:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Hoạ tâm (SasSak)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
14/8/2011, 2:24 pm
avatar
.: NVFCer :.Wicca 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 35
Tổng số bài gửi : 14
Ngày tham gia : 14/08/2011
Được Cảm Ơn : 13

Bài gửiTiêu đề: Hoạ tâm (SasSak)

HỌA TÂM
Author: Wicca
Diclaimer: Tất cả các nhân vật đều thuộc quyền sở hữu Masashi Kishimoto
Pairing: SasuSaku
Genres: tragedy
Rating: G
Summary:
Ta hỏi người
“Giữa quyền lực và tình yêu, người sẽ chọn điều gì?”
Người trả lời
“Đối với ta, tình yêu chỉ là thứ phù du hoa lệ… Chỉ có quyền lực là thứ vĩnh viễn không bao giờ phản bội lại lòng tin của ta”
Ta hỏi người
“Nếu một ngày nào đó, ta biến mất, người sẽ nhớ ta chứ?”
Người trả lời bằng sự im lặng
Ta nghĩ rằng ta đã biết rõ câu trả lời của người từ lâu lắm rồi
Dẫu cho ta có biến mất, người cũng chẳng bận tâm, bởi lẽ, ngay từ đầu, người đã không lưu tâm đến sự hiện diện của ta

Một cánh anh đào bé nhỏ chẳng thể làm nên cả mùa xuân…
Ta vĩnh viễn chẳng thể chạm đến trái tim người…

Ta muốn biết, cho đến tận cùng, ta là gì trong trái tim băng giá đầy mưu tính sâu xa kia…

***
Author’s note:
Khi đọc fanfic này, bạn hãy mở bài Họa tâm của Triệu Vy lên nghe nhé ^^
Have a nice day


***



Ta gặp người lần đầu tiên khi vừa tròn 16 tuổi.

Ấn tượng đầu của ta về người, là sự tịch mịch của màn đêm lạnh giá vào những đêm tối tuyết rơi đầu mùa.



Người rất mĩ, mĩ đến mức mị hoặc chúng sinh!



Người cao lớn và oai phong với các đường nét tinh tế trên khuôn mặt hoàn mỹ, mái tóc đen nhánh khẽ bay theo từng cơn gió xuân.

Đôi mắt người cũng mang một màu đen như cái ấn tượng ban đầu của người, đôi mắt sâu thẳm khiến cho đối phương phải cảm thấy e dè vì chẳng ai có thể hiểu được người đang suy tính điều gì.



Đằng sau cái mặt nạ hoàn hảo đó, ta vẫn cảm thấy một bóng dáng lẻ loi cô đơn của kẻ độc tôn trên con đường của riêng hắn.

Người là Thất hoàng tử, là kẻ ít có khả năng nhận được vương quyền nhất!

Nhưng trớ trêu làm sao, người lại là kẻ có tham vọng cao nhất hoàng triều!



Người sẽ làm bất cứ điều gì để đoạt được ngôi báu, bất kể điều gì để vươn đến đỉnh cao của thế giới quyền lực vinh quang.



Và ta cũng chỉ là một bước đệm nhỏ nhoi trên con đường gian truân mà người đã chọn lựa.



Phụ thân ta là Đại tướng quân thống lĩnh một nửa số binh lính trong hoàng triều, và ta, nữ nhi độc tôn của hắn, trở thành một con cờ hoàn hảo trên bàn cờ mưu toan của người.



Ngày người đem sính lễ đến cửa dặm hỏi ta, trong trái tim ta đã len lên một tia hi vọng. Nhưng, hi vọng về điều gì?





Người không yêu ta, ta hiểu rõ điều đó!

Khi nhìn vào đôi mắt đen nhánh đến vô tận của người, ta đã nhận ra điều đó rồi. Ánh mắt người nhìn thê tử của mình trong đêm tân hôn không hề mang chút ấm áp ôn nhu như những người bình thường khác, ta mỉm cười buồn, a, ít ra, hãy để bản thân ta đắm chìm vào cơn mộng mê muội này.




***




Chẳng biết tự bao giờ, ta đã yêu người.



Ta yêu dáng vẻ cô độc lặng im bên tách trà nguội lạnh lặng lẽ ngắm nhìn ánh trăng tròn vào một đêm tháng bảy. Người ngồi bên ta, lặng thinh nghe ta gảy khúc Dạ nguyệt, cho đến khi kết thúc, đôi mắt người vẫn không nhìn về phía ta lấy một lần, người nhìn về phía mặt trăng, nhưng tâm hồn người lại đang trôi dạt về một phương trời nào đó. Ta ngắm nhìn người, tự tận hưởng chút hạnh phúc nhỏ nhoi khi được ở gần người. Đối với ta, thế này là đủ.



Ta yêu dáng vẻ cô độc của người giữa bầu trời tuyết rơi trắng xóa, người khẽ nhăn trán khi thấy ta ngồi ở một góc vườn để chăm sóc cho những chậu cây. Ta mỉm cười, nói đấy là hoa thủy tiên, loài hoa kiên cường có thể chống chọi với mùa đông khắc nghiệt, loài hoa tin vào mùa xuân. Người nhếch mép tạo thành một nụ cười chế giễu thường nhật, ta nhún vai tỏ vẻ không để ý, bất chợt, cả người ta bị nhấc bổng lên bằng đôi tay cường tráng của người. Người ôm ta, đưa ta vào phòng chỉ để chắc chắn rằng ta sẽ không nhiễm lạnh.Nếu con gái của Đại tướng quân bị nhiễm phong hàn, tin chắc rằng phụ thân ta sẽ chẳng hài lòng lắm về người đâu.



Tất cả mọi hành động của người đều ẩn chứa một suy tính sâu xa nào đó. Ta mỉm cười buồn, a, mùa đông lạnh giá này chừng nào mới qua đi đây?




***





Vị thái y khẽ thở dài, những nết nhăn trên vầng trán cao của ông càng sâu thêm khi nhìn ta, ông bất lực nói.



-“Thật xin lỗi!”



-“Đứa bé, không còn nữa, phải không?” Ta nhẹ nhàng nói.



Ông lắc đầu, vẻ bất đắc dĩ trên mặt càng lộ rõ, ông nhìn ta với vẻ do dự, ta nói tiếp những lời trong suy nghĩ của ông.



-“Ta không còn sống được bao lâu nữa, phải không?”



-“Hoàng hậu…” Ông vội quỳ rạp xuống nền đất, cả người khẽ run “Xin hãy tha tội cho lão phu bất lực…”



-“Không sao, ta sẽ không trách phạt ngài, dù gì ngài đã cố hết sức” Ta gượng ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường “Xin ngài hãy giúp ta một chuyện”



-“Nếu lão phu có thể làm được trong giới hạn của mình, xin Hoàng hậu hãy phân phó”



-“Ta còn sống được bao lâu?”



Ông do dự hồi lâu mới cất tiếng



-“Chậm nhất là ba tháng nữa… Độc tố trong người Hoàng hậu quá mạnh, e là đối phương quyết tâm trừ khử người bằng mọi giá…”



“Được rồi” Ta gượng cười “Xin ngài, hãy giữ bí mật chuyện này, đừng để Bệ hạ biết được”



-“Chuyện này…”



-“Ta cầu xin ngài!”



Ông thở dài đầy miễn cưỡng thay cho sự đồng thuận.





3 tháng, ta chỉ còn sống được 3 tháng nữa…

Kì lạ làm sao, ta không hề cảm thấy hoảng loạn hay sợ hãi. Bình lặng ư? Khi biết rõ thời điểm mình sẽ tạ thế, ít ra, ta còn có thể biết rõ mình còn bao nhiêu thời gian để khắc ghi trong trí nhớ gương mặt người…


***


Ta ngắm nhìn bức họa còn chưa ráo mực trên mặt bàn, thở ra hài lòng.

Trong bức họa, là dáng vẻ đơn độc của người, hình ảnh của người vào cái đêm trăng rằm đó. Tĩnh lặng như hồ thu, lặng im như màn đêm.



Ta nhìn người trong tranh, khẽ mỉm cười, ít ra, ta vẫn còn có thể lưu lại một chút gì đó về người.



Người giờ đây đã có trong tay tất cả, địa vị, quyền lực, tiền tài, giang sơn, mỹ nhân…



Người vốn không yêu ta thì hà cớ chi ta phải níu kéo thứ không thuộc về mình?



Người cho ta danh phận Hoàng hậu, hữu danh nhưng vô thực.

Ta chỉ có thể mỉm cười mà thôi.



Trái tim người vốn không có hình bóng của ta…




***

Cơ thể yếu đuối của ta đã đến giới hạn, cuối cùng, cũng có thể đợi được đến ngày anh đào nở rộ trong sân.



Ta cho thị nữ cho mời người đến biệt cung của ta, dù không chắc rằng người sẽ đến, nhưng ta vẫn đợi, có lẽ vì ta hiểu rõ, đây sẽ là lần cuối cùng ta gặp người.





Cơn gió xuân lướt qua, cuốn cánh hoa theo từng dòng xoáy nhỏ…

Người xuất hiện cuối con đường, mái tóc đen nhánh bay bay, ta nhìn người, khẽ mỉm cười, giống như lần đầu tiên ta gặp người, một mùa xuân đã rất xa trong quá khứ…



-“Tham kiến Hoàng thượng” Ta nhún chào đúng nghi lễ, khẽ mỉm cười yếu ớt.



Nhận thấy vẻ nhợt nhạt trên gương mặt ta, người đỡ ta ngồi xuống.



-“Có việc gì không?” Người hỏi bằng chất giọng trầm trầm đầy từ tính.



-“Không có gì, chỉ là muốn cùng người ngắm hoa anh đào thôi” Ta nhẹ nhàng lắc đầu.



Người lặng im không nói, ngồi xuống cạnh ta.



Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, ta bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi.

Cả cơ thể trở nên nặng trĩu, đôi mắt khẽ khép lại, đầu ta bất giác dựa vào bờ vai cứng rắn của người, yên tâm ngủ thiếp đi.



Một giấc ngủ dài, rất dài…



Bên tai ta bỗng nghe loáng thoáng tiếng người gọi tên mình… Nhưng giọng nói quen thuộc ấy cứ trôi về một nơi xa xôi nào đó…



Ta mỉm cười, ít ra, ta đã có thể ở bên cạnh người đến giây phút cuối cùng…





Người không yêu ta, trái tim người chưa bao giờ hướng về ta cả…



Thế nhưng…



Ta yêu người, yêu bằng cả cuộc đời này.



Ta không hề hối hận khi yêu người, chưa bao giờ hối hận!



Dù chỉ là một chút, có bao giờ, trái tim người lắng đọng hình bóng của ta?





_The end_

Chữ ký của Wicca

16/9/2011, 12:26 am
avatar
.: NVFCer :.Hizuki Aikido 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 3755
Tổng số bài gửi : 519
Ngày tham gia : 29/08/2009
Status : Nhiệm vụ sắp đk hoàn thành. Thấy mìk hơi ác. Mà kệ nó :)) Ác sẵn rầu.
Được Cảm Ơn : 37

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Một cốt truyện rất TQ. Đã bật bài Họa tâm, có cảm xúc. Nhưng k đủ sức khiến ng` ta cảm nhận rõ ràng suy nghĩ của hoàng hậu và nỗi buồn. Quá ngắn và quá lướt.

Hơn nữa, cũng k đúng chất fanfic lắm. Cả buổi chỉ có nhân vật nữ xưg "ta", gọi "người". Ít nhất cũng nên nói tên ra chứ.

Chữ ký của Hizuki Aikido

16/9/2011, 4:55 pm
avatar
.: NVFCer :.Fairy_Neji 
http://rank.naru.to/anbukonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV C
Ryo : 4973
Tổng số bài gửi : 1326
Ngày tham gia : 30/07/2009
Status : Fangirls rule the world
Được Cảm Ơn : 59

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Chả có cảm xúc j` sau khi đọc cả. Ng` là ai mà ta là ai??? Cái này chả liên quan đến fanfic

Chữ ký của Fairy_Neji

17/9/2011, 6:06 pm
avatar
.: NVFCer :.sunofureku 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 604
Tổng số bài gửi : 366
Ngày tham gia : 28/12/2010
Status : ^^ ...tattebayo
Được Cảm Ơn : 33

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Em thì lại nghĩ khác. Truyện này mang sắc thái của truyện tình cảm TQ, câu văn mạch lạc, lả lướt, đọc khá là êm, tràn đầy xúc cảm. Và nếu... nếu chúng ta liên tưởng Sak là nhân vật nữ, Sas là nhân vật nam thì còn hấp dẫn hơn. một câu chuyện tình buồn mà chúng ta vẫn hay thấy trên phim. ^^
Tóm lại là bài này, nếu chú tâm đọc kĩ thì rất tuyệt. Câu văn rất hay, trôi chảy, đọc như bị cuốn theo tâm trạng củ nhân vật nữ. Sad

Chữ ký của sunofureku

17/6/2012, 7:46 pm
avatar
.: NVFCer :.Wicca 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 35
Tổng số bài gửi : 14
Ngày tham gia : 14/08/2011
Được Cảm Ơn : 13

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

HỌA TÂM 2
Author: Wicca
Diclaimer: Tất cả các nhân vật đều thuộc quyền sở hữu Masashi Kishimoto
Pairing: SasuSaku, NaruSaku
Genres: tragedy
Rating: G
Summary:
Ta hỏi nàng
“Giữa tình yêu và tự do, nàng sẽ chọn điều gì?”
Nàng trả lời
“Nếu không có tự do, ta sẽ chỉ là một chú chim bị giam cầm trong chiếc lồng vàng và khát khao hướng đến bầu trời cho đến cuối đời… Nhưng, nếu không có tình yêu, dù cho có sống đến đầu bạc răng long thì ta cũng chẳng khác gì một xác chết vật vờ giữa nhân gian”
Ta hỏi nàng
“Nếu như hắn không yêu nàng, nàng vẫn cam tâm tình nguyện ở bên hắn sao?”
Nàng mỉm cười thật buồn thay cho câu trả lời

Đã biết tâm sẽ càng đau khi nghĩ về nàng, thế nhưng, tại sao nụ cười buồn trong sắc trời chạng vạng ấy cứ mãi ám ảnh ta?
Nàng đã yêu người không nên yêu!
Nhưng, nàng lại không nói một câu hối hận về quyết định của mình, cho đến tận cùng, nàng vẫn chọn lựa ở bên hắn!

Còn ta, ta chỉ mong có thể quay ngược dòng thời gian, đến bên khoảng ký ức thơ ấu có nàng cạnh bên, để có thể lựa chọn…
Hoặc là mãi mãi không biết đến nàng…
Hoặc là sẽ giành lấy nàng bằng mọi giá…

Nhưng…
Ta không thể quay ngược thời gian…
Ta không thể thay đổi số phận…

Và…
Ta đã mất nàng mãi mãi…


***


Ta gặp nàng lần đầu vào năm ta 7 tuổi.

Ấn tượng đầu tiên của ta về nàng, là một bông anh đào hạnh phúc đang tung bay tự do theo gió xuân.



Nàng rất trong sáng, ngây thơ nhưng không ngu ngốc!



Nàng nhỏ nhắn trong bộ váy màu đỏ trắng khẽ bay bay theo từng cử động. Mái tóc màu đào cùng đôi mắt lục bảo sáng lấp lánh khi nàng mỉm cười, vẻ thánh thiện của nàng bất giác khiến những người xung quanh vừa muốn tiến đến lại vừa e dè lo ngại sẽ làm ô uế đi ánh sáng thần thánh ấy.



Nàng làm quen với ta, mỉm cười thân thiện, nhưng lại dễ dàng đánh ta đau điếng khi ta làm việc gì đó không đúng ý nàng. A, thì ra nàng cũng không dịu dàng như vẻ ngoài của mình lắm.



Khi ta còn nhỏ, ta không hiểu lắm về cụm từ “hạt nhân”.

Mẫu hậu nói, vì đất nước, nàng phải ở lại hoàng cung của ta một thời gian, mẫu hậu nói, hãy đối xử tốt với nàng.

Ta lưỡng lự một lúc rồi cũng gật đầu đồng ý.


Nàng đánh ta không hề nương tay, dù cho nàng biết rằng ta là Thái tử. Đau lắm đấy! Cánh tay với lưng ta còn in nguyên dấu tay nhỏ xíu của nàng sau mỗi lần nàng “cao hứng” nữa cơ!

Nhưng ta không sợ! Vì trong chốn hoàng cung lạnh lẽo này, chỉ có mình nàng là cười thật lòng với ta, nguyện làm bạn với ta mà không chút tính toán gì thôi!





***


Nàng nói “Baka Naruto!” khi ta leo lên cây đào trong sân để bẻ một nhánh hoa đẹp nhất cho nàng nhưng lại trượt chân và phải bó bột cánh tay gần hai tháng sau đó.



Nàng nói “Baka Naruto!” khi ta dùng mực vẽ lung tung trong đại điện và làm phụ hoàng cùng mẫu hậu nổi điên lên để rồi bị phạt cấm túc trong cung gần ba tháng sau đó. Nàng bật cười như điên khi nhìn ta ăn ngấu nghiến mấy cái bánh bao nàng lén đem cho ta sau hai ngày ta bị phạt nhịn đói vì cái tội “làm mất mỹ quan hoàng cung”.



Nàng nói “Baka Naruto!” khi ta bật khóc vào cái đêm cuối cùng nàng ở lại. Nàng ôm lấy ta, vỗ nhẹ lên tấm lưng còn đang run của ta. Nước mắt nước mũi ta trét lên vai áo nàng nhưng nàng cũng không phản ứng gì, một lúc sau, vai áo ta cũng trở nên ướt ướt ấm ấm. Cả hai khóc như những đứa trẻ thật sự, những đứa trẻ không phải mang vác những chiếc mặt nạ trưởng thành mà người lớn buộc chúng phải mang theo vì địa vị của mình. Đó là năm chúng ta 10 tuổi.





***
Ta gặp lại nàng vào năm ta 17 tuổi.



Nụ cười của nàng, gương mặt tươi sáng của nàng vẫn như xưa, chỉ là, chúng đã trở nên trưởng thành hơn một chút mà thôi. Nàng vẫn là bông hoa anh đào của 7 năm trước!



Nàng nói “Baka Naruto!” khi chỉ còn hai chúng ta trong vườn ngự uyển của Hoàng cung Lôi quốc, quốc gia của nàng.

Nàng nói chuyện với ta thân thiết như hai người bạn lâu năm không gặp, nàng cười với ta, hỏi rằng khi nào ta sẽ có tân nương.



Ta cười, nói rằng mình vẫn chưa có, vậy thì, ta sẽ rước nàng về Hỏa quốc làm tân nương của ta nhé!



Nàng bật cười khúc khích rồi vỗ vào lưng ta với lực mạnh hơn xưa nhiều. Chắc là hiện giờ cái lưng đã in đỏ một dấu tay rồi đây! Ta nhăn mặt khi nàng bật cười vì tưởng rằng ta đang đùa giỡn nàng.



Ta khẳng định rằng mình đang nghiêm túc.



Nàng ngừng cười, đưa mắt đánh giá ta một lúc rồi nhún vai tỏ vẻ thản nhiên, nói rằng ta đã đến muộn, sắp có người rước nàng về rồi.



Ta hóa đá, lắc đầu tỏ vẻ không tin.



Nàng mỉm cười, nói rằng, thật đấy, nàng sắp làm tân nương của người khác rồi.



Nhìn nàng một lúc lâu, ta mới có thể bật ra một câu hỏi.

“Nàng có yêu người đó không?”



Nàng suy nghĩ một lúc và rồi gật đầu.



Ta lại hỏi

“Người ấy có yêu nàng không?”



Nàng không nói gì cả, chỉ là lặng lẽ nhìn ta và mỉm cười thật buồn mà thôi.

Sắc trời chạng vạng hắt lên bóng dáng mảnh mai yếu ớt của nàng, tôn lên thêm sự cô đơn đến khôn cùng ấy.



Ta muốn tiến đến bên nàng, ôm nàng bằng đôi tay này và mãi mãi không buông nàng ra… Ta không thích nhìn nàng tỏ ra bộ dáng buồn phiền như thế, nó không hợp với nàng một chút nào cả!



Nhưng ta lại không làm thế, điều ta có thể làm, chỉ là cùng nàng lặng im ngắm nhìn vầng tà dương đang hạ thấp xuống ngọn tháp đại điện.



Nàng không để ý đến xung quanh, đắm mình trong suy nghĩ miên man.

Nhưng ta lại để ý, ở một góc khuất đằng xa kia, có một bóng hình cao lớn đang nhìn về phía cả hai đang đứng. Người đó đã đứng ở đó từ khi chúng ta đến đây nhưng chỉ lặng lẽ dõi theo từ khoảng cách rất xa.



Phát hiện ánh nhìn của ta, người con trai với mái tóc đen nhánh đó nhìn ngược lại ta bằng ánh mắt lạnh băng của mùa đông buốt giá.



Ta nhận ra người đó, đó chính là Thất hoàng tử của Lôi quốc, kẻ nguy hiểm nhất mà phụ vương đã dặn dò ta cần phải đề phòng!



Hắn, tại sao lại ở đây?



Hướng nhìn ấy… hắn đang nhìn Sakura của ta ư?





***

Ngày nàng xuất giá, ta cũng có mặt ở buổi lễ.



Ngày ấy, hoa đăng đỏ rực khắp Hoàng cung…



Ngày ấy, tiếng nhạc hoan hỉ đan xen những tiếng chúc tụng giả tạo…



Ngày ấy, đằng sau những gương mặt tươi cười, người người đều đã đoán định được cục diện của cuộc chiến giành ngôi báu…



Nàng vốn chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của hắn!

Nàng hiểu rõ điều đó, nhưng vẫn chấp nhận số mệnh của mình, vẫn chấp nhận một tình yêu đơn phương… Ta đã đau lắm, nàng có biết không?



Khi nàng đánh ta, trêu chọc ta bằng chất giọng trong veo ấy, ta đau, nhưng chỉ là những vết thương bên ngoài, dần dà rồi cũng quen thôi…



Khi nàng nói rằng nàng yêu hắn, khi ta thấy nàng trùm khăn hỉ thêu phượng hoàng, vận bộ hỉ phục đỏ thẩm tiến đến Đại điện, khi ta thấy nàng cầm lấy sợi dây của trái tú cầu và người ở đầu dây bên kia không phải là ta… Ta rất đau… Thế nhưng, vết thương này… có lẽ vĩnh viễn cũng không thể lành lại được…





***


Hắn cuối cùng cũng trở thành Hoàng đế Lôi quốc, mọi tính toán của hắn đã thành công.

Ta có nên chúc mừng hắn không nhỉ?



Nàng, đã trở thành Hoàng hậu của Lôi quốc…



Mỉa mai làm sao, khoảng thời gian hắn giành được ngôi báu ở Lôi quốc, cũng là lúc ta lên ngôi Hoàng đế ở Hỏa quốc…



A, nếu như ngày đó, ta có đủ can đảm để giành lấy nàng thì giờ đây, ngôi vị Hoàng hậu của Hỏa quốc đã thuộc về nàng…



Hối hận… thì cũng đã muộn…



Hoàng hậu của ta không phải là nàng…



Triều thần nói, nàng công chúa thanh nhã của Vân quốc là ứng viên sáng giá nhất cho ngôi vị Hoàng hậu của ta…



Cô ấy dịu dàng và biết quan tâm đến người khác, cô ấy không bao giờ tỏ ra ương bướng hay kênh kiệu, cô ấy mạnh mẽ theo cách riêng của mình…



Ta nghĩ, ta sẽ cố gắng yêu cô ấy, ít ra, ta sẽ không để cô ấy phải đau khổ như nàng…



Bây giờ, nàng có hạnh phúc không?







***




Đã ba năm trôi qua kể từ nàng vĩnh viễn tan biến khỏi cõi đời này, hoa anh đào vẫn nở rộ trong sân như những ngày chúng ta còn thơ bé, nàng có biết không?



Nàng chết vì bị hạ độc bởi một vị cung tần nào đó ghen ghét bởi sự sủng ái ngầm hắn dành cho nàng. Hắn không thường đến cung của nàng, nhưng, chỉ có mình nàng là chưa hề bị hắn bắt phải uống thuốc sau mỗi lần sủng hạnh.



Điều đó có nói lên điều gì không? Ta không biết.



Ta chỉ biết, sau cái chết của nàng, toàn bộ hậu cung đều bị phá dỡ, kẻ đứng sau âm mưu hại nàng, bị lăng trì rồi bị thiêu đến chết cùng cả gia tộc của ả.



Ta nghe nói, ngày ấy, cả Hoàng cung vang lên không ngớt những tiếng kêu bi ai xin tha mạng kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm … Hắn nổi giận thật sự, và chẳng có ai ở bên có thể can ngăn được hắn nữa cả…



Nàng đã đi rồi, giận dữ thì có ích gì?



Hắn giận dữ vì điều gì chứ? Nực cười thật!







Khi ta gặp lại hắn ba năm sau ngày nàng ra đi, ta đã hỏi hắn.

“Rốt cuộc, ngươi có yêu nàng không?”



Hắn không trả lời ta, chỉ lặng lẽ nhìn ta bằng đôi mắt đen nhánh mà sâu thẳm như màn đêm…



Bóng hình cô đơn của hắn biến mất cuối con đường…





Cuối cùng, hắn có yêu nàng không?

Có lẽ, mãi mãi nàng cũng không thể biết được câu trả lời…





_The end_

Chữ ký của Wicca

18/6/2012, 9:42 am
avatar
.: NVFCer :.Akatsuna 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninakat.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1094
Tổng số bài gửi : 558
Ngày tham gia : 29/03/2012
Được Cảm Ơn : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Fic Họa Tâm bạn Wicca đúng là rất TQ như các bạn nói, mình đọc thấy rất cảm động lắm, thanks bạn nha

Chữ ký của Akatsuna

20/6/2012, 8:59 pm
avatar
.: NVFCer :.Wicca 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 35
Tổng số bài gửi : 14
Ngày tham gia : 14/08/2011
Được Cảm Ơn : 13

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

HỌA TÂM 3
Author: Wicca
Diclaimer: Tất cả các nhân vật đều thuộc quyền sở hữu Masashi Kishimoto
Pairing: SasuSaku, SasKar
Genres: tragedy
Rating: G
Summary:
Ta hỏi chàng
“Ta là gì trong lòng chàng?”
Chàng trả lời
“Đối với ta, nữ nhân chỉ là công cụ làm ấm giường, nếu không thì cũng có một giá trị sử dụng nhất định”
Ta hỏi chàng
“Nàng ấy là gì trong lòng chàng?”
Chàng trả lời
“Chỉ là một quân cờ”

Thế nhưng, tại sao chàng lại nhìn những cánh anh đào tung bay trong gió bằng ánh mắt ôn nhu như thế?
Tại sao chàng không nhìn ta bằng ánh mắt đó dù chỉ trong khoảnh khắc?
Nụ cười dịu dàng trong men say ngày ấy, là dành cho nàng ư?

Ta không cam tâm!
Nàng ta có thứ gì mà ta không có chứ?

Ta đệ nhất mỹ nhân của Lôi quốc!
Mọi người đều sùng bái vẻ mỹ lệ của ta! Nam nhân sẵn sàng quỳ dưới gót chân ta mà phục tùng mọi mệnh lệnh của ta!
Gia tộc ta có gia sản lớn mạnh đủ để chàng phục hưng lại đất nước này!

Còn nàng ta thì có gì?
Là con gái của Đại tướng quân thì sao chứ?
Sau cuộc chiến ấy, chẳng phải lão ta đã rút về ở ẩn rồi sao? Quyền lực đều nằm trong tay chàng, nàng ta vốn đã chẳng còn giá trị sử dụng!
Nàng ta xinh đẹp sao?
Nực cười thật! Mái tóc màu đào nhợt nhạt ấy sao có thể so với mái tóc rực rỡ như lửa của ta được chứ!

Thế nhưng, tại sao chàng lại nhìn nàng ta bằng vẻ mặt đó?
Tại sao chàng lại đứng ở khoảng cách xa như thế để ngắm nhìn nàng?

Ta đang ở đây!
Ta đang ở bên cạnh chàng đây!
Chàng không nhìn thấy ta sao?

Ta không cam tâm!

Ta muốn chàng chỉ dùng ánh mắt đó để nhìn ngắm một mình ta mà thôi!
Nàng ta là Hoàng hậu thì sao chứ?
Đó vốn chỉ là một danh xưng!


Nếu nàng ta biến mất…
Chàng sẽ nhìn thấy ta!

Nếu nàng ta biến mất…
Chàng sẽ nhận ra sự hiện diện của ta!

Nếu nàng ta biến mất…
Chàng sẽ yêu ta chứ?

(Lưu ý: Nếu như bạn có ý định post bài này đi nơi nào khác thì vui lòng hỏi ý kiến mình trước nhé, cám ơn nhiều ^^)


***



Ta gặp chàng lần đầu vào năm ta 16 tuổi.

Ấn tượng đầu của ta về chàng, chính là vị thần chiến tranh lạnh giá đẹp rực rỡ trong bộ hỉ phục của tân lang!



Chàng đứng sừng sững giữa Đại điện chờ đón tân nương của mình, xung quanh chàng có rất nhiều người nhưng trong mắt ta lại chỉ có chàng mà thôi.



Gương mặt lạnh lùng của chàng đã chiếm ngự trái tim ta ngay giây phút ta nhìn thấy chàng!



Nhưng, chàng đã có nương tử của riêng mình! Nàng ta là con gái của Đại tướng quân Haruno trấn giữ một nửa quân đội toàn triều, mọi người đều nói, đó là một nước cờ thông minh của chàng!



Nàng ta chỉ là một quân cờ mà thôi!



Ta vẫn còn cơ hội, phải không?



Ngay giờ phút đó, ta đã quyết định, ta sẽ trở thành nương tử của chàng, dù có là thê thiếp cũng không là vấn đề gì cả! Ta có đủ tự tin mình có thể nắm giữ trái tim chàng!



Người chiếm trọn tình yêu của chàng, chỉ có thể là ta!





***

Năm ta 18 tuổi, chàng đem sính lễ đến phủ để xin nạp ta làm thiếp, ta đã vui mừng lắm, chàng có biết không?



Ta biết rõ, thứ mà chàng nhắm đến chính là gia sản đồ sộ của gia tộc ta, thứ có thể giúp chàng tiến thêm một bước dài trên con đường đoạt lấy vương quyền! Ta biết rõ, nhưng ta vẫn chấp nhận!



Chỉ cần ở bên chàng, dù cho có bị lợi dụng, ta cũng cam tâm!



Chỉ cần có thời gian, ta tin chắc ta sẽ có thể khiến chàng yêu thương ta trọn đời...



Hoàng phi của chàng chẳng là gì cả! Nàng ta vốn chỉ là một quân cờ thôi, phải không?



Nàng ta chỉ là một quân cờ… Ta cũng thế thôi, phải không?







***




Đêm tân hôn của ta, chàng đã nhìn ta bằng ánh mắt ngà ngà say, nở một nụ cười ôn nhu với ta… điều đó làm trái tim ta loạn nhịp… Chàng cũng yêu ta, phải không?



Chàng đã uống rất nhiều rượu, mùi thơm cay nồng của Hồng Lưu Túy phảng phất quanh thân hình cao lớn của chàng, phả lên mặt ta…



Chàng nhìn ta sâu lắng, đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ta, đôi môi mấp máy một cái tên… Đó không phải là tên của ta… Nhưng, ta không quan tâm!



Chỉ cần chàng nhìn ta bằng ánh mắt đó… Cho dù chỉ là sự nhầm lẫm, ta cũng cam lòng!





***


Chàng đã dập tắt mọi hoan hỉ trong lòng ta chỉ ngay buổi sáng sau đêm tân hôn.



Chàng đem bát thuốc đen ngòm nồng mùi thảo dược đến tận giường cho ta và bắt ta phải uống cạn nó.



Ta nhìn chàng trân trối, đáp lại, chỉ là một đôi mắt lạnh lùng đến cực độ…





Những giọt lệ của sự tủi nhục chảy dài trên mặt ta, chàng không bận tâm…



Ta bật ra những lời cầu xin, chàng vờ như không nghe thấy…



Ta vươn tay ra để nắm lấy cánh tay chàng, chàng hờ hững gạt ra…





Ta cắn răng nuốt hết số thuốc trong bát, mùi vị chua xót trào lên tận cổ, ép ra ngoài bằng những giọt lệ…



Cái ta cần là thời gian để làm tan đi lớp băng buốt giá trong trái tim chàng…



Sẽ có ngày, chàng ngắm nhìn ta bằng ánh mắt ôn nhu của đêm hôm đó! Sẽ có ngày, chàng gọi tên ta bằng chất giọng ấm áp yêu thương…



“Karin”



Sẽ có ngày chàng gọi đúng tên ta!





***




Ta nhấp một ngụm trà, gương mặt tỏ ra thản nhiên nhưng trong lòng lại đang nôn nóng như lửa đốt vì sự bình thản của người đang ngồi trước mặt mình. Nàng ta điềm đạm thưởng thức khung cảnh tĩnh lặng tinh khiết của những bông tuyết lãng đãng bay trong không trung, cả thân hình bất động như thể đó chỉ là một bức tượng bằng cẩm thạch tồn tại bên dòng thời gian.



-“Hoàng hậu!” Ta lên tiếng, nàng ta chậm rãi quay về phía ta, nở một nụ cười nhẹ.



-“Có chuyện gì?” Nàng ta nói bằng thái độ hững hờ như thể chẳng gì có thể tác động đến nàng được cả.



-“Người không muốn biết tại sao ta mời người đến đây à?” Ta đè nén sự hoan hỉ đang lớn dần hơn trong tâm thức, ta muốn thấy sự sửng sốt cùng hoang mang trên gương mặt luôn làm ra vẻ tĩnh lặng ấy!



-“Nếu muốn nói, Quý phi sẽ nói, còn nếu nàng không muốn nói thì dù có ép, nàng cũng sẽ không hé ra nửa lời” Nàng ôn nhu nói, nhấp một ngụm trà nóng.



-“Ta đang mang cốt nhục cúa Bệ hạ!” Siết chặt gấu áo, ta ngồi thẳng lên, ưỡn ngực ra một chút, chờ đợi phản ứng của đối phương. Ta cười thầm trong bụng, a, lần này, nàng ta sẽ không thể thắng được ta!



-“Chúc mừng Quý phi!” Nàng sững sờ trong phút chốc rồi lại lập tức nở một nụ cười ôn nhu, rất đẹp, nhưng cũng bi thương làm sao.



-“Đứa bé này sẽ là đứa con đầu lòng của Bệ hạ, không biết ngài sẽ vui mừng đến thế nào nhỉ?” Ta vừa xoa xoa bề mặt hơi gồ lên trước bụng, vừa vui sướng nói, nhưng trong lòng lại mang một nỗi bất an mơ hồ. Bát thuốc cách đây 3 tháng, ta đã không uống! Nếu như chàng biết được, chàng sẽ phản ứng thế nào?



Không, đứa bé đã thành hình rồi! Chàng sẽ không nhẫn tâm phá nó đi đâu, phải không?



Đây là con của chàng! Là cốt nhục của dòng họ Uchiha!



Chàng sẽ không hại nó đâu, phải không?





-“Người sẽ rất vui…” Nàng ta nói bằng chất giọng du dương thản nhiên như gió đông lạnh giá.



-“Tất nhiên là Bệ hạ sẽ vui mừng rồi!” Ta trở nên tự tin hơn rất nhiều “Người chàng yêu là ta! Ta lại đang mang cốt nhục của chàng! Trong tương lai, sẽ có nhiều chuyện thay đổi…”





Nhìn ta thật sâu bằng đôi mắt lục bảo, nàng nhẹ nhàng lắc đầu.





-“Quý phi sai rồi! Người mà Bệ hạ yêu, không phải là nàng!”



Nhìn ngược lại nàng bằng ánh mắt mang đầy sự hoài nghi, ta bật hỏi.



-“Hoàng hậu nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ, người nghĩ rằng người mà chàng yêu là người sao?”



Nàng ta bỗng bật cười… Ta trừng mắt nhìn nàng vẻ khó hiểu, nàng ta đang trêu đùa ta chăng?



-“Ta cũng không phải là người mà Bệ hạ yêu!” Nàng chậm rãi nói, đôi mắt mang nét buồn u uất hướng ra những bông tuyết trắng tinh khôi, hạ giọng nói “Thứ duy nhất mà người yêu, chính là quyền lực!”











-“Người vốn chỉ là một quân cờ! Tại sao người vẫn chấp nhận ở bên Bệ hạ?” Trước khi bóng dáng mảnh mai của người con gái mang mái tóc màu đào ấy biến mất cuối con đường, ta bật ra câu hỏi đã ám ảnh ta từ rất lâu rồi.



Chậm rãi quay người lại, nàng nhìn ta và mỉm cười thật buồn.



-“Nàng cũng chỉ là một quân cờ, tại sao nàng lại nguyện ý để người lợi dụng mình? Chúng ta đều cả giống nhau, phải không?”





Giống nhau?



Vì cả hai chúng ta đều là những quân cờ trên một thế trận?



Hay vì chúng ta đều yêu người không yêu mình?





***




-“Thỉnh an Quý phi nương nương!” Vị tướng quân Suigetsu thân cận bên cạnh bệ hạ đến Đông cung của ta vào hai ngày sau ngày ta gặp Hoàng hậu, hắn mang theo một bát thuốc còn đang bốc khói đến trước mặt ta, cúi người đầy kính cẩn.



-“Tướng quân Suigetsu đến đây phải chăng có việc gì?” Ta đặt tách trà dưỡng thần xuống, nhìn hắn với vẻ chán ghét không che giấu.



-“Bệ hạ sai phó thần mang thuốc đến cho nương nương, thỉnh người dùng ngay cho nóng!” Hắn chậm rãi nói, đặt bát thuốc trước mặt ta và lùi xuống một chút.



-“Của Bệ hạ?” Ta thụ sủng nhược kinh. Chàng đã biết rồi sao? Chàng không tức giận sao? Chàng mang thuốc dưỡng thai đến cho ta?



Tay ta run run cầm lấy bát thuốc, định đưa lên môi nhưng lại sững lại khi cảm thấy có điểm bất thường.



Đây không phải là tính cách của chàng!



Chàng không rảnh rỗi đến mức sai phó cả tướng quân thân cận của mình đến chỉ để đưa ta một bát thuốc!



Đặt chiếc bát trở lại bàn, ta nhìn về phía kẻ vừa đến, nheo mắt nghi hoặc khi thấy hắn đang nở một nụ cười đầy thâm ý.



-“Tướng quân Suigetsu rảnh rang đến mức đó cơ à?” Ta nói bằng chất giọng nhạo báng cùng chán ghét không nguôi “Chẳng phải ngài đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao? Hãy về nói với Bệ hạ, ta rất cảm kích tấm lòng người dành cho ta!”



-“Bệ hạ phân phó cho thần phải tận mắt nhìn thấy nương nương uống cạn hết số thuốc đó mới được rời đi!” Hắn từ tốn nói, vẻ quái dị trên mặt càng khiến nỗi hoài nghi trong lòng ta lớn dần thêm từng giây một.



Ta nuốt khan, tay run run cầm trở lại bát thuốc, nâng lên cao một chút, ta buông tay ra khéo léo đến nỗi có thể người ngoài tưởng rằng ta bị vuột tay.



Bát thuốc rơi… vào lòng bàn tay của hắn!



Nâng chiếc bát với dòng nước đen sóng sánh trước mặt ta, hắn mỉm cười thật hiền hòa với ta.



-“Thỉnh nương nương đừng nên “bất cẩn” như thế nữa! Người nên uống hết số thuốc này theo lệnh của Bệ hạ thì hơn!”



-“Ta không muốn!” Ta hất tay ra, hắn né ra phía sau, bàn tay vẫn giữ bát thuốc.



Nhìn thấy vẻ cứng rắn của ta, hắn thở dài rồi nhún nhún vai.



-“Bệ hạ khi nổi giận rất đáng sợ, mà thần thì lại chưa muốn chết! Vậy nên, xin nương nương thứ tội bất kính!”



Chẳng chờ ta kịp lên tiếng phản ứng, hắn di chuyển đến đằng sau ta, điểm huyệt ta, khiến ta không thể cử động mà chỉ có thể kinh hoàng mở to mắt nhìn hắn đổ thứ thuốc đen sánh ấy vào miệng mình.





***


Đứa bé không còn!



Đứa bé không còn nữa!



Con của ta… con của ta đã không còn nữa!



Tại sao?



Tại sao chứ?



Đó là cốt nhục của chàng!



Là dòng máu kiêu hãnh của chàng!



Tại sao chàng lại nhẫn tâm hủy diệt nó?



Ta không hiểu!



Ta không hiểu!



Tại sao chứ?



Ngồi bệt dưới sàn nhà, ta thở dốc.



Lướt mắt qua cảnh hoang tàn của căn phòng, ta nghiến răng, vớ lấy chiếc bình gần mình nhất rồi ném mạnh nó vào góc phòng.



Chiếc bình vỡ tan thành những mảnh nhỏ…



Những giọt lệ rơi trên mu bàn tay ta…



Ta trừng mắt nhìn về phía cửa sổ… Bầu trời đêm đầy sao lấp lánh đẹp như muốn trêu ngươi lòng người…





Ta nghe tên tướng quân ấy nói, ta đã phạm vào điều cấm kị của chàng, đó là không ai được âm thầm làm trái những luật lệ mà chàng đã định ra.



Ta nghe tên tướng quân ấy nói, chàng sắp có người nối dõi, nhưng kẻ mang long thai không phải là ta, mà chính là Hoàng hậu của chàng!



Hoàng hậu của chàng…



Nàng ta đã mang long thai? Vậy khi nghe ta nói về đứa trẻ của ta, nàng ta đã có suy nghĩ gì?



Cười nhạo về sự ngu xuẩn của ta? Nàng ta biết rõ chàng sẽ không để đứa bé này sống sót sao? Bởi vậy nên nàng ta mới có thể thản nhiên như vậy!



Nàng ta đã nói với chàng về đứa trẻ của ta? Nàng ta đã xúi giục chàng phá hủy nó? Chắc chắn là thế! Nếu không, chàng sẽ không làm vậy với ta! Chàng chỉ là bất đắc dĩ thôi, phải không?



Nàng ta có quyền gì mà tước đi sinh mạng bé nhỏ đó chứ? Đứa trẻ đó đáng lẽ đã có thể trở thành người kế vị của chàng! Đứa trẻ đó đáng lẽ đã có thể được đón nhận như một bậc đế vương tương lai!



Ta hận nàng!



Nếu con của ta không còn, con của nàng cũng không thể được sinh ra!



Ta hận nàng!



Vì nàng mà chàng đã phá hủy đi cốt nhục của chính mình, phá hủy đi thứ duy nhất nối kết giữa ta và chàng!



Ta hận!



Nếu nàng ta còn tồn tại… chàng sẽ không nhìn thấy ta!



Nếu nàng ta biến mất… chàng sẽ nhận ra sự hiện diện của ta!



Khi đó, chàng sẽ yêu ta chứ?





***
Nàng đã biến mất rồi…



Nàng đã biến mất trên cõi đời này…



Hahahaha………



Cuối cùng… cuối cùng… ta đã thành công…



Những ả nô tì ngu xuẩn cúi người đầy run sợ khi thấy phản ứng của ta trước tin về cái chết của Hoàng hậu… Ta không bận tâm!



Ta không bận tâm về bất cứ thứ gì nữa… Cả người ta run rẩy vì vui sướng… Ta bật ra những tiếng cười hoang dại mà cả bản thân ta cũng cảm thấy bất ngờ…



Ta đang cười… Cười đến điên loạn…



Ta đang cười…





***




Ba ngày sau cái chết của nàng, cả Hoàng cung vẫn im ắng đến kì lạ.



Chàng hạ lệnh, không có bất kì một tiếng khóc than nào được cất lên, chàng đã mai táng nàng trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.



Những ngày đó, khung cảnh mùa xuân u ám và lạnh lẽo như vẫn còn giữa đông, những bông hoa vẫn khoe sắc nhưng lòng người lại chẳng thể có được tâm trạng thưởng thức chúng nữa.



Cả Hoàng cung rơi vào sự im lặng kì quặc, như thể là sự lặng yên trước một cơn bão lớn.







***




Chàng đến Đông cung của ta vào một đêm tối năm ngày sau cái chết của Hoàng hậu, ta cười thầm trong lòng, cuối cùng, chàng đã nhìn thấy ta!



-“Khấu kiến Bệ hạ!” Ta quỳ xuống cúi chào theo đúng nghi lễ, nhưng, chàng mãi vẫn không nói hai chữ “Bình thân”.



Ta cứ quỳ như thế rất lâu sau đó, đến khi đầu gối đã mỏi, ta mới lén lút ngẩng mặt lên, dự định nói với chàng bằng chất giọng ủy khuất nũng nịu.



Chàng đứng trước mặt ta, bóng hình cao lớn của chàng đổ bóng trên người ta, cả người chàng tỏa ra thứ hàn khí lạnh lẽo như ở động băng phương Bắc. Đôi mắt đen thẳm sâu hun hút của chàng nhìn xoáy vào ta, chúng mang theo thứ sát khí kinh người như một loài thứ dữ đang chuẩn bị tấn công con mồi.



Bản năng khiến ta run run, cúi đầu trở lại, bỗng, đầu ta đau điếng.



Nước mắt chực tràn khóe mắt, chàng dùng bàn tay to lớn của mình kéo ngược mái tóc của ta ra sau, khiến ta phải nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng lạnh lẽo kia.



-“Ta ghét nhất là người khác làm trái luật lệ ta đặt ra” Chàng chậm rãi nói bằng thứ giọng nhẹ nhàng nhưng buốt giá “Điều ta căm ghét hơn, chính là những kẻ lén lút làm những việc ti tiện sau lưng ta!”



Buông ta ra, chàng đứng lên, mỉm cười với ta.



Nhưng đó không phải là nụ cười ôn nhu mà ta hằng mong đợi! Chúng giống như nụ cười của Hắc Bạch vô thường khi đến lấy linh hồn của tội nhân!



-“Thần thiếp không hiểu Bệ hạ đang nói gì cả!” Ta cố trấn tĩnh giọng nói nhưng sự run rẩy đã tố cáo tất cả, chàng nheo mắt nhìn ta, đoạn, chàng quay người bước ra cửa, cùng lúc đó, tên tướng quân Suigetsu bước vào.



Hắn nở một nụ cười quỷ dị với ta, nói bằng chất giọng châm chọc lạnh lẽo.



-“Mưu sát Hoàng hậu là một tội rất lớn, thưa nương nương! À không, giờ thì người đâu còn là nương nương nữa” Hắn bật cười, bỗng, gương mặt hắn nghiêm lại, giơ tay lên “Bắt lấy ả, nhốt vào địa lao!”



-“KHÔNG!” Ta hét lên, vùng vẫy khỏi sự vây bắt của binh lính “BỎ BÀN TAY BẨN THỈU CỦA CÁC NGƯỜI RA KHỎI TA! TA LÀ QUÝ PHI! BỆ HẠ! BỆ HẠ!!!”



Chàng quay người đi, không nhìn lại lấy một lần.







Ghé sát tai ta, tên tướng quân ấy nói nhỏ bằng thứ giọng nhạo báng của một kẻ đang chờ một cuộc vui.



-“Sẵn tiện nói trước để người chuẩn bị tinh thần, Bệ hạ đã ra lệnh, sẽ xử phạt người bằng hình phạt lăng trì…” Hắn cố tình kéo dài giọng “… và người sẽ không phải đi một mình đâu, yên tâm! Cả gia tộc người sẽ đi theo người cho xôm tụ!”





Ta trừng mắt nhìn hắn, hắn cười tươi rói, vẫy vẫy ta chào ta khi đội cấm vệ quân kéo ta đi…







Ta đã làm sai điều gì chứ?



Ta yêu chàng!



Ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để nắm giữ trái tim chàng!



Ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để chàng mỉm cười với ta!



Tại sao?



Tại sao chứ?



Ta chỉ mong muốn có được tình yêu của chàng mà thôi!



Mong ước duy nhất ấy của ta không thể thực hiện được sao?



Tại sao?



Tình yêu của ta… là thứ đáng nguyền rủa đến nhường ấy ư?







_The end_



Chữ ký của Wicca

21/6/2012, 1:05 pm
avatar
.: NVFCer :.CherryBlossoms 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 10
Tổng số bài gửi : 9
Ngày tham gia : 09/04/2012
Được Cảm Ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Đã đọc 4 phần Hoạ Tâm của Wicca 3 lần rồi mà giờ đọc lại vẫn thích mê
Đậm chất Ngôn tình
Chờ đọc lại nốt phần 4 của Sasu-kun
P/s: Mỉnh rất muốn đăng Fic trên blog của mình, mong bạn cho phép

Chữ ký của CherryBlossoms

22/6/2012, 7:37 pm
avatar
.: NVFCer :.Wicca 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 35
Tổng số bài gửi : 14
Ngày tham gia : 14/08/2011
Được Cảm Ơn : 13

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

@CherryBlossoms: Cám ơn vì bạn đã yêu thích truyện ^^ Nhưng Wicca chỉ muốn post truyện ở những nơi mình muốn thôi, xin lỗi bạn nhé ^^ Have a nice day ^^

Chữ ký của Wicca

27/6/2012, 7:48 pm
avatar
.: NVFCer :.hayuri kirino 
http://rank.naru.to/geninkumo.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 1145
Tổng số bài gửi : 351
Ngày tham gia : 28/11/2011
Status : Một bầu trời tự do rộng mở trước mắt khi ta chọn hi sinh cho người mà mình yêu quý....
Được Cảm Ơn : 79

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Truyện của Wicca hay lắm, Kiri đọc Hoạ tâm lâu rồi, giờ đọc lại vẫn thấy hay, phải chi có thêm fic Phủ nhận và Ảo ảnh nữa nhỉ, sẽ là bộ tứ fanfic rất hay không thể bỏ qua, tiếc rằng các au không đăng lên T.T

Mong rằng bạn sẽ tiếp tục cho ra những fic hay như Hoạ tâm nhé

Chữ ký của hayuri kirino

1/7/2012, 7:44 pm
avatar
.: NVFCer :.Wicca 
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 35
Tổng số bài gửi : 14
Ngày tham gia : 14/08/2011
Được Cảm Ơn : 13

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

HỌA TÂM 4
Author: Wicca
Diclaimer: Tất cả các nhân vật đều thuộc quyền sở hữu Masashi Kishimoto
Pairing: SasuSaku
Genres: tragedy
Rating: G
Summary:
Nàng hỏi ta
“Giữa quyền lực và tình yêu, người sẽ chọn điều gì?”
Ta trả lời
“Đối với ta, tình yêu chỉ là thứ phù du hoa lệ… Chỉ có quyền lực là thứ vĩnh viễn không bao giờ phản bội lại lòng tin của ta”
Nàng hỏi ta
“Nếu một ngày nào đó, ta biến mất, người sẽ nhớ ta chứ?”
Ta chỉ có thể im lặng mà ngắm nhìn nụ cười nhợt nhạt trên gương mặt nàng

Một kẻ như ta liệu có xứng đáng để nói đến tình yêu?

Nàng trong sáng, nàng mạnh mẽ, nàng thông minh, nàng dịu dàng…
Tất cả những hình ảnh của nàng đã đọng trong tâm thức của ta từ lâu lắm rồi, nàng có biết không?
Nhưng, ta không yêu nàng, nàng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ với thế trận đã được ta sắp xếp một cách hoàn hảo!

Nếu như đặt quá nhiều niềm tin vào một người nào đó, đến khi bị bội phản vì chính lòng tin của mình, vết thương ấy sẽ rất đau và mãi mãi cũng không thể lấp đầy!

Ta thà phụ người, chứ quyết không để người phụ ta!

Thế nên, vĩnh viễn, ta sẽ không yêu nàng!



***




Ta gặp nàng lần đầu tiên khi ta 7 tuổi.

Ấn tượng đầu tiên của ta về nàng, chính là một bông hoa thủy tiên mạnh mẽ đang vươn lên khỏi lớp tuyết của mùa đông lạnh giá.



Thân hình nhỏ bé của nàng vững vàng đứng giữa Đại điện không chút sợ sệt, kiên cường và lặng lẽ đến mức khiến những vị Đại thần xung quanh cũng phải xấu hổ vì thái độ hèn nhát của mình.



Nàng nhỏ nhắn trong bộ váy màu trắng đỏ, mái tóc màu đào búi thành hai bím tóc hai bên, đôi mắt lục bảo to tròn khẽ chớp khi Thánh chỉ được đưa đến trước mặt nàng.



Nàng quỳ xuống, nhận lãnh lấy một nhiệm vụ nặng nề và quá nguy hiểm đối với một đứa bé chỉ mới 7 tuổi, trở thành hạt nhân của Hỏa quốc.



Chỉ vì nàng là nữ nhi độc tôn của Đại tướng quân Haruno lừng lẫy của Lôi quốc, nàng phải ra đi… Chỉ 3 năm thôi, nhưng ai mà biết được trong 3 năm đó điều gì sẽ xảy ra…



Chất giọng non nớt của nàng vang lên trong Đại điện khi nàng tiếp nhận Thánh chỉ, chất giọng ấy trong veo như chuông bạc, thánh thót như tiếng phong linh mùa hạ.



Nàng mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi…



Sau khi bãi triều, ta đã thấy nàng lén lút khóc trong một bụi cây khuất trong vườn ngự uyển, đôi tay bé nhỏ ôm chặt Thánh chỉ vào lòng, cả thân người khẽ run run…





Chỉ vì Lôi quốc là một quốc gia non kém, nên mới phải phục tùng Hỏa quốc…

Chỉ vì sự bất tài của Hoàng đế, nên dân chúng lầm than, phải để cả một đứa bé chỉ mới 7 tuổi trở thành con tin của Hỏa quốc…



Nếu như ta có sức mạnh, ta sẽ không để bất cứ ai coi thường đất nước của ta!

Nếu như ta có sức mạnh, ta sẽ không để nhân dân của ta phải cúi đầu chịu nhục, đè nén lòng tự tôn của mình dưới chân Hỏa quốc!

Nếu như ta có sức mạnh… những giọt nước mắt như thế sẽ không xuất hiện nữa…

Nếu như ta có sức mạnh…





***




Ta vẫn còn nhớ cái đêm trăng rằm năm ta 10 tuổi.

Đó là ngày máu phủ đỏ cả Đông Thanh cung… đó là ngày ta thật sự khắc sâu vào tận xương tủy cái tà ác vô tình của tham vọng quyền lực… đó là ngày mà những người ta thật sự tin tưởng đều bỏ rơi ta…





Đêm thanh khiết hôm ấy đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng binh khí va chạm vào nhau, thích khách đã đột nhập vào Đông Thanh cung!



Ta bật dậy khỏi tràng kỉ, nắm chặt thanh kiếm trong tay và chạy vội về gian phòng của Mẫu hậu.

Ta chạy vụt qua các bóng hình to lớn đang chiến đấu kịch liệt vì niềm tin của riêng họ, ta nấp trong bóng tối của những thanh cột, ta bỏ ngoài tai mọi tiếng thét bi ai của kẻ bại trận…



Toàn bộ Đông Thanh cung ngập ngụa trong sắc đỏ tanh tưởi…

Những kẻ áo đen bao vây ta và bắt đầu tấn công…



Ta dùng tất cả kĩ năng được truyền dạy, sử dụng tất cả mọi sức mạnh mà mình có được để chống đỡ…





Một kẻ vận trang phục sát thủ chỉ tầm 15 tuổi tấn công ta…



KENG!



Kiếm của cả hai va vào nhau tạo nên âm thanh chói tai rợn người vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm tối.



Ta lách người sang bên trái để tránh một kiếm của đối phương, thừa cơ lúc hắn vẫn chưa theo kịp tốc độ của ta, ta dùng kiếm của mình rạch một đường ngang cổ hắn… Hắn tránh ra kịp thời đúng lúc lưỡi kiếm ta sượt qua, chiếc mặt nạ màu bạc hắn đang mang bị chẻ gọn làm đôi, rơi xuống…



-“Sai?!” Ta sững sờ nhìn người áo đen trước mặt.



Khuôn mặt đó, đôi mắt đó, nụ cười đó… Đây chẳng phải là người bạn mà ta đã xem như anh em từ lâu đó sao? Tại sao cậu ta lại ở đây?



-“Thật xin lỗi…” Hắn nhỏ giọng nói, trên mặt vẫn đeo nụ cười thường ngày, đôi mắt đen nhánh mang đầy sự hỗn độn “…Tôi chỉ làm theo lệnh…”



KENG!



Lưỡi kiếm cả hai chúng ta tiếp tục va vào nhau càng lúc càng nhanh, tập trung mọi sự chú ý vào đường kiếm của đối phương, ta cố gạt bỏ những hoang mang trong lòng và tìm kiếm sơ hở của kẻ trước mặt…



Chúng ta có thể đã từng là bằng hữu… nhưng kẻ đã chĩa kiếm vào ta thì chỉ có thể là kẻ thù! Những lời này, chẳng phải chúng ta đã cùng nhau lãnh ngộ rồi đó sao?





Cả người hắn tỏa ra thứ sát khí lạnh lẽo, hắn thật sự muốn lấy mạng ta!



Hắn đâm kiếm vào cổ ta…



Ta ngửa người ra sau, lộn vòng và rồi phóng lên phía trước… thanh kiếm giữ chặt trong tay bỗng nhiên gặp phải vật cản…



Thân kiếm sáng bóng trong ánh trăng bỗng lấp lánh những vệt nước sẫm màu… Kiếm của ta đã đâm sâu vào ngực trái của kẻ trước mặt…



Hắn vẫn mỉm cười với ta, không một lời giải thích, hắn chỉ nói.



-“Xin lỗi vì tất cả”



Và cả thân người hắn đổ sập xuống, nụ cười bên khóe môi vẫn mang vẻ giả tạo như thường ngày…



Những ngọn đuốc sáng rực cả Đông Thanh cung…

Cấm vệ quân đã đến!



Thế nhưng… tất cả đã muộn rồi…



Ta chạy vội vào gian phòng của Mẫu hậu… trước mắt ta, chỉ là một màu đỏ đầy ma quái…









Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, ta vẫn chỉ đứng yên ở ngưỡng cửa, thu hết vào đôi mắt quang cảnh trước mặt, khắc sâu vào tâm trí sự việc của ngày hôm nay…



Ta không khóc, nước mắt của ta đã cạn khô từ lâu rồi…



Tâm ta có đau không?
Ta không biết…
Trái tim ta vẫn đập chứ?
Ta không biết…
Ta còn có thể tin vào ai trong chốn hoàng cung lạnh lẽo này không?
Ta không biết…

Ta không biết bất cứ thứ gì cả…

Ai là người ta có thể tin tưởng để đặt vào tay người đó sinh mệnh của mình?
Ai là người sẽ không bao giờ bỏ rơi ta?
Ai là người sẽ không bao giờ phản bội lại ta?

Ta hoàn toàn không biết…



***




Ai là người đã hạ lệnh mưu sát Mẫu hậu ta? Ai là kẻ đứng sau kế hoạch tàn sát cả Đông Thanh cung?

Ta muốn biết!

Ta thề, nếu như ta tìm ra kẻ chủ mưu, ta sẽ không để kẻ đó có thể chết một cách dễ dàng…





Một hoàng tử chỉ mới 10 tuổi không người bảo hộ sẽ không thể sống sót giữa chốn hoàng cung này, ta hiểu rõ điều đó…

Thế nên, khi kẻ đó đứng trước mặt ta, hỏi ta bằng chất giọng rin rít nhẩn nha như rắn rết, rằng ta có muốn sức mạnh hay không, ta đã không hề ngần ngại nắm lấy bàn tay đang đưa ra của hắn!



Tên của hắn là Orochimaru!





***




4 năm đã trôi qua nhanh như một cơn gió, ta giờ đây đã khác với ta của 4 năm trước rất nhiều…



Ta của hiện tại đã có thể ra tay tước đi mạng sống của kẻ khác không một chút do dự, ta của hiện tại đã có thể dửng dưng trước những lời van xin tha mạng của kẻ bại trận…



Ta không còn sợ những đôi mắt thất thần mở trừng nhìn xoáy vào ta…

Ta không còn sợ mùi tanh tưởi bốc lên từ những xác chết lạnh lẽo…

Ta không còn sợ cái gọi là báo ứng nữa…





Những gì ta học được từ hắn, chính là quy luật tồn tại.

Chính nghĩa thuộc về kẻ chiến thắng!



Chỉ khi là kẻ mạnh, ta mới có thể đứng trên tất cả!

Chỉ khi là kẻ mạnh, ta mới có thể nắm trong tay những gì ta muốn!

Chỉ khi là kẻ mạnh, ta mới có thể báo thù cho Mẫu hậu!





Kẻ chủ mưu năm ấy, cuối cùng, ta cũng đã tìm ra!





Hồng phi Ukine của Lam Dương cung!



Con trai của mụ là Ngũ hoàng tử Shin và Lục hoàng tử Hikaru…



Cho bọn họ chết một cách dễ dàng ư? Nếu bỏ qua đơn giản như vậy thì ta đã không mang cái tên Uchiha Sasuke này…







***






Lục hoàng tử Hikaru chết cháy trong trận hỏa hoạn ở Nam cung thuộc về một Quý phi trẻ tuổi nào đó, trong tàn tích còn lại của gian nhà, người ta có thể thấy rõ hai xác người đã cháy đen đang quấn quýt lấy nhau…



Ngũ hoàng tử Shin ngập trong men rượu ngày này qua tháng khác ở kĩ viện, đến một ngày, những kĩ nữ phát hiện hắn đã chết do sử dụng quá liều một loại thuốc kích thích nào đó…





Những lời đồn thổi lan truyền khắp cả kinh thành, đâu đâu, người ta cũng bàn tán về hai vị hoàng tử đồi bại của Hồng phi…





Hồng phi cuối cùng cũng phát điên… Mụ tấn công cả Hoàng thượng khi hắn đến thăm mụ…



Ngay ngày hôm đó, người ta lôi mụ vào Cấm cung, và mãi mãi cũng chẳng còn ai nhắc đến mụ nữa.

Hồng phi Ukine đã kết thúc cuộc đời của mình trong cô đơn và điên loạn, một kết thúc được lưu truyền trong những câu chuyện phiếm của những cung nữ trong lúc rảnh việc…







Ta nhếch mép cười lạnh khi chứng kiến toàn bộ câu chuyện…



Những kẻ đối đầu với ta không bao giờ có kết cục tốt đẹp …







***




Năm ta 15 tuổi, một lời tiên đoán về tương lai của ta được đưa ra khiến cho những lời bàn tán ngờ vực khắp Hoàng cung trở nên rộn rã hơn bao giờ hết.



Gã nói, ta là kẻ có số mạng của bậc đế vương, triều đại trong tay ta sẽ trở nên cực thịnh và hùng mạnh ngang tầm tam đại cường quốc!



Ta cười lạnh, đó là chuyện tất nhiên! Bằng sức mạnh của mình, ta có đủ khả năng vực dậy cái đất nước đã dần mục rữa này!



Thế nhưng, gã nói tiếp, vì số mạng của ta quá cường thịnh, điều đó sẽ lấn áp đi vận số của người mà ta yêu thương nhất! Nói cách khác, nếu ta yêu một ai đó, người đó sẽ không có được một sinh mệnh trường thọ!



Ta nhếch mép, yêu ư? Sẽ không bao giờ có chuyện đó! Thứ duy nhất ta yêu, chính là quyền lực tối thượng! Nữ nhân vốn chỉ là công cụ làm ấm giường mà thôi!



Ta không cần ai yêu ta và cả cuộc đời này ta cũng sẽ không yêu bất kì ai!







***




-“Chiếu tướng!”



Ta chậm rãi đặt quân xe xuống vị trí ô cờ trước mặt quân tướng màu đỏ của đối phương, thong thả đưa mắt nhìn khuôn mặt cương nghị nghiêm trang đang nhướng mày đầy bất ngờ.



-“Quả là tuổi trẻ tài cao!” Ông thở ra một hơi đầy khuất phục, đưa tay hờ hững nâng tách trà đã nguội lên môi nhấp một ngụm.



-“Không dám, ta còn phải học hỏi nhiều ở ngài, Đại tướng Haruno” Ta khách sáo nói, ông bật cười, đoạn, vị tướng quân đã dành cả cuộc đời thân chinh ngoài chiến trường trầm ngâm ngắm nhìn cục diện của cả bàn cờ.





Ông lên tiếng sau một khoảng lặng.



-“Theo ngài, trong một ván cờ, điều gì là quan trọng nhất?”



-“Kết cuộc của ván cờ là điều quan trọng nhất! Vì khi đó, ta có thể biết được ta là kẻ chiến thắng hay chỉ là một kẻ chiến bại dưới tay kẻ thù!” Ta dứt khoát nói, ông nhìn ta với một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi.



-“Có người từng nói, thông qua cách điều binh trên bàn cờ có thể biết được người tướng đang nắm giữ sinh mệnh của các quân cờ là người như thế nào” Ông chậm rãi nói, bàn tay khẽ chạm vào quân tướng của mình và hất nó ra khỏi bàn cờ tinh xảo bằng cẩm thạch.



-“Vậy ngài có thể nói gì về ta?” Ta nhếch mép tạo thành một nụ cười tự mãn.



-“Ngài là người có thể bất chấp tất cả để đoạt được mục đích” Ông đưa mắt nhìn những quân cờ màu đen ít ỏi còn lại trên bàn cờ, quân tướng đơn độc đứng hiên ngang và ngạo nghễ như một bậc đế vương đang cười nhạo sự thảm bại của đối phương.



-“Như vậy có gì không đúng?” Ta bình thản cầm quân tướng lên cao, ngắm nhìn nó một lúc “Các quân cờ khác được sinh ra chỉ nhằm một mục đích duy nhất là hỗ trợ quân tướng, chúng hi sinh âu cũng là lẽ tự nhiên”



Ông lắc đầu.



-“Chiến thắng thật sự không nằm ở việc ta đoạt được gì sau cuộc chiến, mà chính là ta đã đánh đổi những gì để có được chiến thắng ấy”





Giọng nói trầm trầm của ông lan tỏa trong không gian rộng lớn, đều đều và êm ả như tiếng gió trong những ngày đầy nắng. Những lời này của ông, cho đến cuối cuộc đời, ta cũng sẽ không bao giờ quên được.







***




Lưỡi kiếm của ta đâm xuyên qua thân thể của người đàn ông trước mặt không chút ngần ngại…



Gã trừng mắt nhìn ta.



-“Ta là sư phụ của ngươi! Đồ phản bội!”



Ta thờ ơ nhìn gã, rút thanh kiếm ra, máu của gã theo vết thương bắn ra ngoài tạo thành một vệt đỏ thẫm.



-“Đã từng, và ta rất cảm kích vì sự dạy dỗ bao năm qua của ngươi. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể mở miệng nói đến công lý! Chẳng phải ngươi đã dạy ta cái quy tắc ấy sao?”



Thân thể gã đổ sập xuống nền đất lạnh lẽo, ta lướt mắt qua tình trạng hỗn độn của căn phòng, bật ra một tiếng cười lạnh.



-“Ngươi vẫn còn tìm kiếm phương thuốc trường sinh sao? Nực cười thật! Số mệnh con người không phải cứ muốn kéo dài là kéo dài được…”



-“Sẽ có ngày … ngươi hối hận vì đã giết ta…” Hắn nặng nhọc nói, và rồi, đôi mắt mở lớn trở nên trắng dã, thân thể hắn lạnh lẽo dần.



-“Hối hận ư?” Ta quay người bước ra khỏi cửa “Ta là người không bao giờ cần đến thứ thuốc trường sinh của ngươi!”



Ta là kẻ mang số mệnh đế vương! Ta sẽ sống đến cái ngày Lôi quốc đứng vào hàng ngũ của Tam đại cường quốc!







***




Để đoạt được mục đích, ta là người có thể bất chấp tất cả!



Để đoạt được chiến thắng, ta phải sử dụng mọi quân cờ cần thiết, và nàng, cũng chỉ là một quân cờ trong tay ta.



Nàng đã trưởng thành hơn cái lúc nàng đứng một mình giữa Đại điện nhận lãnh nhiệm vụ đầu tiên của cuộc đời nhiều lắm, nàng của bây giờ đã là một thiếu nữ kiều diễm động lòng người với mái tóc màu đào dài ngang lưng khẽ bay theo gió.



Đôi mắt mang màu lục bảo của nàng nhìn thẳng vào mắt ta không chút sợ sệt, đôi mắt của nàng tĩnh lặng như hồ thu, trong veo đến độ người khác có thể nhìn xuyên thấu cảm xúc của nàng.





Nhưng cũng có lúc, đôi mắt ấy mang một nỗi buồn u uất mơ hồ khiến ta chẳng thể biết được tâm tư nàng đang chứa đựng điều gì…



Ngày ấy, nàng đứng giữa vườn ngự uyển, nhìn về phía Thái tử của Hỏa quốc và nở một nụ cười thật buồn.



Tại sao nàng lại nhìn hắn với đôi mắt mang đầy ưu thương đến thế? Vì nàng yêu hắn sao? Nàng đã ở Hỏa quốc suốt 3 năm trời, nảy sinh tình cảm với hắn âu cũng là lẽ thường tình…



Nhưng, chuyện ấy thì có can hệ gì đến ta?



Nàng chỉ là một quân cờ của ta! Ta không yêu nàng, cũng không cần nàng yêu ta!



Ta không cần nàng yêu ta…





***




Ta ghét nhất là những đêm trăng rằm, bởi thứ ánh sáng bàng bạc bao phủ không trung ấy chỉ gợi lại cho ta những ký ức xa xôi mà ta đã muốn quên đi… Một ký ức mang màu máu…



Ngày hôm đó, nàng đã ngồi bên cạnh ta và gảy khúc Dạ Nguyệt cho đến khi bầu trời chuyển sang hừng đông…

Ta không nói nàng rời đi, nàng cũng không nhắc ta trở về… chỉ lặng lẽ ngồi bên ta…



Một cảm giác kì lạ nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể ta…

Bình yên…



Ta không nhìn nàng, bởi ta sợ, nếu như ta in sâu vào tâm trí hình ảnh nàng ngày hôm đó, ta sẽ không bao giờ có thể thoát ra được…



Ta không yêu nàng! Vĩnh viễn sẽ không yêu nàng!







***






Ta ghét nhất là những đợt tuyết rơi của mùa đông giá lạnh…



Nàng ngồi trong một góc vườn, tỉ mẫn chăm sóc những chậu cây, đôi tay thon trắng vấn đầy bùn đất, đỏ ửng vì lạnh.



Ta lên tiếng nhắc nhở, nàng chỉ quay đầu nhìn ta mỉm cười ngu ngốc, chỉ vào chậu cây thủy tiên còn chưa nú mầm cười đầy tự hào.



Ta cười lạnh, bế xốc nàng lên và đi vào trong nhà.



Hoa thủy tiên, loài hoa có thể trải qua mùa đông khắc nghiệt để rồi bừng nở khoe sắc khi xuân sang…



Một loài hoa mạnh mẽ …



Nhưng nàng không phải là hoa thủy tiên! Nếu ở ngoài trời tuyết lâu đến thế, dù là người khỏe mạnh đến đâu cũng sẽ ngã bệnh mà thôi! Ta không thích điều đó, rất phiền phức!









***




-“Làm tốt lắm, Haru!”



Ta nắm chặt bàn tay đến nổi cả gân xanh, lại có người ngu ngốc đến mức dám giở trò sau lưng ta sao? Huh, để rồi xem cô ta có thể vênh váo đến đâu, chỉ là một quân cờ mà có thể tự tin đến thế sao?



-“Còn một việc nữa, thưa bệ hạ” Người con trai có khuôn mặt thuần khiết đang vận trang phục cung nữ vẫn không đứng lên, nhỏ giọng nói.



-“Chuyện gì?” Ta nhướng mày.



-“Hoàng hậu nương nương…” Haru ngập ngừng một lúc.



-“Có chuyện gì?” Ta gằn giọng



-“Người đang mang long thai!” Haru kết thúc câu nói trong sự chờ đợi tĩnh lặng.





Cả không gian lặn im không một tiếng động, mãi một lúc sau, ta mới có thể bình tĩnh nói.



-“Ta đã biết, ngươi có thể trở về”



-“Ta ơn Bệ hạ” Hắn đứng lên, chuẩn bị lui xuống, ta buộc miệng nói bằng thứ giọng rất nhỏ như chỉ để một mình ta nghe thấy.



-“Hãy bảo vệ Hoàng hậu”



-“Thần tuân mệnh” Hắn mấp máy môi thay cho lời đáp lại.





Nàng đã mang long thai?

Con của ta? Nàng đang mang giọt máu của ta?



Đây là loại cảm xúc gì?

Ta không biết…



Ta chỉ biết, ta sẽ không để ai làm hại đến nàng…



Nàng đang mang trong người đứa con đầu tiên của ta…

Ta sẽ không để ai làm hại đến đứa bé ấy…



Nàng vốn chỉ là một quân cờ tùy nghi để ta sử dụng mà thôi…







***




Ta nhìn nàng ngồi dựa vào khuôn cửa sổ, đôi mắt nàng khẽ nhắm…



Thân hình nàng mảnh mai đến mức một cơn gió cũng có thể cuốn nàng bay đi…





Nàng không làm ầm ĩ, nàng không náo loạn…

Nàng chỉ đơn giản là lặng lẽ thả những giọt lệ lăn trên gò má trắng muốt…

Nhìn nàng, ta như có thể cảm thấy được nỗi đau trong câm lặng ấy…



Nàng không có bất cứ ai hậu thuẫn…

Nàng chỉ muốn có một cuộc sống bình lặng…



Sống mà không đối đầu với bất cứ ai… Nàng nghĩ rằng mình có thể sống trong chốn hậu cung này với suy nghĩ ngây thơ ấy sao? Ngu ngốc!





Ta ghét nhất là những kẻ lén lút làm những việc ti tiện sau lưng ta!

Cho dù là ai, ta cũng sẽ không bao giờ buông tha cho kẻ ấy!





***




Gia tộc của mụ đàn bàn ấy đã nằm trong tay ta, những gì có thể lợi dụng được trong bao năm qua, ta đã lấy đủ… Ta không cần những quân cờ vô giá trị…





Haru đến theo chỉ thị của nàng, gương mặt hắn nhợt nhạt đến kì lạ, hắn không nói lý do, chỉ quỳ xuống và van cầu ta phải đến chỗ nàng.



Chuyện gì đang diễn ra?



Trong lòng ta bỗng nhiên dấy lên sự bồn chồn khó hiểu…







***






Nàng nở một nụ cười yếu ớt với ta, mái tóc màu đào khẽ lay động theo từng cơn gió nhẹ, đôi mắt lục bảo nhìn ta thật chăm chú như thể muốn in sâu hình ảnh của ta vào tâm trí nàng.



Nàng ngồi xuống cạnh ta, lặng lẽ ngắm nhìn những cánh anh đào bay lượn trong nắng xuân…





Một lúc sau, nàng bỗng dựa vào ta, đầu nàng gục vào vai ta…



Đôi mắt nàng khẽ nhắm, đôi môi khẽ nở một nụ cười…







Ta gọi tên nàng…



…Nàng không trả lời


Ta lắc nhẹ người nàng…



…Nàng không phản ứng


Ta ôm nàng vào lòng…



…Trái tim nàng đã không còn đập nữa








Ta cúi đầu xuống, hôn lấy đôi môi anh đào, cố gắng truyền từng ngụm không khí vào nàng…



Môi nàng lạnh giá như băng tuyết đầu mùa…







Ta gọi tên nàng…



Nàng không trả lời…



Nàng không trả lời…





***






Nhìn mụ đàn bà trước mặt với sự ghê tởm không nguôi, ta vẫy tay ra hiệu, những tên lính bắt đầu châm lửa.



Cả gia tộc của mụ đều bị cột chặt vào những cây cột, dựng thẳng đứng trên những bó củi khổng lồ… Ngọn lửa bốc lên cao và bao trùm những cở thể vẫn đang sống chỉ trong khoảnh khắc…



Tiếng la hét cầu xin tha mạng theo những tàn lửa bay vút lên tận bầu trời…



Không khí nồng đượm mùi khói và mùi thịt khét…



Ta nhìn quang cảnh trước mặt với đôi mắt thờ ơ lạnh nhạt…







Những việc ta đang làm liệu có ích gì?



Nàng đã chết rồi…



Tại sao chứ?



Tại sao nàng lại chết?



Chẳng phải nàng vốn có một số mệnh trường thọ đó sao?



Ta không yêu nàng…



Ta thật sự không yêu nàng…



Nàng không phải là người mà ta yêu thương! Số phận nàng lẽ ra không bị chi phối bởi số mệnh đế vương của ta…



Tại sao nàng lại chết?



Ta không hiểu…



Ta hoàn toàn không hiểu…





Ta không yêu nàng… Phải không?







***


30 năm đã trôi qua từ cái ngày bông anh đào nở bung và bay theo gió để trở về với đất Mẹ…



Lôi quốc của ta cuối cùng cũng có thể trở thành quốc gia ngang hàng Tam đại cường quốc…



Ước nguyện ngày ấy của ta cuối cùng cũng trở thành hiện thực…



Chiến thắng cuối cùng cũng nằm trong tay ta…



Nhưng, ta có thật là kẻ chiến thắng?









Kẻ kế vị của ta là một đứa trẻ trong dòng họ Uchiha, Itachi Uchiha…



Từ 10 năm trước, ta đã nuôi dưỡng đứa trẻ đó để chuẩn bị cho việc kế tục sự nghiệp mang Lôi quốc trở thành quốc gia đứng đầu thế giới…









Đông qua, xuân tới… Anh đào vẫn nở rộ như thế suốt 30 năm qua…



Ta ngồi trước cây anh đào như cái ngày cuối cùng ấy…

Mệt mỏi nhắm mắt lại…



Bên tai ta như nghe thấy giọng nói thanh thoát như chuông bạc của nàng…

Chậm rãi mở mắt ra, nàng đang đứng trước mặt ta, mỉm cười dịu dàng…



Nàng đứng dưới gốc cây anh đào, đưa tay về phía ta…



Ta đứng dậy, đi chậm từng bước tiến tới gần nàng…



Nàng dùng đôi mắt lục bảo ấy ôn nhu nhìn ta, đôi môi nàng mấp máy



-“Ta yêu người, ta chưa từng hối hận vì điều đó”



Nhìn nàng thật sâu, ta ôm nàng vào lòng, dùng tất cả sức mạnh của mình để giữ nàng lại dù cho nàng chỉ là ảo ảnh nhất thời của ta.



-“Ta yêu nàng”





Nàng ôm lấy ta thật dịu dàng…



Ta nhắm mắt lại, chìm vào một giấc ngủ thật dài…



Một giấc mơ vĩnh hằng…









_The end_







Author’s note:

Vậy là Họa Tâm đã chính thức khép lại ^^ Phần về Sasuke khá khó viết, mình đã phải chỉnh sửa, cắt bỏ nhiều lần mới có thể hoàn chỉnh phần mà mọi người đã xem ><



Trước đây mình từng đọc một bộ ngôn tình tựa là Mua dây buột mình, trong đó, văn án của nó rất thích hợp để diễn tả về tình cảm của Sas



“Khoảng cách xa xối nhất…

Không phải là em ở bên anh nhưng em không biết anh yêu em…

Mà chính là em ở gần anh đến thế, nhưng anh lại không biết rằng anh yêu em…”





Have a nice day!

Chữ ký của Wicca

1/7/2012, 8:02 pm
avatar
.: NVFCer :.†..::The♥Wind::..† 
http://rank.naru.to/anbuakat.swf
Hoàn Thành NV : NV A
Ryo : 8213
Tổng số bài gửi : 1883
Ngày tham gia : 27/04/2012
Status : Tôi chẳng biết em là ai . Nhưng khi ở bên cạnh em, tôi chỉ muốn là chính mình, là một.. cơn gió :) !
Được Cảm Ơn : 354

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Rất tuyệt vời, buồn một điều duy nhất là fanfic về sasusaku ...... Rất vui vì được xem fic của bạn, thân !

Chữ ký của †..::The♥Wind::..†
Hồi Kí Diễn Đàn NVFC

Đừng tìm, cái gì đến rồi cũng sẽ đến...
- Đừng chờ, người cần ở lại sẽ ở lại thôi . . . 
Cuộc đời dạy tôi phải biết tôn trọng tình yêu ♥️
- Nhưng nó cũng bảo tôi đừng quỳ gối cầu xin thứ tình yêu đó!
                                                          - Gió


.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Hoạ tâm (SasSak)

Chữ ký của Sponsored content


Hoạ tâm (SasSak)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog