Naruto Vietnamese Fan Club
Hãy đăng nhập hoặc đăng kí để hưởng nhiều quyền lợi hơn !
Đăng nhâp để vào forum nhanh hơn !!


Welcome to Naruto Vietnames Fan Club !!
Forum chạy tốt nhất trên Firefox 3.5 và IE 8
Độ phân giải màn hình là 1024x768 px.
Đơn giản và tiện lợi và chỉ mất 5s !!

FAN.NARU.TO


:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 5: One way out

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
14/1/2011, 9:55 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 5: One way out

12:00 PM

Chúng dừng tại ngoại ô thành phố Biên Hòa sau khi rời khỏi quốc lộ 20 vào tỉnh lộ 762 và tiếp tục rẽ vào tỉnh lộ 768, cua ngay vào đường đồng khởi và đi thẳng vào con đường Quốc Lộ K1, là con đường xương sống của thành phố. Nhưng khi chúng vào thành phố, 1 bầu không khí đen tối bao trùm khắp nơi, rác rưởi nằm đầy trên đường, xác chết la liệt khắp nơi, xe tăng nằm chắn ngang đường, các xe thiết giáp, bọc thép của quân đội Việt Nam bị bỏ lại trên phố. Chúng phải bỏ xe lại ở ngoài và đi bộ vào bên trong. Bầu khí quyển chỗ này bị bao trùm bởi mùi xác chết phân hủy và tử khí, chúng phải kéo khăn trùm lên bịt mặt để cản bớt khí độc và mùi thối rồi từ từ tiếp cận nơi mà chúng cho rằng là nơi đóng quân của Emberland- Sân bay Biên Hòa.

- Núp ngay, mau lên!!!!!- Khôi la lên khe khẽ khi cả nhóm đang tiến tới mục tiêu.

Cả nhóm lao ngay vào đường Nguyễn Văn Hoài, núp ngay dưới 1 chiếc Humvee bị lật ngang. 2 chiếc bọc thép có kí hiệu của Emberland lao qua ngay trước mắt họ, đám lính đánh thuê trên xe đội gồm 4 tên kể cả thằng tài xế đội mũ trùm, kính Goggles, bịt mặt và đeo giáp kín mít. Tên nào cũng lăm lăm vũ khí gồm M4A1 silencer và 1 khẩu đại liên M60 trên nóc xe. Chúng đi chầm chậm và từ từ qua từng khu phố, để mắt đến từng cử động nhỏ trên đường, đến 1 ngã tư, 2 chiếc xe đi tuần tách ra thành 2 ngả. Lúc này, Khôi ra hiệu cho 4 đứa áp sát 1 chiếc xe đi về phía bên trái từ trong 1 ngỏ hẻm nọ.

Nhân cẩn thận gắn nòng giảm thanh lên khẩu Colt, chuẩn bị cho đợt đột kích nhằm cướp chiếc xe để đột nhập vào doanh trại. Theo kế hoạch, chúng sẽ hành động thật nhanh, thật gọn để không để lại tí dấu vết gì. Chiếc Humvee đi chầm chậm trên đường với thái độ cực kì cảnh giác….

Phập- 1 tên lính đứng trong thùng xe gục xuống đất với 1 con dao cắm trên người.

2 tên còn lại lập tức rút súng ra tìm kiếm mục tiêu và chúng phát hiện Khôi nấp sau 1 chiếc xe hơi ở phía trước. Chúng nhắm vào đó định nã đạn thì ngay lập tức từ phía sau, Nhân, Hiếu và Trung xông lên. Với 2 phát súng câm lặng, 2 tên lính đã bị hạ, thấy đồng đội bị tiêu diệt, tên lái xe lập tức chụp bộ đàm lên thì ngay lập tức bị Trung mở cửa kéo ra ngoài. Hắn định rút súng bên hông ra nhưng chưa kịp mở khóa bao thì 1 con dao đã kề ngay cổ. Hiếu xông tới giật mặt nạ hắn xuống thì phát hiện ra rằng hắn là người châu Á nhưng lại nói tiếng Tây Ban Nha, chúng lôi hắn vào trong hẻm tra khảo:

- Im miệng!!! Mày người châu Á thì nói tiếng TBN làm quái gì!!!!

- No no….Yo no digo…Yo no digo…..( GG dịch, có sai anh em thông cảm)… Vete a la mierda….Vete a la mierda….Hijo de puta…Hijo de puta….

- Im ngay, tụi mày phá hoại chưa đủ à!!!!

Sau 10p tra khảo không thành công, chúng phải quay lại xe vào tráo quần áo với những tên đã chết, bỏ mặc tên tài xế bị trói gô vào 1 cái cột điện trong 1 cái hẻm nhỏ cách xa đường cái. Quả như chúng nghĩ, chỉ vài phút sau, chiếc xe tuần tra thứ 2 quay lại nhập bọn cùng chiếc của bọn nó không 1 chút nghi ngờ. Cả 2 cùng nhau tiến về phía căn cứ. Ngoài ra, trong xe đã có đầy đủ số súng đạn cần thiết để chúng thức hiện 1 cuộc đột kích bất ngờ vào hang ổ bọn Emberland. Hiếu hỏi:

- Sau khi cứu được mọi người, mày sẽ làm gì Khôi???

- Tao sẽ quay về Nha Trang tìm ba má tao, tao cố liên lạc với họ từ sáng đến giờ mà không được.

- Tao cũng thế nhưng tao phải vô Sài Gòn, ba má tao đang ở đó.

Thằng Trung và Nhân cũng chưa liên lạc được với ba mẹ chúng nhưng cả 4 có vẻ phải tách ra để tìm gia đình mình và chuyển họ đến nơi an toàn.

- “Mở cửa cho xe Slime 6,7”- Tiếng Radio vang lên.

-“Roger that

Cổng số 2 của sân bay quân sự Biên Hòa mở ra, chúng băng qua cánh cổng với hơn tá lính gác đứng 2 bên với súng máy và hàng trăm viên đạn. Chúng đi theo chiếc đằng trước khoảng 500m thì cua trái đi khoảng 1km nữa thì chúng băng vào một khoảng sân rộng nằm cạnh đường băng vài trăm mét. Trong này vẫn có những căn nhà gạch của bộ đội Việt Nam nhưng giờ đây lại là nơi triệu tập hàng trăm tên lính đánh thuê với các vũ khi tối tân và hiện đại nhất thế giới.

- Cái quái gì thế này???

- Lũ Emberland…Sau khi quân đội di tản khỏi đây, chúng đã chiếm nơi này làm căn cứ.

- Nhưng để làm gì?

- Tao không biết, nhưng cẩn thận vẫn hơn, năm lớp 11 tớ từng vào đây huấn luyện nên nhớ được sơ đồ khu này, mọi người hãy tập trung, chúng ta không thể thất bại nhiệm vụ này được.

- Rõ rồi.

Cả 4 đứa kéo khăn bịt mặt lên trên mũi, nạp đạn đầy đủ vào các súng phòng khi chúng buộc phải giao tranh với lũ lính đánh thuê để giải cứu mọi người. Chúng bước ra khỏi xe, đi theo nhóm lính ở xe kia về phía 1 dãy nhà nọ. Bước vô trong, chúng thấy 1 tay mặc đồ vest, đeo kính đen đang ngồi trên bàn làm việc. Hắn chính là kẻ đã trực tiếp ra lệnh cho những tên lính bắt cóc bạn của 4 thằng. 1 tên lính bước lên báo cáo bằng tiếng Anh:

- Thưa ngài Ares, nhóm tuần tra đã về tới nơi, xin được báo cáo.

- Có bắt được tên bản địa nào nữa không?

- Dạ không, thành phố cũng bình thường, chúng tôi đã bắn hạ hết lũ nhiễm bệnh rồi.

- Tốt. Các ngươi hãy chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát chiều nay.

Hiếu đột ngột lên tiếng:

- Thưa ngài, riêng những tù nhân chúng ta sẽ phải làm gì ạ???

Tên Ares liếc Hiếu qua kính đen, đột ngột rút khẩu súng ra chĩa vào mặt nó:

- Chú mày có thấy là mày quá tò mò không?

- Tôi xin lỗi.

- Mà mày cũng đéo có lí do gì để quan tâm đến lũ cặn bã đó.

- Dạ vâng.

Hắn bỏ súng vào bao lại, quay lại bàn làm việc và ngồi xuống:

- Chúng sẽ bị mang tới tổng hành dinh để làm thí nghiệm cho việc tiến hóa gien di truyền. Các ngươi lui đi.

- Rõ.

Khi đi ra khỏi căn nhà, tên đội trưởng tiểu đội bên kia nói:

- Tụi mày đi nghỉ khoảng nửa tiếng, sau đó một thằng đi đến khu trung tâm tiếp quản tù binh, số còn lại chuẩn bị cho di tản.

- Rõ.

Cả đám di chuyển ra phía sau của trại tập trung, nơi vắng người hơn, Trung nói:

- Đây là cơ hội để ta giải cứu mọi người.

- Đúng thế, nhưng làm thế nào để mang bọn họ ra khỏi nơi này mà tránh thương vong nhất?

- Để từ từ tớ nghĩ cách, nhưng bây giờ, chúng ta phải tới gặp họ đã.

2 h chiều, sau khi hỏi đường lung tung, chúng đi tới 1 dãy nhà cách đó vài cây số nằm giữa 1 rừng cây thưa, cũng là nơi để giam giữ tù nhân. Số lính canh bảo vệ ở đây không nhiều nhưng được trang bị khá chắc chắn để đề phòng tù binh nổi loạn. Bàn kế hoạch xong, Khôi lãnh trách nhiệm xử lí 2 tên lính gác và cứu mọi người. Điều duy nhất làm cả đám lo là khi điểm danh quân số thấy vắng, chúng sẽ cho người đi tìm và cả bọn sẽ bị phát hiện. Vì thế chúng phải hành động nhanh và gọn nhất.

Khôi tiến về tên lính đang trực gác, tay cầm 1 bao thuốc lá nói tiếng Anh:

- Hút thuốc không?

Tên lính kia kéo khăn bịt mặt xuống cười cười và nhận lấy điếu thuốc. Hắn không trả lời vì có thể hắn không biết tiếng Anh. Tên đứng phía bên kia cũng tiến tới lấy 1 điếu thuốc hút cho bớt căng thẳng. Hắn vừa đưa điếu thuốc lên mồm thì

Bốp- 1 cú đấm như trời giáng tù Khôi làm hắn gục trên bãi cỏ.

Tên còn lại nhổ điếu thuốc, chưa kịp rút súng ra thì đã bị 1 con dao cắm vào ngực. Tên hồi nãy bị đấm lui cui bò dậy nhưng ngay lập tức bị 1 cái báng súng đập vào đầu gây bất tỉnh. Khôi kéo cái xác vào trong lùm cây và trói gô tên kia lại ở 1 nơi cách xa trại. Khi nó quay lại, nó mở khóa buồng giam thì phát hiện rằng chẳng còn mấy người trong đó nữa, nhưng may mắn thay bạn bè của chúng vẫn chưa bị chuyển đi.

- Ai thế?- Mọi người đều cảnh giác né vào góc phòng.

- Tao, Khôi đây!!-Nó kéo khăn bịt mặt xuống.

Cả đám vỡ òa trong nước mắt, nhất là mấy đứa con gái, chúng không thể tin được là thằng bạn tính tình trẻ con ngu ngốc nhất trong lớp lại cứu cả đám. Nhưng cuộc ăn mừng chưa được bao lâu thì tiếng còi báo động và tiếng súng nổ vang lên. Cuộc vui chấm dứt, giờ chúng phải chạy thoát ra khỏi nơi này. Khôi để ý trong đoàn không chỉ có nhiêu đó người mà còn 1 anh lính trẻ người nước ngoài. Vì thời gian không có nhiều nên Khôi cũng không kịp hỏi thăm mà chỉ lo nghĩ đến việc trốn thoát. Nhưng mà trốn rồi thì đi đâu, cả đám không thể ra ngoài kia cho lũ zombie nuốt sống được.

Tak…tak…tak…

- Lũ tù nhân kia rồi!!!

Cả đám nấp trong 1 cái kháng trường nơi phía trước có mấy chiếc tiêm kích đời cũ, Khôi chửi thề:

- Đm, làm thế đéo nào bây h?

Trong lúc đang cố gắng hứng chịu lại những viên đạn từ các tiểu đội đánh thuê bên ngoài, Khôi cố gắng hình dung ra cách đào tẩu nhưng càng nghĩ lại càng lâm vào bế tắt. Bỗng dưng, có người đến vỗ vai nó, đó chính là gã thanh niên người nước ngoài, hắn nói tiếng Việt rất lưu loát:

- Tôi là Hector, thành viên đội đặc nhiệm, phi công của tổ chức đối địch với Emberland, thuộc quyền của tiến sĩ Fernando Sucre và Rey Kevin, tôi sẽ đưa mọi người về nơi an toàn.

4:00PM

Chữ ký của Rey1000

14/1/2011, 10:06 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 5: One way out

Chap 5 Re-up
Lí do: Up thiếu 1 phần trong chap 5 cho mọi người, anh em thông cảm. Với lại có anbu nào có lòng hảo tâm thì del dùm bài trên, cảm ơn.

7:00 AM

4 chiếc xe gắn máy thi nhau bốc đầu, đánh võng trên con đường đèo đến khi xuống đồng bằng. Khôi đã tính rằng từ Đà Lạt đi Biên Hòa mất khoảng 300km, đi xe phân khối lớn mất khoảng 5 tiếng thì tới nơi nếu họ không gặp cản trở.

Đến giữa đường, họ thấy 2 chiếc xe đò đâm vào nhau và có 1 đám zombie đứng chắn ngang đường. Thấy họ tới, lũ zombie quặt quẹo cà nhắc tiến về phía họ, miệng đầy máu còn da mặt thì rớt ra từng mảng, quần áo tả tơi.

- Các cậu cẩn thận!!!! – Hiếu hét lên.

Không ai bảo ai, 4 thằng rút 4 khẩu shotgun ra, vẫn để xe chạy, và nổ súng về bức tường zombie ở trước mặt. Lũ zombie bật ngửa khi từng viên đạn găm vào chúng. Chúng bắn vài phát, đủ để xe lọt qua và chúng lại tiếp tục lên đường, bỏ mặc lũ thây ma đằng sau. Ngoài ra, khi xuống, họ còn thấy 1 chiến lũy quân sự của quân đội dựng lên gồm bao tải cát, súng máy và xe tăng chắn giữa đường. Phía trước nó, hàng trăm xác zombie nằm la liệt, cái thì bắn vào đầu, cái thì bị ăn mất 1 nửa, còn 1 vài con còn sót thì đi vật vờ quanh khu đó.

- Có vẻ quân đội đã rút hết rồi!!! – Trung nói

- À ừ……

Sau khi cầm dao hạ bớt những con zombie còn lại, chúng đi xung quanh tìm kiếm những thức có thể sử dụng được, vài băng đạn, ít khẩu súng. Nhưng điều lạ hơn, sau khi đi vòng qua khúc cua cùi chỏ, chúng phát hiện ra vài chục xác lính nằm trên đường…..

- Họ không bị zombie cắn…..- Khôi nói- …mà là bị bắn.

- Này…này…mọi người ơi!!!!!!!- Nhân la lên

Cả đám chạy tới bên cạnh 1 chiếc thiết giáp bị trúng rocket cháy đen, dựa lên nó là 1 anh lính mặt mũi đầy máu còn thở thoi thóp. Anh ta đang nắm chặt tay Nhân, người run lên bận bật, mắt nhìn thẳng vào mắt nó, tay cầm 1 tờ giấy A4 dúi vào tay nó, sau đó, anh ta nấc lên vài cái và hi sinh. Nhân giơ tờ giấy ra, tờ giấy giống như 1 văn bản quân sự đã bị xé ngang, chúng chỉ chú ý vào 1 chữ: “EMBERLAND” với hình con đại bàng 2 đầu đang cắp 1 con rắn và 1 ngọn lửa, ở giữa có 1 tấm phù điêu có chữ E lật ngược được cách điệu.

- Hình này nhìn quen quen!!!- Sực nhớ ra, Khôi rút cái điện thoại của con Hoàng Vy ra và tua đến khúc mấy cái xe thiết giáp tới bắt họ đi.- Đây, đây này!!!!- Khôi chỉ vào biểu tượng được in trên thân xe, cả những kẻ tấn công những chiến sĩ ở đây và những kẻ đã bắt bạn chúng chỉ là một.

Phần còn lại của tờ giấy chỉ cho chúng thêm 1 thông tin là Emberland là một công ty sinh học nước ngoài, ngoài ra chẳng còn gì nữa vì phần còn lại của tờ giấy đã bị nát bét. Cuối cùng, chúng lên xe và tiếp tục cuộc hành trình giải cứu bạn bè, chuyến đi khá đơn điệu và buồn chán, trên đường đi lâu lâu lại gặp vài con zombie và vài cái xác làm tăng thêm vẻ ảm đạm cho cuộc chiến. Nhưng sau 5 tiếng đồng hồ, chúng đã tới nơi……

12:00 PM

Chúng dừng tại ngoại ô thành phố Biên Hòa sau khi rời khỏi quốc lộ 20 vào tỉnh lộ 762 và tiếp tục rẽ vào tỉnh lộ 768, cua ngay vào đường đồng khởi và đi thẳng vào con đường Quốc Lộ K1, là con đường xương sống của thành phố. Nhưng khi chúng vào thành phố, 1 bầu không khí đen tối bao trùm khắp nơi, rác rưởi nằm đầy trên đường, xác chết la liệt khắp nơi, xe tăng nằm chắn ngang đường, các xe thiết giáp, bọc thép của quân đội Việt Nam bị bỏ lại trên phố. Chúng phải bỏ xe lại ở ngoài và đi bộ vào bên trong. Bầu khí quyển chỗ này bị bao trùm bởi mùi xác chết phân hủy và tử khí, chúng phải kéo khăn trùm lên bịt mặt để cản bớt khí độc và mùi thối rồi từ từ tiếp cận nơi mà chúng cho rằng là nơi đóng quân của Emberland- Sân bay Biên Hòa.

- Núp ngay, mau lên!!!!!- Khôi la lên khe khẽ khi cả nhóm đang tiến tới mục tiêu.

Cả nhóm lao ngay vào đường Nguyễn Văn Hoài, núp ngay dưới 1 chiếc Humvee bị lật ngang. 2 chiếc bọc thép có kí hiệu của Emberland lao qua ngay trước mắt họ, đám lính đánh thuê trên xe đội gồm 4 tên kể cả thằng tài xế đội mũ trùm, kính Goggles, bịt mặt và đeo giáp kín mít. Tên nào cũng lăm lăm vũ khí gồm M4A1 silencer và 1 khẩu đại liên M60 trên nóc xe. Chúng đi chầm chậm và từ từ qua từng khu phố, để mắt đến từng cử động nhỏ trên đường, đến 1 ngã tư, 2 chiếc xe đi tuần tách ra thành 2 ngả. Lúc này, Khôi ra hiệu cho 4 đứa áp sát 1 chiếc xe đi về phía bên trái từ trong 1 ngỏ hẻm nọ.

Nhân cẩn thận gắn nòng giảm thanh lên khẩu Colt, chuẩn bị cho đợt đột kích nhằm cướp chiếc xe để đột nhập vào doanh trại. Theo kế hoạch, chúng sẽ hành động thật nhanh, thật gọn để không để lại tí dấu vết gì. Chiếc Humvee đi chầm chậm trên đường với thái độ cực kì cảnh giác….

Phập- 1 tên lính đứng trong thùng xe gục xuống đất với 1 con dao cắm trên người.

2 tên còn lại lập tức rút súng ra tìm kiếm mục tiêu và chúng phát hiện Khôi nấp sau 1 chiếc xe hơi ở phía trước. Chúng nhắm vào đó định nã đạn thì ngay lập tức từ phía sau, Nhân, Hiếu và Trung xông lên. Với 2 phát súng câm lặng, 2 tên lính đã bị hạ, thấy đồng đội bị tiêu diệt, tên lái xe lập tức chụp bộ đàm lên thì ngay lập tức bị Trung mở cửa kéo ra ngoài. Hắn định rút súng bên hông ra nhưng chưa kịp mở khóa bao thì 1 con dao đã kề ngay cổ. Hiếu xông tới giật mặt nạ hắn xuống thì phát hiện ra rằng hắn là người châu Á nhưng lại nói tiếng Tây Ban Nha, chúng lôi hắn vào trong hẻm tra khảo:

- Im miệng!!! Mày người châu Á thì nói tiếng TBN làm quái gì!!!!

- No no….Yo no digo…Yo no digo…..( GG dịch, có sai anh em thông cảm)… Vete a la mierda….Vete a la mierda….Hijo de puta…Hijo de puta….

- Im ngay, tụi mày phá hoại chưa đủ à!!!!

Sau 10p tra khảo không thành công, chúng phải quay lại xe vào tráo quần áo với những tên đã chết, bỏ mặc tên tài xế bị trói gô vào 1 cái cột điện trong 1 cái hẻm nhỏ cách xa đường cái. Quả như chúng nghĩ, chỉ vài phút sau, chiếc xe tuần tra thứ 2 quay lại nhập bọn cùng chiếc của bọn nó không 1 chút nghi ngờ. Cả 2 cùng nhau tiến về phía căn cứ. Ngoài ra, trong xe đã có đầy đủ số súng đạn cần thiết để chúng thức hiện 1 cuộc đột kích bất ngờ vào hang ổ bọn Emberland. Hiếu hỏi:

- Sau khi cứu được mọi người, mày sẽ làm gì Khôi???

- Tao sẽ quay về Nha Trang tìm ba má tao, tao cố liên lạc với họ từ sáng đến giờ mà không được.

- Tao cũng thế nhưng tao phải vô Sài Gòn, ba má tao đang ở đó.

Thằng Trung và Nhân cũng chưa liên lạc được với ba mẹ chúng nhưng cả 4 có vẻ phải tách ra để tìm gia đình mình và chuyển họ đến nơi an toàn.

- “Mở cửa cho xe Slime 6,7”- Tiếng Radio vang lên.

-“Roger that”

Cổng số 2 của sân bay quân sự Biên Hòa mở ra, chúng băng qua cánh cổng với hơn tá lính gác đứng 2 bên với súng máy và hàng trăm viên đạn. Chúng đi theo chiếc đằng trước khoảng 500m thì cua trái đi khoảng 1km nữa thì chúng băng vào một khoảng sân rộng nằm cạnh đường băng vài trăm mét. Trong này vẫn có những căn nhà gạch của bộ đội Việt Nam nhưng giờ đây lại là nơi triệu tập hàng trăm tên lính đánh thuê với các vũ khi tối tân và hiện đại nhất thế giới.

- Cái quái gì thế này???

- Lũ Emberland…Sau khi quân đội di tản khỏi đây, chúng đã chiếm nơi này làm căn cứ.

- Nhưng để làm gì?

- Tao không biết, nhưng cẩn thận vẫn hơn, năm lớp 11 tớ từng vào đây huấn luyện nên nhớ được sơ đồ khu này, mọi người hãy tập trung, chúng ta không thể thất bại nhiệm vụ này được.

- Rõ rồi.

Cả 4 đứa kéo khăn bịt mặt lên trên mũi, nạp đạn đầy đủ vào các súng phòng khi chúng buộc phải giao tranh với lũ lính đánh thuê để giải cứu mọi người. Chúng bước ra khỏi xe, đi theo nhóm lính ở xe kia về phía 1 dãy nhà nọ. Bước vô trong, chúng thấy 1 tay mặc đồ vest, đeo kính đen đang ngồi trên bàn làm việc. Hắn chính là kẻ đã trực tiếp ra lệnh cho những tên lính bắt cóc bạn của 4 thằng. 1 tên lính bước lên báo cáo bằng tiếng Anh:

- Thưa ngài Ares, nhóm tuần tra đã về tới nơi, xin được báo cáo.

- Có bắt được tên bản địa nào nữa không?

- Dạ không, thành phố cũng bình thường, chúng tôi đã bắn hạ hết lũ nhiễm bệnh rồi.

- Tốt. Các ngươi hãy chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát chiều nay.

Hiếu đột ngột lên tiếng:

- Thưa ngài, riêng những tù nhân chúng ta sẽ phải làm gì ạ???

Tên Ares liếc Hiếu qua kính đen, đột ngột rút khẩu súng ra chĩa vào mặt nó:

- Chú mày có thấy là mày quá tò mò không?

- Tôi xin lỗi.

- Mà mày cũng đéo có lí do gì để quan tâm đến lũ cặn bã đó.

- Dạ vâng.

Hắn bỏ súng vào bao lại, quay lại bàn làm việc và ngồi xuống:

- Chúng sẽ bị mang tới tổng hành dinh để làm thí nghiệm cho việc tiến hóa gien di truyền. Các ngươi lui đi.

- Rõ.

Khi đi ra khỏi căn nhà, tên đội trưởng tiểu đội bên kia nói:

- Tụi mày đi nghỉ khoảng nửa tiếng, sau đó một thằng đi đến khu trung tâm tiếp quản tù binh, số còn lại chuẩn bị cho di tản.

- Rõ.

Cả đám di chuyển ra phía sau của trại tập trung, nơi vắng người hơn, Trung nói:

- Đây là cơ hội để ta giải cứu mọi người.

- Đúng thế, nhưng làm thế nào để mang bọn họ ra khỏi nơi này mà tránh thương vong nhất?

- Để từ từ tớ nghĩ cách, nhưng bây giờ, chúng ta phải tới gặp họ đã.

2 h chiều, sau khi hỏi đường lung tung, chúng đi tới 1 dãy nhà cách đó vài cây số nằm giữa 1 rừng cây thưa, cũng là nơi để giam giữ tù nhân. Số lính canh bảo vệ ở đây không nhiều nhưng được trang bị khá chắc chắn để đề phòng tù binh nổi loạn. Bàn kế hoạch xong, Khôi lãnh trách nhiệm xử lí 2 tên lính gác và cứu mọi người. Điều duy nhất làm cả đám lo là khi điểm danh quân số thấy vắng, chúng sẽ cho người đi tìm và cả bọn sẽ bị phát hiện. Vì thế chúng phải hành động nhanh và gọn nhất.

Khôi tiến về tên lính đang trực gác, tay cầm 1 bao thuốc lá nói tiếng Anh:

- Hút thuốc không?

Tên lính kia kéo khăn bịt mặt xuống cười cười và nhận lấy điếu thuốc. Hắn không trả lời vì có thể hắn không biết tiếng Anh. Tên đứng phía bên kia cũng tiến tới lấy 1 điếu thuốc hút cho bớt căng thẳng. Hắn vừa đưa điếu thuốc lên mồm thì

Bốp- 1 cú đấm như trời giáng tù Khôi làm hắn gục trên bãi cỏ.

Tên còn lại nhổ điếu thuốc, chưa kịp rút súng ra thì đã bị 1 con dao cắm vào ngực. Tên hồi nãy bị đấm lui cui bò dậy nhưng ngay lập tức bị 1 cái báng súng đập vào đầu gây bất tỉnh. Khôi kéo cái xác vào trong lùm cây và trói gô tên kia lại ở 1 nơi cách xa trại. Khi nó quay lại, nó mở khóa buồng giam thì phát hiện rằng chẳng còn mấy người trong đó nữa, nhưng may mắn thay bạn bè của chúng vẫn chưa bị chuyển đi.

- Ai thế?- Mọi người đều cảnh giác né vào góc phòng.

- Tao, Khôi đây!!-Nó kéo khăn bịt mặt xuống.

Cả đám vỡ òa trong nước mắt, nhất là mấy đứa con gái, chúng không thể tin được là thằng bạn tính tình trẻ con ngu ngốc nhất trong lớp lại cứu cả đám. Nhưng cuộc ăn mừng chưa được bao lâu thì tiếng còi báo động và tiếng súng nổ vang lên. Cuộc vui chấm dứt, giờ chúng phải chạy thoát ra khỏi nơi này. Khôi để ý trong đoàn không chỉ có nhiêu đó người mà còn 1 anh lính trẻ người nước ngoài. Vì thời gian không có nhiều nên Khôi cũng không kịp hỏi thăm mà chỉ lo nghĩ đến việc trốn thoát. Nhưng mà trốn rồi thì đi đâu, cả đám không thể ra ngoài kia cho lũ zombie nuốt sống được.

Tak…tak…tak…

- Lũ tù nhân kia rồi!!!

Cả đám nấp trong 1 cái kháng trường nơi phía trước có mấy chiếc tiêm kích đời cũ, Khôi chửi thề:

- Đm, làm thế đéo nào bây h?

Trong lúc đang cố gắng hứng chịu lại những viên đạn từ các tiểu đội đánh thuê bên ngoài, Khôi cố gắng hình dung ra cách đào tẩu nhưng càng nghĩ lại càng lâm vào bế tắt. Bỗng dưng, có người đến vỗ vai nó, đó chính là gã thanh niên người nước ngoài, hắn nói tiếng Việt rất lưu loát:

- Tôi là Hector, thành viên đội đặc nhiệm, phi công của tổ chức đối địch với Emberland, thuộc quyền của tiến sĩ Fernando Sucre và Rey Kevin, tôi sẽ đưa mọi người về nơi an toàn.

4:00PM

Chữ ký của Rey1000


Zombie fiction-Written by Rey1000-Dark Alter- Chap 5: One way out

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog