hết cỡ.

Tiếng khóc của cô con gái đã làm đại tướng Haruno Takeshima bỏ dở quyển sách,vội bước ra khỏi cửa và chạy lại gần con bé Yuuki.Nó vẫn khóc cho dù phụ thân nó có nói thế nào đi nữa.Nó đưa hai bàn tay xinh xắn lên lau nước mắt.Nó cố nín,không cho nước mắt trào ra.Nhưng khi nhìn đống tuyết vụn trước mặt,nó lại òa khóc nức nở.Đại tướng Takeshima đang bối rối không biết nên làm thế nào thì một giọng nói quen thuộc từ ngoài cửa phủ vang lên:

_Thế nào,đại tướng quân.Ngài nổi tiếng thao lược trên sa trường mà không dỗ nổi một đứa con nít à?

Quay mặt nhìn lại,Takeshima bỗng thay đổi sắc mặt.Có vẻ như ông vừa gặp lại người quen cũ,nhưng người quen này lại khiến ông có cảm giác vừa tin cậy lại vừa lo sợ.Ông đứng lên,kính cẩn nói:

_Mời ngài vào nhà chơi,Fugaku-kun!

Người nam nhân mặc bộ cánh xanh lục,áo trắng và đai lưng màu ngọc,nhẹ nhàng bước vào khoảng sân rộng đầy tuyết.Nhìn thoáng qua,ai cũng tưởng đây chỉ là một người đàn ông trung tuổi bình thường.Nhưng nếu để ý kĩ ngón áp út ở bàn tay trái sẽ thấy một chiếc nhẫn ngọc bích nạm đá hoa cương quý.Đó là chiếc nhẫn của cố hoàng thái hậu để lại cho cháu mình.Chắc không cần tìm hiểu cũng biết lai lịch của người này.Nhưng điều kì lạ ở đây chính là sự thân mật quá khác thường giữa hai vị nam nhân ấy.Một đại tướng quân và một vị vua.Một kẻ bề trên với một kẻ bề dưới.Vậy mà hai người họ lại cư xử như hai cố nhân lâu ngày mới gặp lại nhau.



Dường như hôm nay hoàng đế Lôi quốc không đi một mình.Phía sau ngài là một cậu bé tầm 10 tuổi mặc áo đen nhạt màu.Khuôn mặt có vẻ hơi già trước tuổi.Tóc mái đằng trước hơi xòa xuống trán.Cậu bé tiến lại gần đại tướng Takeshima.Hoàng đế Fugaku xoa đầu cậu và nói:

_Hôm nay có thêm một vị khách nữa.Không biết tướng quân có phiền không?

Đại tướng nhà Haruno cười xòa:

_Ồ!Không sao!Thần rất vui khi được đón tiếp người,thưa thái tử!

Thái tử Itachi vẫn không nói gì.Khuôn mặt của cậu rất khác so với những đứa trẻ tầm tuổi này.Nó chỉ cô đọng bởi một chữ:”lạnh”.

Cậu khẽ quay đầu sang chỗ của Yuuki.Lúc này,con bé đã hết khóc.Nhưng nó vẫn sụt sịt và bên khóe mắt còn đọng lại mấy giọt nước nhỏ.Itachi khẽ liếc nhìn cô bé.Đôi lông mày cậu nhíu lên rồi hạ xuống và khóe miệng hơi nhếch lên.Không biết cái cười nhẹ và nhanh chóng biến mất ấy là do cậu chế nhạo cô bé con khóc nhè hay vì một lí do nào khác…



Tuyết rơi nhẹ.Những bông tuyết nhỏ li ti khẽ rơi,trùm lên cảnh vật một màu trắng đục.Tuyết rơi lên khắp người Yuuki.Cô bé đứng dậy.Lúc này,nhìn Yuuki không khác gì một bông tuyết hay nói đúng hơn là một tiểu thiên sứ mùa đông.Một thứ quanh cô bé đều là một màu trắng và chỉ chừa lại có đôi mắt màu đen.Itachi thoáng ngạc nhiên.Cậu đứng đó.Dường như thời gian đã ngừng lại.Nếu không nhờ tiếng gọi của phụ vương mình thì chắc cậu sẽ đứng chôn chân ở đó mãi.Mà cậu cũng không biết hai người họ vào nhà từ lúc nào….



Là định mệnh trớ trêu….do ông trời sắp đặt…



Ta đã gặp nàng…..



Trong ngày tuyết lạnh giá…và trong cái màu trắng ấy…!



Itachi chạy vào ngôi nhà gỗ.Còn Yuuki thì vẫn đứng đó.Đôi mắt cô bé mở to đầy ngạc nhiên.Yuuki khẽ mỉm cười và chạy về phía hậu phủ.Dường như bé con nít có gì đó vui lắm….



Thế rồi mọi chuyện diễn ra như một phép màu….



Lần đầu tiên trong cuộc đời ngập ngụa màu máu…..



Ta đã có thể cười,có thể nói,có thể vui đùa như những đứa trẻ bình thường….



Nhưng giấc mơ đẹp thường nhanh chóng tan vỡ như thủy tinh…



Và hình bóng ấy cũng chỉ giống như một bông tuyết nhỏ mang

hương thơm hoa lan trắng….



Phủ Haruno,2 năm sau ngày Itachi gặp Yuuki.



Lửa vàng rực kinh thành Đông Hán Quan.Những tiếng la hét,van xin vang lên như bản ca của những con người xấu số.Tiếng đao kiếm lách cánh,tiếng hô hét của binh lính như một giai điệu tử thần.Những quân sĩ gào thét điên loạn”giết,giết,không chừa một ai”.Phủ Haruno thoáng chốc cháy rụi.Những xác chết nằm la liệt trong phủ.Từ gia nhân,nô tì,tổng quản…tất cả,không còn ai sống sót.Phu phụ Haruno Takeshima đứng giữa khoảng sân ngập mùi máu tanh.Gương mặt họ rất thanh thản.Dường như họ đã biết trước sẽ có ngày này.Ngự lâm quân vây kín quanh đôi vợ chồng.Thủ phủ ngự lâm Takiyama giương gươm trắng,kề cổ Takeshima.Ông khẽ nhắm mắt.Một tiếng dộng vang lên.Máu bắn ra.Nhầy nhụa.Thân hình to lớn đổ ập xuống nền đất.Phu nhân ông cũng rút dao tự vẫn theo chồng.

Đêm đó,phủ Haruno cháy mãi không dứt.Ngôi phủ lâu đời và đại tướng tài ba bị vùi dập trong biển lửa. (Ngày hôm đó,gia tộc Haruno hầu như đã bị giết sạch,duy chỉ có hai chị em là Yuuki và Sakura trốn thoát.Nhưng không lâu sau,quân lính tìm được hai xác bé gái không rõ danh tính bên bờ sông Nguyệt Thanh.Họ cho rằng đó là hai đứa con của đại tướng Haruno Takeshima nhưng vẫn chưa thể khẳng định.)



Hai ngày sau,Itachi nhận được tin dữ.Cậu bé 12 tuổi chạy như điên tới phủ Haruno,mặc quân lính ngăn cản.Nhưng khi đến nơi,cậu không tin vào mắt mình nữa.Đây mà là phủ Haruno ư?Tất cả trống trơn,cháy khét,chỉ còn lại vài tấm gỗ chưa cháy hết vương vãi trên nền đấy đen sì.Itachi đứng bất động.Đồng tử cậu di chuyển và co giật liên tục.Cậu không thể tin vào những gì đang diễn ra.



Itachi bất giác chạy vào trong đống gạch vụn và phía những bức tường chưa đổ.Cậu gọi.Cậu gào thét.Cậu gọi tên cô bé Yuuki.Nhưng không một lời đáp lại.Sẽ không còn nữa những lần cậu gọi cô,và cô bước ra từ sau thân cây sồi già.Sẽ không còn những lần cô bị cậu lừa trong những lần chơi trốn tìm.Vì cô không còn ở đây nữa…



Ta nhớ hôm ta đến,trời đã đổ mưa…..



Là mưa chứ không phải là tuyết…!



Ta chỉ thấy một thứ nhạt nhòa,không màu sắc trước mặt….



Chỉ có mưa và ta….cùng với những xác người dòng họ Haruno…



Không có nàng ấy….hoàn toàn không…!



Tiếng mưa đập vào cửa gỗ làm Itachi giật mình.Chàng trở về với hiện thực phũ phàng,với số phận nghiệt ngã đang chờ chàng phía trước.Nhưng không lâu đâu.Sẽ không quá lâu để chàng gặp lại nàng-người con gái ngày ấy….!



Cuộc tình không phân địa vị,ranh giới của chàng là mối tình đẹp nhất,trong sáng nhất.Nó sẽ được gió cuốn đi khắp nơi.Sẽ được mây chở đến tận cùng biển khơi.Và sẽ được mùa đông lưu giữ như một mối tình thiên cổ,khắc ghi ngàn năm…







Chớp mắt đã ngàn năm



Nước mắt có chút mặn,lại có chút ngọt

Lòng anh ôm lấy khuôn mặt em

Quay đầu nhìn lại những vùng đất tuyết đã đi qua

Cứ từ từ biến thành đồng cỏ

Nhưng anh cũng giống em,mỗi phút đều chưa từng hối hận





Tình yêu dai dẳng như vậy,gắn kết như vậy

Cho dù vận mệnh có muốn ai phải ra đi

Đường bờ biển lại càng khiến người ta lưu luyến

Gió đẹp đến mức ngày càng uyển chuyển

Nhưng chúng ta quá kiên cường,

Ngay cả trời cũng không nhịn,phản đối cả trời

.



Tình yêu sâu đậm,chớp mắt thành ngàn năm

Luôn hồi bao lần dai dẳng không dứt

Đem tháng năm biến thành thảm đỏ

Chứng kiến cực hạn của chúng ta





Một câu đau lòng trân trọng cả ngàn năm

Lời thề càng trở nên xa hơn cả sự vĩnh viễn

Nếu không phải biển xanh đều biến thành bể dâu

Tình yêu thực sự làm sao có thể hiện diện?[i][i]
[/i]





Tình yêu vượt qua mưa gió lạnh lẽo khắc nghiệt

Mùa xuân ấm áp sẽ ở trước mắt



[/i]


[/i]
[/size]
[/i]

Chữ ký của hayuri kirino

6/3/2012, 5:39 pm
avatar
.: NVFCer :.0972331376 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1
Tổng số bài gửi : 1
Ngày tham gia : 06/03/2012
Được Cảm Ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Gian du dan javascript:emoticonp(':ta4:javascript:ejavascript:emoticonp('Mau mui')moticonp('dam')')javascript:emoticonp('Liec')

Chữ ký của 0972331376

6/3/2012, 8:44 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

bạn 0972331376 thân mến!

Tôi thật sự không thể hiểu ý nghĩa của cái comment bạn đã viết. Nó là thứ tiếng gì vậy bạn, Anh không ra Anh mà Việt chả ra Việt. Hơn nữa, bạn viết comment như vậy là vi phạm Nội quy đó

Fic này tôi viết ra để cho fan của Sasusaku đọc, nếu bạn không thích có thể không đọc nó, tôi không bắt ép bạn. Nhưng nếu đã đọc rồi thì bạn hãy viết một cái comment tôn trọng người đọc một chút đi. Tôi không phải người khó tính. và fic của tôi có thể chưa hay, nếu thích hay không, bạn có thể góp ý thẳng thắn chứ đừng comment linh tinh

Chữ ký của hayuri kirino

6/3/2012, 9:29 pm
avatar
.: NVFCer :.tho ngoc 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 239
Tổng số bài gửi : 87
Ngày tham gia : 01/12/2011
Status : kakaka, ta thành nữ sinh ùi!!!!!
Được Cảm Ơn : 37

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

tội nghiệp Itachi, có một mối tình tan vỡ như thếSadSadSad, mà hok biết tại sao Fugaku lại diệt gia tộc Haruno thế nhỉ, có hỉu lầm chăng? không biết yuki có còn sống không để mà chứng kiến sự trả thù của Ita?

ôi, Sakura-chan của thỏ và Sasuke chừng nào mới dk gặp nhau đey, mong wa' á Sad

bn viết nhanh nhanh nhoa'

Chữ ký của tho ngoc

19/3/2012, 2:07 pm
avatar
.: NVFCer :.hanazora miki 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 244
Tổng số bài gửi : 145
Ngày tham gia : 06/03/2012
Status : Việc sẽ hối hận ta không bao giờ làm. Nếu đã làm tuyệt đối không hối hận.
Được Cảm Ơn : 42

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Fic rất hay, lại trúng cặp đôi sasusaku mà mình yêu thích. Đọc chùa lâu rồi tại nhát comment quá. ss hãy mau ra chap mới nha, viết rất hay nhưng lâu post quá làm mình đợi sốt hết cả ruột

Chữ ký của hanazora miki

1/4/2012, 5:50 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)





Chap 4:Không lối thoát!



Đêm lại về.Những cơn gió phảng phất mùi cỏ cây đẫm sương đêm.



Trăng lên.Đẹp huyền ảo.



Vầng trăng với ánh sáng bạc lung linh khiến con người bị lu mờ trong cái vẻ đẹp bí ẩn ấy.Nhưng có biết đây rằng ánh trăng đôi lúc lại mang màu đỏ của máu và nước mắt,của những cay đắng và tủi hờn.



Tại Bắc Thụy Cung,canh ba.



Trời đã về khuya.Bên ngoài,khung cảnh tĩnh mịch lạ thường.Chỉ còn nghe tiếng gió vi vu và đây đó là tiếng lá cây lao xao.Cảnh vật chìm vào một màu đen tuyền.



Im lặng.Gió ngừng thổi.



Chàng trai trẻ chống hai tay lên cằm và suy nghĩ.Ngọn nến nhỏ cháy gần hết còn len lói chút ánh sáng.Màu vàng nhẹ hắt lên khuôn mặt chàng.Một khuôn mặt tuấn tú và đôi mắt đen thẳm.Nhưng nó hoàn toàn không chút cảm xúc.Chàng ngồi lặng im.Tay chống cằm.Bất động,như một pho tượng.Đôi mắt ấy,cái nhìn ấy,nó còn đáng sợ hơn đôi mắt của thái tử Itachi gấp trăm ngàn lần.



Trong cái màu đen đặc đó,những vần xoáy màu đỏ bắt đầu nổi lên.Lông mày chàng nhíu lại bực tức.Hai tay xiết chặt tạo ra tiếng kêu răng rắc trong đêm tối.Hai hàm răng nghiến chặt lại.Chàng bỗng đứng phắt dập,một tay ném bức thư vừa mới bóc xuống đất,một tay đập mạnh vào bàn.Đôi mắt chàng độc một màu đỏ và những xoáy tròn màu đen.Lần đầu tiên,con người lạnh lùng không kém Itachi-hoàng tử Sasuke tức giận đến như vậy…



Một giờ trước…



_Thưa hoàng tử,tướng quân Yui và Cận vệ Jun xin được yết kiến-giọng của thái giám Kibou vang lên

_Cho vào!-người bên trong ra lệnh.



Hai chàng trai trẻ bước lên bậc thang đá.Người bên trái có mái tóc màu tím,tóc mái che một bên mắt.Khuôn mặt nghiêm nghị và đanh thép.Chàng mặc bộ giáp chiến đen sạm và phảng phất mùi khói sa trường.Đó là tướng quân Kamizu Yui.Người còn lại mặc binh phục màu đỏ,đai lưng ngọc.Khuôn mặt hơi trẻ con và có đôi nét tinh nghịch.Tóc đen ôm trọn khuôn mặt chàng.Đó là cận vệ Nakira Jun.



Hai người bước đến trước cửa gỗ.Yui đẩy cửa bước vào.Kế sau là Jun.



Trong phòng,độc một bộ bàn ghế gỗ quý,còn lại toàn giá sách và binh thư.Hoàng tử Sasuke vận y phục xanh lam.Chàng ngồi ngả người ra ghế,mân mê cuốn binh pháp đang cầm trên tay.Nghe tiếng động,chàng gấp sách lại,nói:

_Hai người tới rồi hả?Ngồi xuống đi!



Vâng mệnh,hai chàng trai ngồi xuống ghế gỗ.Sở dĩ Yui và Jun không cần phải thi hành những nghi lễ phức tạp khi gặp hoàng tử tại cung riêng bởi vì họ là những người rất thân thiết của hoàng tử,chơi với Sasuke từ nhỏ và luôn sẵn sàng hi sinh vì chàng.



Đưa mắt nhìn hai người thân cậy một hồi,Sasuke hỏi:

_Việc điều tra đến đâu rồi?



Yui và Jun nhìn nhau e ngại.Họ không biết có nên nói cho hoàng tử nghe câu trả lời hay không.Sasuke như không thể bình tĩnh hơn nữa.Chàng gắt:

_Ta hỏi sao hai ngươi không trả lời?



Yui buông một tiếng thở dài.Một hành động hiếm thấy ở người như chàng.Rút từ trong ngực áo một đống thư từ,chàng đưa nó ra,đặt trước bàn.

Sasuke hơi ngạc nhiên,chàng cầm đống thư đó lên.Mở phong thư đầu tiên ra,mắt chàng bắt đầu di chuyển lia lịa…

Bức thư thứ nhất…

Văn thư tố cáo

Thiên triều năm thứ tư.Thần là tổng đốc phủ Ly Mạn.Đêm yến tiệc Thiệu Yến,thái tử Uchiha Itachi đã đến nhờ thần đưa hai người lạ mặt vào cửa Nam cung không rõ nguyên nhân.Thần đã từ chối nhưng thái tử đe dọa nếu không làm sẽ chết.Và ngay đêm đó,chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra.Thần nghĩ thái tử ít nhiều cũng liên quan tới việc này….



Bức thư thứ hai…

Thiên triều năm thứ tư.Thần là quan ngũ phẩm Tamizi.Đêm yến tiệc hôm đó,thần đã trông thấy một tên sát thủ mang lệnh bài của thái tử ra lệnh cho Cẩm y vệ rút khỏi cung.Những tưởng đó là người của thái tử nên thần không báo cáo,ai ngờ….



Bức thư thứ ba…Rồi bức thư thứ tư,thứ năm…Tất cả đều là chứng cứ tố cáo thái tử Itachi.Hoàng tử Sasuke tức giận ném đống thư xuống bàn.Bàn tay nắm chặt.Miệng rít lên những tiếng man rợ.

Jun vẫn rất bình thản.Chàng nói:

_Hoàng tử!Người không việc gì phải tức giận như thế.Sự thực thì vẫn là sự thực…

_IM MIỆNG!-Sasuke quát

_Hai ngươi…hai ngươi lấy đâu ra cái mớ này hả?Itachi….đại huynh ta mà dám làm chuyện này ư?Hoang đường,thật quá hoang đường-Sasuke phủ nhận



Một chút ngạc nhiên trên khuôn mặt Yui và Jun.



Gió thoáng qua.Lạnh và hiu hắt.Lá cây lìa cành từng chiếc một.



Không khí nặng nề đè nén lên ngực chàng,lên tâm can chàng.Trí óc Sasuke không cho phép chàng chấp nhận việc này.Lí trí chàng không cho phép chàng tin vào điều chàng vừa biết.Và trái tim chàng đang không ngừng rỉ máu…



Một thoáng im lặng.Cuối cùng,Yui cũng lên tiếng:

_Hoàng tử,những gì mà hoàng tử vừa đọc là những thứ chúng thần đã liều cả mạng sống để mang về…

Mắt đen mở to kinh ngạc.Sasuke hỏi:

_Thế nghĩa là thế nào?

_Những bức thư người vừa đọc có thể coi là những bức thư tuyệt mệnh của các quan đại thần đã được chứng kiến những việc không nên thấy về thái tử.Buổi sáng sau ngày xảy ra việc ám sát,tất cả họ đã bị giết một cách bí ẩn…-Jun từ tốn nói

_Bị giết ư?Vậy tin đồn một số quan lại đột nhiên biến mất là có thật sao?-Sasuke bình tĩnh lại và bắt đầu ngẫm nghĩ

Khoanh tay trước ngực,Jun chậm rãi nói:

_Hoàng tử,người thử đoán xem ngọc tỉ và lệnh bài triệu quân đột nhiên bị mất và giờ nó đang nằm trong tay ai?

Tròng mắt đen mở to kinh ngạc.Sasuke bất động.Dường như vừa có một luồng điện xẹt qua người chàng làm tê liệt cơ thể.Khuôn mặt chàng hiện rõ những đau khổ bất chợt vừa ùa đến.Những âm thanh không thành tiếng thoát ra từ khóe miệng tưởng chừng đã đông cứng của chàng,tan vào không khí:



_Itachi….



Một sự thật phũ phàng!….



Một bất ngờ quá đau khổ!....



Đau khổ...?Vì sao ta lại đau….?



Ta những tưởng ta là bất bại…..



Ta không sợ bất cứ kẻ thù nào…vì ta có thể giết chúng….



Ta cũng không sợ gió rét,mưa sa….vì ta chế ngự được chúng…



Nhưng trái tim ta đang đau…nỗi đau không phải ở xác

thịt mà là nỗi đau vô hình.



Nó đang gặp nhấm ta từng chút một…..



Nỗi sợ hãi ấy…nỗi sợ hãi phải đối đầu đại huynh ta…



Uchiha Itachi!

…………………………………………………………………………………



Hoàng cung Lôi quốc,sáng hôm sau.



Không khí nặng nề bao trùm lên hoàng cung.Dường như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.

Hoàng đế Fugaku lặng lẽ bước lên ngai vàng.Trấn tĩnh một lát,ngài đưa mắt nhìn các văn võ bá quan.Một thoáng im lặng.Dường như ai cũng ngộp thở trong không gian này.Hoàng đế Fugaku lên tiếng,phá tan không gian tĩnh lặng:

_Ngày hôm qua,hoàng tử Sasuke đã đến gặp ta và nói cho ta biết kẻ chủ mưu việc ám sát trong buổi yến tiệc Thiệu Yến.

Hoàng đế vừa dứt câu,các quan đại thần đã bàn tán xôn xao.Quan nhất phẩm Kinomoto bước lên phía trước,cung kính hỏi:

_Thưa hoàng thượng,xin người hãy nói ra tên của kẻ đó để ngự lâm quân và cấm vệ quân bắt hắn về qui tội.

Các quan khác đều gật đầu đồng ý.Hoàng đế Fugaku nắm chặt tay làm ống tay áo nhăn nhúm.Ngài nói:

_Kẻ chủ mưu…chính là….thái tử Itachi.



“Hả?Không thể nào”,”Sao có thể thế?”…các quan đại thần kinh ngạc và không thể tin nổi những gì vừa nghe.

Vẫn giữ khuôn mặt nghiêm nghị,hoàng đế ra lệnh:

_Ngự lâm quân và cấm vệ quân sẽ theo hoàng tử Sasuke đến Đông cung bắt thái tử Itachi về qui tội.

Bãi triều!

Nói rồi người đứng dậy và trở về hậu cung.Các quan văn võ đồng thanh hô:

_Hoàng thượng vạn tuế…vạn tuế…vạn vạn tuế!!

…………………………………………………………………………………………………………



Tại Đông Cung



Đâu đó trong Đông cung vang lên tiếng đàn réo rắt.Tiếng đàn du dương,có lúc trầm buồn,lúc lại vút cao ngân nga,lúc êm dịu,lúc lại ai oán.Tiếng đàn cầm vang vọng,chất chứa một nỗi buồn khó tả.



Bên khung cửa sổ nhỏ,một nam nhân vận y phục xanh thẫm lặng lẽ gảy lên khúc tiêu tương sầu thảm.



Gió xào xạc.Hàng cây xơ xác.Đông đến,cảnh vật chìm vào một màu xám buồn.Không còn những tiếng chim líu lo trên cành,cũng không còn những đóa hoa đỏ.Chỉ còn đó một màu xám bạc.Nó lại càng trở nên hiu quạnh hơn trong tiếng đàn cầm.



Itachi ngồi một mình ở đó.Khuôn mặt chàng thanh thản lạ thường.Dường như trong tâm hồn chàng lúc này không còn điều gì phải hối tiếc hay vướng bận.Đôi mắt đen thẳm của chàng bình yên như mặt hồ phẳng lặng.Chắc hẳn trong tâm can chàng lúc này không còn phải dằn vặt trong hận và thù.Chàng bây giờ chỉ giống như một thư sinh bình thường thích đàn ca,ngâm thơ.Chàng đã bỏ lại phía sau tất cả những phiền muộn,tất cả những đau thương.Phải,tất cả…!



Từ xa,tiếng hô hét của thị nữ vang lên.Và chẳng mấy chốc,quân lính mặc giáp phục đã bao vây Đông cung.Hoàng tử Sasuke bước lên phía trước.Đôi mắt chàng sáng lên những ánh nhìn man rợ và phía trong con ngươi đen là những xoáy đỏ đang vần vũ không ngừng.



Itachi vẫn đàn.Hình như chưa bao giờ chàng lại đàn hay và say sưa đến vậy.Tiếng đàn của chàng làm mê hoặc lòng người nghe.Nó khiến tâm hồn người ta tĩnh lặng.Chàng biết,ngoài kia quân lính đến để bắt chàng.Chàng biết hiền đệ mà chàng yêu thương đang rất hận chàng.Chàng biết tử thần đang gõ cửa.Nhưng chàng vẫn đàn.Chàng muốn trước khi rũ bỏ mọi thứ,chàng có thể được đàn một bản nhạc cho tất cả mọi người trong hoàng cung nghe.



Tiếng đàn của Itachi đã lay động tất cả những người có mặt ở Đông cung.Những cung nữ,thái giám theo hầu chàng từ nhỏ,không ai cầm nổi nước mắt.Thậm chí ngay cả những quân lính bao năm xông pha trên sa trường cũng thấy ngậm ngùi.



Nhưng,hoàng tử Sasuke thì không.Chàng vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng.Dường như trái tim chàng lúc này đã hóa đá,đã không còn cảm nhận được dư vị của tình yêu thương nữa.Chàng muốn đối mặt với đại huynh mình,muốn hỏi cho ra lẽ.Chàng bước đến.Từng bước nặng nề.Cảm tưởng như điều mà chàng sắp biết sẽ bóp nát trái tim chàng,sẽ vùi dập chàng trong hận thù khổ đau mãi mãi.



Itachi vẫn đàn cho tới khi hoàng tử Sasuke đứng bên cạnh chàng,chàng mới dừng lại.Sasuke đứng lặng im.Gió khẽ thổi qua làm tung bay tà áo lam tím.



Itachi khẽ mỉm cười.Nụ cười hiếm hoi trên môi chàng suốt mười mấy năm qua.Chàng đứng dậy,mặt đối mặt với Sasuke.Nhìn Itachi,Sasuke lại càng thêm tức giận.Chàng cố nén nỗi căm hờn và đau xót.Chàng gằn giọng:

_Itachi…Tại sao?..Huynh lại sai người ám sát phụ hoàng?...Tại sao hả?



Itachi nhìn Sasuke bằng ánh mắt trìu mến,giống như lúc Sasuke còn nhỏ và chàng hay ôm đệ đệ của mình và lòng.Im lặng.Chàng không nói gì cả.Điều đó càng làm cho Sasuke thêm tức giận.Sasuke trấn tĩnh lại và hạ giọng:

_Huynh nói đi!Đến lúc này,mọi việc đã quá rõ rồi,huynh không thể che giấu được nữa đâu.



Itachi nhìn Sasuke hồi lâu rồi nói:

_Đệ hỏi tại sao ta lại làm vậy hả?Vì…ta không muốn sống trong một nơi giả dối.Vì ta muốn được tự do.Vì ta muốn được yêu thương thật sự.



Mắt Sasuke nhìn Itachi trân trối.Chàng nhếch miệng chua xót,nói:

_Huynh….huynh đang nói nhảm gì vậy hả?Cái gì mà “giả dối,tự do,yêu thương thật sự”?Chả lẽ chỉ vì những thứ viển vông như thế mà huynh nỡ sai người ám sát cha mình sao??



Itachi vẫn bình thản.Khẽ buông một tiếng thở dài.Chàng nói:

_Sasuke,cả ta và đệ đều lớn lên trong hoàng cung.Nhưng có bao giờ ta và đệ được sống như những người bình thường chưa?...Chưa,chưa một lần nào cả!Nếu như đứa trẻ khác được chơi những trò chơi mình thích thì ta phải luyện kiếm,phải học những thứ để tra tấn kẻ thù.Còn đệ,đệ phải học những binh thư khô khan khi đệ 10 tuổi.Đó là sự yêu thương sao?



Sasuke thoáng ngạc nhiên.



Khung cảnh tĩnh mịch lạ thường.Gió ngừng thổi.Mây ngừng trôi.Dường như cả không gian và thời gian đều dừng lại.



Trong căn phòng nhỏ,hai huynh đệ đối diện nhau.Một người nhìn một người bằng ánh mắt của sự yêu thương,tiếc nuối.Một người nhìn một người bằng ánh mắt cay đắng xót xa.



Tại sao số phận lại đẩy họ và nghịch cảnh này?Cuộc đời này thật vô tình và con người cũng thật tàn nhẫn.Cuộc đời vô tình vì nó không cho phép bất kì ai tự ý thoát ra khỏi mối dây ràng buộc giữa hận và thù.Vì thế mà hận thì khó quên còn thù thì khó bỏ.Con người tàn nhẫn vì con người ích kỉ.Vì thế mà chẳng có ai trên thế gian này là sung sướng,là hạnh phúc.



Số phận và những ràng buộc luôn đi đôi với nhau.Itachi hiểu điều đó.Còn Sasuke thì không.



Sasuke…chàng chỉ nghĩ rằng mình không thể chấp nhận việc đại huynh mà mình yêu quý lại sai người ám sát phụ hoàng mình.Cũng không thể trách chàng được.Vì chàng quá yêu thương phụ hoàng và mẫu hậu mình.Chàng không cho phép bất kì ai xâm hại đến họ cũng như hoàng tộc Uchiha.Đó là điều chàng chắc chắn suốt cuộc đời này mình sẽ bảo vệ.



Họ chỉ đứng đó,không ai nói với ai lời nào hết.Nếu như là trước đây thì khác…..



Cũng là một ngày đầu đông,gió lạnh và hiu quạnh.Sasuke-cậu bé bảy tuổi mặc kimono màu xanh dương chạy đến Đông cung tìm đại huynh của mình.Những bước chân nhỏ xinh,những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán vì mệt nhưng cậu bé đang cười hạnh phúc….

_Itachi,sau này dù có thế nào,huynh đệ ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau nhé!

_Chắc chắn rồi!

_Thật không vậy?

_Thật!

_Vậy huynh hứa đi!

_Được,ta,thái tử Itachi xin hứa sẽ bảo vệ hoàng tử Sasuke khỏi những nỗi đau và cay đắng!

_Ế….!Sao huynh hứa gì kì vậy?

_Lè….!Kệ ta!Hahahaha….

_Itachi!!!!!!!Huynh đứng lại đó

Đó là những ngày hạnh phúc…



Còn bây giờ…



Cũng là một ngày đầu đông,gió lạnh và hiu quạnh.Sasuke-chàng trai 16 tuổi mặc y phục lam tím thắt đai lụa bước đến Đông cung tìm đại huynh của mình.Những bước chân nặng trĩu,những cay đắng tủi hờn tràn ngập trong trái tim chàng….



Và không có những cuộc nói chuyện vui vẻ như xưa mà thay vào đó chỉ là sự im lặng.Hai người nhìn nhau,giờ là hai đôi mắt không chút cảm xúc.



Hôm nay là ngày đau khổ cho tình huynh đệ của họ….



Cuộc nói chuyện của họ đến đây là kết thúc.Nó không chỉ kết thúc một nỗi đau cho một con người mà nó còn kết thúc một kí ức tươi đẹp,kết thúc một tình yêu thương ruột thịt.



Đội trưởng đội cấm vệ quân Juugo và tướng quân Yukito bước vào và giải thái tử Itachi về Cấm thành phủ xét hỏi.



Itachi rời bước.Đôi mắt chàng vẫn liếc sang nhìn hoàng tử Sasuke.Sasuke cúi mặt.Mái tóc đen che đi đôi mắt đang ngấn nước của chàng.



Trong tâm can Itachi vang lên những lời nói,những lời nói chàng rất muốn nói với Sasuke

“Ta thành thật xin lỗi!Ta đã không giữ được lời hứa năm xưa với đệ.Đệ là người duy nhất ta không muốn làm tổn thương.Ta xin lỗi!....Giá như,giá như cả ta và đệ đều không sinh ra trong hoàng tộc,đều không sống chung dưới một mái nhà,đều không lớn lên bên nhau….thì có lẽ ta và đệ sẽ không phải chịu sự trớ trêu của số phận như ngày hôm nay!”



Itachi rất muốn nói ra những lời đó.Nhưng trí óc chàng không cho phép chàng làm thế.Vì chàng biết,nếu chàng nói ra thì Sasuke sẽ càng đau khổ hơn lúc này.Chàng không muốn thế.Chàng muốn Sasuke hãy mạnh mẽ lên,hãy mạnh hơn cả chàng ngày trước.Vì vậy,chàng im lặng.



Gió lại thổi hiu hắt,lạnh và buồn.Những đám mây mang màu xám nhạt lặng lẽ trôi.Một lát sau,cơn mưa phùn đầu đông bất chợt đổ xuống,phủ lên cảnh vật một màu trầm buồn.Mưa bụi lất phất,giăng giăng,cho người ta cảm giác nỗi buồn thấm dần vào tâm can,đọng lại từng hạt buồn và lạnh.



Itachi khẽ ngước nhìn lên bầu trời.Trời hôm nay sao buồn thế!Nền trời chỉ là một màu xám mà thôi!Itachi lặng lẽ cảm nhận từng hạt bụi nước thấm vào da mình.Giá buốt và tê tái quá.Chàng cảm tưởng như những kỉ niệm thơ ấu của mình cũng giống như cơn mưa phùn kia.Bất chợt vỡ tan thành những hạt cát,rơi chậm rãi xuống khắp nhân gian.Nhưng có ai trong nhân gian này thấu hiểu được nỗi lòng của chàng không?Có lẽ là không!Bề ngoài,chàng giống như người đã rũ bỏ tất cả,không còn vướng bận điều gì.Nhưng trong trái tim chàng thì đau lắm,cảm tưởng đang có muôn vàn mũi kim vô hình xuyên thấu nó.Chàng đau.Nỗi đau không biết đến từ đâu.Trên đời này,làm gì có người nào muốn ám hại cha mình,người đã sinh ra mình?Làm gì có ai muốn cắt đứt tình huynh đệ ruột thịt?Ông trời thật trớ trêu! Chàng lại phải làm điều đó.Chàng phải từ bỏ tất cả để đổi lấy tự do,kể cả cái chết!



Uchiha Itachi!Chàng có biết rằng sau ngày hôm nay,người huynh đệ của chàng sẽ hận chàng lắm không?Chàng biết chứ!Biết là sẽ gây tổn thương cho hoàng tử Sasuke,biết rằng trái tim Sasuke sẽ đau lắm.Chàng biết,nhưng chàng vẫn làm.Chàng đã đoán trước kết cục của mình từ khi quyết định ám sát hoàng đế Fugaku.



Itachi chậm rãi bước ra khỏi Đông cung.Trời vẫn mưa rả rích không ngừng.Lớp bụi mưa tạo thành bức màn trắng xóa,mờ ảo.Itachi như chìm vào nơi hư vô ấy.Chàng bước đến với sự tự do,tình yêu thương mà chàng hằng ao ước.Chàng bước vào nơi đó và không thể quay lại nữa.



Bóng áo xanh mờ dần sau màn mưa.



…………………………………………………………………………….



Đằng sau bức tường trắng của Đông cung,một nam nhân đứng đó.Đôi mắt giống mắt rắn độc ánh lên những cái nhìn thích thú.Và trên gương mặt xanh xao của hắn,một nụ cười mãn nguyện hiện lên…



Chữ ký của hayuri kirino

1/4/2012, 8:17 pm
avatar
.: NVFCer :.Minari 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 953
Tổng số bài gửi : 442
Ngày tham gia : 22/01/2012
Status : trượt đại học rồi :'( về chăn vịt năm sau thi lại với các em thôi =(((
Được Cảm Ơn : 100

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

mãi mơi thấy ra chap mới đây nhờ brick thanks nhá

Chữ ký của Minari

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Luân hồi(fan fic sasusaku)

Chữ ký của Sponsored content


Luân hồi(fan fic sasusaku)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 8 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com