Naruto Vietnamese Fan Club
Hãy đăng nhập hoặc đăng kí để hưởng nhiều quyền lợi hơn !
Đăng nhâp để vào forum nhanh hơn !!


Welcome to Naruto Vietnames Fan Club !!
Forum chạy tốt nhất trên Firefox 3.5 và IE 8
Độ phân giải màn hình là 1024x768 px.
Đơn giản và tiện lợi và chỉ mất 5s !!

FAN.NARU.TO


:: Quên mật khẩu ::


 Diễn đàn NVFC
 Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto


Zombie fiction-Diaster- Written by Kawaguchi Asuka chap 1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
7/9/2010, 3:57 pm
avatar
.: NVFCer :.Rey1000 
http://rank.naru.to/jou.swf
Hoàn Thành NV : NV D
Ryo : 2942
Tổng số bài gửi : 607
Ngày tham gia : 15/09/2009
Status : Thriller 2- Dark Alter đã trở lại với chap mới.
Được Cảm Ơn : 82

Bài gửiTiêu đề: Zombie fiction-Diaster- Written by Kawaguchi Asuka chap 1

Hiện nay tớ đang làm project Viet Nam Holic War nên chưa có thời gian viết Zombie fic tiếp nên up cho mọi người bộ này đọc. Xin mời thưởng thức.......

Title: Diaster
Author: Kawaguchi Asuka
Genre: Horror, Psychological, Adventure, Drama, Action, Sj-A
Rating: 16+
Summary: Trung là một chàng trai 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học chuyên
ngành Công nghệ thông tin, trong khi chờ đợi phản hồi từ công ty cậu ta
nộp đơn dự tuyển, Trung xin làm thêm tại một nhà hàng lớn trong thành
phố Hồ Chí Minh. Nhưng tai họa đã ập đến, những điều khủng khiếp mà từ
trước đến nay Trung chỉ nhìn thấy trên phim ảnh giờ đây đang thực sự
diễn ra và nó đã cướp đi những thứ quý giá nhất của anh.


[Chap 1]

Trung lừ đừ mở mắt, toàn thân ê ẩm, cậu cảm thấy có vật gì đó đè nặng lên chân mình.

- Ư...mình đang ở đâu đây.....- Trung toan ngồi dậy nhưng cơn đau chợt nhói lên sau lưng, cậu nằm vật xuống sàn.

Buổi chiều hôm ấy, Trung nhớ lại,những hình ảnh hiện lên trong tâm trí một cách rõ ràng

- Đúng rồi,mình đang ở chỗ làm thêm mà....

Trung phóng xe như bay trên đường, giờ chiều nên đường xe tấp nập

- Chết, sắp trễ giờ rồi, phải nhanh lên mới được. - Trung
nghĩ trong khi phóng xe qua ngã tư, đèn vàng đã chuyển sang những giây
cuối, mọi người đều dừng lại, duy chỉ có Trung cố chen lên để vượt qua.

Trung là một sinh viên vừa tốt nghiệp chuyên ngành công nghệ thông tin,
hiện tại cậu ta đang nộp đơn xin vào làm tại một công ty chuyên về lĩnh
vực đó. Trong thời gian chờ đợi, Trung đi làm thêm tại một nhà hàng lớn
trong thành phố Hồ Chí Minh.

- Cho qua, làm ơn cho qua - Trung chạy nhanh vào thang máy - Cám ơn

Nhà hàng cậu ta làm việc nằm trên tầng 15 của một cao ốc, mấy hôm nay
trời mưa nhiều nên quản lý đã đóng cửa khu ngoài trời và tập trung chủ
yếu vào sảnh trong - như vậy tốt hơn - Trung nghĩ. Đừng xen vào trong lúc tôi đang nói >_<

7 giờ 30 phút tối

Hầu hết các bàn đều đã có người ngồi, Trung tất bật với thực đơn và bưng bê các thứ

- Một phần Bào ngư lát hầm chân ngỗng bàn 20 - viên quản lý gọi với vào bếp, Trung nhanh chóng cầm khay đi ra.

Trên đường đến bàn được gọi, Trung chợt nhìn ra ngoài, một vệt sáng xẹt
ngang bầu trời. Tự nhẩm rằng đó chỉ là một ngôi sao chổi bình thường,
cậu ta quyết định không để tâm đến nó.

- Bào ngư của anh chị đây ạ, chúc anh chị ngon miệng - Để
hai phần ăn lên bàn cho khách, một lần nữa Trung nhìn ra ngoài. Lần này,
Trung không thể không để tâm đến vệt sáng lúc nãy.

Những vệt sáng đua nhau xé toạc bầu trời đêm, Trung đứng sững người trước cảnh tượng đó, cậu không dám tin vào mắt mình.Bỗng

Một tiếng động lớn vang lên, tòa nhà rung ầm ầm như đổ sập xuống, tất cả mọi thứ chìm trong bóng tối, Trung ngất đi...

Cố gắng nhấc chân mình lên nhưng vô ích, vật nặng đó đã đè lên chân cậu
một thời gian khiến chân của Trung tê dại. Trung cố gắng dùng tay đẩy nó
sang bên trái vì bên phải cậu là một chiếc bàn lớn nằm chắn ngang,
nhưng có vẻ nó đã bị một thứ gì đó khá mềm chặn lại. Trong bóng tối,
Trung dùng tay sờ vật đè lên chân mình, nó cứng, có đầy bụi và một vài
thanh kim loại trên đó

- Chắc là miếng bê-tông trên trần nhà - Trung nghĩ thầm - Có ai khôôôôông......cứu tôi với....tôi đang bị kẹt ở đây.... -
Trung la lớn, nhưng không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió lùa vào
phòng, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ. Trung nằm đó thở một cách nặng
nhọc.

Nằm một lúc, Trung hít một hơi thật sâu rồi dùng hết sức đẩy miếng bê-tông lăn qua vật mềm đó. - Thật khó khi phải đẩy một vật nặng trên cái “nền” mềm như vậy
- cậu nghĩ. Cộp...âm thanh của mảng bê-tông chạm xuống sàn, Trung thở
hổn hễn, đôi chân đã được giải phóng, cậu cảm thấy một sự thoải mái kỳ
lạ chạy dọc từ nửa thân dưới xuống tận các ngón chân. Nhưng đột nhiên
Trung nín thở, tay cậu chạm phải một vật gì đó...

- Một...hai...ba...bốn...năm... - Trung run rẩy, mồ hôi
ướt đẫm không phải vì mệt mà là vì ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu
mình. Cậu không dám nghĩ đến vật mềm đang nằm kế bên cậu là gì, Trung cố
gắng dịch người sang bên phải, sát vào chiếc bàn rồi từ từ ngồi dậy.
Xung quanh tối đen như mực, một sự yên lặng đáng sợ bao trùm lấy căn
phòng mà mới khi nãy, trong trí nhớ của Trung thì nó tràn ngập tiếng nói
cười dưới ánh đèn trần vàng dịu.

Trung cử động các ngón tay, ngón chân để chắc chắn rằng mình vẫn ổn và
không bị gãy một cái xương nào. Xong, Trung tựa vào chiếc bàn sau lưng,
gắng đứng dậy. Từng đợt gió lạnh lùa vào phòng, tấm kiếng đã vỡ ra từng
mảnh nhỏ, Trung lê bước về phía cửa kiếng, cố gắng tránh những thứ đang
nằm trên sàn. Cậu đứng đó, nhìn ra bên ngoài, dưới đường phố, xung quanh
chỉ có một màn đêm thăm thẳm không một ánh đèn, duy độc nhất ánh trăng
trải lên toàn thành phố. Đâu đó tiếng la hét, than khóc của con người.

- Không....không thể nào....cái gì đang diễn ra vậy....chuyện này không thể nào là sự thật- Trung lầm bầm rồi quay vào phòng.

Lúc này mắt của cậu ta đã khá quen với bóng tối, trong phòng, mọi thứ
như bị xới tung lên bởi một bàn tay khổng lồ. Bàn, ghế, đèn, dĩa....tất
cả mọi thứ vốn ngăn nắp từ khi Trung bắt đầu vào làm, giờ đây chỉ còn là
một đống hỗn độn. Nhưng hơn hết.....toàn bộ khách và các nhân viên khác
đang nằm bất động trên sàn, một thứ nước màu sẫm - dưới ánh trăng -
chảy lênh láng. Người thì nằm dưới bàn, người thì bị những mảng bê-tông
lớn đè lên, những người ngồi gần cửa sổ thì giờ đây không thể phân biệt
được phần nào là mặt, phần nào là mảnh vỡ thủy tinh....

Trung bước cẩn thận khắp phòng, cậu cố gắng tìm xem có ai đó vẫn còn
sống không, nhưng......vô vọng....Cái mùi khét của những thứ bị cháy do
chập điện, mùi thức ăn khi nãy trộn lẫn với mùi máu từ những cái thây
nằm bất động, nó tạo nên một thứ mùi kinh khủng mặc dù gió bên ngoài đã
phần nào làm dịu bớt. Trung mệt mỏi ngồi bệt xuống góc tường, hai tay ôm
lấy đầu gối, cúi mặt...

- Đây chỉ là một giấc mơ....đây chỉ là một giấc mơ thôi....tỉnh lại đi Trung....mày chỉ đang gặp ác mộng thôi....-
Trung cố gắng tự trấn an mình. Cậu ngồi đó, co ro trong góc phòng, run
rẩy khi nhìn thấy xung quanh mình hàng tá xác người nằm ngổn ngang. Trời
mỗi lúc một tối, bầu không khí mỗi lúc một tĩnh mịch, đâu đó tiếng dơi
hòa lẫn vào tiếng những con chim đang chực chờ ăn xác thối bên ngoài. Có
lẽ Trung đã thiếp đi một lúc.

- Má ơi anh Trung ăn hiếp con - cô em họ dễ thương của
Trung vừa la chạy vào nhà, Trung đứng bên ngoài cười theo, tiếng cô bé
nhỏ dần, nhỏ dần rồi mọi thứ trở nên tối sẫm
- Ê Trung, sắp tới sinh nhật mày rồi, mày có định tổ chức đi đâu chơi không ?
- Trung giật mình, thằng Khánh - đứa bạn thân học chung hồi cấp 3 đang
đứng kế bên, cười, nói với cậu. Nhưng rồi tiếng của Khánh cũng nhỏ dần,
nhỏ dần đến khi Trung không còn nghe thấy, xung quanh cậu bây giờ chỉ
còn lại màn đêm....

Trung giật mình tỉnh giấc - mấy giờ rồi ? - Đưa tay nhìn đồng hồ, 10:35 pm.

- Mình phải làm cái gì đó thôi, ngồi đây không phải là cách giải quyết -
Trung nói thầm rồi đứng lên, nhìn một lượt xung quanh. Cảnh tượng kinh
khủng ban nãy, giờ đây đã phần nào bớt tác động đến Trung, nhưng nhìn
thấy người chết nhiều như vậy thì đúng là một điều không đẹp đẽ gì. - ánh sáng, trước hết mình cần một cái gì đó thắp sáng được - Trung nghĩ, trong khi tay lần mò xung quanh.

- Một người đàn ông, chỉ có đàn ông mới hút thuốc...trong túi chắc chắn sẽ có bật lửa
- cậu bắt đầu tìm trong túi những người đàn ông nằm trên sàn. Bỗng, một
bàn tay chụp lấy cổ tay Trung, cậu hoảng hốt nhảy lùi về phía sau. Bàn
tay đó rơi phịch xuống sàn rồi bất động, để lại Trung ngồi đó, khuôn mặt
mất hồn của cậu ta trắng bệch không còn chút máu. Ngồi chờ một lúc,
thấy không có động tĩnh gì, cậu ta run rẩy dùng chân chạm vào bàn tay
lúc nãy, nó nằm im không nhúc nhích.

Thở phào nhẹ nhõm, Trung tiếp tục việc tìm kiếm của mình.Cuối cùng, cái
mà cậu đang tìm cũng đã thấy được trong túi quần một người đàn ông trung
niên đang nằm dưới mảng bê-tông lớn.

- Xoẹt....xoẹt... - ngọn lửa nhỏ
cháy lên, tỏa sáng khắp phòng. Cảnh tượng mà ban nãy Trung nghĩ rằng
mình đã có thể quen được với nó dưới ánh lửa trở nên khùng khiếp hơn bội
phần. Vết máu văng tung tóe trên tường, những khuôn mặt đau đớn, hoảng
sợ đập vào ánh mắt Trung. Phải khó khăn lắm cậu ta mới không làm rơi
chiếc bật lửa trên tay. Trung run rẩy, một tay bịt lấy miệng mình cố
ngăn cho tiếng khóc phát ra, nước mắt chảy dài trên mặt.

Trung đứng đó, như có những bàn tay vô hình nắm lấy chân cậu khiến Trung
không thể cử động được, nước mắt ứa ra từ hai khóe mắt, miệng rên lên
những tiếng lí nhí...

- Rầầầầầm.... - tòa nhà đột nhiên rung chuyển, Trung mất
thăng bằng ngã nhào xuống sàn, chiếc bật lửa rơi khỏi tay Trung, văng
vào cạnh thi thể của một người đàn bà khá mập. Trần nhà kêu răng rắc,
tưởng chừng như cơn chấn động vừa rồi chỉ mạnh thêm một chút nữa thôi
thì nó sẽ đổ sập xuống, đè lên tất cả mọi thứ bên dưới nó. Cơn rung
chuyển nhẹ dần rồi qua đi, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng.

- Chuyện này...không thể nào là sự thật được....chết tiệt....cái quái gì đang xảy ra đây...
- Trung nắm chặy tay đấm xuống sàn, cơn đau ở tay phần nào giúp cậu lấy
lại được bình tĩnh. Trung chồm lên, với tay lấy chiếc bật lửa đang nằm
đó.Bỗng, phía sau thi thể của người phụ nữ đó, một vật gì đang chuyển
động, nhè nhẹ....

http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=187039

Chữ ký của Rey1000

26/10/2010, 4:10 pm
avatar
.: NVFCer :.Khách v 

Bài gửiTiêu đề: Re: Zombie fiction-Diaster- Written by Kawaguchi Asuka chap 1

ko thích, và cũng không hiểu gì cả, chán quá , mà sao nhìn thấy chữ viết kiểu ấy là tớ lại ngại đọc nữa chứ, - không bắt mắt.

Chữ ký của Khách v


Zombie fiction-Diaster- Written by Kawaguchi Asuka chap 1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Club :: CHUYÊN MỤC NARUTO :: Fanfic Naruto-
NARUTOFC.COM
NVFC Official Vietnam Fan Site.
Powered by phpBB® Version 2.0.0 Licensed
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1024x768 và trình duyệt Firefox
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
Hiện tại có tất cả :lượt truy cập [Từ 21/05/11]
   
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com