Naruto Vietnamese Fan Club
Hãy đăng nhập hoặc đăng kí để hưởng nhiều quyền lợi hơn !
Đăng nhâp để vào forum nhanh hơn !!


Welcome to Naruto Vietnames Fan Club !!
Forum chạy tốt nhất trên Firefox 3.5 và IE 8
Độ phân giải màn hình là 1024x768 px.
Đơn giản và tiện lợi và chỉ mất 5s !!

FAN.NARU.TO


:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Fafic Không tên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
29/12/2010, 9:53 pm
avatar
.: NVFCer :.Bicycle Knight 
http://rank.naru.to/anbukonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 3219
Tổng số bài gửi : 633
Ngày tham gia : 01/05/2010
Status : I'm Back
Được Cảm Ơn : 58

Bài gửiTiêu đề: Fafic Không tên

Ở một nơi rất xa,xa lắm,vượt qua cả giới hạn của thời gian và không gian,có một nơi gọi là "Hành tinh của những giấc mơ"....



(Học viện quốc tế S.I.P - lớp D)

_Lại không chú ý!Ở trong lớp mà đầu óc em cứ nghĩ đi đâu vậy?Cuối giờ ở lại gặp tôi!

_Vâng! -Sakura gượng gạo trả lời trong bộ mặt nhăn nhó.Lại phiền phức rồi đây.Sao hôm nay xui xẻo thế nhỉ?


Đó là một cô bé tóc hồng,có cái trán cao,thông minh nhưng hơi lười nhác cho nên kết quả học tập cũng chỉ ở mức bình thường.


Mấy tiết học trôi qua thật nhanh,chuông tan học đã điểm,mọi người về hết, chỉ còn đứa bạn thân nán lại,chúc nó " bình an" rồi ra về.Chiều xuống, chùm nắng cuối cùng len lỏi qua những đám mây soi vào lớp học vắng vẻ.Nhưng thay vì lo nghĩ cho việc gặp mặt thầy giao,nó lại ngồi mơ mộng.Chuyện trên trời,dưới biển,không chuyện nào là nó không nghĩ đến. Thậm chí nó còn thả hồn mình đến một nơi xa xăm nào đó - nơi vượt qua cả giới hạn của thời gian và không gian....


Mải nghĩ vẩn vơ,thầy giáo đã vào lớp từ lúc nào mà nó không hay.

_Lúc nào cũng vậy,không bao giờ chú ý cả.

Nó giật mình,đứng phắt dậy,miệng lí nhí:

_Em chào thầy.

_Theo tôi được biết dạo này em học rất sa sút...

Thầy giáo chưa nói xong, nó đã lên tiếng:

_Nhưng em đâu có điểm xấu nào!

.............



Một tiếng,thời gian ko quá dài để một con bé ngang ngược lắm lý cãi nhau với thầy giáo. Nhưng một tiếng cũng là quá muộn với một ngày cuối thu.Trời đã nhá nhem tối...,chỉ còn mình nó ở ngôi trường vắng vẻ rộng lớn này.


Nó chạy,vừa chạy vừa nghĩ xem sẽ giải thích với mẹ nó thế nào về việc nó về muộn.Nó chạy nhanh băng qua mấy dãy hành lang vắng lặng của trường học.Cảnh vật xung quanh nó chìm dần xuống, đâu đó le lói ánh đèn.Nó vẫn chạy, chạy như bay xuống cầu thang.Bỗng nhiên:

_Aaaaaaaaaaaaaaaa!.......

Nó vấp phải cái gì đó cũng không rõ nữa,chỉ biết bây giờ nó đang lao xuống. Cầu thang cao và dốc. Lần này mình chết chắc rồi - Nó nghĩ thế.Nó nhắm mắt lại như chẳng còn biết làm gì hơn ngoài việc chờ cái gì đến rồi sẽ đến.Và rồi:

_Cậu không sao chứ?

Nó giật mình, mở mắt ra.Có lẽ đến bây giờ nó mới hoàn hồn trở lại.........

Nó đã không bị ngã.Người đỡ nó là một chàng trai ưa nhìn nếu không nói là rất đẹp.

_Này! Cậu không sao chứ? - Chàng trai hỏi lại.

_À ờ ! Mình không sao.


Nó lồm cồm đứng dậy, nhưng....cái chân nó có lẽ bị chẹo sau cú va đập, còn bàn chân thì miết vào lan can, rướm máu.Nó khuỵu xuống, một lần nữa chàng trai kia đỡ nó. Rút trong túi ra chiếc khăn tay trắng muốt,anh cẩn thận băng lại vết thương cho nó. Lần này nó mới thực sự nhìn kĩ người đã "cứu mạng" mình. Và nó đã rất bất ngờ:

_Ủa! Cậu là...Cậu..là...hội trưởng hội học sinh mà.

_Đúng vậy,nhưng có vấn đề gì à?

_À không!

Tim nó đập loạn xạ. Kì thực là bây giờ nó muốn chạy, chạy thật nhanh nhưng cái chân đau không theo ý nó.

_Xem ra cậu không đi được rồi.- Chàng trai ôn tồn nói.

_Không sao đau,mình sẽ cố...

_Nhà cậu ở đâu?

_Nhà mình á? Ở sông Usa.

_Xa nhỉ! Vậy mình sẽ đưa cậu về.

_Ơ! Không cần đâu,mình tự về được...

Chưa nói dứt câu,chàng trai kia đã ngắt lời:

_Tôi sẽ cõng cậu!

Biết là không thể làm gì khác,nó miễn cưỡng ngồi lên lưng anh.Lần này,tim nó càng đập mạnh hơn.Không một lời nào,trên suốt quãng đường,cả hai đều im lặng.Nhìn cái chân đau đang bắt đầu tấy lên,nó sực nhớ ra:

_À cảm ơn cậu nhé!Từ nãy đến giờ quên mất,thật vô ý quá!

_Không sao,tôi không để ý đâu.Mà cậu học lớp nào vậy?

_Lớp D,mình là Haruno Sakura còn cậu?

_Uchiha Sasuke lớp S.



Giữa phố xá đông người,có một chàng trai đang cõng một cô gái. Đâu đó có lời xì xào:

_Ôi !Nhìn kìa,lãng mạn chưa!

_Chắc là một đôi đó.


Trời càng về tối càng lạnh.Bây giờ là cuối thu,cái lạnh của nó có thể thấm vào và làm tê cứng da thịt bất kì người đi đường nào.Nhưng....má nó nóng bừng.Không biết tại ngượng vì bị hiểu lầm hay vì con tim đang thổn thức bởi lần đâu tiên có người lạ lại ân cần với nó đến như vậy.

Anh đưa nó về tận nhà, nó tạm biệt anh.Anh ra về,nó cũng đi vào trong. Nhưng.....như có một cái gì đó thôi thúc,nó khập khiễng cố bước ra ngoài cổng và nhìn theo cho đến lúc bóng anh khuất hẳn.Nó mỉm cười rồi trở vào nhà.



_Làm gì mà đến bây giờ mới về? -Tiếng mẹ nó vang lên sau khi vừa nhìn thấy cái mặt nó thò vào trong cửa.

_Con bị ngã - Nó vừa thanh minh,vừa tập tễnh bước vào. - Ai ui! Đau lắm!

Hiểu ra mọi việc và đáp trả lại lời nói của nó là một câu ngắn ngủn:

_Ngã ở đâu?

_Con ngã ở trường.

_Đi đứng hậu đậu. Mẹ nó chép miệng, thở dài rồi trở vào trong. - Nhanh lên rồi xuống ăn cơm.

.....Vâng! -Nó mệt mỏi trả lời. Nó là chị cả,có nhiều việc mà nó phải chịu trách nhiệm.Có lẽ chính vì vậy mà quan hệ của nó với gia đình không được tốt lắm.Nó rất yêu quý ba mẹ nó,nhưng không hiểu sao cứ ở gần là kiểu gì cũng xảy ra cãi vã.Chính vì thế mà nó đã chọn giải pháp tránh xa,càng xa càng tốt.Nhưng một con nhóc mười bảy tuổi như nó có thể tách ra khỏi ba mẹ như thế nào ngoài cách thu mình cả ngày ở trong phòng? Nó có niều bạn nhưng vài người trong số đó là bạn thân.Dù cho là vậy,nó cũng chưa bao giờ nói cho họ biết tâm sự của mình. Nó tự nhận mình là một con sên. Mà có lẽ là đúng là như thế. Lúc nào cũng vậy, luôn thu mình trong cái vỏ ốc do chính nó tạo ra. Nó giấu con tim mình sau một bức tường rất dày, dày đến nỗi chẳng ai nhìn được, hiểu được. Không phải nó không muốn mở rộng lòng mình nhưng....kì thực nó cũng không hiểu tại sao...


Ăn cơm,học bài, "ngồi mơ mộng" là việc ngàn năm không đổi đối với nó. Tối nay cũng vậy, nhưng có duy nhất một điều thay đổi là nó không nghĩ về nhưng điều xa xôi mà là về người con trai ấy, người đã ân cần và cõng nó đi suốt quãng đường dài:


Uchiha Sasuke, một người đặc biệt! Cậu ấy thật tốt. Giờ thì mình đã hiểu vì sao con gái ở trường lại tôn thờ cậu ấy.Chỉ một nụ cười thôi mà có thể làm mấy đứa bạn của mình đổ rạp xuống chân thì quả thật không tầm thường. Nhưng mà nghe người ta nói cậu ấy chẳng bao giờ nói chuyện với ai cơ mà? Vậy mà hôm nay cậu ấy lại cõng mình, có nhầm không vậy?Liệu có phải.... Không! Không thể nào. Làm gì có chuyện đó! Làm sao một người như Sasuke có thể để ý đến một con bé chẳng có gì nổi bật như mình được chứ? Nhưng mà... Biết đâu mình lại là "cô bé Lọ Lem thì sao"?

Nghĩ đến đây nó cười rất tười làm em gái nó ngồi đằng sau phải giật mình:

_Chị làm sao thế?

_À không có gì!

Nó lại tiếp tục dòng suy nghĩ vừa bị cắt ngang. - Chưa đến hồi kết, mình vẫn có quyền hy vọng mà! -Lần này không kìm chế được,nó reo ầm lên:

_Đúng vậy đó,cố lên Sakura!

_Chị lại có vấn đề gì đấy?

_Không lằng nhằng,học bài đi. Mà sao không về phòng em mà học,cứ sang đây làm gì?

_Nhưng mà học bên này dễ hiểu hơn.

_Bó tay! Thôi muộn rồi,em về phòng nghỉ đi.

_Không,em xuống nhà chơi đây.

_Tùy em.


Em nó đi ra,trả lại cho căn phòng không khí tĩnh lặng. Nó nhẹ nhàng rút trong túi ra chiếc khăn mà anh đã băng cho nó lúc nó bị thương, trong lòng nó có một cảm giác kì lạ mà bản thân nó cũng không hiểu là gì, dường như rất quen,nhưng nó không nhớ ra.Nó đặt lưng xuống giường,trằn trọc mãi và ngủ lúc nào không hay....

==Tự động gộp==
Chap 2

Một ngày,hai ngày, rồi một tuần trôi qua,nó vẫn chưa tìm được cơ hội để trả lại anh chiếc khăn.Nó không thể trả trước mặt mọi người được bởi nếu thế thì không khác gì công khai tuyên chiến với con gái toàn trường,với lại lúc nào nó cũng nghĩ mình không xứng với anh.

_Sakura,nghĩ gì mà ngẩn người ra vậy? -Tiếng con bạn nó vang lên đằng sau lưng làm chặn đứng dòng suy nghĩ đang miên man chảy trong đầu nó.

_Có gì đâu.

_Mình gọi mấy câu,cậu vẫn không nghe thấy vậy mà dám bảo không có gì.Hay là.....đang để ý bạn nào?

_Làm gì có chuyện đó! -Nó cuống quýt thanh minh nhưng đôi má đang đỏ bừng lên đã tố cáo nó.

_Chu choa đỏ mặt rồi kìa.

Rất bình tĩnh,nó đáp lại:

_Bị nói như thế,ai mà chẳng đỏ mặt. Gọi tớ có việc gì đấy?

_Ấy chết,suýt quên! Lớp trưởng vừa gọi cậu vào đấy.

_Gọi mình? Có việc gì thế?

Bạn nó nhún vai:

_Có Chúa mới biết.

_Ừ,thế thì mình vào đây!

Bước vào trong lớp,tiến đến chỗ lớp trưởng,nó hỏi:

_Fye,gọi tớ có việc gì?

_Hôm nay bà trực nhật hả?

_Ừ, biết rồi còn hỏi.

_Thế thì lên phòng trực hội học sinh lấy thông báo cho lớp đi!

_Sao lại là tôi? Hôm nay ông cũng trực nhật mà, sao không đi lấy đi hả đồ lười nhác?

_Vì tôi là lớp trưởng.

_À! Dám ăn nói với tôi thế hả? Nói cho mà biết nhá, lớp trưởng cũng phải đi lấy!

_Không lấy thì sao?

_Thì... -Vừa nói nó vừa bẻ tay kêu răng rắc.

Biết không thể làm gì cô nhóc tinh quái này, Fye hạ giong:

_Thôi chị ơi, chị đi lấy hộ em. Đùa thôi,tôi còn phải nộp báo cáo lên phòng hiệu trưởng, đi lấy hộ tôi đi!

_Ừ, lễ phép thế còn nghe được, lần sau dám ăn nói "hỗn láo" chết với tôi!

_Biết rồi, nói nhiều!

_Ông vừa nói gì cơ?

_À.....à.... không có gì.

Nó ra khỏi lớp và chạy thật nhanh về phía phòng trực của hội học sinh.

Nhưng rồi nó đột ngột dừng lại vì nó sực nhớ ra một điều - người nó sẽ gặp là hội trưởng hội học sinh,cũng chính là người đã cõng nó. Nó lúng túng đi đi lại lại hồi lâu. Nó nhìn đồng hồ, chuông vào học sắp điểm, nếu không đi ngay, nó sẽ vào học muộn, nó đành nhắm mắt, bước thật nhanh.

(Phòng trực hội học sinh)

Nó nhẹ nhàng gõ cửa,từ trong có tiếng vọng ra, một giọng nói quen thuộc:

_Mời vào!

Nó giật bắn người. Là Sasuke! Làm sao đây? Chẳng nhẽ lại vờ như không quen biết? Ôi trời ơi sao thế này? -Trong lúc đó, giọng nói từ trong lại vọng ra một lần nữa:

_Mời vào!

Biết chắc là không thể chạy được nữa, nó đánh liều đẩy cửa, rụt rè đi từng bước một và miệng lí nhí:

_Xin chào!

Sasuke ngẩng mặt lên nhìn và đáp lại:

_Chào bạn, có việc gì vậy?

Nó lắp bắp:
_Mình lấy thông báo.

_À ra vậy. Thông báo đây, xác nhận vào tờ giấy này là cậu có thể đi.

Một ý nghĩ thoáng qua đầu nó, cậu ấy đã quên mình? Ừ, quên cũng phải thôi, mình chẳng có tư cách gì để trách cậu ấy. Rồi nó kí thật nhanh vào tờ danh sách và rảo bước về phía cửa như để tránh đi nỗi buồn. Đột nhiên:

_Haruno Sakura! (Nó giật mình ngoảnh đầu lại) Đừng chạy quá nhanh, cẩn thận không bị ngã đấy!

Một nụ cười nở ra trên môi nó,nó gật đầu:

_Ừ! Nhất định tôi sẽ cẩn thận.

Nó đóng cửa chạy đi, anh mỉm cười và tiếp tục công việc đang làm dở.

Đi giữa đường, nó sực nhớ ra rằng mình chưa trả lại anh chiếc khăn, định quay lại nhưng chuông vào học đã điểm,nó đành chờ dịp khác.

(Về đến lớp)

_Fye! Thông báo đây! Đọc đi!

_Về rồi à "con ong cần mẫn"? Trông vui vẻ thế kia thì lần sau cứ thế phát huy nhé!

_Cậu vừa nói gì cơ, tên Fye óc bã đậu? -Nó trừng mắt và đã sẵn sàng để dạy cho tên ngốc một bài học.

_Nài, không đúng hay sao? Tôi khen cậu chăm chỉ, không cám ơn thì thôi lại còn định đánh tôi hả?

_Ừ đấy thì sao? - Nói rồi,nó đập cho Fye te tua.

_Đau! Mụ trằn lửa.

_Đáng đời con heo óc bã đậu.

_Không thèm chấp với đồ con gái đanh đá, chua ngoa, bướng bỉnh, bạo lực.

_Ha...Ha...Ha....Không nói lại được thì cứ nhận thua đi lại còn bày đặt. Thôi, về chỗ ngồi đi, đồ "óc bã đậu". Hôm nay tôi đang vui, tạm thời không tính sổ với ông.

Một tiết học mới lại bắt đầu. Nó ngồi đó, mơ màng. Bỗng nhiên, Fye từ ngoài chạy vào, hét ầm lên:

_Tin vui đây, tin vui đây! Hôm nay giáo viên cả trường họp, các lớp tự quản.

Yeah! Cả lớp nhộn nhạo, tất cả đều nhao nhao lên, chỉ riêng có một người vẫn ngồi đó, im lặng và có lẽ đang mơ mộng.

_Sakura! - Hina,cô bạn thân nhất của Sakura đập tay vào vai nó.

_Giật cả mình, gì thế Hina?

_Sao cả ngày nay cậu cứ như người mất hồn thế?

_Đâu ra.

_Đúng vậy mà, gọi mấy câu mà chẳng biết gì. Đúng là có vấn đề. - Hina nhìn thẳng vào mặt nó làm nó luống cuống.

_Vấn đề gì? Đâu có.

_Không có gì thật chứ?

_Thật, mình nói dối cậu làm gì.

_Trông mặt thật thà thế kia nhưng vẫn không tin tưởng được.

_Không tin thì thôi, tiết cuối không phải học, có định về không?

_Có chứ, còn cậu?

_Mình làm nốt bài rồi sẽ về.

_Ừ! Thế thì cứ ở lại làm bài, mình về trước đây, con ong cần mẫn.

Chữ ký của Bicycle Knight

29/12/2010, 9:53 pm
avatar
.: NVFCer :.Bicycle Knight 
http://rank.naru.to/anbukonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 3219
Tổng số bài gửi : 633
Ngày tham gia : 01/05/2010
Status : I'm Back
Được Cảm Ơn : 58

Bài gửiTiêu đề: Re: Fafic Không tên

Chap 3


_Hina!

Hina dùng hai tay ôm lấy đầu, giọng nói ra vẻ "sợ sệt":

_Chị ơi, đấy là anh lớp trưởng dạy em.

_Cậu là bạn mình, lần sau không được nghe tên "óc bã đậu" ăn nói vớ vẩn nghe chưa.

_Em nhớ rồi, thưa "phu nhân lớp trưởng" -Giọng Hina dài ra, cô nhìn nó một cách lém lỉnh.

_Hina, không đùa đâu. -Đôi mày nó nhíu lại, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Khuôn mặt của Hina biến sắc, nụ cười đang toe toét trên môi tắt hẳn, cô thực sự bất ngờ. Chưa bao giờ cô thấy bạn mình nghiêm túc như thế,điều này trái hẳn với bình thường, Mọi khi, lúc bị trêu như vậy, Sakura chỉ cười xòa cho qua chuyện hoặc véo cho cô một cái, vậy mà lần này..... Cô hạ giọng:

_Sakura, hôm nay cậu sao thế? Giận rồi đấy à?

_Không, nhưng lần sau đừng đùa như thế, mình không thích đâu. Vừa nãy, thông báo có gì không?

_À! Chuyện mấy cái câu lạc bộ ấy mà.

_Câu lạc bộ? Là sao?

_Có mấy câu lạc bộ mới đang tuyển thành viên.

_Có thiên văn không?

_Hình như có. Nhưng thôi, đi hỏi Fye cho chắc.

_Fye về lâu chưa?

_Mới ra thôi, chạy nhanh chắc vẫn kịp.

_Ừ!

Nói rồi nó ra ngoài chạy vù đi tìm Fye.

(Ngoài hành lang)

_Fye! Fye!

_Gì đấy? Fye quay lại nhìn nó.

_Mấy cái câu lạc bộ ấy, có thiên văn không?

_Có.

_Thế à, đăng kí cho tôi vào đó đi.

_Mà bà biết ai là người lập ra cái hội đó không?

_Không, ai?

_Hội trưởng hội học sinh đấy.

_Thì sao? - mặt nó tỉnh bơ.

_Nghe nói khó gần lắm, lại khó tính nữa chứ, đừng mơ được xếp loại tốt, tốt nhất đừng có vào. Mà kể cũng lạ, con gái lại đi thích thiên văn, tôi hỏi thật, bà mang giới tính gì vậy?

_Fye! Tên Fye đại ngốc - Nó trừng mắt nhìn Fye - Muốn ăn đòn không? - Nói rồi, nó véo cho Fye một cái rõ đau.

_Đau. Chả đúng sao? Con gái gì mà động tí là đánh người.

_Thôi ngay! Còn hơn đồ con trai chỉ biết tham gia mấy cái trò vớ vẩn thiếu trí tuệ. Đúng là "óc bã đậu" chỉ thế mà thôi. Thôi, không nói với ông nữa, tôi về lớp đây. Bye.

Tạm biệt Fye, nó lại trở về với không khí tĩnh lặng, nhưng không lúc nào nó không nghĩ về anh, Uchiha Sasuke. Quả thực anh đã để lại trong nó một ấn tượng rất mạnh mẽ. Nó về lớp, thu dọn sách vở và một mình lên tầng thượng hóng gió. Cộp... cộp... cộp, tiếng chân khẽ bước của nó không đủ để xua tan cái tĩnh lặng đến đáng sợ của trường học vào lúc hoàng hôn. Gần lên đến nơi rồi, nó đã cảm nhận được hơi lạnh của những làn gió cuối thu lùa vào mặt nó. Rồi tim nó bỗng đập liên hồi. - Là Sasuke! -Không biết anh đã đứng đó từ bao giờ. Nó mỉm cười, cúi đầu chào anh:

_Sasuke cũng lên đây hóng mát à?

_Ừh! Tôi thích không khí ở đây. Còn cậu, hôm nay được nghỉ sớm sao chưa về?

Nó mỉm cười:

_Vì muốn thử một mình ngắm mặt trời lặn xem thế nào, ai ngờ lại gặp cậu ở đây, trùng hợp thật.

_Ừ! Như người ta vẫn hay nói, có khi là duyên phận.

Hai má nó đỏ bừng, giọng nói ấp úng:

_Mình...mình...không biết. - Nó gượng cười rồi lảng sang chuyện khác. - Sasuke nhìn kìa, máy bay đấy. Anh quay sang nhìn cô bé tóc hồng đang hồn nhiên chỉ tay về phía chân trời như một đứa trẻ. Mím chặt môi, anh lặng lẽ quay đi như để cố giấu điều gì.

Anh nói vu vơ:

_Chiều xuống rồi, buồn thật!

_Gì cơ?

_Không có gì. Trường mới lập mấy câu lạc bộ mới, cậu có tham gia không?

_Có. Thiên văn, mình nghe lớp trưởng bảo cậu là người điều hành à?

_Ừ! Không ngờ cậu lại có hứng với thiên văn. Rồi anh khẽ nói với giọng buồn buồn:

_Cô ấy vẫn thế, không thay đổi.

_Vậy bao giờ câu lạc bộ bắt đầu hoạt đông?

_Tuần sau, nhớ đến đúng giờ nhé! Muộn tôi sẽ ghi lỗi đấy.

_Nhất định rồi.

_Sakura, tối rồi, xuống thôi.

_Ừ!

Mặt trời đã khuất sau rặng cây, chỉ còn vài tia nắng nhỏ bé, le lói, đi xuyên qua kẽ lá. Nhưng chừng ấy là không đủ để chiếu rọi cái bóng tối u ám nơi trường học.

_Sakura, đưa tay đây! -Sasuke nhẹ nhàng chìa tay ra. Trong lúc nó luống cuống chư biết làm thế nào, anh giải thích:

_Đường tối lắm, cầu thang lại dốc, đi một mình sẽ ngã đấy.

_Cám ơn. - Tay nó run run, nắm chặt lấy tay anh. Từng bước, từng bước một, anh đi rất chậm để nó có thể theo kịp. Cẩn thận và ân cần, có một cảm giác gì đó rất quen thuộc vì hình như...Cũng đã từng có người nắm chặt tay nó như thế này......

_Xuống đến nơi rồi. - Sasuke ôn tồn bảo nó, nó ấp úng:

_Sasuke, cám...ơn.

_Không có gì.

Cái khăn, cái khăn của anh, nó đã nhớ ra là phải trả anh chiếc khăn nhưng nó đã không làm thế. Cứ cho là nó ích kỉ đi, không sao cả, vì nó muốn giữ lại bên mình một chút gì đó gắn với anh ngay cả khi đó chỉ là chiếc khăn tay.
==Tự động gộp==

]B]Chap 4[/B]

Rồi một tuần cũng trôi qua kể từ cái ngày nó gặp anh trên tầng thượng, và cũng từ lúc đó, nó luôn lặng lẽ dõi theo anh.

....Ngày các câu lạc bộ đi vào hoạt động đã đến, cuối cùng thì ngày mà nó mong chờ cũng đã đến. Nó đến trường mang theo niếm vui, niềm hạnh phúc cùng vô số lo lắng hồi hộp.

Nơi sinh hoạt của hội thiên văn là một căn phòng rộng, trần được làm bằng kính, giữa phòng là một chiếc kính viễn vọng cỡ lớn. Chẳng bao lâu sau, hội viên đã tập trung đầy đủ. - Nhưng lạ quá, sao toàn nam, họ đều là học sinh lớp S và lớp A (hai lớp đứng đầu học viện). Làm sao bây giờ? - Nó đang luống cuống thì một giọng nói lanh lảnh vang lên sau lưng nó:

_Xin chào, bạn là Haruno Sakura lớp D phải không? -Nó giật mình quay lại nhìn - Mình là Yamanaka Ino, rất vui được làm quen với bạn.

Đó là một cô bé xinh xắn, dễ thương với mái tóc dài vàng óng, dáng người mảnh khảnh.

_Chào bạn, rất hân hạnh. -Nó đáp lại.

_Câu lạc bộ có ba mươi thành viên nhưng chỉ có hai chúng ta là nữ. Cho nên chúng ta phải thật cố gắng, nhất định không được để bọn họ lấn lướt. Phải cho họ biết thế nào là con gái. - Ino nói với giọng điệu và ánh mắt vô cùng tự tin.

_Ừ! Nhất định mình sẽ cố gắng.

Một lát sau Sasuke vào, anh chào mọi người và bắt đầu điểm danh. Nó hồi hộp chờ đợi từng người từng người và rồi anh sẽ gọi tên nó. Cuối cùng thì cũng đến lượt nó:

_Haruno Sakura lớp D.

Tất cả mọi người đều quay lại nhìn nó với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên, rồi tiếng xì xào bắt đầu nổi lên:

_Ủa tưởng ở đây chỉ có lớp A với lớp S, sao bây giờ lại thêm lớp D?

_Nghe nói con gái lớp D vào hết hội "nấu ăn" rồi mà!

_Chịu thôi.

Hai má nó nóng bừng. Thật lạc lõng. Nó đang đứng giữa những người được coi là thiên tài, những ngôi sao của S.I.P. Nó vô cùng lúng túng. - Giá mà biết trước thế này mình đã không vào đây, giá mà ngay từ đầu mình nghe lời Fye thì bây giờ đã không thế này. Giá mà...giá mà... - Bây giờ rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu nó, nhưng rồi ngay lập tức nó phủ nhận tất cả. - Không, mình đã chọn thì sẽ chấp nhận tất cả, mình sẽ cho họ thấy không phải cứ học lớp D thì đều là kẻ ngốc. -Rồi nó ngẩng mặt lên, trả lời rõ to với ánh mắt đầy quyết tâm:

_Có!

Ino đứng bên cạnh, nhìn nó và mỉm cười:

_Thật không hổ là Haruno Sakura, làm tốt lắm.

_Cám ơn. - Nó mỉm cười và ngước mặt lên. Sasuke đang đứng đó, anh nhìn nó, cười. Nó cúi đầu chào anh và mọi hoạt động bắt đầu.

Thật sự thì nó là một người rất thông minh và tài năng nên không mất nhiều thời gian để có thể xóa tan mọi hoài nghi của các thành viên khác đối với nó, một đứa con gái lớp D.

(Hôm sau)

Vừa nhìn thấy nó, Hina đã hét toáng lên:

_Sakura, Sakura! Hôm qua thế nào? Câu lạc bộ mới có vui không?

_Cũng tạm ổn.

_Nghe nói ở đó chỉ có mỗi mình cậu lớp D?

_Ừ!

_Thế nào, có bị bắt nạt không?

_Không, mọi người đều rất tốt, mình mới làm quen với một cô bạn rất dễ thương lớp A.

_Vậy hả? Cậu sướng thật, được ở cùng nhóm với Sasuke.

_Ai bảo cậu không vào?

_ Nhưng mình không thích thiên văn, với cả mình học kém lý lắm, vào để xấu mặt trước Sasuke à. - Cô nói với vẻ mặt tiếc nuối.

_ Không sao, theo mình thấy Sasuke vẫn chưa có đối tượng, cậu vẫn còn hy vọng. - Một chút gì đó hơi xao động trong cái tâm hồn vô lo vô nghĩ ấy. Uchiha Sasuke....


Bây giờ là giờ nghỉ, nó ra sân sau của trường tản bộ. Nó nghe thấy một giọng nói và tiếng cười trong trẻo của một cô gái. - Là Ino, cô ấy đang đứng với một cậu con trai. - Và.........Chiếc lá đang cầm trên tay rơi xuống, sống mũi nó cay cay bởi người con trai đứng bên cạnh Ino không phải ai khác mà chính là Sasuke...
==Tự động gộp==

Chap 5


Nó nhớ Ino đã từng nói Sasuke chưa từng nói chuyện riêng với người con gái nào, cũng chưa từng đi chung với ai. Và nó đã tin như vậy...một chút hy vọng nhen lên cùng cái gì đó như là rung động đầu đời....

....Là một tia sáng lung linh sưởi ấm nơi tâm hồn tối tăm và cô độc....

Lặng lẽ....nhìn và chỉ nhìn....Đôi bàn tay run run....

_Không sao đâu....nó đã tự nhủ mình như vậy.....

_Mình đâu có gì....chỉ là mới quen, mới nói chuyện...sẽ không sao đâu..... Không sao đâu....chỉ là nhói đau...thổn thức nơi trái tim bao năm nay quen sống trong cô độc...

_Tại sao? Tại sao tôi lại thấy đau lòng như vậy? -Nó tự hỏi mình.

_Chẳng nhẽ tôi đã thích anh ấy?

....Và cái hình hài bé nhỏ ấy...đứng sững...như chôn chân xuống mặt đất....

Câu trả lời của trái tim....một cái gì đó....chớm nở thôi....một chút gì đó...thoảng qua thôi...như một cơn gió nhẹ của đầu đông làm se lạnh trái tim ....một cảm giác mơn man và một hình ảnh thân thuộc mang tên "UCHIHA SASUKE"

.....Nhưng giờ đây anh.... Nó lặng lẽ quay đi, người ta thấy có cái gì đó long lanh bên hai khóe mắt..... Nó bước đi, mỗi bước mỗi nặng nề. Thật trớ trêu, lúc nó nhận ra tình yêu đích thực của mình thì cũng là lúc nó biết rằng người mà anh trao yêu thương lại không phải là nó. Nó ngậm cười trong nước mắt:

_Phải rồi, cô ấy giỏi giang, xinh đẹp, thật hoàn hảo. Sasuke yêu cô ấy ư? Đúng vậy rồi. Mình chẳng có tư cách gì đẻ xen vào giữa hai người bọn họ. Nếu có trách thì cũng chỉ có thể trách mình ngay từ đầu đã quá ngang bướng, không biết tự lượng sức mình. Trong thời gian qua chỉ có mình là luôn lầm tưởng. Mình mãi mãi vẫn chỉ là một con bé ngốc nghếch, đáng ghét. Muốn trở thành thiên nga ư? Không bao giờ.

.............

....Cả ngày hôm đó nó như người mất hồn. Mặc cho Hina có hỏi bao nhiêu nó cũng không đáp lại, Fye có làm đủ trò, nó vẫn thế, vẫn hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ và nhìn về một nơi xa xăm...

Reng! Reng! Reng!.....

Một ngày nữa lại sắp sửa qua đi, năm tiết học, đối với tâm trạng của nó bây giờ, chúng dài hơn năm thế kỉ. Nó lẳng lặng cất sách vở và đi ra ngoài. Nó lững thững, lên từng bước, từng bước một. Cái hành lang trường học hôm nay sao dài quá, rộng quá. ở đầu kia, một bóng dáng quen thuộc đang tiến lại gần nó, rất gần.

Là Sasuke! Anh chào nó, nó cúi mặt, chẳng nói chẳng rằng bước đi. Sự sửng sốt dần tràn ngập đôi mắt anh.

_Đã xảy ra chuyện gi? Anh thắc mắc. Một cô bé luôn dõi theo anh, luôn mỉm cười khi nhìn thấy anh giờ đây lại lạnh lùng cúi đầu, lặng lẽ đi qua anh như thể anh là một người không quen biết.....

.........Xa...xa...xa lắm rồi thì phải...nó đã đi qua anh....khoảng cách dường như xa quá.....Bất chợt nó sững người lại và quay ngoắt về dằng sau như kiếm tìm một cái gì đó rất đỗi thân thương....

_Hình như....cậu ấy đi rồi.....


.........Nó không về nhà, những lúc buồn, nó thường ra sông Usa - một con sông gần nhà nó để tản bộ và ngồi lặng ở đó hàng giờ đẻ thả hồn mình vào làn gió. Và lần này cũng vậy. Nó ngồi ở đó, trên một mỏm đất nhô ra phía lòng sông. Trời mùa đông, lạnh lắm. Tuyết bắt đầu rơi, bộ đồng phục trên người không đủ để giữ ấm cho nó. Nhưng nó vẫn ngồi lặng đi ở đó, hướng ánh mắt về một nơi xa xăm và thả đôi chân trần của mình xuống dòng nước giá buốt.

......Nó ở đó, rất lâu. Tuyết rơi ngày càng nhiều, nhiều đến nỗi phủ kín cả đôi tay nhỏ bé của nó. Nhưng nó vẫn không buồn nhúc nhích. Một cảm giác trống trải quá, cứ như vừa mất đi thứ gì rất quan trọng. Nó khóc...nước mắt rơi ướt 2 tà áo....tuyết cũng rơi. Hình như trời cũng đang khóc cùng nó đây.

Càng về đêm càng lạnh, nhưng sao nó thấy người nóng ran, rồi mọi thứ như quay cuồng, những ánh sáng le lói hắt lên từ lòng sông vốn đã nhòa đi vì dòng nước mắt nay lại càng mờ dần, mờ dần... Đôi tay run run đến nỗi không thể ngồi vững được nữa, trước mắt nó giờ là một màu đen, không hơn không kém. Nó gục xuống và không còn biết gì nữa....

...

_Ấm quá. -Đó là những gì nó cảm thấy lúc này. Bàn tay nó khẽ động đậy, nó từ từ mở mắt.

_Nơi này là đâu ? -Rồi nó nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai:

_Em tỉnh rồi à?

_Ai đó? -Nó tự hỏi và đôi mắt dần mở to, nó tỉnh hẳn.

_Sasuke! -Nó khẽ gọi, nhưng không! Không phải Sasuke, nó đã nhầm nhưng sao giống Sasuke quá, từ dáng người giọng nói đến khuôn mặt, nhất là đôi mắt. Một cảm giác rất thân quen đang trào dâng trong con người nó, nhưng nó không nhớ ra .........

Giọng nói ấy lại tiếp tục vang lên lần nữa:

_Em thấy trong người thế nào?

Nó trả lời trong khi rất mệt mỏi:

_Em không sao, cám ơn!

_Thế thì tốt rồi. -Người con trai ấy mỉm cười và thở phào nhẹ nhõm. Anh nhìn nó, ánh mắt anh làm nó thấy tâm hồn bình lặng, nó nhìn quanh:

_Đây là đâu? Anh là ai? Sao em lại ở đây?

_ Tôi là ITACHI, UCHIHA ITACHI, đây là nhà tôi. Lúc nãy khi tôi đang tản bộ trên sông Usa, thấy em nằm bất tỉnh ở đó, nên tôi đưa về đây.

_Cám ơn anh! Vậy ra anh cũng mang họ UCHIHA. - Nó nhìn anh và cúi gằm mặt xuống, tim nó lại nhói đau. Nó khóc...

_Em sao vây? -Itachi lo lắng hỏi.

_Em không sao đâu, đừng lo cho em. -Nói rồi nó lững thững ra ngoài. Nhưng nó vẫn còn yếu, đôi chân vẫn chưa thể đứng vững, nó khuỵu xuống, anh chạy vội ra đỡ nó.

_Em không sao chứ, Sakura? - Nó nhìn anh, anh giống Sasuke quá! Nó gục đầu vào vai anh. Bản thân nó cũng không hiểu vì sao mình lại đau lòng đến thế và vì duyên cớ gì nó lại thấy tin tưởng Itachi, người con trai nó không hề quen biết đến như vậy. Anh ôm nó, Ghì chặt nó vào lòng, thật ân cần. Anh không nói lời nào. Nhẹ nhàng lâu đi những giọt nước mắt đang chực rơi trên đôi mắt vốn dĩ đã long lanh ấy....đỡ nó vào trong....

_Hãy nghỉ đi Sakura, em ốm rồi đấy.....

Nó lí nhí:

_Cám ơn anh Itachi.

_Vì chuyện gì? - Anh hỏi.

_Vì ... vì....vì đã cho em mượn nhờ đôi vai...vậy thôi....

Vẫn ánh mắt ấy, giọng nói ấy, anh ôn tồn bảo nó:

_Cái gì rồi cũng sẽ qua đi, mọi chuyện không phải lúc nào cũng như em nghĩ, những điều em nhìn thấy không phải lúc nào cũng là sự thật....

Chữ ký của Bicycle Knight

29/12/2010, 9:54 pm
avatar
.: NVFCer :.Bicycle Knight 
http://rank.naru.to/anbukonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 3219
Tổng số bài gửi : 633
Ngày tham gia : 01/05/2010
Status : I'm Back
Được Cảm Ơn : 58

Bài gửiTiêu đề: Re: Fafic Không tên

Chap 6

_ Tôi hiểu em cảm thấy thế nào...nhưng điều quan trọng bây giờ là em phải nghỉ ngơi. Chỉ có kẻ ngốc mới ngồi dưới trời tuyết rơi đến xỉu đi như thế.

_ Em...có lẽ em phiền phức... Ừm...từ nãy đến giờ, phiền anh thế đủ rồi....có lẽ đã đến lúc em phải về.... Mẹ em sẽ lo....

_Không sao đâu....Mẹ em đã biết em ở chỗ tôi....Em có thể yên tâm nghỉ lại đây. Muộn rồi....không còn phường tiện nào hoạt động nữa....mà có thì cũng không thể...vì tuyết rơi dày quá....
Đến nước này, nó chỉ còn biết gật đầu đồng ý.

_Ừ! - Im lặng một lúc, nó hỏi:

_Sao anh biết tên em? Em đã từng gặp anh chưa?

_Tôi biết em, chúng ta đã từng gặp nhau, em không nhớ sao? - Trong đầu anh lúc này là hình ảnh những bông tuyết đang rơi, rơi mãi. Và tiếng gọi từ quá khứ vọng lại đang văng vẳng bên tai anh .... Itachi, đợi em ....... - Cũng phải thôi, rất lâu rồi còn gì.
Nó ngơ ngác hỏi:

_Anh bảo sao?

_Không có gì. Muộn rồi đấy! - Anh đỡ nó nằm xuống, đắp chăn cho nó và nhẹ nhàng bước đi......

........Đêm xuống, nó cũng đã ngủ say. Anh ngồi đó,bên cạnh nó. Thật nhẹ nhàng, anh khẽ vuốt mái tóc hồng của nó. Trông khuôn mặt lúc này thật đẹp, thật thanh thản, hệt như một thiên thần. Bàn tay anh nắm chặt lại, anh vội vàng bước ra khỏi cửa mà không ngoái lại nhìn ... là không muốn hay không đủ can đảm?.....

....Không ai biết anh đang nghĩ gì, chỉ thấy hai vết hằn hai bên sống mũi ấy càng hằn sâu hơn....Một cái gì đó...đau đớn.....

...........

Reng! Reng! Reng!.... - Đột nhiên tiếng chuông cửa dồn dập vang lên. Anh bước xuống và lẩm nhẩm trong miệng:

_ Đến nhanh vậy sao?

Rất bình thản, Itachi mở cửa và.......

_ Xem ra Ino không lừa ta, đúng là ngươi ở đây. Vậy thì hôm nay chịu chết đi. - Đôi mày chau lại, ánh mắt vô cùng giận dữ, Sasuke quát lên rất to.
Dường như không để ý đến lời nói vừa rồi của Sasuke, rất bình thản, anh quay lưng lại và bước vào trong:

_ Đóng cửa lại, bên ngoài lạnh lắm. Vào đây, ta có chuyện cần nói với ngươi.

_Ta không có gì để nói với một kẻ tàn ác như ngươi. - Sasuke lại quát rất to.

Trong nháy mắt, Itachi biến mất trước mắt anh rồi một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau:

_ Đừng có to tiếng, cô bé vừa ngủ thôi. Ngươi có phải kẻ ngốc không? Ta đã nói ngay từ đầu là muốn nói chuyện cơ mà!

"Cô bé"........nghe đến đây, đôi mắt đang vô cùng căm hận của Sasuke xịu xuống. Anh hỏi Itachi:

_ Cô ấy đâu?

_ Đang ngủ trên kia.

_ Rốt cuộc anh đến đây có mục đích gì?

_ Giống ngươi, tìm lại một thứ vô cùng quan trọng với ta. - Lại một lần nữa, hình ảnh những bông tuyết đang rơi hiện lên trong đầu anh, rồi anh nghe thấy tiếng của ai đó........

........._La la la la la........! Nín đi! Đừng khóc nữa mà!

_ Anh hát tiếp đi! - Con bé mếu máo, nước mắt ngắn, nước mắt dài.

_ Anh hát xong rồi mà!

_ Vậy thì hát bài khác đi.

_ Anh hát dở lắm, em không thấy sao?

_ Đâu phải thế! Anh Itachi của em hát rất hay, em yêu anh nhất, yêu Itachi của em nhất..........

............

Nghe đến đây, Sasuke đang trầm ngâm bỗng đứng phắt dậy:

_Ta sẽ đưa cô ấy về.

Vô cùng tức giận, Itachi nắm chặt lấy cổ áo Sasuke:

_ Ngươi định làm gì? Ngươi có biết cô bé ấy phải chịu hậu quả như hôm nay là vì ai không? - Buông tay ra khỏi người Sasuke, Itachi đứng đó trầm ngâm - Hãy để cho Sakura được yên tĩnh, cô ấy vừa mới ngủ thôi. Mà ta cũng khuyên ngươi nên bỏ cái ý định đấy đi. Có lẽ đây là nơi tốt nhất, cô bé sẽ ở lại đây, không đi đâu cả. Còn ngươi, hãy quay về, cả ta nữa cũng thế. Lúc đó ta sẽ cùng ngươi giải quyết mọi chuyện.

_ Để lại cô ấy ở đây ư? Không bao giờ! -Nhanh như cắt, Sasuke lao đến bên cạnh Itachi và sẵn sàng cho anh một cú đấm. -Xoẹt.....! -Không biết từ đâu Ino lao tới, cô đứng Giữa Sasuke và Itachi.:

_ Sasuke, dừng lại! Đúng như hắn nói, bây giờ không phải là lúc. Chúng ta về thôi, kẻo Sakura dậy sẽ không hay . Yên tâm đi, hắn sẽ không làm gì cô ấy đâu.

_ Mọi chuyện chưa kết thúc ở dây đâu, ngươi cứ chờ đấy Itachi. -Sasuke hạ tay xuống và cùng Ino ra ngoài.

....................

(Trong khi đó)

Choang.........! Tiếng cốc vỡ do Sasuke va phải làm Sakura tỉnh giấc. Cô ngồi dậy và bước xuống nhà.

_ Anh Itachi, có chuyện gì vậy?

_ À! Không có gì đâu. - Ngay lập tức, anh lấy lại được cái vẻ mặt điềm đạm, hiền từ. - Tôi làm em thức giấc à?

_ Không, là tự nhiên em thấy khát nước thôi.
Anh mỉm cười và đỡ nó ngồi xuống ghế:

_ Ngồi đó, tôi sẽ lấy cho!
...........
==Tự động gộp==

Chap 7


..............Ríu! Ríu! Ríu!..............

Những tia nắng nhẹ của một buổi sáng mùa đông rọi qua khe của sổ làm căn phòng sáng bừng. Ngoài kia, tiếng chim hót ríu rít đã xua tan cái ảm đạm của một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo. Tuyết đã ngừng rơi từ đêm qua, trời cũng không còn quá lạnh nữa. Nó tỉnh dậy, dụi mắt:

_ Trời sáng rồi. - Hít một hơi dài, cái cảm giác hẫng hụt, trống vắng vẫn còn đó. Khuôn mặt anh, nụ cười của anh, cả ánh mắt nữa, lúc nào cũng hiển hiện trong tim nó. Bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn dãy núi xa xa, nó khẽ goi tên anh:

..................................UCHIHA SASUKE ............................

Một ngày mới lại đến rồi, nhưng nỗi buồn thì vẫn còn đó. Và mọi chuyện sẽ lại nặng trĩu với 1 nỗi buồn mênh mang của trái tim non nớt ấy nếu Itachi không bất ngờ gõ cửa:

Cốc! Cốc! Cốc!.......

Nó quay người lại, uống một chút nước....như uống vào cả nước mắt và những tủi hơn:

_ Mời vào!

_ Dậy rồi đấy à? Em thấy trong người thế nào?

_ Cám ơn anh, em thấy đỡ nhiều rồi.

_ Vậy à! Tôi đã làm bữa sáng rồi đấy, em muốn ăn không?

_ Tiếc thật ấy, nhưng bây giờ muộn rồi, có lẽ em phải đi học thôi.

_ Nhưng mà em ...........

_Anh Itachi yên tâm, em thấy khỏe hơn nhiều rồi, đừng lo. Với cả em đã nghĩ thông suốt rồi. Dù mọi chuyện có tồi tệ đến đâu thì nhất định em cũng sẽ không gục ngã. Có lẽ anh đã đúng, mọi chuyện biết đâu không như em nghĩ.

_ Nếu thực sự em nghĩ được như vậy thì có lẽ tôi đã lo hơi quá. -Anh thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười, một nụ cười ẩn sau bề ngoài lạnh lùng, nụ cười thiên thần. - Thế thì .... cầm lấy cái này đi!

_ Cái gì vậy? - Nó ngơ ngác hỏi.

_ Chẳng phải hôm nay em không về nhà sao? Trưa em định ăn gì? Cầm lấy đi, tôi nấu tuy không ngon lắm nhưng cũng không đến nỗi nào đâu. - Nói rồi anh đặt chiếc hộp đồ ăn vào trong tay nó. - Sakura đi thôi, nếu em không muốn muộn học.

_ Vâng!

............

Trường học đây rồi! Nhưng sao lạ quá? Có lẽ đây là lần đầu tiên nó nhìn ngôi trường rất đỗi thân quen của mình qua khung cửa kính của một chiếc ô tô sang trọng.

_ Đến nơi rồi, em vào đây, tạm biệt!

_ À Sakura này! Chiều nay........- anh ngập ngừng.

_ Uhm! Chiều nay anh không phải đón em đâu, em tự về được rồi.

_ Sao em biết tôi định hỏi gì?

_ Bởi vì ....I'm Sakura! - Nói rồi, nó vẫy tay chào anh và chạy đi, hòa vào dòng người đang hối hả hướng về phía tiếng chuông đang vang lên của trường học.

Anh đứng đó, nhìn theo cái bóng của một cô bé đang tung tăng chay, cho đến lúc khuất hẳn vào dòng người đông đúc. -Sakura, Haruno Sakura! Sẽ có một ngày cái bóng nhỏ bé ấy vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc đời mình? - Anh lặng người đi. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mái tóc và tà áo choàng của anh khẽ lay động, trên kia, lá đang rơi. Một nỗi buồn man mác hay nói đúng hơn là đau lòng.........

......................

.... Nó cắm đầu chạy! Lúc nào chả thế, vội vội vàng vàng. Nhưng mà dường như mọi người đã quen với việc có một cô nhóc ngày nào cũng chạy như ma đuổi. Rồi bỗng nhiên
..............Xoẹt.......! -Chiếc vỏ chuối do ai vô tinh làm rớt xuống đất. Nó sẽ ngã? Chắc chắn rồi, nhưng lần này............

......

SASUKE! Nó trợn tròn mắt. Cậu ấy....lại một lần nữa đỡ mình..... Nó đỏ mặt, trong ngực đập thình thịch. Nhưng..... hình ảnh một Ino xinh xắn, đáng yêu đang cười nói ngay lập tức hiện lên trong đầu nó. Anh đỡ nó đứng dậy, nó gạt tay anh ra:

_SASUKE, mình...... xin lỗi. - Nó đi thẳng, không ngoảnh mặt lại. Nhưng lúc đó, câu nó muốn nói với anh không phải là xin lỗi, hoàn toàn không phải.......

..........

Vẫn tiếp tục mỉm cười dù đó không phải là nụ cười thực sự thì cũng đủ giấu đi nỗi buồn đang chiếm lĩnh trong tim nó. Không ai nghi ngờ gì cả, kể cả Fye lẫn Hina.

Và cứ thế, năm tiết học trôi qua như mọi ngày. Chuông tan học cũng đã điểm, mọi người cũng đã ra về. Nó đứng lặng một hồi lâu ở đó - Nơi lần đầu tiên nó gặp anh. Hình ảnh một buổi chiều gió nhẹ, đứng ngắm hoàng hôn trên tầng thượng luôn khắc sâu trong tâm trí nó. Nó muốn lên đó một lần nữa để hóng gió, ngắm mặt trời lặn và cũng có thể là đứng đó rồi nhớ về anh.

Nhưng nó đã không làm thế. Nó sợ , sợ sẽ bắt gặp ánh mắt anh, ánh mắt có thể nhìn thấu tâm can nó.....

Nó đang trốn tránh? Có thể.... Vì thế nó đã quay đi, nó đi mãi, đi mãi và bướ chân lạc lõng dẫn cái trái tim đơn độc ấy đến ẩn náu ở một nơi không bóng người - bãi cây dại phía sau học viện.

Có bóng người đang đứng đó, dưới tán cây phong. Lá đang rơi..... Cái bóng ấy quen quá, quen đến nỗi làm tim nó đập liên hồi. Nhưng chân nó, cứ bước, cứ bước .... Gần quá rồi! Nó im lặng, cúi đầu. Cứ như vậy, nó bước qua anh, không một lời nào.

Anh đứng đó, hai tay đút vào túi áo và dựa người vào thân cây.:

_ Tôi....... tôi..... có một người bạn gái rất thân thiết. Chúng tôi biết nhau từ khi còn nhỏ. Cô ấy luôn ở cạnh tôi, những lúc vui buồn.........
Nó dừng lại, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi mím chặt. Nó không muốn nghe, bởi vì nó biết một lần nữa, nước mắt sẽ lại rơi. Nó muốn chạy đi thật nhanh, nhưng mỗi khi đứng trước anh, đôi chân không bao giờ theo ý nó. ....

_...... luôn luôn ở cạnh tôi, như một người em gái.

Đôi tay buông thõng xuống, ngay lập tức mắt nó mở to. Cảm giác gì thế này? Thật nhẹ nhõm. Đến bây giờ nó đã có thể tiếp tục bước đi. Anh nhìn nó, nhìn theo bước chân đang dần xa của nó.

" S.....A........K........U..........R...........A.. ......."

Nhưng rồi, nó quay đầu lại nhìn anh:

_ Mình hiểu rồi Sasuke! Nhưng mình không phải là người dễ bỏ cuộc đến thế đâu. - Nó cười, nụ cười của hạnh phúc. -Bye! Mình về trước đây. - Nói rồi, nó chạy thật nhanh, anh gọi với theo nó:

_ Sakura, cẩn thận cầu thang!

_ Ừ! Mình nhớ rồi.

Anh nhìn theo nó, mỉm cười:

_ SAKURA......
==Tự động gộp==

Chap 8

..........Mẹ ơi, con về rồi.

_ Đã về rồi đấy à Sakura! Sao hôm qua ở nhà Ino mà không nói trước với mẹ? Mãi tối muộn con bé mới gọi điện cho mẹ xin phép! Nếu lần sau có đến nhà bạn chơi nhớ bảo mẹ trước nhớ chưa?

"........Yên tâm đi, về phía gia đình em anh đã xin phép cả rồi....", "....... Mãi đến tối muộn con bé mới gọi điện cho mẹ........." . Điều này là sao, sao Itachi nói với mình là...... Chẳng nhẽ Itachi cũng quen Ino ư?

_ Sakura! -Mải suy nghĩ, nó không biết là mẹ đang gọi nó.

_Sakura!

Nó giật mình:

_ Dạ!

_ Sao không vào nhà đi mà cứ đứng ngoài mãi thế?

_ À vâng!

-----------------------------------

Trên chiếc cầu nhỏ bắc ngang qua sông Usa:

_ Tôi đã tìm cô khá tốn công đấy!

_ Thì ra là anh, kẻ phản bội! Sasuke không ở đây, cậu ấy đang họp ở trường.

_ Ta không đến đây để tìm nó mà là muốn gặp cô.

_ Gặp tôi? Lạ thật ấy! Một người như tôi thì có gì mà để anh phải gặp cơ chứ? - Ino quay mặt đi như muốn phớt lờ lời nói của Itachi.

_ Đừng có nói với ta bằng thái độ như vậy. - Itachi trừng mắt, đôi đồng tử đen bỗng chốc chuyển thành đỏ. Anh nhìn chằm chằm vào Ino. Giật mình vì luồng sát khí xung quanh cô đột nhiên tăng mạnh, cô hoảng hốt quay ra nhìn anh. Cảm giác ớn lạnh ở sống lưng dần lan ra khắp cơ thể. Cô rùng mình, xung quanh cô không có gì khác ngoài một màu đỏ như máu. Luồng khí đang bóp nghẹt cơ thể cô. - Là Magekyou Saringan đây sao? Khó chịu quá! - Đột nhiên, Itachi xuất hiên sừng sững trước mặt cô. Cô run rẩy:

_ Ngươi.......ngươi......... muốn giết ta?

_ Không, ta đến đây chỉ muốn nói với cô về việc của Sakura. Cô bé ấy, không còn là Haruno Sakura ngày xưa nữa. Tốt nhất hai người hãy bỏ cái ý định ấy đi. Nếu không ta sẽ không tha cho các người đâu. - Nói đến đây, đôi mắt màu đỏ dần chuyển lai thành một màu đen xám u buồn. Khung cảnh đang dần trở lại trước mắt cô. Ánh chiều bất ngờ chiếu vào mặt làm cô thây choáng váng, nhưng duy chỉ có đôi mắt giận giữ của Itachi là vẫn rõ ràng:

_ Tốt nhất cô hãy tuân theo những gì ta bảo, nếu không cái giá phải trả sẽ không chỉ đơn giản thế này đâu. - Nói rồi Itachi lanh lùng bước đi. Được một đoạn, anh dừng lại như muốn răn đe lần cuối - Sakura! Cô ấy..... ! Đừng nói cho cô ấy bất cứ cái gì. - Dứt lời, anh biết mất cùng ánh sáng lờ mờ của buổi hoàng hôn.

Đến lúc này, Ino mới thực sự hoàn hồn. Cô khuỵu xuống, hơi thở dồn dập. Cái cảm giác bị luồng sát khí của Magekyou Saringan bóp nghẹt vẫn còn đó.......

---------------------------

Ring.....ring.........ring...........! - Chuông điện thoại nhà Haruno đột ngột reo vang làm nó giật mình (đang nghĩ vẩn vơ)

_ Alo!

_ Làm ơn cho tôi hỏi đây có phải gia đình Haruno không? - Giọng nói lạ hoắc vang lên ở đầu dây bên kia.

_ Dạ đúng ạ! Cháu là Haruno Sakura.

_ Ra là cô Sakura, thật thất lễ quá! Cậu chủ tôi có việc quan trọng cần gặp cô, bây giờ cô có thể đi được không?

_ Xin lỗi cho tôi hỏi cậu chủ anh là........

_ Mong cô nhanh cho! Xe đang chờ ngoài cửa, cậu chủ không có thói quen chờ lâu!

Phân vân một lúc, nó trả lời:

_ Ừ! Tôi sẽ ra ngay! -Nó chạy xuống nhà, xin phép mẹ rồi lao ngay ra của. Nó cảm thây rất kỳ lạ.Thường thì một cô gái 16 tuổi như nó sẽ không tùy tiện đi nếu không biết đích danh người mơi. (Chắc chắn là như vây.) Nhưng sẽ là ngoại lệ với một co bé hiếu kì như nó. Nó bước ra ngoài cửa, một chiếc xe sang trọng đang đợi sẵn ở đó.

_ Cô Sakura, mời vào! -Người đàn ông chừng ba mươi tuổi đứng đó, mở cửa xe mời nó vào.

_ Chúng ta sẽ đi đâu? - Nó thắc mắc nhưng vẫn bước vào xe.

_ Đến nơi mà cậu chủ đang đợi. - Nói rồi, người lái xe phóng vụt đi. Chiếc xe đi lòng vòng qua cả chục con đường bao quanh thành phố, đi được xa lắm rồi. Bây giờ xung quanh nó không còn là những tòa cao ốc chọc trời, những dãy nhà san sát cùng tiếng ô tô inh ỏi nữa, mà thay vào đó là những rặng cây xanh đang rì rào hòa vào điệu nhạc của gió. Chiếc xe cứ đi mãi, đi mãi và dừng lại gần chân núi Isa.

_ Đến nơi rồi thưa cô.

_ Ừ! Cám ơn anh!

_ Không có gì, đây là việc của tôi mà, cậu chủ đang đợi cô ở đằng kia, trong vườn ấy, bây giờ tôi có việc, phải đi đây. Cô cứ theo đường chính là đến được chỗ cậu chủ.

Nó bước ra khỏi xe, bước về phía khu vườn cây um tùm xanh mát, có hàng có hàng rào gỗ trắng bao quanh. - Đến rồi, ai muốn gặp mình vậy nhỉ? - Nó vô cùng tò mò, hơi lo một chút, nhưng như có lực đẩy gì đó đằng sau lưng, nó vẫn cứ tiếp tục bước đi. - Nơi này đẹp quá!

Dằng xa, cạnh gốc sồi cao nhật khu vườn, mọc sat chân núi, có bóng người đang đứng đó, hướng ánh mắt về phía nó. Giờ thì bao nghi vấn trong đầu nó về con người kỳ lạ vừa cho người gọi nó ra đây đã có câu trả lời.

Chữ ký của Bicycle Knight

29/12/2010, 9:55 pm
avatar
.: NVFCer :.Bicycle Knight 
http://rank.naru.to/anbukonoha.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 3219
Tổng số bài gửi : 633
Ngày tham gia : 01/05/2010
Status : I'm Back
Được Cảm Ơn : 58

Bài gửiTiêu đề: Re: Fafic Không tên

Chap 9

.............
_ Cậu đến trễ! - Sasuke nhìn nó mỉm cười.

_ Mình xin lỗi! Nơi này........ là đâu mà đẹp quá vậy? - Nó nhìn quanh, hít một hơi dài để cố tận hưởng hết cái không khí trong trẻo , quang đãng nơi đây!

_ Đây là khu rừng của dòng họ Uchiha.

_ Rộng vậy ư? - Nó tròn xoe mắt, ngạc nhiên hỏi!

_ Ừ! Sakura........Đừng hỏi gì và đi theo tôi!

_ Đi đâu? - nó tò mò (tính xấu khó sửa )

_ Đến một nơi........cứ đi thì biết! - Sasuke hất nhẹ đầu về phía nó, để ra hiệu cho nó đi theo.

_ Ừm! Nó ngoan ngoãn gật đầu và theo anh, như một đứa bé chạy theo tiếng gọi của người bán kem. Bản thân nó cũng không thể lý giải tại sao mình lại có hành động kì lạ đến như thế. Nó vốn là một con bé cứng đầu, ngang ngạnh ,bướng bỉnh vậy mà khi ở cạnh một người trầm lặng như anh, cái "tôi " của nó, cái tính " bà trằn lửa" biến đâu mất........... .........

Nó cứ đi, dõi theo từng bước chân của anh. Qua hai quả đồi nhỏ, Đến một quả đồi cao nhất........ Gió nhè nhẹ thổi. Những làn gió cuối đông se lạnh như ôm lấy nó, vuốt nhẹ lên mái tóc hồng của nó. Ôi! Sao nó yêu cái cảm giác này đến vây! Đứng ở một nơi cao nhất và để mặc cho gió thổi vào mặt....... Nó như lịm đi giữa bốn bề bát ngát chỉ có mây và gió.

........Tóc.........tóc...........tóc.......... .
Nó nghe thấy tiếng nước chảy, không xa đây:

_ Sasuke, đó là........?

_ Đó là nơi tôi sẽ dẫn cậu đến đấy! Muốn qua đó không?

_ Ừ!

Rồi anh bất ngờ nắm chặt tay nó, dẫn nó chạy thật nhanh đến chỗ phát ra tiếng nước chảy. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể....y như lần đầu tiên, lần đầu tiên nó gặp anh. Nó chạy theo bước chân của anh như thể đang chạy theo hạnh phúc và như nếu nó không chạy thì mọi thứ sẽ tuột khỏi tay......

_ Oaaaaaaaaa! Đẹp quá! - Nó reo lên khi bước chân của anh chậm dần và dừng lại hẳn. - Hoa anh đào! Sao ở đây nhiều thế? - Đó là một thung lũng nhỏ, nằm lấp ló giữa 2 quả đồi cao nhất vùng này. Chưa đến mùa xuân, nhưng hoa ở đây đã nở. Hai bên bờ suối, cỏ mọc xanh mơn mởn. Nó tung tăng giữa một rằng hoa và lá. Nó thả hồn vào tiếng suối cứ róc rách, róc rách trôi.......

_ Sasuke à!

_ Ừ! Gì vậy?

_ Nơi này đẹp thế! Nhưng bây giờ chưa phải mùa xuân, sao hoa anh đào ở đây đã nở hất vậy?

_ Đó chính là điều kì lạ đấy! Cậu biết khu rằng này tên là gì không?

_ Không. -Nó khẽ ngúng ngoắng cái đầu, trông thật đáng yêu.

_ Nó mang tên " SAKURA" đấy!

"SAKURA", chỉ là một cái tên thôi mà! Nhưng sao cái tên đó phát ra từ miệng của Sasuke lại làm nó xao xuyến. Nó đỏ mặt, cúi đầu xuống như lảng tránh ánh mắt của Sasuke, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi:

_ Ừ! SAKURA! Nhiều hoa anh đào vậy cơ mà! Cái tên rất hợp với khung cảnh nơi đây.

--------------------------

_ Sakura, nhìn kìa!

_ Nó giật mình, ngước lên theo hướng tay của Sasuke!

_ Waaaaaaaaaaa! Nó cao quá!

_ Ừ! Đó là cái cây cao và lâu năm nhất khu rừng này! Và nó là một trong những cái cây mang rất nhiều bí ẩn. Nghe người trong dòng họ tôi đồn đại, cái cây này mang một một điềm may mắn, nhưng điều kỳ lạ duy nhất ở đây mà tôi thấy là nó nở hoa suốt bốn mùa!

_ Suốt bốn mùa ư? Tôi chưa bao giờ nghe thấy điều đó, nhưng trông nó thế này thì quả thực có một không hai! Nó cao thế kia, nếu ........ nếu..........

_ Nếu gì cơ? - Anh tò mò hỏi.

_ Nếu tôi .......... trèo lên đó thì có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh ở vùng này phải không? - Nó hồ hởi nói và không đợi anh trả lời, nó chạy vù về phía cái cây! Nó bắt đầu trèo, một bước, hai bước,..... như một con sóc, chẳng mấy chốc nó đã leo đến nửa thân cây! Nhưng...........

_Nhện........! - Nó hét ầm lên. Một con nhện to bằng bàn tay đang bò về phía nó. Nó sợ hãi buông tay ra và như những gì phải tới sẽ tới, nó ngã. Nhanh như chớp, Sasuke lao đến đỡ nó. Ôm gọn nó trong vòng tay, với vẻ mặt cực kì bình thản, nhưng nó vẫn thấy đâu đó trong đôi mắt anh một nỗi buồn. Bây giờ thì cái cảm giác sợ hãi không còn nữa, mà thay vào đó là sự lo lắng. Nó thấy lo, lo vì anh không mắng nó, lo vì anh không bảo nó hậu đậu như trước kia, lo vì thấy ánh mắt anh nhìn nó.........!

_ Sakura, không sao chứ?

_ Ừm! Mình không sao. Nó nhìn anh, anh lạ quá. - Cậu vẫn ổn chứ Sasuke?

Nó nhìn anh, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa bao điều khó hiểu mà có lẽ cả đời này nó cũng không lý giải nổi của anh. Bắt gặp ánh mắt đó, anh vội quay đi:

_ Mình không sao. Sao cậu bất cẩn thế?

Hai tay nắm vào tai, nó cười như thể đã đang nhận lỗi:

_ Tiếc thật ấy! Cái cây này cao thế, nếu đứng lên trên đó chắc thú vị lắm!

_ Muốn lên trên đó không? - Anh chìa tay về phía nó.

_.......?????????......... -Vô cùng ngạc nhiên, nó trợn tròn mắt, ngẩng mặt lên nhìn anh.

_ Sao mới vậy đã sợ rồi à? - Anh mỉm cười.

Nó thở phào nhẹ nhõm. Vậy là anh đã mỉm cười. Nó biết, vẫn còn cái gì đó trong cái ánh mắt kia, nhưng nó sẽ không hỏi gì thêm vì nó biết, con người ấy sẽ chẳng bao giờ nói thêm điều gì. Anh cười, nó cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn:

_ Sợ ư? Làm gì có chuyện đó! Mình sẽ lên cho cậu xem..........

...............

Nó theo từng bước của anh, leo, leo mãi, cuối cùng thì......... một làn gió mạnh bất ngờ thổi vào mặt nó làm nó tỉnh hẳn. Nó và anh, đang ở trên ngọn cây, nơi cao nhất khu đồi. .............

Từ trên cao, nó có thể nhìn thấy khung cảnh khắp vùng này. Anh nắm chặt lấy tay nó:

_ Cẩn thận kẻo ngã đấy Sakura!

_Ừ! - Nó gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ như một cô nhóc được người ta cho kẹo. - Đây không phải là giấc mơ chứ? Người đang ngồi bên cạnh mình là Sasuke. Anh ấy đang nhìn mình và mỉm cười với mình chứ không phải ai khác. - Nó nhìn anh, nhìn nụ cười đang nở trên môi anh, dường như nó mơ hồ nhớ về một thứ gì đó, một thứ rất xa xôi. - Nụ cười này, ........ mình đã từng thấy........quen quá..........sao lại thấy đau lòng đến vậy? ...... - Rồi thoáng qua bên tai nó tiếng gọi của ai đó, vọng lại từ một nơi xa xăm

_.... Cậu đừng đi ........ !

.................


_ Sakura..... cậu.... - Nụ cười đang rạng rỡ của Sasuke tắt hẳn. Đôi mắt mở to và nhìn chắm chằm vào nó.
Tiếng gọi của anh đã đưa nó trở về với hiện tại, nó giật mình:

_ Mình không sao.

Và cứ thế, Nó cùng anh ngồi lặng thinh thật lâu. Gió vẫn thổi, lá vẫn rơi xào xạc, dưới kia, những đồng cỏ xanh mơn mởn cứ trải dài, trải dài mãi đến tận chân trời. Chiều đang xuống.........
....... Nó thừ người ra và hỏi anh một cách vô thức:

_ Sasuke.........

_ Gì vậy?

_ Trước kia, minh đã bao giờ gặp cậu chưa?

_ Sao cậu lại hỏi vậy? - Mặt anh biến sắc.

_ À không có gì đâu! - Nó nhìn về nơi xa và mơ hồ nhớ lại chút gì đó....

_ Ừ! - Sasuke thấy lòng mình nhói đau. Anh đã hy vọng. Ừ! Thì chỉ là hy vọng mới nhén lên thôi mà!........Hhy vọng về một giọng nói vọng đến từ nơi xa xôi ấy.........

............

_ Sakura, muộn rồi đấy, chúng ta xuống thôi! Tối nay sẽ có tuyết rơi, lạnh lắm đây!

_ Ừ! Muộn rồi, xuống thôi.

.......... Ừm! Và tuyết rơi thật. Đợt tuyết cuối cùng của mùa đông sao mà đẹp thế? Những bông tuyết trắng lưa thưa cứ nhẹ nhàng vuốt lên tóc
nó........
Hai người bước đi trong cái tĩnh lặng , chỉ có gió........ gió vẫn rít lên từng hồi.......gió thổi tuyết rơi.........

......... Không ai nói một lời nào. Trong cuộc đời mỗi con người ta đều có những khoảng lặng và đôi khi nố làm ta nhớ mãi....... có lẽ ,ở một nơi sâu thẳm nào đó trong trái tim nó, những hồi ức mơ hồ kia đang sống dậy, từng ngày, từng ngày.........

_ Sasuke, cậu có tin trên đời này có thiên đường không?

_ Thiên đường? Thiên đường là gì?

_ Ừm! Mình cũng chẳng biết nữa. Nhưng cứ mỗi khi cố nghĩ xem thiên đường sẽ như thế nào thì trước mắt mình lại hiện lên một vùng tuyết trắng.

_ Tuyết trắng? Mình biết nơi đó..........

_ ??? - Nó ngơ ngác quay lại nhìn anh.

_ Cậu sẽ không hiểu đâu ngốc ạ! Đừng hỏi nữa, cậu ngơ ngác trông "tức cười"l ắm! - Anh xoa đầu nó như xoa đầu một đứa trẻ.

_ Sasuke........! Nó khoác tay anh rồi hai người lại tiếp tục bước đi. Trên kia, tuyết vẫn rơi, rơi mãi.......

.................

Ừ! Tuyết đẹp thật. Tuyết rơi vào tim nó. Nếu không có anh, có lẽ nó sẽ lạnh lắm đấy..........
Cả hai tuy không ai tuy không ai nói một lời nào nhưng nó biết, trái tim anh đang ở gần nó, rất gần........

Phải rồi Sasuke....Nếu có thể, mình muốn nói rằng...mình thích cậu....
==Bổ sung bài viết==
Chap 10


.........Ngày hôm qua, như giấc mơ........
Và một ngày mới lại bắt đầu! Trường học........

_Tiết sau, các em sẽ thực hành nấu ăn, chuẩn bị đi. Hai người một nhóm, chọn lấy một món tâm đắc nhất để nấu. Các em nghe rõ chưa?

_( cả lớp) Rồi ạ !

_ Một giờ nữa, tại phòng thực hành.

..............

Nấu ăn, cả lớp nhộn nhạo........... Phải rồi, đó là tiết học thoải mái nhất. Mỗi người đều tìm được một nhóm cho mình, và nó cũng vậy.

_ Sakura, Sakura.........- Fye hớt hơ hớt hải chạy đến chỗ nó.

_ Cái gì? Làm gì mà ông như bị ma đuổi vậy?

_ Bà làm nhóm với tôi nhé! - Fye vừa nói, vừa thở hổn hển.

_ Ừ! Nhưng tui không biết nấu ăn đâu! - Nó tỉnh bơ, mắt nhìn Fye có ý dò xét.
Anh ngạc nhiên, há hốc mồm và nhìn nó chằm chằm:

_ Bà nói thật đấy à?

_ Tôi đùa ông làm gì?

_ Bình thường thấy bà khéo tay lắm mà, sao lại không biết nấu ? - Fye hỏi nó với giọng nghi ngờ.

_ Ai mà biết được? Hối hận rồi à? - Vừa nói, nó vừa cười như để trêu tức cậu bạn ngốc nghếch...

Nghe đến đây, Fye đắc chí cười vang:

_ May cho bà nhé!

_ May gì mà may? - Nó giật mình bởi câu trả lời ấy. - "Tên này hôm nay sao thế nhỉ? Mình bảo không biết nấu mà còn cười...không biết hắn có ý gì đây."

_ Lại còn không à? May là bà có vinh dự được làm cùng nhóm với một "thiên tài" như tôi! - Vừa nói, anh vừa vênh mặt lên.

_ Ôi má ơi! Truyện cổ tích sao? Tên "óc bã đậu" này biết nấu ăn à? Mắc cười quá mẹ ơi! - Nó vừa nói , vừa cười sặc sụa.

_ Bà không tin sao?

_ Đương nhiên là không rồi.

_ Cược đi!

_ Ừ! Nhưng cược gì ?

_ Nếu bà thua, bà phải làm một việc tôi sai bảo, chịu không?

_ Được!

_ Dám chơi, dám chịu, cấm chạy làng! - Anh nhìn nó, ánh mắt nghi ngờ.

_ Đương nhiên.

........ Một tiếng đồng hồ trôi qua kể từ cái lúc nó ngoắc tay cá cược với Fye. Tất cả đã tập trung đông đủ ở phòng thực hành số năm.
..... Tất cả chuẩn bị........ BẮT ĐẦU!

_ Sakura, món này hơi cầu kỳ, thời gian lại ít, nhớ giúp tôi thái hành tây đấy nhá!

_ Ừ! Gì chứ, thái hành tây thì tôi làm được. - Giọng nói đầy chắc chắn khiến cho người ta không tin cũng phải tin.
Các nhóm đã bắt đầu, tất cả các thành viên đều tham gia chế biến, chỉ có nó cứ đứng đó chơi, cho đến khi Fye kêu nó cắt hành.........

_ Thái đi Sakura!

_ Ừ!

Một nhát, hai nhát, ........ với nó, công việc này cũng khá đơn giản. Dù chưa vào bếp nấu ăn bao giờ, nhưng ít nhất thì việc thái hành tây với nó cũng đơn giản hơn việc nó phải cắt Natri trong giờ hóa. Nhưng rồi một sự cố đã xảy ra, hơi hành tây bay vào mắt nó, cay xè, nước mắt ứa ra. Nó........không nhìn thấy gì, nhưng cái tính hiếu thắng thì không chừa. Ba nhát, bốn nhát.....
Phập!..........

_ Aaaaaaaaaaaa ....!

Tiếng rên khe khẽ của nó làm anh giật mình.

_ Sakura?

Mắt nó nhắm nghiền, nhưng tay nó vẫn ôm chặt lấy ngón tay vừa bị thương.

_ Cay mắt quá, Fye!

Anh vội vàng bỏ mọi công việc đang làm dở, đặt vào mắt nó chiếc khăn ướt,vừa nói vừa băng tay cho nó:

_ Đồ ngốc, không biết làm thì cứ bảo, ai nói gì đâu. Cứ hiếu thắng cơ, để bây giờ bị thế này, ngốc quá, ngốc quá cơ!

_ Ai mà biết được, tôi đã bao giờ thái hành đâu! Hư hư hư........đau quá.

_ Đây đây, đang băng đấy, đau lắm à?

Nó từ từ hé mắt, nước mắt vẫn trào ra vì hơi hành tây.

_ Ừm! - Nhìn thấy đôi mày đang chau lại và khuôn mặt lo lắng mà trước đây nó chưa từng thấy của Fye, Nó toét miệng cười

_Không, không đau lắm.

Nghe được câu này, anh thở phào nhẹ nhõm.

_ Phù.......... may mà vết cắt không sâu lắm.

_ Nhưng vẫn chảy nhiều máu! - Nó ngúng nguẩy, phụng phịu nói với giọng như hờn dỗi. ( hờ hờ.....lại thói xấu khó bỏ)

_ Ờ ờ.....tui biết bà đau rồi, bây giờ thì ngồi yên cho tôi nhờ, đợi băng nốt đã rồi muốn nói gì thì nói.

_Biết rồi! - Nó quay mặt ra chỗ khác. Nó bực vì ở cùng nhóm mà không giúp được gì " tên óc bã đậu" kia. Nhưng ngay lập tức, nó xịu xuống. Nó lấy làm lạ vì thái độ vừa rồi của Fye. " Tên " óc bã đậu đó" sao phải căng thẳng thế nhỉ? Người bị đau là mình cơ mà? Tên ngốc này hôm nay bị sao ây? ăn nhầm thuốc rồi à? mình bị đau mà còn dám mắng mình, bực quá, bực quá cơ! Đã thế cạch mặt hắn luôn. Ha ha ha......đáng đời."
........... Hết giờ, sản phẩm của nhóm nó được điểm cao nhất, nhưng nó vẫn không vui.

_ Ê, Sakura, bà làm sao thế?

_ Chẳng sao cả! - Nó tỉnh bơ, và tỏ ý phớt lờ ánh mắt của Fye đang nhìn nó.

_ Vẫn còn giận à? -Anh cười.

_ Ai giận gì đâu!

_ Thôi mà, cho bà cái này nè! - Vừa nói, anh vừa rút trong túi ra cái kẹo to bự hình con thỏ mà nó ẫn thích ăn.

_ Waaaaaaa........! Kẹo! - Vừa hét, nó vừa vồ lấy. Đôi mắt nó sáng lên và cái "giận" kia cũng biến đâu mất.

_Á á....ngoan lắm Fye!

Anh mỉm cười:

_ Này mụ trằn lửa, đã mua kẹo cho rồi, không cảm ơn thì thôi lại còn chọc tôi à?

_ Thì đã sao? - Nó trừng mắt và bẻ tay răng rắc.

_ Thôi, thôi, tôi sai, bà đúng!

_ Ừ! Thế là tốt, thôi, tôi về đây. -Nó quay đi, chạy thật nhanh, anh nhìn theo nó cho đến khi cái bóng nhỏ bế ấy khuất hẳn.
==Bổ sung bài viết==
Chap 11

.........
Tất cả mọi chuyện diễn ra hôm nay Hina đã chứng kiến hết. Đợi đến lúc Sakura đi khỏi, cô mới bước ra, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Cô tiến sát cạnh Fye và đập mạnh vào vai anh chàng đang ngây người ra này.

_Ê Fye!

Sự xuất hiện bất ngờ của cô làm anh giật mình.

_ Gì thế Hina?

_ Tôi hỏi ông một câu nhá, nhưng ông phải trả lời thật cơ ! - Cô lém lỉnh nhìn Fye.

_ Ừ!

_ Hứa đi! - Cô tỏ ý nghi ngờ.

_ Hỏi gì thì hỏi đi, mà tôi nghi lắm, không biết định bày trò gì đây. Bạn của "trằn lửa" thì cũng.........

_ Cũng gì? - Cô gằn giongj như đùa nghịch rồi ngay lạp tức hạ xuống một cách nghiêm túc. - Tôi hỏi thật nhá, có phải ông thích nhỏ Sakura không?

Anh thấy thực sự bối rối vì câu hỏi này , anh quay mặt đi như muốn lảng tránh ánh mắt của cô đang nhìn chằm chằm vào anh.

_ Thế nào? Đã hứa là trả lời thực mà, ông đừng có hòng qua mắt tôi. Ông giấu được nhỏ Sakura ngốc nghếch, sao giấu nổi tôi.

Chần chừ một lúc:

_ Phải , đúng vậy đấy! Tôi thích cô bé đó.

_ Khuôn mặt đùa vui của Hina thay đổi hẳn. Cô nói với anh bằng giọng nghiêm túc hơn.

_ Tôi biết mà, ông chưa nói với nó à?

_ Đương nhiên là chưa rồi!

_ Không định nói sao? Nể ông là bạn bè lâu năm, tôi sẽ giúp ông....

_ Thôi, cám ơn bà nhưng không cần đâu, bao giờ thích hợp, tôi sẽ nói.

_ Ừm! Tùy ông thôi. Nhưng buồn cười thật ấy! Bình thường, hai người suốt ngày cãi nhau như nước với lửa, vậy mà..... Đúng là không gì có thể lường trước được - Cô nhoẻn miệng cười....

_ Ừm! Đúng vậy! Nhưng chuyện hôm nay bà đừng nói với Sakura nhé!

_ Tất nhiên rồi, ông nghĩ tôi là loại người gì đấy? - Cô giơ tay lên như để hứa -Thôi, tôi về đây, bye!

-------------------------------

Nó tung tăng, tung tăng, vừa đi vừa hát. Đã thành thói quen, nó thường ra bờ sông Usa tản bộ. Sở dĩ nó thích ra đó đến như vậy vì chỉ có ở nơi ấy, nó mới có thể quay về với chính mình, một con bé hồn nhiên, yêu đời, hay khóc mà cũng hay cười, yếu ớt mà cũng vô cùng mạnh mẽ......
Và chiều nay cũng vậy. Nó lại ra đó, để nằm lên bãi cỏ, nhắm mắt vào để nghe tiếng gió reo, và thả hồn mình bay nhẹ nhàng theo gió.

.......... Có điều gì đó đã thay đổi. Nó ngay lập tức nhận ra, vì chiều nay, tại nơi này không chỉ có một mình nó, mà còn một ai đó nữa. Dáng người dong dỏng cao, mặc chiếc áo choàng đen và mái tóc bồng bềnh đang bay theo gió....

_ Đẹp thật! Nó mỉm cười. Nó bỗng thấy lòng mình tĩnh lại. Con người ấy làm nó nhớ về một cái gì đó ấm áp. Nhắm mắt lại và nghe tiếng gió, hít một hơi dài để thấy cái mùi vị đặc trưng của cỏ non và mỉm cười để cái hình bóng ấy mãi đọng lại.............

........ Nó bắt đầu bước, nhanh dần, nhanh dần về phái người ấy và miệng không ngớt gọi tên........

Dường như...... ( một cảm giác gì đó khó tả bằng lời )

........... ITACHI, anh ITACHI............

........ Anh quay lại nhìn nó. Nó chưa bao giờ thấy anh cười. Mà không, phải là chưa bao giờ thấy anh thể hiện cảm xúc trước mặt nó. Nhưng nó vẫn nhận ra trong đôi mắt màu xanh đen lúc nào cũng u buồn kia, anh đang cười.

_ Anh Itachi!

_ Lâu lắm không gặp em, Sakura!

Nó gật đầu mỉm cười:

_ Anh Itachi mà cũng có hứng ra đây sao? - Cúi nghiệng người xuống để nhìn vào khuôn mặt ấy, để nhìn thấy hai vết hằn bên hai khóe mắt kia không phải là cái gì đó khắc khổ mà là hạnh phúc....

_ Sao em lại hỏi thế?

_ À không, em chỉ thấy hơi kỳ lạ thôi. - Nói rồi, nó ngả người xuống bãi cỏ. Cái cảm giác này thật dễ chịu. Nó quay sang nhìn Itachi. Anh lúc nào cũng vậy! Buồn! Chân trời xa quá, và anh cũng dường như đang ở rất xa. Ánh mắt đăm chiêu đang dõi vào khoảng không mông lung. Anh lạ quá! Thực sự là nó chưa bao giờ hiểu được trong đầu anh nghĩ gì. Nhưng mỗi khi bên anh, nó luôn thấy thật bình an. Nó kéo tay anh nằm xuống bên cạnh mình. Anh ngạc nhiên nhìn nó. Không một lời giải thích cho hành động táo bạo đến mức kì quặc này, nó chỉ quay sang nhìn anh và mỉm cười.

_ Đừng hỏi gì cả Itachi ! Ngửa mặt lên trời, nhắm mắt lại , yên lặng lắng nghe sau đó lại mở mắt ra, anh sẽ thấy điều kì lạ.

_ ?????

_ Hãy làm như em nói đi! - Nó quả quyết

Và........

...... Có tiếng gì đó bên tai. Là tiếng nước chảy hòa quyện cùng tiếng gió, tiếng cỏ non đang cựa quậy trồi lên khỏi mặt dất hay tiếng con tim của chính anh đang vang lên từng hồi trong lồng ngực? Anh cũng không rõ nữa. - Là mùi gì vậy ? -Một mùi hương rất ấm theo gió thoảng qua mặt anh. - Anh tự hỏi và từ từ mở mắt.......

Trên kia, bàu trời xanh thăm thẳm. Mây lững lờ trôi. Những chùm sáng cuối ngày được nước sông phản chiếu, rọi vào mặt anh trông thật lung linh, kì ảo. Dường như một thế giới mới đang mở ra trước mắt anh, bỗng nhiên anh thấy lòng mình thah thản lạ thường. - Vẫn mùi hương ấy, ngày càng rõ hơn. - Anh nhìn nó:

_ ?????

_ Hì.........Thơm không? Mùi quế trộn lẫn với gỗ đàn hương đấy! - Nó chìa ra một chiếc hộp gỗ nhỏ bằng nủa bàn tay, bên trên có khắc hình một cành hoa anh đào.

_ Ừ! Thơm! Tất cả mọi thứ ở đây cứ như đang sống vậy.

_ Đúng vậy đấy! Mọi vật trên đời đêu có một linh hồn, đều có cuộc sống riêng, chỉ có điều trái tim con người ta không đủ "tĩnh" để nhân ra điều đó mà thôi.

_ Nói như vậy là em.........

_ Cũng không hẳn như vậy. Chắc em có nhiều thời gian dành cho cái gọi là " sự tĩnh lặng" hơn người khác mà thôi.

_ Ừm! Có lẽ vậy

_ Hì ....... chiều xuống rồi, nắng cũng đã tắt, có lẽ đến lúc em phải về rồi. Tạm biệt anh. - Nó lại tung tăng, tung tăng , vừa đi vừa nhảy trên triền cỏ........

......... Nhưng nó đâu biết khi mình vừa đi khỏi thì có thêm một người nữa xuất hiện.

..........

Chữ ký của Bicycle Knight

.: NVFCer :.Sponsored content 

Bài gửiTiêu đề: Re: Fafic Không tên

Chữ ký của Sponsored content


Fafic Không tên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com