:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 7: Black rain Strike

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
18/3/2011, 10:10 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 7: Black rain Strike

6:00PM





“ Cái gì thế?”


“ Xác chết “


“ Nó còn sống”


…….





Cơn ác mộng của tui bắt đầu bằng những câu nói khó hiểu và
xác chết truy đuổi sát sau lưng. Cái chết sao ….ai kia…..





“ Lôi nó vô, mau lên!!!”





“ Còn thoi thóp”





À, ai đó đã cứu
mình…..





Ánh sáng mờ dần,
những bóng người đó nhìn vào nó, nói gì đó nó nghe không rõ, rồi cuối cùng tất
cả bỏ đi. Rồi có ai đó quay lại….





XÁC CHẾT





- AAAAAAAAAAAAAA





Khôi choàng tỉnh ra
khỏi cơn ác mộng. Mồ hôi ướt đẫm người, nhìn xung quanh,…chẳng có ai. Nó nhìn
ra ngoài, trời chạng vạng, bầu trời đỏ kì dị như máu, tiếng chim quạ, chim heo
kêu thê lương. Nó ngồi dậy, chân tay nhức mỏi, quờ quạng xung quanh, tay nó
đụng 1 cái đèn dầu trứng vịt nhỏ và 1 hộp diêm. Khôi đốt tim, 1 ngọn lửa leo
lét bừng sáng cả căn lều. Khôi để nó lên cái bàn ở giữa nhà, kiểm tra mọi thứ.
Nó phát hiện ra rằng nó đang ở trong 1 căn lều bằng tranh nằm ở giữa dòng sông.
Xa xa, nó có thể thấy 1 vùng sáng và những ngọn lửa bốc cháy dữ dội. “ Sân bay
Biên Hòa”- nó nghĩ.





Quay lại trong nhà,
trên nền đất, nó phát hiện có 1 khẩu súng lục 12 viên, 2 con dao xếp luôn nằm
trong túi quần nó, một ít bánh mì và mì tôm, 1 bộ đồ. Lúc đó, Khôi biết rằng có
người cứu mình. Sau đó, nó thấy vết thương trên chân mình đã được chữa lành và
băng bó hẳn. Nó sẽ không thể đi đâu trong đêm nay khi nó nhìn ra cây cầu Hóa
An. Nó đã sập, và trên đoạn còn nối với bờ bên thành phố Sài Gòn, lũ zombie
đứng chật cứng, chúng muốn lao qua bờ bên kia, nhưng lại sợ dòng nước xiết.
Nhưng Khôi biết rằng, chỉ ngày mai hoặc mốt, chúng sẽ qua được bên kia vì dòng
nước hạ xuống thấp nhất vào lúc rằm không có trăng. Không chỉ trên cầu, bên bờ
sông bên đó cũng đầy rẫy zombie đi vật vờ, chúng trông thật kinh tởm, vô hồn,
máu me đầy người, đôi mắt trắng dã và chảy ra dòng lệ màu đen. Khôi thấy hối
hận vì đã để lạc mất 2 đứa kia , nó tưởng tượng rằng sẽ thấy 2 đứa đứng trong
số những con thú kia….Shjt- nó chửi.





Khôi quay vào nhà,
nhai ngấu nghiến nửa ổ bánh mì và đi ngủ, ngày mai, nó phải tiến về phía Bắc,
và nếu may mắn, nó sẽ sống sót, gặp lại 2 đứa kia, tìm lại gia đình thân yêu và
cùng nhau tiến về nơi trú ẩn.





8:00AM


23-12-2012


2 days after the
world wide breaks, 1 month after the first infected person



(2 ngày sau khi đại
dịch bùng nổ trên toàn thế giới, 1 tháng sau ca bệnh đầu tiên xuất hiện)






Khôi đi bộ trên quốc lộ 1 A, đoạn dẫn về phía bắc. Trên
đường không có 1 bóng người, à quên, có, nhưng họ là xác chết. Khôi đi ngang
qua chúng, nhẹ nhàng không gây tiếng động, chúng chỉ nhìn theo chứ không tấn
công. Nó lấy 1 cái khăn quàng cổ quấn quanh lại che mũi đi để tránh mùi xác
chết, lưng đeo ba lô còn 2 con dao cắm 2 bên, sẵn sàng hạ thủ bất cứ mối nguy
nào.





Lúc sáng sớm, nó đã
quay lại sân bay Biên Hòa, nhưng không còn gì ở đó, chẳng còn bóng người, không
có xe bọc thép, cũng không có người máy chống zom. Chẳng có gì cả. Nó cũng
không ghé lại mà đi thẳng theo đường 1A, không quay đầu lại. Nó quyết tâm trả
thù cái tổ chức chịu trách nhiệm cho việc này- Emberland.




-
Ồ…..





1 chiếc xe máy nằm
chỏng chơ giữa đường. Khôi đi tới dựng chiếc xe lên, kiểm tra xăng trong bình.
Còn khá đầy, nhưng chìa khóa xe đâu? Không cần, nó bứt những sợi dây điện ra,
loay hoay đấu những đầu sợi dây với nhau.





Brừm ….





Nó nhảy lên và phóng
xe ầm ầm, băng qua những chiếc xe hơi lật ngửa chỏng chơ hay bị đốt cháy trên
đường. Chiếc xe đi ngang qua thị trấn Trảng Bom và những nhà thờ xung quanh
đường. Lúc xe đi qua, hàng trăm con zombie gào thét qua những chấn song bao bọc
khuôn viên các nhà thờ. Chúng kêu gào, la hét, khóc lóc thảm thiết trong cơn
đói thịt, tìm cách với những cánh tay xung huyết ra ngoài nhưng không được.
Những con quái vật ở ngoài đường khi cản đường chiếc xe đều bị hạ bằng 1 nhát
dao vào đầu hay tệ hơn là bị xe cán chết





Khi vừa đi khỏi khu
vực dân cư đông đúc, nhiều tiếng nổ đã làm Khôi giật mình. Không quân tiếp tục
cho đánh bom phá hủy những nơi tập trung đông xác chết nhất. Khôi thở phào nhẹ
nhỏm khi biết mình đã thoát ra khỏi đó trước khi không quân Việt Nam ra tay
hành động.






Ầm….ầm





Lần này thì không phải là tiếng bom, đó là
tiếng sấm. Phương tây xa xa, bầu trời đen kịt, chớp nổ đùng đùng, một bức màn
mưa bắt đầu kéo tới. Chẳng mấy chốc, mưa đã bắt đầu và ngày càng nặng hạt. Mà
mưa rơi xuống đất lại có màu đen, đen sẫm. Chiếc honda phân khối lớn đi xuyên
qua màn mưa dày đặc, những giọt nước đen lăn dài trên kính chắn của mũ bảo hiểm
làm mờ hết cả đường đi. Khôi quyết định ghé vào 1 trạm xăng để trú mưa. Khi nó đi
vào trong, phía trước trạm, xác người chết la liệt, họ nằm trên những nhu yếu
phẩm như đồ ăn, can xăng….và tất cả đều bị đánh cho tới chết. Có lẽ họ đã phải
giành giật từng miếng ăn khi cố gắng thoát khỏi lũ thây ma- Khôi nghĩ.






Nó bước tới vòi xăng và bóp cò, không 1 giọt xăng
chảy ra. Nó gác vòi lên lại, đi vòng ra sau, nơi có siêu thị và nhà ăn. Bên
trong đổ nát, chẳng còn thứ gì, bàn ghế bị lật nghiêng, kệ bán hàng bị kéo đổ
xuống đất,….. Có lẽ chẳng còn gì nữa, Khôi sẽ ở lại đây cho đến khi tạnh mưa. Điều
may mắn duy nhất trong hoàn cảnh này là ít nhất lũ zombie ở Biên Hoà cũng không
vượt qua sông được. Đi ngang qua bàn làm việc, nó thấy 1 tờ báo nhàu nát với vết
máu ở trên. Nó ngồi xuống chiếc ghế xoay, đọc hàng tít:” Bệnh cúm lạ đe doạ toàn
cầu?”-“Tổng công ty Dược lớn nhất nước Mỹ quyết định hỗ trợ..”. Nó quăng tờ báo
xuống đất, nguyền rủa… “Vậy là từ khi xuất hiện ca bệnh đầu tiên ở Việt Nam thì
đã qua hơn 1 tuần rồi, có thể mọi người đã đi sơ tán hết”- Khôi nghĩ. Dù nó rất
muốn được cứu ra khỏi cái địa ngục này nhưng nó còn gia đinh, nhà để quay về.
Nó phải về lại Nha Trang để tìm cha mẹ nó. Nghĩ đến đây, Khôi thở dài và bỗng
nhiên, có tiếng xe máy phân khối lớn ầm ầm. Khôi vội vàng rút dao, núp vào 1
góc, quan sát.






1 băng đảng xã hội đen khoảng 7 tên bước vào
trong, tên nào cũng mặt sẹo, lưng đeo kiếm nhật, mặc đồ da hay quần cộc. Chúng
bước vô trong nhà, chửi thề, tìm cách tự hong khô. Sau đó, chúng đi 1 vòng, lấy
gỗ nhóm thành 1 cái bếp ở giữa nhà, sau đó, cả băng nướng cá và thịt ăn. Dù
Khôi rất đói bụng và mệt mỏi nhưng nó nghĩ nên chịu đựng thì hơn, nếu hết nổi,
nó sẽ ra mặt và hi vọng sẽ được chúng tha vì chính Khôi cũng chẳng muốn dây vào
đám côn đồ này. Sau 3 tiếng đồng hồ bị sự mệt mỏi và cái bụng nhảy lam ba đa
giằng xé, lúc này cũng đã 5h chiều, trời tối như mực, nó muốn lao ra khỏi chỗ
núp, xin gia nhập băng kia thì bỗng nhiên, tên thủ lính đứng lên nói:






- Nào, tụi mày, mang
chiến lợi phẩm vào cho tất cả anh em thưởng thức nào!!!!






Tụi lính hô hào, văng tục và chém gió ồn ào át
cả tiếng mưa bên ngoài. Ở ngoài, 2 tên khác lôi 1 cô bé vào trong, cột cô ta
bằng 1 sợi dây thừng. Cô ấy chống trả quyết liệt nhưng không sao thoát được
khỏi 2 tên kia. Chúng vừa lôi chiến lợi phẩm vào vừa sờ soạng lung tung, mặt
cười nham nhở. Lúc đó, Khôi biết chuyện gì đang xảy ra. Tên trùm nhe răng trắng
hếu, vẻ mặt tà dâm hiện rõ ý đồ đen tối của mình, hắn đè cô bé xuống bàn và
chuẩn bị làm nhục….





-
Thả cô
ấy ra.- Khôi hét lên lao ra khỏi chỗ núp, nó phóng con dao đầu tiên hạ gục tên
gần nhất.






5 tên đệ lúc nãy hốt hoảng rút
kiếm ra chống trả lại con dao quân đội trong tay Khôi. Ban đầu, chúng thực sự
bị bất ngờ nhưng ngay sau đó chúng lập tức giữ lại bình tĩnh và tấn công ác
liệt hơn. Khôi sau khi né được 1 đường phạt ngang thì ngay lập tức đã bị chém rách
1 đường ngay bắp tay phải. Cánh tay của nó có cảm giác như đang bị nung từ
trong ra ngoài. Hết cách rồi, chúng đạp Khôi vào trong góc nhà làm vỡ tung 1
cái bàn ăn…






Đoàng,





Tên đầu tiên gục xuống, thêm 4 phát súng nữa
nổ ra và ngay lập tức 4 cái xác nằm la liệt trên mặt đất. Khôi quay lại, nhìn
tên đầu đảng, hắn đang giữ lấy cô gái bằng tay trái, tay phải cầm súng chĩa vào
đầu con tin. Hắn nói oang oang:





-
Mày, mày
khá lắm, dám tiêu diệt băng đảng Đại bàng bạc của chúng tao, mày mà nhích 1
chút nữa tao sẽ bắn nát sọ con đ* này. Hạ khẩu súng khốn khiếp của mày xuống,
thằng chó. Hạ ngay!!!!






Không thể chống trả,
Khôi đành đặt khẩu súng xuống đất, đá nó về phía tên côn đồ. Hắn ném cô gái
đang bị trói vào góc phòng, lui dần ra cửa:





-
Tao sẽ
giết bỏ mẹ mày, thằng chết tiệt và cả cái con này nữa…..






Xoảng!!!!





Của trước nổ tung, 1 cái gì đó giống như 1 cây lạp xưởng to, dài và nhớp nháp máu đen
phóng xuyên qua cánh cửa, đâm xuyên ngực tên giang hồ, hắn thổ huyết, làm rơi
khẩu súng xuống đất, nhìn xuống ngực như không thể tin vào mắt mình nữa…..





-
AAAAAAAARRRRRRRGGGGGGGGG
– cái thứ đó kéo tung tên côn đồ ra ngoài, hắn biết mất trong màn đêm đen đặc.






Tiếng la của hắn mất
hút trong đêm tối, nối tiếng đó là 1 tràng cười và tiếng kêu của 1 loài động
vật kinh tởm nào đó. Khôi chạy thật nhanh tới nhặt 2 khẩu súng, vừa lúc đó nhảy
thật nhanh né cái thứ gớm giếc 1 lần nữa. Nó kéo cô gái tới căn phòng bên
trong, để cô ấy ngồi lên giường, sau đó nó phóng ra ngoài. Cái lưỡi lại lao tới
tốc độ chóng mặt, nó nhìn ra màn đêm bên ngoài, rõ ràng là từ chỗ cái lưỡi
phóng tới, có 2 con mặt kì dị đỏ quạch nhìn nó. Nó né thêm 1 lần tấn công nữa,
sau đó lao tới cửa chính, bấm nút.






1 luồn ánh sáng trắng tỏa ra từ những dàn đèn
cao áp phía trên cây xăng soi sáng 1 vùng, Khôi lập tức thấy mục tiêu của mình
đang đứng sau 1 cái xe hơi cháy nát bên đường. Nó nã viên đạn đầu tiên chệch
mục tiêu, tới viên đạn thứ hai, nó bắn vào đầu con quái vật. Nó lảo đảo rồi nổ
tung thành triệu mảnh, cháy thành cát bụi. Khôi lập tức nhấn nút tắt đèn và
quyết định đóng luôn cánh cửa sắt lại. Nó đi vào trong phòng nhưng không thấy
cô gái nữa, cắm dưới đất chính là con dao của nó, dây thừng đã bị trói. Nó quay
lại đằng sau thì đã bị thanh kiếm nhật kề ngay cổ:





-
Anh là
ai? Người của Emberland hả?






Khôi lúc này mới nhận ra người con gái kia
không phải người Việt, cô ấy là người nước ngoài với mái tóc vàng, mắt màu lam
như mắt mèo, nhìn đầy bí ẩn mà cũng đầy sức mạnh. Dù cơ thể khá bẩn vì bùn nước
nhưng cô ấy vẫn toát lên 1 vẻ đẹp mà Khôi không cho là không chê vào đâu được.





-
Bình
tĩnh, tôi không làm việc cho cái công ty chết tiệt đó!





-
Thế anh
làm việc cho ai?






Nhớ lại lời của anh phi công tại Biên Hòa, Khôi nói:




-
Tôi làm
việc cho Fernando Sucre.





-
Cái gì?
Sao anh lại biết tên đó?





-
Thế còn
cô?





-
Tôi là điệp viên của tổ chức Fernando, nhằm
lật đổ lũ tội phạm và vạch trần những âm mưu độc ác của Emberland tại châu Á
nói chúng và Việt Nam nói riêng.






19:00PM


Chữ ký của Rey1000

30/3/2011, 5:13 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Re up

6:00PM

“ Cái gì thế?”
“ Xác chết “
“ Nó còn sống”
…….

Cơn ác mộng của tui bắt đầu bằng những câu nói khó hiểu và xác chết truy đuổi sát sau lưng. Cái chết sao ….ai kia…..

“ Lôi nó vô, mau lên!!!”

“ Còn thoi thóp”

À, ai đó đã cứu mình…..

Ánh sáng mờ dần, những bóng người đó nhìn vào nó, nói gì đó nó nghe không rõ, rồi cuối cùng tất cả bỏ đi. Rồi có ai đó quay lại….

XÁC CHẾT

- AAAAAAAAAAAAAA

Khôi choàng tỉnh ra khỏi cơn ác mộng. Mồ hôi ướt đẫm người, nhìn xung quanh,…chẳng có ai. Nó nhìn ra ngoài, trời chạng vạng, bầu trời đỏ kì dị như máu, tiếng chim quạ, chim heo kêu thê lương. Nó ngồi dậy, chân tay nhức mỏi, quờ quạng xung quanh, tay nó đụng 1 cái đèn dầu trứng vịt nhỏ và 1 hộp diêm. Khôi đốt tim, 1 ngọn lửa leo lét bừng sáng cả căn lều. Khôi để nó lên cái bàn ở giữa nhà, kiểm tra mọi thứ. Nó phát hiện ra rằng nó đang ở trong 1 căn lều bằng tranh nằm ở giữa dòng sông. Xa xa, nó có thể thấy 1 vùng sáng và những ngọn lửa bốc cháy dữ dội. “ Sân bay Biên Hòa”- nó nghĩ.

Quay lại trong nhà, trên nền đất, nó phát hiện có 1 khẩu súng lục 12 viên, 2 con dao xếp luôn nằm trong túi quần nó, một ít bánh mì và mì tôm, 1 bộ đồ. Lúc đó, Khôi biết rằng có người cứu mình. Sau đó, nó thấy vết thương trên chân mình đã được chữa lành và băng bó hẳn. Nó sẽ không thể đi đâu trong đêm nay khi nó nhìn ra cây cầu Hóa An. Nó đã sập, và trên đoạn còn nối với bờ bên thành phố Sài Gòn, lũ zombie đứng chật cứng, chúng muốn lao qua bờ bên kia, nhưng lại sợ dòng nước xiết. Nhưng Khôi biết rằng, chỉ ngày mai hoặc mốt, chúng sẽ qua được bên kia vì dòng nước hạ xuống thấp nhất vào lúc rằm không có trăng. Không chỉ trên cầu, bên bờ sông bên đó cũng đầy rẫy zombie đi vật vờ, chúng trông thật kinh tởm, vô hồn, máu me đầy người, đôi mắt trắng dã và chảy ra dòng lệ màu đen. Khôi thấy hối hận vì đã để lạc mất 2 đứa kia , nó tưởng tượng rằng sẽ thấy 2 đứa đứng trong số những con thú kia….Shjt- nó chửi.

Khôi quay vào nhà, nhai ngấu nghiến nửa ổ bánh mì và đi ngủ, ngày mai, nó phải tiến về phía Bắc, và nếu may mắn, nó sẽ sống sót, gặp lại 2 đứa kia, tìm lại gia đình thân yêu và cùng nhau tiến về nơi trú ẩn.

8:00
23-12-2012
2 days after the world wide breaks, 1 month after the first infected person
(2 ngày sau khi đại dịch bùng nổ trên toàn thế giới, 1 tháng sau ca bệnh đầu tiên xuất hiện)


Khôi đi bộ trên quốc lộ 1 A, đoạn dẫn về phía bắc. Trên đường không có 1 bóng người, à quên, có, nhưng họ là xác chết. Khôi đi ngang qua chúng, nhẹ nhàng không gây tiếng động, chúng chỉ nhìn theo chứ không tấn công. Nó lấy 1 cái khăn quàng cổ quấn quanh lại che mũi đi để tránh mùi xác chết, lưng đeo ba lô còn 2 con dao cắm 2 bên, sẵn sàng hạ thủ bất cứ mối nguy nào.

Lúc sáng sớm, nó đã quay lại sân bay Biên Hòa, nhưng không còn gì ở đó, chẳng còn bóng người, không có xe bọc thép, cũng không có người máy chống zom. Chẳng có gì cả. Nó cũng không ghé lại mà đi thẳng theo đường 1A, không quay đầu lại. Nó quyết tâm trả thù cái tổ chức chịu trách nhiệm cho việc này- Emberland.

- Ồ…..

1 chiếc xe máy nằm chỏng chơ giữa đường. Khôi đi tới dựng chiếc xe lên, kiểm tra xăng trong bình. Còn khá đầy, nhưng chìa khóa xe đâu? Không cần, nó bứt những sợi dây điện ra, loay hoay đấu những đầu sợi dây với nhau.

Brừm ….

Nó nhảy lên và phóng xe ầm ầm, băng qua những chiếc xe hơi lật ngửa chỏng chơ hay bị đốt cháy trên đường. Chiếc xe đi ngang qua thị trấn Trảng Bom và những nhà thờ xung quanh đường. Lúc xe đi qua, hàng trăm con zombie gào thét qua những chấn song bao bọc khuôn viên các nhà thờ. Chúng kêu gào, la hét, khóc lóc thảm thiết trong cơn đói thịt, tìm cách với những cánh tay xung huyết ra ngoài nhưng không được. Những con quái vật ở ngoài đường khi cản đường chiếc xe đều bị hạ bằng 1 nhát dao vào đầu hay tệ hơn là bị xe cán chết

Khi vừa đi khỏi khu vực dân cư đông đúc, nhiều tiếng nổ đã làm Khôi giật mình. Không quân tiếp tục cho đánh bom phá hủy những nơi tập trung đông xác chết nhất. Khôi thở phào nhẹ nhỏm khi biết mình đã thoát ra khỏi đó trước khi không quân Việt Nam ra tay hành động.

Ầm….ầm

Lần này thì không phải là tiếng bom, đó là tiếng sấm. Phương tây xa xa, bầu trời đen kịt, chớp nổ đùng đùng, một bức màn mưa bắt đầu kéo tới. Chẳng mấy chốc, mưa đã bắt đầu và ngày càng nặng hạt. Mà mưa rơi xuống đất lại có màu đen, đen sẫm. Chiếc honda phân khối lớn đi xuyên qua màn mưa dày đặc, những giọt nước đen lăn dài trên kính chắn của mũ bảo hiểm làm mờ hết cả đường đi. Khôi quyết định ghé vào 1 trạm xăng để trú mưa. Khi nó đi vào trong, phía trước trạm, xác người chết la liệt, họ nằm trên những nhu yếu phẩm như đồ ăn, can xăng….và tất cả đều bị đánh cho tới chết. Có lẽ họ đã phải giành giật từng miếng ăn khi cố gắng thoát khỏi lũ thây ma- Khôi nghĩ.

Nó bước tới vòi xăng và bóp cò, không 1 giọt xăng chảy ra. Nó gác vòi lên lại, đi vòng ra sau, nơi có siêu thị và nhà ăn. Bên trong đổ nát, chẳng còn thứ gì, bàn ghế bị lật nghiêng, kệ bán hàng bị kéo đổ xuống đất,….. Có lẽ chẳng còn gì nữa, Khôi sẽ ở lại đây cho đến khi tạnh mưa. Điều may mắn duy nhất trong hoàn cảnh này là ít nhất lũ zombie ở Biên Hoà cũng không vượt qua sông được. Đi ngang qua bàn làm việc, nó thấy 1 tờ báo nhàu nát với vết máu ở trên. Nó ngồi xuống chiếc ghế xoay, đọc hàng tít:” Bệnh cúm lạ đe doạ toàn cầu?”-“Tổng công ty Dược lớn nhất nước Mỹ quyết định hỗ trợ..”. Nó quăng tờ báo xuống đất, nguyền rủa… “Vậy là từ khi xuất hiện ca bệnh đầu tiên ở Việt Nam thì đã qua hơn 1 tuần rồi, có thể mọi người đã đi sơ tán hết”- Khôi nghĩ. Dù nó rất muốn được cứu ra khỏi cái địa ngục này nhưng nó còn gia đinh, nhà để quay về. Nó phải về lại Nha Trang để tìm cha mẹ nó. Nghĩ đến đây, Khôi thở dài và bỗng nhiên, có tiếng xe máy phân khối lớn ầm ầm. Khôi vội vàng rút dao, núp vào 1 góc, quan sát.

1 băng đảng xã hội đen khoảng 7 tên bước vào trong, tên nào cũng mặt sẹo, lưng đeo kiếm nhật, mặc đồ da hay quần cộc. Chúng bước vô trong nhà, chửi thề, tìm cách tự hong khô. Sau đó, chúng đi 1 vòng, lấy gỗ nhóm thành 1 cái bếp ở giữa nhà, sau đó, cả băng nướng cá và thịt ăn. Dù Khôi rất đói bụng và mệt mỏi nhưng nó nghĩ nên chịu đựng thì hơn, nếu hết nổi, nó sẽ ra mặt và hi vọng sẽ được chúng tha vì chính Khôi cũng chẳng muốn dây vào đám côn đồ này. Sau 3 tiếng đồng hồ bị sự mệt mỏi và cái bụng nhảy lam ba đa giằng xé, lúc này cũng đã 5h chiều, trời tối như mực, nó muốn lao ra khỏi chỗ núp, xin gia nhập băng kia thì bỗng nhiên, tên thủ lính đứng lên nói:

- Nào, tụi mày, mang chiến lợi phẩm vào cho tất cả anh em thưởng thức nào!!!!

Tụi lính hô hào, văng tục và chém gió ồn ào át cả tiếng mưa bên ngoài. Ở ngoài, 2 tên khác lôi 1 cô bé vào trong, cột cô ta bằng 1 sợi dây thừng. Cô ấy chống trả quyết liệt nhưng không sao thoát được khỏi 2 tên kia. Chúng vừa lôi chiến lợi phẩm vào vừa sờ soạng lung tung, mặt cười nham nhở. Lúc đó, Khôi biết chuyện gì đang xảy ra. Tên trùm nhe răng trắng hếu, vẻ mặt tà dâm hiện rõ ý đồ đen tối của mình, hắn đè cô bé xuống bàn và chuẩn bị làm nhục….

- Thả cô ấy ra.- Khôi hét lên lao ra khỏi chỗ núp, nó phóng con dao đầu tiên hạ gục tên gần nhất.

5 tên đệ lúc nãy hốt hoảng rút kiếm ra chống trả lại con dao quân đội trong tay Khôi. Ban đầu, chúng thực sự bị bất ngờ nhưng ngay sau đó chúng lập tức giữ lại bình tĩnh và tấn công ác liệt hơn. Khôi sau khi né được 1 đường phạt ngang thì ngay lập tức đã bị chém rách 1 đường ngay bắp tay phải. Cánh tay của nó có cảm giác như đang bị nung từ trong ra ngoài. Hết cách rồi, chúng đạp Khôi vào trong góc nhà làm vỡ tung 1 cái bàn ăn…

Đoàng,

Tên đầu tiên gục xuống, thêm 4 phát súng nữa nổ ra và ngay lập tức 4 cái xác nằm la liệt trên mặt đất. Khôi quay lại, nhìn tên đầu đảng, hắn đang giữ lấy cô gái bằng tay trái, tay phải cầm súng chĩa vào đầu con tin. Hắn nói oang oang:

- Mày, mày khá lắm, dám tiêu diệt băng đảng Đại bàng bạc của chúng tao, mày mà nhích 1 chút nữa tao sẽ bắn nát sọ con đ* này. Hạ khẩu súng khốn khiếp của mày xuống, thằng chó. Hạ ngay!!!!

Không thể chống trả, Khôi đành đặt khẩu súng xuống đất, đá nó về phía tên côn đồ. Hắn ném cô gái đang bị trói vào góc phòng, lui dần ra cửa:

- Tao sẽ giết bỏ mẹ mày, thằng chết tiệt và cả cái con này nữa…..

Xoảng!!!!

Của trước nổ tung, 1 cái gì đó giống như 1 cây lạp xưởng to, dài và nhớp nháp máu đen phóng xuyên qua cánh cửa, đâm xuyên ngực tên giang hồ, hắn thổ huyết, làm rơi khẩu súng xuống đất, nhìn xuống ngực như không thể tin vào mắt mình nữa…..

- AAAAAAAARRRRRRRGGGGGGGGG – cái thứ đó kéo tung tên côn đồ ra ngoài, hắn biết mất trong màn đêm đen đặc.

Tiếng la của hắn mất hút trong đêm tối, nối tiếng đó là 1 tràng cười và tiếng kêu của 1 loài động vật kinh tởm nào đó. Khôi chạy thật nhanh tới nhặt 2 khẩu súng, vừa lúc đó nhảy thật nhanh né cái thứ gớm giếc 1 lần nữa. Nó kéo cô gái tới căn phòng bên trong, để cô ấy ngồi lên giường, sau đó nó phóng ra ngoài. Cái lưỡi lại lao tới tốc độ chóng mặt, nó nhìn ra màn đêm bên ngoài, rõ ràng là từ chỗ cái lưỡi phóng tới, có 2 con mặt kì dị đỏ quạch nhìn nó. Nó né thêm 1 lần tấn công nữa, sau đó lao tới cửa chính, bấm nút.

1 luồn ánh sáng trắng tỏa ra từ những dàn đèn cao áp phía trên cây xăng soi sáng 1 vùng, Khôi lập tức thấy mục tiêu của mình đang đứng sau 1 cái xe hơi cháy nát bên đường. Nó nã viên đạn đầu tiên chệch mục tiêu, tới viên đạn thứ hai, nó bắn vào đầu con quái vật. Nó lảo đảo rồi nổ tung thành triệu mảnh, cháy thành cát bụi. Khôi lập tức nhấn nút tắt đèn và quyết định đóng luôn cánh cửa sắt lại. Nó đi vào trong phòng nhưng không thấy cô gái nữa, cắm dưới đất chính là con dao của nó, dây thừng đã bị trói. Nó quay lại đằng sau thì đã bị thanh kiếm nhật kề ngay cổ:

- Anh là ai? Người của Emberland hả?

Khôi lúc này mới nhận ra người con gái kia không phải người Việt, cô ấy là người nước ngoài với mái tóc vàng, mắt màu lam như mắt mèo, nhìn đầy bí ẩn mà cũng đầy sức mạnh. Dù cơ thể khá bẩn vì bùn nước nhưng cô ấy vẫn toát lên 1 vẻ đẹp mà Khôi không cho là không chê vào đâu được.

- Bình tĩnh, tôi không làm việc cho cái công ty chết tiệt đó!

- Thế anh làm việc cho ai?

Nhớ lại lời của anh phi công tại Biên Hòa, Khôi nói:

- Tôi làm việc cho Fernando Sucre.

- Cái gì? Sao anh lại biết tên đó?

- Thế còn cô?

- Tôi là điệp viên của tổ chức Fernando, nhằm lật đổ lũ tội phạm và vạch trần những âm mưu độc ác của Emberland tại châu Á nói chúng và Việt Nam nói riêng.

19:00PM

Chữ ký của Rey1000

15/4/2011, 7:13 pm
avatar
.: NVFCer :.sunofureku 
http://nvfc.50webs.com/rank/geninkonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 604
Tổng số bài gửi : 366
Ngày tham gia : 28/12/2010
Status : ^^ ...tattebayo
Được Cảm Ơn : 33

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 7: Black rain Strike

ừmh... Chẳng còn lời nào diễn tả! Bạn gần như "thổ địa" rồi, nơi nào ở Đà Lạt cũng biết!(chà bù vs mình! ) Truyện có các tình huống gay cấn, hấp dẫn, ly kỳ. Bạn khá rành về vũ khí và quân đội, tiêu biểu là các loại súng. Nhưng truyện còn chỗ sai chính tả và k rõ. VD: sửa chữa chứ k sữa chữa,vv... và tụi thằng Khôi đâu có đứa nào biệt tiếng TBN sao lại biết thằng cha kia nói tiếng TBN (chắc tác giả nhắc tuồng ^^!),... vẫn còn nhiều chỗ nhưng mìh k nhớ rõ, nhưng cơ bản là rất hay, những lỗi đó cũng k ảnh hưởng gì nhiều, phần dẫn truyện đôi ba chỗ hơi dài dòng (sr mìh k nhớ!). Rất mong Khôi sẽ gặp Vi, Trung trong hìh hài Zombie, nếu được bạn pha vào một chút tìh cảm nam nữ giữa Khôi vs Vi nữa! Mà mìh cũng k hiểu: Do bệnh dịch nên ng ta biến thành Zombies??? Sao mấy ng ở Biên Hòa k như vậy luôn?
Thôi k nói nữa, mình rất nể Rey, k phải ai cũng đc như Rey, vẽ đẹp viết truyện hay, làm rất chuyên nghiệp! Mong chap 8 wá!

Chữ ký của sunofureku

24/4/2011, 9:42 am
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 7: Black rain Strike

sunofureku đã viết:
ừmh... Chẳng còn lời nào diễn tả! Bạn gần như "thổ địa" rồi, nơi nào ở Đà Lạt cũng biết!(chà bù vs mình! ) Truyện có các tình huống gay cấn, hấp dẫn, ly kỳ. Bạn khá rành về vũ khí và quân đội, tiêu biểu là các loại súng. Nhưng truyện còn chỗ sai chính tả và k rõ. VD: sửa chữa chứ k sữa chữa,vv... và tụi thằng Khôi đâu có đứa nào biệt tiếng TBN sao lại biết thằng cha kia nói tiếng TBN (chắc tác giả nhắc tuồng ^^!),... vẫn còn nhiều chỗ nhưng mìh k nhớ rõ, nhưng cơ bản là rất hay, những lỗi đó cũng k ảnh hưởng gì nhiều, phần dẫn truyện đôi ba chỗ hơi dài dòng (sr mìh k nhớ!). Rất mong Khôi sẽ gặp Vi, Trung trong hìh hài Zombie, nếu được bạn pha vào một chút tìh cảm nam nữ giữa Khôi vs Vi nữa! Mà mìh cũng k hiểu: Do bệnh dịch nên ng ta biến thành Zombies??? Sao mấy ng ở Biên Hòa k như vậy luôn?
Thôi k nói nữa, mình rất nể Rey, k phải ai cũng đc như Rey, vẽ đẹp viết truyện hay, làm rất chuyên nghiệp! Mong chap 8 wá!

Thứ nhất, mình cảm ơn bạn vì nhưng lời khích lệ trên

Tiếp theo, mình trả lời ít thắc mắc nhé:

Sai chính tả: Sorry mình đánh nhanh qua nên nhầm chớ 17 tuổi mà còn sai chính tả thì....

Thổ địa: Xin lỗi, địa chỉ thường trú của mình không ở Đà Lạt mà cũng chẳng ở Biên Hòa luôn...

Khúc Tây Ban Nha: Thì chắc đám nó coi phim nhiều nên biết chăng

Dài dòng: Cái đó mình đang khắc phục ....

Khúc tình cảm: Không được, thằng Khôi nó quyết tâm không bắt cá 2 tay cả em Vi lẫn em đặc vụ rùi , chuyện tình cảm sau này sẽ rõ ..he he he


Khúc bệnh dịch ở Biên Hòa: Những người uninfected thì đã được sơ tán còn nhưng zombie thì đã bị Emberland tiêu diệt tất cả.

Dzậy thôi, với lại hiện nay mình ở nước ngoài rùi nên chắc 2-3 tuần mới up truyện mới được. Chắc ở lại New Zealand 3 năm quá .

Thanks

Chữ ký của Rey1000

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 7: Black rain Strike

Chữ ký của Sponsored content


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 7: Black rain Strike

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com